Chương 108: Chương 107. Không phải truyền thuyết đâu, là huyền thoại đấy (12)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~35 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Part 4 Toang rồi. Toang rồi. Toang thật rồi!
"Á ớ, sao đệ tử của chủ nhân lại ở đây thế? Họp lớp mầm non à?"
"Làm quái gì có chuyện đó."
Trong đoạn video phát trên ma đạo cụ, hai người đang mặc đồng phục của Marcis đang lao vào tẩn nhau.
Một người là cựu đệ tử của ta, giờ thuộc gia tộc Nermia.
Và người còn lại chính là kẻ đồng môn với con bé, người được chính ta công nhận là thánh sinh tồn!
Kiếm Khí bay tứ tung, Surtr ngoẻo, đủ loại ma pháp bắn qua bắn lại, Surtr lại ngoẻo, giữa những đòn công thủ hoa mỹ thì Surtr ngắc ngoải. Dù cuối cùng phần thắng thuộc về Số 17, nhưng đó chẳng phải là chuyện quan trọng lúc này.
"Linh cảm xấu quá."
Nói thật, trong số những đệ tử cũ, cái đứa khiến ta ít lo lắng nhất chính là Số 1000 đó.
Cái sức sống mãnh liệt vứt ở xó xỉnh nào cũng sống sót được thì không nói làm gì, nhưng xuất thân của con nhóc đó lại là một đứa trẻ mồ côi hoàn hảo.
Thêm vào đó, Số 1000 sở hữu một tiềm năng khổng lồ đến mức ngay cả ta cũng không nhìn thấu nổi. Có khi chỉ cần cho nó nhịn đói vài lần đối mặt với ranh giới sinh tử, nó khéo lại bứt phá thành Sword Master cũng nên.
Một Số 1000 như thế, đời nào Hoàng nữ lại chịu buông tha cơ chứ.
Hai đứa kia thì vốn là con cháu của những danh gia vọng tộc đến mức Hoàng nữ cũng thấy phiền phức nếu đụng vào. Chứ với một đứa mồ côi hoàn hảo như Số 1000, con nhóc Hoàng nữ với sở thích sưu tầm nhân tài đó làm sao có thể bỏ qua được?
Lại còn là cái loại nhân tài giá rẻ nhất hệ mặt trời, chỉ cần cho ăn no là thề trung thành tuyệt đối nữa chứ!
Đã thế, cái tính nết khó lường của Số 1000 lại hoàn toàn là gu nhân tài chuẩn mực của Hoàng nữ.
Thế nên ta mới chẳng buồn bận tâm đến nó, vậy mà đùng một cái nó lại chễm chệ xuất hiện ngay giữa Lễ hội Đế quốc thế này.
Lẽ nào Hoàng nữ không chịu kiếm việc làm cho nó, nên nó đành phải tự vác xác vào nhập học ở Marcis?
Tuyệt đối không có chuyện đó.
Thứ nhất, ta chưa từng thấy con nhóc đó bộc lộ tố chất gì về ma pháp. Thứ hai, Marcis đòi hỏi học sinh phải trang bị rất nhiều đạo cụ ma pháp đắt đỏ trong giờ học, nên tính đến năm ngoái, đây vẫn là học viện đốt tiền nhất trong số các học viện.
Số 1000 đào đâu ra tiền mà gánh cái khoản học phí khổng lồ đó. Mà giả sử có tiền đi chăng nữa, thì con nhóc đó thà cầm số tiền đó đi food tour ăn sập cả Đế quốc còn hơn!
Vậy tức là Hoàng nữ đã cố tình nhét Số 1000 vào Marcis để nó học ma pháp sao?
Chuyện đó lại càng không thể nào.
Hoàng nữ vốn luôn coi cái chốn học viện này chỉ là cái sân chơi cho đám con nít ranh.
Với cái thứ tài năng đã vượt xa ranh giới thiên tài để chạm tới cảnh giới quái vật, con nhóc đó làm chơi chơi thôi cũng ăn đứt người khác nỗ lực sấp mặt, nên nó hoàn toàn chẳng có hứng thú gì với giáo dục.
Được cái, ba cái trò dạy dỗ để chơi xỏ người khác thì nó lại vô cùng hứng thú.
Tóm lại, một Hoàng nữ như thế không đời nào lại vác Số 1000 ném vào Marcis chỉ vì thấy nó có chút tài năng ma pháp.
Vốn có sẵn tố chất sát thủ, chắc chắn con nhóc Hoàng nữ sẽ tống thẳng nó vào đội ma đạo sư dưới trướng rồi bóc lột nó làm việc đến mờ mắt.
Do đó, việc Số 1000 khoác trên mình bộ đồng phục của Marcis và tham dự Lễ hội Đế quốc chỉ chứng minh cho một sự thật duy nhất.
"Hoàng nữ đang ở ngay gần đây."
Trong phút chốc, toàn thân ta nổi da gà rần rần.
Dưới góc nhìn của người bình thường, việc Hoàng nữ có mặt tại Lễ hội Đế quốc là một chuyện hết sức hiển nhiên.
Bởi vì vào ngày kỷ niệm thành lập Đế quốc thì sự hiện diện của Đệ nhất Hoàng nữ Đế quốc là điều không cần bàn cãi!
"Nhưng mà Hoàng nữ đáng ra phải chu du đến tận cùng đại lục để tóm cổ chủ nhân cơ mà? Giờ ngài ấy ở đây thì có nghĩa là đã biết chủ nhân đang trốn ở chỗ này và mò tới bắt rồi đúng không?"
"Và nếu ta bị tóm thì cái mạng này chắc chắn sẽ đăng xuất khỏi thế giới luôn!"
"Vậy, Chủ nhân... lại định xách dép chuồn tiếp hả?"
"... Chắc phải vậy thôi?"
Tất nhiên, biết đâu trong một vạn trường hợp, chỉ đơn thuần là Số 1000 đã thực sự nhập học vào Marcis thì sao.
Ví dụ như Hoàng nữ lo sợ rằng phe đối địch đã chiêu mộ được một đầu bếp nấu ăn ngon hơn cả bếp trưởng Hoàng gia, sợ Số 1000 sẽ vì miếng ăn mà phản bội nên không dắt nó theo cùng.
Thế rồi vì nể tình đồng môn xưa kia, gia tộc Nermia đã mở rộng vòng tay cưu mang Số 1000.
Và thế là nó nhập học vào Marcis dưới danh nghĩa là một hộ vệ đi kèm của Số 17!
"Nhưng mà em nghĩ cái kịch bản Hoàng nữ bày mưu tính kế để còng tay Chủ nhân đem về nó có vẻ hợp lý hơn đấy?"
"Ờ, cuộc đời ta làm quái gì có chuyện suôn sẻ được như thế chứ!"
Dù vậy, cái viễn cảnh đó đúng nghĩa là một kịch bản hoàn hảo nhất.
Mà từ trước đến nay, cái cuộc đời này của ta đã được nếm mùi kịch bản hoàn hảo đó được mấy lần rồi nhỉ?
Đếm trên đầu ngón tay chắc được vài bận, nhưng trái lại, mấy cái kịch bản tồi tệ nhất thì cứ đến đều đều như cơm bữa.
Vì thế nên, trước mắt cứ phải chuồn cái đã.
Mặc dù ta mới chỉ bỏ vốn đầu tư chứ chưa kịp thu hồi đồng nào, giờ mà rút lui thì lỗ sấp mặt...
Nhưng thà bỏ của chạy lấy người còn hơn là nướng sạch cả mạng sống ở đây. Biết bảo toàn mạng sống để mưu đồ việc lớn về sau mới là chân lý của một nhà đầu tư lỗi lạc.
"Miệng thì mạnh bạo thế, nhưng cơ thể Chủ nhân lại thành thật ghê ha! Đang run lẩy bẩy luôn kìa?!"
"Hức... Tiếc quá... Thật sự quá tiếc!"
Vừa mới vất vả thanh toán xong đống nợ cho Xưởng Đe Đen, thế mà ta lại cắn răng vay thêm một cục nợ mới để trùng tu lại học viện!
Tình hình tài chính của học viện tệ đến mức ta còn chưa kịp bòn rút được đồng nào bỏ túi riêng!
Vậy mà giờ lại phải thẳng tay vứt bỏ con ngỗng đẻ trứng vàng này sao!
"Á á, Chủ nhân. Em cũng muốn được cùng Chủ nhân tận hưởng những tháng ngày bạo lực học đường vui vẻ cơ, nhưng bây giờ thì phải vắt chân lên cổ mà chạy thôiiii!"
"Hức... Khốn khiếp!"
Trước tiên, ta lôi bộ áo choàng màu nâu bình dị đã lâu không dùng ra khoác lên người, rồi đội thêm bộ tóc giả dự phòng lên đầu.
* Chúng ta sẽ đi đâu đây?
Cái Gậy Sắt quá đỗi nổi bật cũng được biến hình thành những chiếc vòng tay và đeo gọn gàng vào hai bên tay.
"Trước mắt cứ lượn lờ quanh cổng thành... kiểm tra tình hình xung quanh đã."
Nhỡ đâu chỉ là ta tự suy diễn rồi làm quá lên, tự mình xách dép bỏ trốn thì đúng là một trò hề, nên phải đi thu thập thông tin cho chắc cú.
Thế là ta bước ra ngoài, đảo mắt nhìn quanh...
"Bọn họ bị sao thế?"
"À, nghe bảo từ lúc nãy tất cả các cổng thành của Hoàng thành đều bị phong tỏa tạm thời rồi thì phải? Cổng thành bị đóng sầm lại nên mấy người đến xem Lễ hội Đế quốc đang đứng biểu tình ầm ĩ ở bên ngoài kìa."
"Nhưng đây là Hoàng lệnh cơ mà, đành chịu thôi."
* Khỏi cần kiểm tra tình hình luôn nhé?
* Chuẩn luôn.
Khốn nạn thật, cái con nhóc Hoàng nữ tính nết tồi tệ này.
Mới mở màn mà nó đã khóa chặt mọi lối thoát rồi.
Đây tuyệt đối không thể nào là chuyện trùng hợp ngẫu nhiên được.
* Dẫu có vậy đi chăng nữa, ta đây cũng đã chu đáo đào sẵn một cái lỗ chó để chuồn rồi!
* Quả không hổ danh là kẻ đào tẩu chuyên nghiệp!
Ta bước những bước chân chầm chậm, vô cùng thong thả và thư thái, bắt đầu di chuyển một cách tự nhiên để không thu hút sự chú ý.
Bước đầu tiên của công cuộc đào tẩu.
Đó chính là tuyệt đối không được tỏ ra lén lút như một kẻ đang chạy trốn, mà phải hành xử tự nhiên hệt như một công dân bình thường.
Cứ lấm lét nhìn đông ngó tây, lại còn để lộ vẻ hoang mang thì kiểu gì người ngoài nhìn vào cũng thấy có mùi khả nghi.
Những kẻ lóng ngóng như thế kiểu gì cũng sẽ bị tóm gọn bởi những công dân Đế quốc - những người mang trong mình một tinh thần tố giác cực kỳ cao độ, xuất phát từ cái chế độ tiền thưởng hậu hĩnh của Đế quốc.
Thế nên ta cứ bước đi bình thản.
Ta cũng chẳng thèm kéo mũ áo choàng xuống che kín mặt một cách lấm lét, mà chỉ gắn thêm vài bộ râu giả và nặn ra cái vẻ mặt nhăn nhó, cau có như một gã nóng tính để thay đổi bầu không khí.
Lý do phải trưng ra cái vẻ mặt cau có khó ở, kết hợp với bộ râu xồm xoàm này là để phát đi cái thông điệp: "Tao đây tính tình rất tồi tệ, khôn hồn thì đừng có mà bén mảng lại gần!".
Làm gì có ai dở hơi đi hỏi đường một gã có cái bản mặt khó ở như thế này chứ!
Và không mất quá nhiều thời gian, ta đã lết được đến nơi có thể nhìn thấy Yugrasia.
* Nếu đi vào bằng cổng chính thì kiểu gì cũng có đứa nhảy bổ ra đúng không?
* Khéo lại có tầm chục tên Sword Master nhảy xổ ra tóm cổ ấy chứ?
* Trừ khi con nhóc đó gom hết toàn bộ Sword Master ở cái Đế quốc này lại, bằng không thì làm gì có chuyện... xui xẻo đến mức đó chứ?
* Hông đâu, nếu là Chủ nhân thì chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra đó! Chủ nhân phải tự tin hơn vào cái sự nhọ nồi của mình đi chứ!
Chẳng muốn tin một chút nào, nhưng chẳng hiểu sao ta lại có linh cảm chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra thật.
"Thế nên, phải đi đường hầm bí mật thôi!"
* Cái lỗ chó mà lũ học sinh hằng khao khát muốn biết cuối cùng cũng đã được đưa ra ánh sáng!
Ta rón rén luồn lách dọc theo bức tường ngoài của học viện, tiến thẳng đến cái vị trí mà ta đã lén lút đánh dấu từ trước.
Tất nhiên, ta đâu có ngu mà đi khoét một cái lỗ ngay trên tường.
Đám học sinh từng bán mạng chỉ để trốn thoát chắc chắn đã lăm le kiểm tra từng ngóc ngách trên bức tường với hy vọng mong manh rồi.
"Bí mật luôn nằm dưới mặt đất."
Chính vì thế, ta không hề đục lỗ trên tường.
Nơi ta đào lỗ chính là mặt đất.
Ta biến chiếc Gậy Sắt đang quấn trên tay thành hình dạng một lưỡi kiếm mỏng, nhét nó vào khe hở của lối đi bí mật rồi nạy mạnh lên.
Cùng với tiếng Két khô khốc vang lên, lối đi bí mật xuyên qua bức tường ngoài đã chính thức hiện diện!
"Nói thật thì mấy cái lối đi bí mật kiểu này luôn là niềm lãng mạn vô tận của đàn ông mà."
* Em lại thấy nó giống niềm lãng mạn của đám học sinh ở đây hơn là của đàn ông đấy?
Chắc là vậy. Nếu mà để rò rỉ cái lỗ này ra, đám nhóc đó kiểu gì cũng tranh nhau lao ra đây ngay sau khi chuông báo hết giờ vừa reo để tẩu thoát ra ngoài.
Nhưng đây là lối thoát hiểm độc quyền của ta, không đời nào ta lại đi chia sẻ cho kẻ khác!
"Khụ khụ... Mới đào được một thời gian ngắn mà bụi bẩn đã bám đầy rồi..."
Ta lấy ống tay áo che miệng rồi chui tọt xuống dưới lòng đất.
Dù đã đóng kín nắp hầm lại nhưng kiểu gì cũng để lại vài dấu vết đáng ngờ.
Biết đâu lại có kẻ tò mò tiện tay cạy nó lên, nên ta phải hành động thật nhanh gọn lẹ.
"Bên ngoài... có vẻ không có ai cả."
Mang tiếng là đường hầm bí mật, nhưng thực chất chỉ là một cái ống dẫn xuyên qua hai lớp tường ngoài.
Với khoảng cách chưa đầy 5 mét, ta nhanh chóng thâm nhập thành công vào bên trong Yugrasia. Ta hé nhẹ nắp hầm lên để chắc chắn không có ai lảng vảng xung quanh, rồi phi nhanh lên và dùng chân khỏa lấp mọi dấu vết.
Thế là cái cửa thoát hiểm bên phía Yugrasia đã được dọn dẹp sạch sẽ không một dấu vết!
Bây giờ chỉ cần lẻn vào học viện, dọn dẹp đồ đạc rồi vứt bỏ hết thảy để chuồn đi tận hưởng cuộc sống làm nông dân thanh bình thôi!
Két.
"Khoan đã nào."
Ngay khoảnh khắc ta vừa đặt tay mở cánh cửa ra vào của học viện, một giọng nói vô cùng quen thuộc vang lên từ sau lưng.
Ta chẳng dám quay đầu lại, mà cũng chẳng thể cứ thế cắm đầu đi tiếp.
Bởi vì đối phương chính là nữ kiếm sĩ được xưng tụng là mạnh nhất Đế quốc, đứng ngang hàng với cả Kiếm Thánh.
À không, mỗi khi nhắc đến những kiếm sĩ mạnh nhất, cái tên của cô ta luôn chễm chệ nằm trong danh sách.
"Tôi là kỵ sĩ phục vụ Đệ nhất Hoàng nữ điện hạ, Leah. Xin lỗi, tôi muốn hỏi đường một chút, anh có phải là người của học viện Yugrasia không?"
Đó chính là Công chúa Kiếm thuật, người từng là đồng nghiệp cũ của ta.
#16 Câu chuyện của họ: Nỗi lòng của những kẻ ác nhân nọ.
"Cái Đế quốc chết tiệt!"
Một gã đàn ông chửi thề đầy thô bạo trong bóng tối.
Chỉ một lần. Đúng duy nhất một lần.
Sau khi đánh hơi thấy hành tung của Quân Phản Đế quốc tại Lễ hội Đế quốc vì một sự cố trời ơi đất hỡi, Đế quốc đã hành động với tốc độ nhanh đến mức chóng mặt.
"Khốn kiếp, chúng đã phong tỏa hết cổng thành rồi."
Đây đang là lúc Lễ hội Đế quốc - sự kiện hoành tráng bậc nhất của Đế quốc - diễn ra sôi nổi nhất.
Dù đã đi đến những ngày cuối cùng, nhưng lượng thương nhân và quý tộc ra vào Đế quốc vẫn còn đông nghẹt.
Đóng sầm mọi cổng thành lại mà không một lời giải thích với bọn họ, chỉ lấy lý do là không thể tiết lộ được sao?
Nếu ở các vương quốc khác, đám thương nhân và quý tộc chắc chắn đã làm ầm lên đòi biểu tình rồi, nhưng đây là Đế quốc Karuan.
Chỉ cần ném ra hai chữ "Hoàng lệnh", tất cả đám đông lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng và kiên nhẫn đứng chờ ngoài cổng thành.
"Khốn kiếp..."
Dù tình thế bị dồn vào chân tường chỉ vì cái trò tạo sóng thần điên rồ ngoài sức tưởng tượng của đám học sinh trong trận Vượt Mê Cung, nhưng sức mạnh của Quân Phản Đế quốc vẫn còn vô cùng đáng gờm.
Thế nhưng, cái sức mạnh khủng khiếp đó chỉ có thể phát huy tác dụng khi họ tập hợp lại cùng nhau.
Trong cái tình cảnh đang bị xé lẻ và tiêu diệt từng tên một như hiện tại, thì cái sức mạnh to lớn đó cũng chỉ là đồ bỏ đi.
"Chỉ thị... vẫn chưa có sao?"
Đã rảo bước khắp nơi tìm kiếm suốt 3 tiếng đồng hồ, nhưng hắn vẫn chưa hề bắt gặp bất kỳ ám hiệu nào của Quân Phản Đế quốc.
"Khốn khiếp, mẹ kiếp. Nếu cứ đà này... Ơ, cái này là?"
Trong lúc gã đàn ông đang thở dài não nề, đập vào mắt hắn là một nét vẽ nguệch ngoạc vô cùng quen thuộc.
Ám hiệu của Quân Phản Đế quốc.
Dù chỉ trông như một nét vẽ bậy bạ có thể dễ dàng bắt gặp ở bất kỳ con hẻm tối tăm nào, nhưng đối với các thành viên của Quân Phản Đế quốc, họ hoàn toàn có thể giải mã được nó.
"Tại nơi mọi thứ bắt đầu chệch hướng, chúng ta sẽ lật ngược lại tất cả."
Gã đàn ông vừa nhìn ám hiệu vừa lẩm nhẩm suy ngẫm ý nghĩa của nó.
Nơi mọi thứ bắt đầu chệch hướng.
Đó chắc chắn là tại Lễ hội Đế quốc, nơi đám học sinh kia thi đấu.
Nếu vậy, ý là sẽ lật ngược thế cờ ngay tại chính nơi đó sao?
Hiện tại đám học sinh đó đang thi đấu hạng mục gì nhỉ?
"Công thành chiến..."
Không tồi. Chỉ cần bắt giữ đám học sinh làm con tin, dẫu cho bức tường thành có thấp bé và mỏng manh, bọn họ vẫn có thể biến nó thành lá chắn vững chắc ngay giữa lòng Đế quốc để triển khai màn bắt cóc con tin.
Dù không thể tẩu thoát, nhưng đằng nào thì cổng thành cũng đã bị phong tỏa kín mít rồi.
Không, trước cả việc đó, Quân Phản Đế quốc đã hạ quyết tâm sẽ kết thúc mọi ân oán trong kỳ Lễ hội Đế quốc lần này.
Chính vì thế, bọn họ đã tập hợp lại cùng nhau.
Âm thầm thâm nhập, bắt giữ đám học sinh làm con tin, và dõng dạc tuyên bố sự hiện diện của mình trước mặt tên Hoàng đế vẫn luôn coi bọn họ như cỏ rác!
Rõ ràng... rõ ràng là kế hoạch như thế cơ mà!
"Chết đi, Nerkiaaaaaa!"
"Chặn lại, chặn tụi nó lại mau!"
Chiếc khiên ma pháp đắt đỏ được trang bị để phòng hờ những trận oanh tạc ma đạo của Hoàng thất, nay lại bị xé toạc nhẹ như tờ giấy chỉ bởi một nhánh cây cỏn con.
"Hức... Quân Phản Đế quốc cái chó gì! Mẹ kiếp, trả lại cuộc đời cho tao!"
"Á á á! C-Cái thằng khốn này!"
Đột nhiên, một số thành viên của Quân Phản Đế quốc bắt đầu gào thét như điên loạn và quay sang tàn sát chính đồng đội của mình.
"Tại sao... tại sao lại thành ra thế này?"
Một cảnh tượng không thể nào lĩnh hội nổi dù đang hiện diện ngay trước mắt.
Một tình huống không thể nào lý giải nổi dù có vắt óc suy nghĩ.
Chỉ biết thẫn thờ đứng nhìn Kiếm Aura của một Sword Master – thứ sức mạnh mà ngay cả Quân Phản Đế quốc cũng không sở hữu – đang chém xé bầu không trung, cùng với thanh hỏa kiếm khổng lồ đang điên cuồng khiêu vũ, gã đàn ông chỉ biết bật cười chua chát trong sự tuyệt vọng.
"Rốt cuộc cái quái gì đang xảy ra thế này?"
Và khoảnh khắc gã ngẩng đầu lên.
* Elemental Roar (Tiếng thét của Tinh linh).
Từ trên đỉnh đầu, một trận oanh tạc của kỷ nguyên Thần thoại đã giáng xuống, càn quét toàn bộ không gian.
—

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn