Chương 106: Chương 105. Không phải truyền thuyết, mà là Huyền Thoại (10)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~34 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Part 4 Không phải truyền thuyết, mà là Huyền Thoại (10) #11 Nỗi lòng của họ: Nỗi lòng của Risen de Loa.
Đột nhiên tôi bắt đầu cảm thấy bực bội một điều gì đó.
Và nguyên nhân gây ra điều đó, cái bản mặt của tên khốn Nerkia, cứ liên tục lởn vởn trong đầu tôi.
'Hả? Lời của mấy tên F. A không có bạn gái nói nhỏ quá tớ nghe không rõ?'
'Giờ tự học buổi tối mà bị hủy thì tớ phải đi hú hí tình tứ với bạn gái chứ~'
'Hả? Có cần tớ bảo bạn gái tớ giới thiệu cho cậu một em không? Mà tất nhiên là không có gì đảm bảo người ta sẽ chịu làm bạn gái cậu đâu nhé!'
'Hahahaha' Dù tôi chưa từng trực tiếp nghe Nerkia nói mấy câu đó, nhưng chẳng hiểu sao những lời lẽ bằng chính giọng nói của Nerkia cứ văng vẳng trong đầu khiến tôi nghiến răng trèo trẹo. Dù vậy, tình cảnh hiện tại buộc tôi phải đối phó với kẻ địch ngay trước mắt đã.
"Lôi cái chuyện từ đời nảo đời nào ra để đòi giết người thế hảảảả!"
"Có vẻ không cần chúng ta ra tay nữa nhỉ?"
Chẳng hiểu vì lý do gì, một cô bé nhỏ nhắn mặc đồng phục của Marcis đang vung kiếm chém liên tục vào đối thủ của chúng tôi - tiểu thư nhà Nermia.
Dù là một học sinh tôi chưa từng gặp mặt, nhưng những nhát chém đó nhanh đến mức tiểu thư nhà Nermia phải lăn lộn trên mặt đất để né tránh.
Nhìn cảnh một học sinh Marcis mà chẳng thèm dùng lấy một chút ma pháp nào, chỉ chăm chăm vung kiếm, tôi lập tức nói thẳng ra suy nghĩ của mình.
"Này, tự dưng tao muốn đập chết thằng Nerkia ngay và luôn quá. Vừa hay con kỳ đà cản mũi lại đang bị phe mình chém cho tơi tả kìa. Chạy nhanh tới giết mỗi thằng Nerkia rồi chuồn lẹ thôi."
Và đáp lại lời tôi, những thành viên khác cũng gật đầu đồng tình rắp lự.
"Ừ, tự dưng tao cũng muốn tiễn thằng Nerkia chầu ông bà."
"Hóa ra không chỉ mình tao tự nhiên ngập tràn sát ý với thằng Hội trưởng."
"Đây chính là ý trời rồi. Thần linh đã gắn kết trái tim chúng ta lại làm một để giáng đòn trừng phạt của công lý xuống đầu thằng Nerkia."
"Đúng vậy, đây là thần dụ. Hiểu theo nghĩa đen thì Nerkia chính là một tên phản tặc dám chống lại thần linh! Thế nên nó có chết cũng đáng."
Ý kiến của tất cả mọi người đã thống nhất.
Nhìn tiểu thư Nermia đang vừa la hét vừa né kiếm ở một góc, rõ ràng là cô ta sẽ không rảnh để bận tâm đến chúng tôi trong một khoảng thời gian nữa.
"Vậy thì, lên đường!"
Ngay khi tôi dứt lời, tất cả lập tức dùng thú triệu hồi của mình lao đi với tốc độ bàn thờ về phía vị trí của tiểu thư Aris.
Những tên không thể cưỡi thú triệu hồi thì nhảy lên đi ké thú triệu hồi của tên khác.
Nào, vậy nếu bắt gặp Nerkia thì chúng ta phải làm gì đây?
Đương nhiên là phải đập chết nó rồi. Loki, ông có món đồ nào ngon nghẻ không?
Ừm... Theo như ta biết thì từ ngàn xưa, truyền thống để trừng trị mấy cặp đôi yêu nhau là phải dùng đến giáo tre cơ.
Giáo tre... Giáo tre sao...
Cái gì thế này, một âm vang rung động cả tâm hồn.
Cổ nhân đã nói rồi, cái gì cũng có lý do của nó cả.
Và cái âm vang mang tên "giáo tre" đó đang rung động dữ dội trong linh hồn tôi.
Đúng vậy, lấy giáo tre lụi chết thằng Nerkia thôi!
Quanh đây đào đâu ra tre chứ. Có thứ gì na ná vậy không?
Hả? Na ná à... À, cũng có một món từa tựa như thế...
Là gì?
Ừm... Kể tóm tắt thì, ngày xưa bạn ta có một thằng con kiêu ngạo đến mức ngứa gan.
Cái quái gì vậy, tự nhiên kể chuyện cổ tích à?
Xong ngay đây, ráng nghe đi. Tóm lại là thằng ranh đó cứ đi bốc phét khoe khoang khắp nơi rằng mẹ nó đã bắt mọi sinh vật trên thế gian này phải thề là không được làm hại nó.
Rồi sao?
Tại thấy nó hãm quá, ta đang vắt óc suy nghĩ xem làm cách nào để đổi cái bản mặt vênh váo đó thành mặt mếu, thì vô tình lượm được một thông tin tình báo cao cấp là bà mẹ quên chưa bắt một nhánh cây tầm gửi nhỏ xíu thề.
Thế là ông lấy nhánh cây đó đâm chết nó à?
Đúng thế, ta dúi cái nhánh cây đó cho em trai nó đâm chết nó. Và thế là, nhờ việc giết chết một vị thần bất tử, nhánh cây tầm gửi nhỏ bé đó đã hấp thụ được sức mạnh diệt thần. Và đó chính là sự ra đời của Ngọn giáo Diệt Thần, Mistilteinn!
Nghe xong câu chuyện, tôi lập tức nhận ra: Chính là nó!
Lại còn là Ngọn giáo Diệt thần từng giết cả thần bất tử nữa chứ!
Chà, một cú đâm công bằng cho tất cả!
Lấy nó đi, đưa nó cho tôi!
Được thôi. Dù không phải giáo tre nhưng dù sao cũng là giáo làm từ cây cỏ. Chắc cảm giác đâm cũng na ná nhau thôi.
Cầm chặt lấy nhánh cây Mistilteinn do Loki triệu hồi ra, tôi bắt đầu lao đi với tốc độ tối đa, và chẳng mấy chốc bóng dáng của Nerkia đã lọt vào tầm mắt.
"Chết đi, Nerkiaaaaaa!"
Một cú ném giáo dồn hết toàn bộ sức mạnh và tốc độ tối đa!
Thằng ngu này, ở học viện mi không được dạy là khi đánh lén thì phải ngậm cái mồm lại à?
Á?!
Đáng tiếc thay, cú ném giáo hoàn hảo đó đã bị tiếng hét thất thanh như xé rách cuống họng của chính tôi làm lộ tẩy.
Và tất nhiên, Nerkia dễ dàng né gọn "ngọn giáo tre" mang theo toàn bộ sức mạnh của tôi.
#12 Nỗi lòng của họ: Nỗi lòng của một vị Hội trưởng Hội học sinh.
Tôi nhìn thấy một nhánh cây đang bay vút tới với tốc độ kinh hoàng.
Trông có vẻ hơi nhọn một chút, nhưng lại quá mỏng manh.
Đó là một nhánh cây khiến người ta phải tự hỏi liệu bị ném trúng thì có để lại vết xước nào không.
Nhưng tại sao nhỉ? Bản năng của tôi lại đang gào thét bảo tôi phải né nó ra.
"Dù sao thì cũng là do thằng Risen ném..."
Cẩn tắc vô áy náy... Nghĩ vậy, tôi liền nghiêng người né nhánh cây đó.
Bùùùùùmmmm!
Một tòa nhà nằm ngay sau lưng tôi vừa bị "xóa sổ".
"Hả?"
"Ơ?"
"Cái gì thế?"
Một âm thanh vô lý đến mức không thể tưởng tượng nổi do một nhánh cây nhỏ bé gây ra, khiến cả tôi, tiểu thư Aris, và thậm chí cả Liduan - kẻ đang không ngừng tỏa ra hắc khí - cũng phải tự động ngoái đầu lại nhìn.
"À ừm, tiểu thư Aris. Phía sau lưng tôi rõ ràng vừa có một tòa nhà đúng không?"
"Vâng, đã từng có."
"Có mà."
"Đúng chứ? Thế nó bay màu đi đâu mất rồi..."
Nhìn về cái nơi mà tàn tích của tòa nhà cũng không còn sót lại, tôi phát hiện ra nhánh cây vừa bay về phía mình lúc nãy.
Một nhánh cây mỏng manh đến mức tưởng chừng chỉ cần bóp nhẹ là sẽ gãy vụn.
Lẽ nào Risen đã dồn ma lực vào đó để tạo ra hiệu ứng kinh hoàng như vậy sao?
Chuyện đó chắc chắn là bất khả thi.
Việc một nhánh cây bình thường có thể chịu đựng được lượng ma lực dày đặc như vậy vốn dĩ đã là không thể. Và cho dù có thể đi chăng nữa, thì ngay cả những người được tôn xưng là Sword Master hay Đại ma pháp sư cũng không thể nào tinh tế khống chế để chỉ thổi bay gọn gàng mỗi tòa nhà như thế.
Nếu thêm điều kiện tiên quyết là không để lại bất kỳ tổn hại nào cho nhánh cây, thì e rằng ngay cả một con Rồng cũng chưa chắc đã làm nổi!
"Nói vậy có nghĩa là, nhánh cây đó là một món đồ cực kỳ khủng bố... Mày định tiễn tao đi chầu ông bà thật đấy à, Risen?!"
"Khốn kiếp, quả nhiên mày vẫn né được. Hỏi mấy câu hiển nhiên thế làm gì?"
Risen vừa tặc lưỡi đáp lời, vẻ mặt hằn rõ sự nuối tiếc từ tận đáy lòng.
"Dù cho Lễ hội Đế quốc có được bảo vệ bằng ma pháp đi chăng nữa thì nó cũng có giới hạn chứ? Cái cú vừa rồi rõ ràng là xuyên thủng luôn cả giới hạn đó rồi đấy!"
"Đương nhiên, trông thế thôi chứ nó là Ngọn giáo Diệt thần từng giết cả thần bất tử đấy! Đó là cây giáo tre tao đặc biệt triệu hồi ra để xiên chết mày mà!"
"Thế mà cũng đem ra khoe được à?!"
Giáo tre cái gì chứ. Nghe cái tên đã thấy điềm gở rồi.
Chẳng hiểu sao lại có cảm giác nếu ăn trúng đòn đó là đăng xuất luôn khỏi Trái Đất.
À không, tôi đã được chiêm ngưỡng thừa thãi uy lực của nó rồi.
Ăn một cú đó thì không chỉ là chết, mà là bị xóa sổ hoàn toàn khỏi thế gian này.
"Thế nên ngoan ngoãn đứng yên chịu chết đi!"
"Mày thử là tao xem có chịu đứng yên không hả?!"
Tên này đang nghiêm túc.
Thằng khốn này đang thực sự muốn đoạt mạng tôi.
Sự phẫn nộ vô lý đến khó hiểu đó trông hệt như một ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội.
Chứng kiến cơn phẫn nộ đó, Liduan khẽ mỉm cười và bắt đầu đổ thêm dầu vào lửa.
"Risen, mày biết tin gì chưa? Là chữ 'những' đấy."
"Cái gì?"
"Ý tao là 'những' cô bạn gái cơ."
"Vậy thì sao chứ."
"Nào, giơ tay mày lên xem. Ừ, đúng rồi. Rồi xòe hết cả năm ngón tay ra đi. Phải, chính là nó. Nó đấy."
Nhìn Risen đang trưng ra vẻ mặt khó hiểu khi nhìn chằm chằm vào bàn tay xòe rộng của chính mình, Liduan mỉm cười đầy hiểm hóc:
"Đó chính là số lượng bạn gái của thằng Nerkia đấy."
"Tuyệt vời, quả nhiên mày đáng bị tử hình tại chỗ. Nerkia!"
Chẳng biết từ lúc nào, nhánh cây nhỏ bé đó lại xuất hiện trên tay Risen.
Tôi hoảng hốt ngoái lại nhìn, nhánh cây vốn nằm ngay chỗ bức tường vừa bị xóa sổ đã bốc hơi mất tăm.
"Khoan đã, cho tao cơ hội biện hộ!"
"Câm mồm, kẻ thù của nam giới! Chuẩn bị nhận lấy đòn trừng phạt của công lý đi!"
"Điên thật rồi!"
Tôi phải lăn lộn thục mạng mới né được nhánh cây vừa lao tới.
Lần này nhìn xuống vị trí nó cắm phập xuống đất, một cái hố tuy nhỏ nhưng sâu không thấy đáy đã xuất hiện.
Được thôi. Tới nước này thì tao cũng hết cách rồi.
"Hỡi Đức Vua, xin ngài hãy tiêu diệt bọn nó!"
"Dù ta không muốn dính dáng đến mấy chuyện vớ vẩn này cho lắm... Ôi mẹ ơi, cái thứ này nguy hiểm phết đấy!"
Một nhánh cây lao vút đến khiến ngay cả Lôi Tinh Linh Vương cũng phải hoảng hốt né tránh.
Tôi lập tức mượn sức mạnh của Phong Tinh linh dựng lên một bức tường gió, kết hợp với Thổ Tinh linh tạo thành một bức tường đất, nhưng nhánh cây kia vẫn xuyên thủng mọi thứ mà không gặp chút trở ngại nào!
"Hự?!"
Vừa khó nhọc né đòn và lợi dụng khoảng trống khi Tinh Linh Vương đang phản công Risen, thì Kiếm Aura của tiểu thư Aris lại chém tới tấp.
"Anh quên mất nãy giờ đối thủ của anh là tôi rồi sao, thưa Hội trưởng!"
"Tôi đang đứng giữa lằn ranh sinh tử đây này, cô không nương tay một chút được sao?!"
Tôi phải lăn lê bò lết trên mặt đất để né những đường Kiếm Aura đang chém xé gió.
Đồng thời vận dụng Thổ Tinh linh để điều chỉnh độ nghiêng của mặt đất, giúp tôi nhanh chóng đứng bật dậy và lấy lại tư thế thăng bằng.
"Được thôi, tôi sẽ tha thứ cho việc anh dám mang danh Hội trưởng Hội học sinh để phản bội lại học viện."
Kiếm Aura trên thanh kiếm của tiểu thư Aris bắt đầu giảm dần.
"Vâng, đội ơn cô. Tiểu thư Ari..."
"Nhưng việc anh dám lén lút có bạn gái sau lưng mọi người thì tuyệt đối không thể tha thứ, đồ cặn bã của chị em phụ nữ!"
"Chết tiệt, tiểu thư cũng là F. A sao?!"
Thế nhưng, đi kèm với giọng nói rực lửa phẫn nộ của cô ấy, Kiếm Aura tưởng chừng như đang giảm đi nay lại bùng cháy dữ dội như một vụ nổ.
"Letia phái, Bí kỷ. Phá Quân."
Cặp song kiếm trên tay tiểu thư Aris bắt đầu nhảy múa một cách vô cùng ảo diệu.
Một lớp, hai lớp, ba lớp.
Từng tầng Kiếm Aura chồng chéo lên nhau, gầm thét lao tới như những cơn sóng thần.
"Cô chơi hèn quá rồi đấy!"
"Đây là đòn tấn công nhằm mục đích một mình phá nát cả một đạo quân. Vì đối thủ là Quân đoàn Tinh linh nên tôi mới dùng đòn tấn công tiêu diệt quân đoàn thôi!"
Khốn khiếp, đến cả tiểu thư Aris cũng bị Risen hóa mất rồi.
Rõ ràng hồi mới nhập học, cô ấy vẫn mang đậm phong thái đường hoàng và quý phái của một tiểu thư nhà Hầu tước Letia - gia tộc xứng danh Tuyệt Đối Thập Gia cơ mà....
Giờ thì ngay cả một chút tàn dư của cái phong thái đó cũng bị thổi bay sạch sành sanh!
Nhưng trước khi lo chuyện đó thì tôi phải lo giữ cái mạng mình đã!
"Hỡi đại địa!"
Việc dùng sức mạnh của Tinh linh để chặn đứng đòn Kiếm Aura là điều bất khả thi, trừ phi đó là Tinh linh cấp Vương.
Và hiện tại, việc Lôi Tinh Linh Vương có thể câu giờ khống chế Risen đã là hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ rồi, chẳng thể đòi hỏi gì thêm.
Chính vì vậy, ngoài việc né tránh đợt sóng Kiếm Aura kia, tôi hoàn toàn chẳng còn giải pháp nào khác!
'Chỉ còn biết... trông cậy vào các ngươi thôi!'
Những bức tường đất tôi vừa dựng lên lập tức bị Kiếm Aura băm nát.
Thế nhưng, hành động tôi đang làm hiện tại không chỉ đơn thuần là tạo ra những bức tường đất.
Không phải dùng sức mạnh của Tinh linh để thi triển ma pháp hệ Thổ, mà là mượn sức mạnh để đẩy thẳng lớp đất tạo thành một chiếc hộp khép kín.
Nói cách khác, tôi đang trực tiếp đùn lớp đất bên dưới chân mình ra ngoài.
"Chết đi!"
Cùng với giọng hét chói tai của tiểu thư Aris, cơn sóng Kiếm Aura đã ập xuống đầu tôi.
Mà nhân tiện... Ăn trọn đòn này là ngỏm củ tỏi thật đấy, bên ban tổ chức Lễ hội Đế quốc không định can thiệp gì sao?
"Hự!"
Ngay khi trượt người xuống lòng đất, một cái hang sâu hoắm đã được đào sẵn chờ tôi.
Rùùùmmmm!
Và một vụ nổ đinh tai nhức óc nổ tung ngay trên đỉnh đầu!
Một cơn bão Kiếm Aura mà nếu dính đòn chắc tôi chẳng còn sót lại mẩu xương nào đã kết thúc, nhưng tôi vẫn quyết không thò đầu lên.
"Kết thúc rồi sao?"
"Điên à, đó là câu cấm kỵ số một mà Giáo quan Niserwin bảo tuyệt đối không được nói khi nghĩ rằng đối thủ đã chết cơ mà!"
"Chết tiệt, thằng Nerkia được buff hồi sinh rồi. Tên khốn đó chưa chết đâu!"
Nghe cái mớ hỗn độn ầm ĩ trên kia, có vẻ như ngoài Risen ra còn có thêm vài đứa khác đi cùng.
"Thử xem..."
Tôi dùng Thổ Tinh linh nặn một hình nhân bằng đất giống hệt người rồi ném thử ra khỏi hố.
Bộp.
"Mẹ kiếp, hàng giả à?"
Âm thanh va chạm nhẹ hều vang lên, và thứ rơi xuống lại chính là cái đầu của hình nhân đất.
Không biết là do cơn phẫn nộ bị thằng Liduan kích động, hay đó là sự uất hận thuần túy của bọn nó?
À không, có là gì thì cũng chẳng quan trọng nữa.
Đám điên này thực sự đang muốn đập chết tôi chỉ vì một lý do cỏn con là tôi có bạn gái.
"Phải chuồn thôi."
Cái khu vực này đã ngập tràn sát thủ mất rồi.
Nào là nhánh cây diệt thần, nào là Sword Master.
Thêm cả cái gã mang danh Tinh Linh Vương Cảm xúc cùng một bầy Triệu hồi sư được trui rèn tại "lò mổ" Yugrasia đang đòi lấy mạng tôi nữa chứ.
Chỉ sở hữu khế ước với một Tinh Linh Vương thì làm sao mà cản nổi cái đội hình này!
Ít nhất thì cũng phải ký khế ước với hơn một nửa Tứ Đại Tinh linh thì họa may mới sống sót nổi khỏi cái vùng đất tử thần này!
"Đào hầm. Đào hầm tẩu thoát là chân ái."
Tôi nghe thấy tiếng Tinh Linh Vương đang rên rỉ than vãn rằng chỉ lo né đòn của Risen thôi cũng mệt đứt hơi rồi.
Nếu Tinh Linh Vương bị cưỡng chế thu hồi, trong lúc chờ triệu hồi lại thì chắc chắn tôi sẽ bốc hơi khỏi thế giới này.
Chính vì thế, tôi đang vắt kiệt ma lực để điều khiển Thổ Tinh linh đào hầm với tốc độ bàn thờ thì....
"Cái lỗ! Thằng Hội trưởng đang rúc trong cái lỗ!"
"Đừng có lao xuống bừa, cẩn thận trúng bẫy."
"Chơi hệ thủy đi, nhớ lại trận đấu ngày đầu tiên xem! Có ai triệu hồi được Thủy Tinh linh không?"
"Đúng là một lũ điên rồ!"
Tôi hoảng hồn khi thấy dòng nước tuôn trào còn nhanh hơn cả tốc độ đào hầm của mình.
Ban đầu chỉ ngập đến mắt cá chân, nhưng giờ thì nước đã dâng lên tới tận ngực rồi.
"Chém đầu không được chuyển sang dìm nước sao!"
Cuộc đào tẩu cược bằng cả mạng sống cuối cùng cũng có kết quả. Ngay khi cảm thấy sắp ngỏm đến nơi, tôi đã lết được đến khu vực của đám học sinh học viện Arcis để lánh nạn.
"Chết đi!"
"Làm tiền bối thì ngon lắm chắc?!"
Dù ở đây cũng đang loạn như cái bãi chiến trường.
—
"Đúng thế, ta dúi cái nhánh cây đó cho em trai nó đâm chết nó. Và thế là, nhờ việc giết chết một vị thần bất tử, nhánh cây tầm gửi nhỏ bé đó đã hấp thụ được sức mạnh diệt thần. Và đó chính là sự ra đời của Ngọn giáo Diệt Thần, Mistilteinn!" Đây chính là sự kiện kích hoạt Ragnarok, cái chết của vị thần Balder đã khiến mùa đông ngự trị vĩnh viễn, khiến cho sự đói khát nhen nhóm, khiến cho tinh thần kiệt quệ.
Vốn dĩ nhánh tầm gửi có thể đâm chết vị thần này cũng là do sự chủ quan của Frigg cũng là mẹ của Balder khi xin vạn vật phải thề không được làm hại Balder nhưng lại bỏ quên nhánh tầm gửi do cho rằng một nhánh cây tầm gửi thì không đủ sức làm hại con trai mình.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn