Chương 144: Chương 143. Tiến vào Thế giới Nông nghiệp! - Họa vô đơn chí? (5)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~36 phút đọc · Tạo 01/08/2026
- Họa vô đơn chí? (5) Part 5 Công cuộc giáo dục con gái rượu đang ngày càng thăng hoa.
"Tốt lắm, giả sử con gặp một gã đeo cặp kính dày cộp kỳ quặc thì sao?"
"Tuyệt đối không được lại gần ạ!"
"Thế lỡ vô tình va phải làm gã đánh rơi kính thì sao?"
"Phải xin lỗi ngay lập tức rồi chuồn thẳng! Đặc biệt nếu tên đó tháo kính ra mà đột nhiên đẹp trai lồng lộn thì càng phải sủi nhanh hơn nữa!"
"Chuẩn luôn, làm tốt lắm!"
"Hehe..."
Tôi mỉm cười xoa đầu cô con gái rượu đang cười tít mắt.
Với một đứa trẻ cực kỳ thích được xoa đầu như Elis, thì đây là lời khen ngợi tuyệt vời hơn bất cứ thứ gì.
"Tốt, xuất sắc. Bất cứ thằng con trai nào đẹp mã, có vẻ lắm tiền, hay tự dưng sáp lại gần con không vì lý do gì, con cứ mặc định tụi nó là kẻ thù hết cho ba."
"Vâng ạ!"
"Thế lỡ xung quanh mấy thằng đó có đám quý tộc nữ đang ghen tị với con thì sao?"
"Cố gắng kết thân với chị đại của bọn họ, nếu họ cần thông tin gì thì tuôn ra hết sạch sành sanh luôn!"
"Lỡ kẻ đó đang che giấu thân phận?"
"Chuồn thôi!"
"Lỡ kẻ đó giấu giếm thực lực khủng?"
"Chuồn lẹ!"
"Lỡ con có linh cảm kẻ đó đang che giấu một bí mật gì đó rách việc?"
"Cứ chuồn trước đã!"
"Duyệt!"
'Con gái của mình đúng là thiên tài mà.'
"Chủ nhân ơíi, em thấy cái đó hình như không phải là khen đâu nhaá..."
"Nói bậy bạ gì đấy! Nhân tài xuất chúng như Elis nhà ta trên đời này làm gì có mấy người!"
Bữa ăn tối kết thúc, Elis vừa rời đi một lát để đi vệ sinh thì cái Gậy sắt lập tức trườn tới bắt đầu cằn nhằn.
"Chủ nhân đâm ra lẩm cẩm rồi, tự dạy mấy thứ tà đạo mà còn tưởng hay hòo... Nghe lời dăm ba cái trò lươn lẹo đó mới là toang đâýy! Chủ nhân đang đào tạo con bé thành tai họa chứ nhân tài cái nỗi gì!"
'Nói xằng nói bậy.'
'Elis đang thực thi hoàn hảo kế hoạch "Nữ chính đình công" của ta cơ mà.'
'Chỉ cần kế hoạch này thành công, tỷ lệ Elis bị dính "hào quang nữ chính" sẽ tụt dốc không phanh.'
'Thế thì con bé khỏi phải lấy tên Hoàng tử ất ơ nào đó, và có thể tiếp tục sống an nhàn với ta!'
"... Chủ nhân dạo này thay đổi chóng mặt quá rồi nhaá?"
"Ta thì làm sao hả."
'Cái đồ điên này, ta có làm gì thì cô nàng cũng mỉa mai ta như thể ta là ác đảng vậy.'
'Đâu phải tự dưng từ đầu ta đã như thế này đâu.'
'Kế hoạch vĩ đại đầu tiên của đời ta vốn dĩ là trở thành nông dân giỏi nhất làng cơ mà.'
'Đó là ước mơ mà ta hằng nâng niu, kể cả khi bố mẹ có chầu ông bà do vướng vào trận chiến của Dũng giả.'
'Ngoại trừ mấy vụ làm chuột bạch thử nghiệm dăm ba cái phương pháp canh tác kiếp trước rồi thất bại sấp mặt, thì thành quả thu được cũng khá khẩm. Ta đã từng nghĩ cứ trồng trọt thế này rồi an hưởng tuổi già cũng viên mãn chán.'
'Nếu không phải tại gã Lãnh chúa ngu ngốc gây sự với Đế quốc khiến ruộng vườn của ta cháy thành tro, thì ta đã chẳng bao giờ phải lết xác vào Howling.'
"Đâýy... Nhưng cái kiểu tư duy đòi chui đầu vào tổ chức ác đảng trong hoàn cảnh đó của một thằng nhóc thì độ điên cũng không phải dạng vừa đâu nhaá..."
'Khỉ thật. Cái quá khứ tiền kiếp của ta vốn dĩ chẳng thể dùng bộ lọc ngôn từ với con điên này được nên có giải thích cũng như không.'
'Nếu không bị cắt ngang giữa chừng, chắc chắn cô nàng đã hiểu tại sao năm 14 tuổi ta phải làm trò ác đảng, và năm 15 tuổi đành cắn răng chui vào cái tổ chức tội phạm tồi tệ nhất mang tên Howling rồi.'
'Ta thực sự làm thế chỉ vì miếng cơm manh áo thôi! Thật đấy!'
Cạch.
"Hửm?"
Nghe tiếng động bất ngờ, tôi quay đầu lại thì thấy một cô bé đáng yêu với mái tóc hồng đang mở cửa sổ ló đầu vào.
"Bố ơi! Con đi lấy khoai tây ăn cùng KoKo đây!"
"Ky! Tui thích bắp cơ!"
"Ừm!"
"Đi cẩn thận nhé."
"Ngay trước nhà thôi mà bố!"
Không biết vì lạnh hay vì đang phấn khích chuyện gì mà hai má con bé đỏ ửng, vừa ngâm nga hát vừa vui vẻ đóng cửa sổ lại.
"Nhà xí nằm tít ngoài sân đúng là rách việc thật."
"Lết xác ra ngoài phiền phức muốn chết."
'Bởi vì nhà không nuôi gia súc, nên thứ duy nhất có thể dùng làm phân bón ủ tự nhiên chỉ có chất thải của con người mà thôi.'
'Ta cũng từng nghĩ tới chuyện sắm một con bò về nuôi, nhưng mục đích trồng trọt không phải để đạt năng suất khủng, chỉ cần đủ lương thực lót dạ qua mùa đông là được nên ta cũng chẳng thấy cần thiết phải mua làm gì.'
"Chủ nhân ngày càng lười biếng đến mức hết thuốc chữa rồi đâýy."
'Cái đó thì ta cũng tự biết.'
'Nếu là ngày trước, dù mưa tuôn hay tuyết lở thì ta vẫn bật dậy từ sáng sớm tinh mơ để cày cuốc luyện kiếm, nhưng giờ cứ đến mùa đông là ta lại dẹp hết.'
'Chà, dạo này biến cố bất ổn cứ dồn dập ập tới nên ta đành phải khởi động lại việc tập luyện ở trong nhà.'
"Cứ đà này thì não ta cũng rung lên mất thôi..."
'Đỉnh cao của sự lười biếng, ta đang sa ngã tới mức sắp hóa thành Đại giáo chủ của lười biếng luôn rồi.'
'Dù con gái rượu có nhặt được quả trứng rồng mang về thì mức độ phòng bị của ta cũng chỉ dừng ở việc tập thể dục tại gia. Nếu là thời kỳ phong độ đỉnh cao, chắc chắn ta đã cày nát cái nhà này để biến nó thành pháo đài thép, nhưng giờ đây ta chỉ ngồi nghĩ mưu hèn kế bẩn để con bé sút bay gã Hoàng tử nào đó.'
'Tự ta cũng thấy mình lười biếng quá rồi.'
'Đã đang bước vào giai đoạn thoái trào của thể lực, nếu kỹ năng cũng rỉ sét nốt thì lần này ta cầm chắc cái vé bị tóm cổ đi bán muối.'
"Thế thì chủ nhân làm ơn sống cho tử tế chút đi! Định biến em gái em thành đứa trẻ mồ côi cả cha lẫn mẹ đó hảá?!"
"... Mấy mẹ kế đó thà không có còn hơn chứ?"
'Điều kiện "có mẹ" khi bị bắt cũng hấp dẫn đấy, nhưng dàn ứng cử viên cho vị trí này toàn mấy kẻ đảm bảo sẽ tiêm nhiễm toàn thói hư tật xấu cho con gái rượu của ta.'
"Cho dù ta có nhận nuôi Elis làm con gái đi chăng nữa..."
'Cái Đế quốc Caran loạn cào cào từ trên xuống dưới, với một gã Hoàng đế thần kinh chập mạch thì miễn bàn.'
'Mụ High Elf điên khùng dám tiện tay bẻ trụi cành của Cây Thế Giới - thứ được xưng tụng là cội nguồn của tinh linh - rồi đem đi làm quà cáp thì càng nằm ngoài vòng gửi xe.'
'May ra thì...'
"Toang thật sự."
'Không ngờ Sia lại là lựa chọn "ít tệ nhất" trong cái đống hổ lốn này.'
'Đúng là cái kiểu câu hỏi kinh điển tiền kiếp: "Trái Đất diệt vong chỉ còn hai người sống sót, mày sẽ chọn ai" đây mà?!'
"Bố ơi, con về rồi đây!"
Lạch cạch lạch cạch.
Cảm nhận thân ảnh bé nhỏ nhào thẳng vào vòng tay mình, tôi siết chặt Elis.
Cơ thể con bé lạnh buốt, nhưng trái tim tôi thì lại được sưởi ấm tột cùng.
'Quả nhiên, con điên Sia cũng phải loại gấp.'
'Nếu sau này Elis mà lớn lên với cái nết như Sia, chắc chắn ta đã gây ra một tội ác tày trời với con bé.'
"Mẹ ơi!"
"Ừm, KoKo nhà ta chờ mẹ có lâu không?"
'Đúng rồi, thà dồn công sức nuôi cái con rồng từng là ứng cử viên làm gà rán này để nó làm bảo kê cho con gái rượu còn hơn.'
'Cứ nuôi tà tà thôi, dù gì nó cũng là rồng, kiểu gì chả xài được như một cái bệ phóng súng phun lửa?'
'Bằng không thì lôi ra làm Gà rán Khủng Long tẩm bổ cho con gái yêu cũng được.'
'Vốn dĩ mua nó về cũng để phục vụ mục đích ấy mà.'
"Em công nhận gà rán ăn cuốn thật đâýy, nhưng lôi cả Rồng ra làm gà rán thì... xài sang quá đà rồi nhaá..."
"Ở quê cũ của ta còn có hẳn món Gà rán Khủng Long cơ mà."
"Quê cũ của Chủ nhân rốt cuộc là cái xó xỉnh tà đạo nào vậyy!"
Tôi mặc kệ cái Gậy sắt đang kêu ré lên rồi tót ra xa.
'Thôi thì, cũng chẳng cần giải thích mấy miếng Gà rán Khủng Long đó chỉ có hình dáng khủng long chứ ruột là thịt gà công nghiệp làm gì.'
'Nói chung là, song song với chiến dịch "Nữ chính đình công", ta cũng nên săn lùng thêm vài món bảo bối xài được ở quanh đây.'
'Chỉ có thế mới bảo vệ được chuỗi ngày bình yên nhàn nhã này!'
#5 Câu chuyện của họ: Nỗi lòng của một con mèo nào đó
'Cái gã loài người này chắc chắn là kẻ điên rồi.'
"Nào, nói thử xem."
"Meo, meo..."
Cái gã tự xưng là bố của ân nhân đang túm lấy hai chân trước của tôi nhấc bổng lên, trừng mắt nhìn tôi và ép một con mèo phải mở miệng nói chuyện.
'Tôi đã ngờ ngợ rằng gã biết thân phận thật của mình rồi, nhưng mà...'
"Nào, nói đi. Ta bảo nói thử xem nào."
"Meo! Meoo!"
'Thế này thì ép người quá đáng rồi đấy!'
'Bình thường tôi đã tát cho gã rách mu bàn tay rồi sủi bọt, nhưng kẹt nỗi cái kẻ tự xưng là "chị gái" của ân nhân đang nhìn chằm chằm tôi với vẻ cực kỳ thích thú.'
'Cái ánh mắt này...'
'Chính xác là ánh mắt của kẻ săn mồi đang vờn con mồi trong tay.'
'Ánh mắt kiểu "bố mày biết hết nhưng cứ thích giả vờ mù đấy"...'
'Ánh mắt kiểu "để xem mày diễn được bao lâu"! Một ánh mắt rách việc vô cùng!'
"Meooooo!"
'Cứu tôi với, ân nhân! Đám người này đang bón hành cho tôi!'
'Tôi gom hết hy vọng bé nhỏ quay đầu cầu cứu ánh sáng duy nhất trong căn nhà này, nhưng...'
"Huhu... hì hì... Lâu lắm rồi... mới được ăn gà rán... Mất bao lâu rồi nhỉ..."
"Ngon xỉu!"
Tiếng kêu gào của tôi hoàn toàn chìm nghỉm trước cảnh ân nhân đang cạp miếng thịt gọi là "gà rán" cùng con thằn lằn kia với vẻ mặt cảm động đến rơi nước mắt.
'Nhìn nước mắt chảy ròng ròng thế kia thì trông cũng hạnh phúc thật đấy, cơ mà...'
'Ngó sang cứu tôi một chút đi!'
"Meo, meooooooo!"
'Tôi cố quẫy đạp hai chân trước, nhưng sức lực của một con mèo thì bọp chát được ai.'
'Trừ phi tôi tung thực lực thật ra, còn nếu đã quyết tâm đóng vai mèo mù đến cùng thì chuyện tót đi mất là bất khả thi.'
"Arc, em có muốn gõ cho nó một gậy không?"
"Được hỏo?"
"MEOOOO!"
Vừa nghe xong, bản năng sinh tồn trỗi dậy, tôi vô thức bùng nổ sức mạnh thoát khỏi bàn tay tử thần của gã đàn ông.
'Nhưng thoát khỏi tay gã không có nghĩa là an toàn.'
Lạch cạch lạch cạch.
'Tôi vắt chân lên cổ, dùng hết sức bình sinh phi thẳng lên đùi ân nhân và hạ cánh an toàn.'
"Ủa? Misha?"
"Meo..."
Ân nhân định vuốt ve tôi, nhưng nhìn thấy bàn tay dính đầy dầu mỡ của mình lại bắt đầu ngó ngoáy xung quanh.
'Chắc cô bé đang tìm giẻ lau tay, nhưng việc đó đâu cần thiết chứ.'
"Á à! Em cũng muốn ăn gà rán nhaá!"
Trong lúc đó, cái kẻ xưng là chị gái tóc bạc kia bay thẳng lên chiếc ghế đối diện ân nhân.
"Á! Chị! Đùi... đùi gà là của em!"
"Xùy! Bình thường ngoan ngoãn nhường chị lắm cơ mà, đụng đến gà rán là lật mặt luôn hảá! Ơ? Khoan đã, giữ nguyên hiện trường! Trong đĩa của cưng đã có một cái đùi rồi, dám to gan nuốt trọn cả 2 chiếc đùi gà thần thánh một mình saoó!"
"Th-thì lâu lắm mới được ăn mà! Bố bảo em được ăn cả 2 cái cũng không sao cơ mà?!"
"Bố cho phép nhưng người chị này KHÔNG CHẤP NHẬN! Em gái yêu dấu vẫn chưa giác ngộ được chân lý tại sao gà lại có 2 chân và 2 cánh rồi!"
"Hứ, chị chẳng biết cái triết lý 1 người 1 con gà gì cả, thật đáng thương!"
'Tôi thật sự không tài nào hiểu nổi trận chiến giành giật cái đùi gà bằng dĩa và đũa của ân nhân cùng con nhóc tóc bạc kia.'
'Chỉ là vứt một nhúm thịt chim chóc vào chảo dầu chiên lên thôi mà, có cần làm lố thế không.'
"Misha cũng muốn ăn thử hở?"
Con thằn lằn chìa miếng gà đang cầm trên tay ra hỏi tôi.
"Meo."
'Cần vào mắt ấy?'
'Ta đây không cần.'
"Misha cũng muốn ăn ạ?"
Ân nhân nhìn tôi bằng ánh mắt sáng rực rỡ và chìa ra một miếng gà.
'Trông quen quen... Ánh mắt này mình từng thấy ở đâu rồi thì phải!'
"Nào, Misha à. Ngon bá cháy luôn đó. Ngoài giòn rụm, trong mọng nước! Lần đầu em ăn nên chị sẽ nhường cho phần ngon nhất nhé."
"Mày định cho nó ăn cổ gà à?"
"Chị à, ăn cổ là tà đạo! Sao chị có thể xúi một người mới ăn cái bộ phận toàn xương xẩu chẳng có tí thịt nào chứ! Chưa kể Misha là mèo, lỡ hóc xương thì toang đấy!"
"Chị thấy có vẻ cũng chả nguy hiểm lắm đâu nhaá?"
"Á á! Trong lúc em đang bận truyền đạo Thần Gà Rán, chị đã cuỗm mất cái đùi rồi!"
'À, ra là vậy.'
'Cái ánh mắt đó. Tôi cứ thắc mắc quen quen ở đâu, hóa ra là y hệt ánh mắt của mấy tên Thần quan Thú tộc khi đi lùa gà các bộ tộc khác tin vào thần linh của mình.'
'N-nơi này có vẻ cũng chẳng an toàn gì sất.'
'Từ cổ chí kim, bọn cuồng tín luôn là lũ nguy hiểm và rách việc nhất.'
'Cái bọn tẩy não vạn vật bằng cụm từ "ý Chúa", rồi ném luôn cả mạng sống của mình ra với cái mác "tận hiến" hay "tử đạo".'
'Dĩ nhiên thần linh của chúng nó lúc này chỉ là một miếng đồ ăn nên chắc sẽ chẳng có đổ máu đâu, nhưng trong tình huống này thì cứ sủi bọt cho chắc ăn.'
"Meo?"
"Nào, Misha à. Phần cánh siêu ngon đây. Người chị này đã tận tình lọc bỏ xương cho em rồi đấy."
'Ngay khoảnh khắc tôi định tót đi mất, một bàn tay đã nhanh hơn chộp lấy người tôi.'
'Đó chính là tay của ân nhân.'
"Meo? Meooo?"
Bàn tay ân nhân bắt đầu tiến sát lại gần miệng tôi, đi kèm với một nụ cười trông tà đạo đến ớn lạnh.
'Bỏ, bỏ tôi ra. Ân nhân!'
"MEOOO!"
"Hí hí hí... Dám chống cự hả, Misha! Nhưng một khi cắn miếng này, em sẽ hóa thành con sen của Thần Gà Rán thôi!"
"MEOOOOO!"
'Quả nhiên, ân nhân mà tôi cứ tưởng là người bình thường duy nhất, chốt lại cũng chỉ là một thành viên của cái trại thương điên này.'
'Không, ông bố đã là cái gã tà đạo đó rồi, thì cô con gái chẳng lẽ không được di truyền bộ gen mưu hèn kế bẩn đó sao?'
Ân nhân nhìn tôi bằng ánh mắt ngập tràn sự cuồng tín, rồi không thương tiếc nhét thẳng miếng thịt gà vào họng tôi.
"Ây da, đừng có phản kháng! Misha à, em cũng phải nghênh đón Thần Gà Rán và tái sinh tâm hồn đi chứ!"
'Bọn cuồng tín của Thú tộc có điên cũng không thốt ra mấy câu sặc mùi đa cấp như thế đâu!'
'Cái lời thoại y hệt đang nhét kịch độc vào mồm người khác ấy!'
"Hì hì hì, nào, nhanh lên!"
'Tôi muốn hét lên cầu cứu, nhưng chỉ cần mở miệng là mớ rác rưởi kia sẽ trôi tuột vào trong họng.'
"Em nghe nói mấy lúc như này cứ bịt mũi lại là nó tự động há mồm ra đấy?"
"Chuẩn không?"
'C-cái lũ chị em ác ma này!'
Những ngón tay đang đẩy miếng thịt gà lập tức chuyển hướng, bóp chặt lấy mũi tôi.
'T-Tắc thở mất!'
'Tôi gồng mình chống đỡ, nhưng giới hạn chịu đựng cũng chỉ đến thế mà thôi.'
'Và khi chạm đáy sức lực, tôi buộc phải há to miệng để thở.'
"Hí hí hí, giờ thì Misha đã thành con sen của Thần Gà Rán... Ơ?"
Phụt.
'Tôi thẳng thừng nhổ toẹt miếng thịt gà vừa chui vào miệng ra ngoài.'
'Làm sao tôi có thể ăn cái thứ đồ ăn chứa đầy điềm báo tà đạo này được...'
'Ủa?'
'Đột nhiên, nhiệt độ trong phòng giảm mạnh sấp mặt.'
'Dù đang là mùa đông đi nữa, nhưng sắp sang xuân rồi mà sao lại có cú quay xe nhiệt độ gắt như thế này?'
"Mày vừa... nhổ ra sao?"
'Nhưng khi nghe giọng nói đó, tôi chợt nhận ra.'
"Meo?"
'Sự sụt giảm nhiệt độ này không đến từ thời tiết, mà đến từ sát khí của một con người.'
"Meo?"
"Gan to nhỉ, dám... nhổ Thần Gà Rán ra hả?"
Ân nhân rít lên từng chữ lạnh lẽo hệt như gió bấc gào thét.
"Meo..."
'Chuyện gì thế này, cổ tôi cứ vô thức cúi gằm xuống.'
"Misha à. Ngước lên nhìn tao."
"Meo..."
'Ngước lên là đăng xuất ngay.'
'Bản năng dã thú đang chảy trong huyết quản báo động đỏ.'
'Toang rồi. Cú này toang toàn tập rồi!'
"Mi. Sha. À."
"M-Mẹ đáng sợ quá..."
'Con thằn lằn bên cạnh định lén lút chuồn êm, nhưng lết được mấy bước là cùng.'
'Khoan đã, người đáng lẽ phải sủi ngay lúc này là tôi mới đúng chứ.'
"Misha ngoan ngoãn của tao... sao tự dưng lại sinh thói hư tật xấu thế này."
Giọng điệu ngày càng tuột dốc không phanh ấy lạnh lùng đến mức có bảo đây là Bát Hàn Địa Ngục tôi cũng tin sái cổ.
"Meo."
'Quả này có chuồn thì kiểu gì cũng bị lôi về bón hành thôi.'
'Nếu vậy thì chỉ còn đúng một cách.'
"Meoooo."
'Tôi cúp đuôi leo xuống khỏi đùi ân nhân, ngoan ngoãn ngậm lại miếng gà vừa bị chính mình nhổ toẹt ra.'
'Đường đường là một Hoàng tộc cao quý mà lại phải làm cái trò liếm lại đồ thừa hèn hạ này sao... Ơ?'
'Ng-Ngon bá cháy vậy?'
'Nhai một cái, nhai hai cái.'
'Chỉ là một nhúm thịt chim chóc bèo nhèo thôi mà lại giấu một hương vị diệu kỳ không thể chối từ.'
"Ngon không cưng?"
"Meo."
'Tuyệt hảo.'
Ân nhân đã nhích lại gần từ bao giờ, nhẹ nhàng vuốt ve dọc sống lưng và ôm tôi vào lòng.
"Tốt, ngoan lắm. Chừa cái thói mất dạy đó đi nhớ chưa?"
"Meo."
'Ngon quá. Ngon đến mức tôi đang hối hận vỡ mật vì lỡ nhổ một cực phẩm thế này ra ngoài.'
'Chưa kể, không biết có phải do tâm lý hay không, nhưng kỹ năng vuốt ve thần sầu này đang dần khuất phục ý chí của tôi...'
'Không, kh-không thể nào!'
'Ta là Thái tử của Miêu Nhân Tộc!'
'Một kẻ mang thân phận hoàng kim như ta, dù cho có là ân nhân đi chăng nữa, thì sao có thể bị khuất phục bởi đôi bàn tay của một con người...'
'T-Từ từ đã! Chỗ đó nhạy cảm lắm, loài người kia!'
"Meooooo~"
"Nào, thưởng thêm miếng gà nữa này!"
'Chung quy lại, ngày hôm đó, tôi đã chính thức đầu hàng trước món gà rán của con người và thứ khoái cảm tuyệt đỉnh từ bàn tay con sen đó mang lại.'
—

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn