Chương 145: Chương 144. Tiến vào Thế giới Nông nghiệp! - Họa vô đơn chí? (6)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~34 phút đọc · Tạo 01/08/2026
- Họa vô đơn chí? (6) Part 5 #6 Nỗi lòng của họ: Nỗi lòng của một cô con gái.
Những tháng ngày tận hưởng sự giáo dục của bố cũng sắp kết thúc khi mùa đông bắt đầu nhường chỗ cho mùa xuân.
Tuyết trắng ngỡ như sẽ nuốt chửng cả thế giới cũng đang dần tan chảy, và hệt như đã bàn bạc từ trước, người dân trong làng rủ nhau vác xẻng ra dọn tuyết, mở ra những con đường đủ rộng để mọi người tự do đi lại.
Nhờ thế mà dạo này nguồn cung cấp thịt gà đã nhộn nhịp trở lại.
Tuy nhiên, mặt trái của nó cũng đã ập đến.
"Elis."
"Oaaaaa......."
Cùng với giọng nói của bố, những tia nắng ấm áp chiếu qua cửa sổ và bắt đầu tấn công tôi.
"Bố ơi, ánh nắng... ánh nắng... con sắp chảy ra mất rồi......."
"Ta không nhớ là con gái mình lại là ma cà rồng đấy......."
"Con đang nhũn hết cả ra đây này......."
"Cũng không nhớ nhóc là người tuyết luôn."
"A, không xong rồi....... Con đã tới giới hạn rồi... Bố cứ bỏ con lại mà đi đi......."
"Cứ lải nhải rách việc nữa là ta dập lửa lò sưởi đấy nhé?"
"S, sao bố tàn nhẫn thế!"
Thế là tôi sẽ không được tận hưởng cái hơi ấm dễ chịu này nữa sao....... Nhưng mà!
"Con vẫn còn phương án chốt sổ nên không sao... Á a!"
Tôi bị bố lột sạch cái chăn đang đắp mất rồi.
Hơi nóng hừng hực từ lò sưởi phả vào mặt, nhưng ở phía đối diện, cái lạnh buốt giá cũng đang điên cuồng lao tới.
Hơi ấm và khí lạnh.
Và tôi, kẻ bị kẹp ở giữa, đã biến thành một vùng đệm hứng chịu những đợt tấn công bầm dập từ cả trước lẫn sau!
"A, toang rồi....... Dù có quân đoàn Gió Ấm viện trợ thì hỏa lực của phe Gió Lạnh vẫn quá mức áp đảo!"
"Thôi ngay mấy cái trò tào lao đó và dậy lẹ lên!"
"Á à a!"
Bố tung chiêu "Giật chăn phẫn nộ", cướp luôn cả phần chăn lót dưới sàn khiến tôi phải lăn lông lốc trên nền gỗ lạnh cóng.
"Bố vào buổi sáng quá đáng thật sự......."
"Do buổi sáng nhóc lề mề quá thì có. Mấy đứa khác đã dậy hết và chuẩn bị ăn sáng xong xuôi rồi kìa."
Nhìn bố vừa thở dài vừa gập chăn màn, tôi lè lưỡi làm một biểu cảm vô cùng đáng yêu.
"Xin lỗi★bố nha!"
"Đã bảo là đừng có bắt chước chị Are rồi cơ mà."
Bốp!
Ngay khoảnh khắc ngón tay bố búng ra, một chấn động kinh hoàng truyền thẳng vào trán tôi.
"Hức......."
Nước mắt tôi tự động ứa ra.
Rõ ràng chị gái mà làm thế này thì bố sẽ tha... à không, bố sẽ làm cái mặt cực kỳ gớm ghiếc rồi không mắng chị ấy nữa mà!
Thế này là phân biệt đối xử!
"Lo nhét đồ ăn vào bụng đi."
"Dạ......."
Buổi sáng mùa đông thường bắt đầu muộn.
Nhưng khi mùa xuân sắp gõ cửa thì lại là một câu chuyện khác.
Để chuẩn bị cho việc đồng áng sẽ bắt đầu vào mùa xuân, chúng tôi phải lo liệu rất nhiều thứ.
"Êyy, em gái hôm nay lại bét bảng nhaá!"
"Mẹ!"
"Meo!"
Tôi thấy chị Are, KoKo và Misha đang ngồi ăn sáng.
"Là sandwich nhỉ~" Tuy cú búng trán của bố đã giúp tôi tỉnh táo phần nào, nhưng cơn buồn ngủ bám dính vẫn chưa bay hơi hoàn toàn.
Đâm ra tôi chẳng còn chút sức lực nào để cầm muỗng, may thay bữa sáng nay lại là sandwich.
"Con xin phép ăn ạ."
Cái kết cấu cứng ngắc của bánh mì.
Nhưng ngay sau đó là hương vị bùng nổ từ nước sốt của bố, rau củ và thịt giăm bông xông khói.
Đúng là ngon bá cháy.
"Nhóc đã bắt đầu ăn rồi à."
"Vâng!"
Bố - người đã dọn dẹp xong xuôi chăn nệm từ lúc nào - đặt một bát súp nóng hổi trước mặt tôi.
"Con cảm ơn ạ."
"Ăn cho no nê vào rồi mới có sức cày cuốc."
"Dạ!"
Hôm nay chúng tôi phải phân loại số hạt giống đã thu hoạch và bảo quản cẩn thận từ vụ trước.
Dù đã qua một đợt chọn lọc hạt giống tốt, nhưng không phải tất cả chúng đều đủ tư cách để đưa ra chiến tuyến đồng áng.
Chỉ những hạt giống xuất sắc nhất, có khả năng sinh trưởng mạnh mẽ và đánh bại vô số đối thủ cạnh tranh mới được sống sót để gieo trồng!
Công việc này cực kỳ quan trọng.
Nói đây là khoảnh khắc quyết định vận mệnh nông nghiệp của cả một năm cũng không hề ngoa!
"Phải làm cho lẹ, không thì lỡ mất thời vụ đạp đồng đấy. Thế nên khẩn trương lên. Are, cô cũng đừng có mà phá đám!"
"Thế thì em sẽ chơi với bé Rồng và bé Mèo nhaá!"
"Meowww gào!"
Có vẻ như cây cối không ưa bà chị này cho lắm, hễ dính dáng đến chị ấy là tụi nó lăn đùng ra héo úa sạch sành sanh.
Chính vì thế nên bố đã cấm tiệt chị ấy bén mảng đến chuyện làm nông, nhưng cuối cùng chị ấy cũng kiếm được bạn để chơi cùng.
"Chị phải cẩn thận với KoKo đấy nhé, chị hai! Thằng bé vẫn còn là trẻ sơ sinh thôi!"
"Tất nhiên rồi chớ! Con trai của Elis cũng là cháu của chị mà! Chị gái này sao nỡ bạo hành đứa cháu quý hóa của mình đượcc!"
"Có chứ."
"Em phũ phàng thế......."
"Bàn tay phép thuật" của bà chị... à không, nếu chỉ dùng từ "đau" thì e là đang phạm tội bao che mất, nó đau đến mức muốn đăng xuất luôn ấy, nhưng lại đi kèm với kỹ năng hồi phục cực đỉnh.
Đến cả tôi lúc thập tử nhất sinh, hay Misha mang vết thương chí mạng (dù tôi không rõ chi tiết lắm) cũng chỉ mất đúng một ngày để hồi phục hoàn toàn nhờ chị ấy.
"Không được nện thằng bé đâu đấy!"
"Em đang nhìn chị gái mình bằng con mắt quá ư là bạo lực rồi đấy, em gái aà?"
"Gõ đầu cũng không được."
"Chậc!"
Nhìn bà chị vừa chép miệng vừa gắp salad bỏ vào miệng, tôi lại một lần nữa khẳng định sự nghi ngờ của mình là chuẩn xác.
"Meo!"
"Cả Misha cũng không được đánh!"
"Em muốn cướp đi thú vui tao nhã của chị đến thế sao hả, em gái!"
"Người phải cáu là em mới đúng chớ!"
Với tư cách là chị gái và con sen của Misha.
Cùng với thân phận làm mẹ của KoKo, tôi có nghĩa vụ phải bảo vệ hai đứa nhỏ này.
Phải bảo vệ chúng khỏi nanh vuốt ma quỷ của bà chị tàn bạo!
"Cả hai đứa lo nhét đồ ăn vào họng xong rồi hẵng cãi nhau."
"Á đau!"
"Đau quá......."
Trong lúc tôi và chị gái đang lườm nhau tóe lửa, ngón tay giữa của bố đã giáng thẳng vào trán cả hai đứa cùng một lúc.
"Phản đối bạo lực!"
"Cô mà cũng có tư cách nói câu đó à?"
"Á ựt!"
Thấy bà chị dám bật lại để rồi bị nện thêm phát nữa, tôi chỉ biết im lặng xoa xoa vầng trán của mình.
"Hức......."
Sờ thử thì thấy trán tôi đã sưng u lên một cục.
Dù ngón tay bố có uy lực đến đâu thì cũng không thể sưng vù lên nhanh thế này được.
Nói cách khác, tức là!
"Bị đập trúng ngay chỗ vừa sưng luôn......."
"Hihihihi! Em cũng bị ăn hai cú y chang chị rồi nhaá!"
"Đã bảo là trật tự."
"Ớ, tận 3 cú lận á!"
Bà chị ôm cái trán đỏ ửng mếu máo sắp khóc.
Nhìn bộ dạng đó, cục tức trong lòng tôi cũng nguôi ngoai đi phần nào.
"Bố ơi, hôm nay cũng cày cuốc hết mình nhé!"
"Ừ, có vẻ nhóc đã tỉnh ngủ hẳn rồi đấy."
"Vâng!"
Tôi gật đầu trước lời nói của bố, xử lý gọn gàng phần sandwich và nốc cạn bát súp.
"Vậy thì bắt tay vào việc thôi!"
"Đứa con gái rượu của tôi lúc chưa tỉnh ngủ với lúc tỉnh rồi đúng là hai thái cực trái ngược nhau mà."
"Hehe!"
Bữa sáng kết thúc như thế, sau khi đùa giỡn với chị gái một lúc, tôi nghe theo lời bố và chạy lên tầng hai.
"Lâu lắm rồi mới lên đây."
"Vì mùa đông lạnh lắm mà."
Phòng của tôi rõ ràng là ở tầng hai, nhưng hễ đông về là tôi mặc định cắm rễ trước lò sưởi ở tầng một.
Bởi vì nếu ngủ trên phòng tôi vào mùa đông, sáng hôm sau người ta chắc chắn sẽ phát hiện ra cái xác chết cóng của tôi mất.
"Ư ư~ Lạnh quá."
Dù mùa xuân đang đến nhưng thời tiết hiện tại vẫn còn vương vấn cái buốt giá của mùa đông.
Ở những vùng khác thì không biết, chứ Vương quốc Belserk này nằm tuốt ở phương Bắc.
Nghe bảo đây là nơi Bà chúa Tuyết nán lại lâu nhất trước khi rời đi.
"Bụi bặm bám đầy thế này, lại phải tổng vệ sinh rồi."
"Mùa xuân bận rộn quá đi mất......."
Với một nông dân, ngoại trừ mùa đông ra thì mùa nào cũng phải cày cuốc sấp mặt.
Mùa xuân phải kiểm tra nông cụ, ươm giống và chăm sóc cây non để chuẩn bị cho vụ mùa mới.
Lại còn phải đi đạp lúa mì và lúa mạch đã gieo từ mùa đông nữa.
Thêm cả cái vụ tổng vệ sinh dọn dẹp nhà cửa trong những ngày xuân hiếm hoi không có mưa này.
Mùa hè thì cũng bù đầu bù cổ không kém.
Phải mang cây non đã ươm ra ruộng trồng, gieo hạt cho những loại cây không cần ươm, rồi còn phải rải phân bón.
Đã thế còn phải lo phòng chống bão táp hay thời tiết cực đoan để cây trồng không bị đi bán muối.
Và quan trọng nhất... kẻ thù không đội trời chung của chúng tôi.
Sự tồn tại tồi tệ nhất chuyên gieo rắc sự tuyệt vọng cho mọi nông dân, kẻ thù tối thượng có thể trồi lên ở bất cứ đâu, bất cứ lúc nào!
Phải khô máu với bọn cỏ dại rách việc!
Cỏ dại cực kỳ trâu bò.
Chỉ cần có ánh sáng mặt trời là tụi nó có thể mọc lên như nấm sau mưa ở bất kỳ đâu.
Theo lời bố thì mỗi loại cỏ dại đều có đặc tính và ưu điểm riêng.
Thậm chí bố còn bảo, nếu cỏ dại tuyệt chủng thì thế giới này có thể sẽ rơi vào một cuộc khủng hoảng tồi tệ.
Nhưng vấn đề cốt lõi là bọn cỏ dại này ăn cực kỳ dở.
Dám mang cái vị dở ẹc đó mà lại còn tranh giành dinh dưỡng, cản trở sự sinh trưởng của những loài cây trồng thơm ngon khác.
Vì thế nên cỏ dại nghiễm nhiên trở thành kẻ thù truyền kiếp cần phải bị thanh trừng!
Rồi đến mùa thu.
Mùa của sự thu hoạch.
Là thời điểm phải vắt chân lên cổ mà thu hoạch thành quả bao ngày vun trồng và chuẩn bị dự trữ cho mùa đông.
Mùa đông ở đây cực kỳ khắc nghiệt.
Đã vậy ngôi làng này lại hứng chịu lượng tuyết khổng lồ nên chẳng ai lết xác ra ngoài được.
Đó là lý do chúng tôi phải chuẩn bị mọi thứ để có thể sinh tồn và giải quyết mọi nhu cầu ngay trong nhà.
Đáng kinh ngạc hơn, mùa thu lại là một đợt gieo hạt thứ hai.
Đây là thời vụ để gieo hạt lúa mạch và lúa mì.
Vừa thu hoạch vừa gieo hạt.
Xuống các vùng phía Nam thì nghe đâu họ thu hoạch lúa mì vào giữa mùa hè, nhưng do khu vực của chúng tôi hơi lạnh nên phải nuôi cây lúa mì đến tận đầu mùa thu mới gặt được.
Mà thôi... Mùa hè cũng bận ngập mặt rồi, thu hoạch lúc đó chắc cũng thành thảm họa.
Nên việc thu hoạch vào mùa thu mát mẻ vẫn dễ chịu hơn nhiều, tạm bỏ qua chuyện này.
Tóm lại, đã mang kiếp nông dân thì trừ mùa đông ra, tôi lúc nào cũng bận rộn!
Thế nên đằng nào hôm nay hay ngày mai cũng mệt, chi bằng cứ vui vẻ mà làm việc thôi!
"Đây chính là mạch não hạnh phúc!"
"Không hiểu nhóc đang nói gì nhưng cứ làm tốt đi."
Vừa hì hục phân loại hạt giống một cách máy móc bên cạnh bố, tôi vừa vận hành cái "mạch não hạnh phúc" và bỗng thấy công việc có vẻ nhẹ nhàng hơn hẳn.
Bố từng bảo con người có thể tự thao túng suy nghĩ và hành động của bản thân.
Đằng nào cũng khổ, cứ cắm đầu nghĩ nó mệt nhọc thì lại càng đuối thêm, thế nên cứ lừa dối bản thân rằng nó dễ dàng để lên dây cót tinh thần.
Bố gọi đó là "mạch não hạnh phúc".
Và thực tế là tôi đang làm việc cực kỳ năng suất với tâm trạng cực kỳ hưng phấn!
"Hạt giống ưa sáng xong!"
Quá trình hạt giống nảy mầm được gọi là "phát nha".
Nhưng người làm nông phải biết rằng không phải hạt giống nào cũng nảy mầm trong cùng một điều kiện.
Có loại hạt phải tắm nắng mới chịu nảy mầm, lại có loại hạt phải chui rúc trong bóng tối mới chịu bung vỏ.
Bước đầu tiên để trồng trọt chính là gieo những hạt giống này và khiến chúng nảy mầm.
Vì vậy, phải chuẩn bị điều kiện nảy mầm phù hợp với từng chủng loại.
"Bên này hạt giống nảy mầm trong tối cũng chốt đơn!"
Tôi đấm đấm cái cổ nhức mỏi rồi ngước nhìn lên trần nhà.
Ánh sáng đã tắt dần, ông mặt trời cũng đang từ từ sủi tăm.
"Đuối quá......."
Bắt đầu làm từ lúc ăn sáng xong, tính ra tôi đã cày cuốc công việc này ít nhất 10 tiếng đồng hồ rồi.
Rột rột.
"A......."
Bữa trưa cũng chỉ được xử lý qua loa bằng vài mẩu sandwich mà bố tạt xuống bếp lấy lên.
Cơ thể đang tuổi ăn tuổi lớn của tôi đang gào thét đòi bữa tối.
"Bữa tối là thịt gà hầm đấy, cứ ăn xả láng đi."
"Thịt gà hầm!"
Gà đúng là một sinh vật hoàn hảo.
Dù danh xưng "Thần Gà rán" có uy lực áp đảo đến mấy, nhưng những cách chế biến khác cũng ngon miệng không kém.
Chỉ mới nghe cái tên thôi mà bao mệt mỏi trong ngày như bốc hơi sạch sẽ!
Đúng vậy, tôi không hề mệt mỏi chút nào! Chỉ có tôi và bố... Hai bố con thôi sao?
'Ủa khoan?'
Đang miệt mài chạy hết công suất cái "mạch não hạnh phúc", bỗng nhiên có một đoạn mạch của tôi bị chập và dừng hình.
'Chỉ có hai bố con làm nông.......'
Bình thường ở ngôi làng này, mỗi hộ gia đình tham gia trồng trọt ít thì có bốn người, nhiều thì lên tới hàng chục nhân khẩu cùng nhau cày cuốc.
Dù cũng có những người như cô Russell mở tiệm bán gà hay kinh doanh buôn bán, nhưng đại đa số người dân ở đây đều kiếm sống bằng nghề nông.
Những người còn lại thì chăn nuôi heo, bò, gà hay các loại gia súc gia cầm khác.
Và số lượng người làm chăn nuôi cũng xấp xỉ với lực lượng làm nông.
Thế nhưng nhà chúng tôi chỉ có bố và tôi.
Chúng tôi đang gồng gánh cái nghề làm nông chỉ với vỏn vẹn hai người.
Bà chị gái tuy có tồn tại nhưng cũng chỉ là quả tạ ăn hại chứ chẳng giúp ích được gì cho đồng áng cả.
Nói cách khác, chúng tôi đang phải làm một khối lượng công việc gấp đôi những gia đình khác.
Thiếu hụt nhân lực lao động trầm trọng.
Đây là một bất lợi trí mạng trong ngành nông nghiệp mà chúng tôi đang phải gánh chịu, cần phải có biện pháp khắc phục ngay lập tức.
Vì thế, tôi đã dõng dạc tuyên bố với bố.
"Bố."
"Hử?"
Bố đang lúi húi thu dọn những hạt giống ngậm ngùi bị loại khỏi vòng loại, bỗng khựng lại khi nhìn thấy biểu cảm nghiêm túc của tôi.
À, xin nói trước để tránh hiểu lầm, mấy hạt giống đó không bị vứt xó đâu nhé.
Một nông dân mẫu mực sẽ nâng niu từng hạt giống một!
Dù bị loại nhưng những hạt giống có chất lượng tương đối vẫn sẽ được đem bán cho dân làng!
"Con gái? Có chuyện gì sao?"
Thấy tôi im lặng, bố liền tò mò hỏi dò.
Không thể để một người bố quý giá phải sốt ruột được.
Vì vậy tôi đi thẳng vào vấn đề một cách ngắn gọn súc tích để bố dễ hiểu.
"Bố ơi, con muốn có mẹ!"
"Hả?!"
Khoảnh khắc đó, bố làm ra một biểu cảm giống hệt như lúc chị gái bị dọa hết hồn.
"Bố không cần phải lo cho con đâu! Con hứa sẽ ăn ở hòa thuận với mẹ kế mà!"
"T, tự nhiên con nói thế làm ta sốc ngang đấy, con gái ạ."
"Con cũng muốn có em nữa! Tốt nhất là em trai!"
"Cả em nữa á?"
Tôi bám riết lấy ông bố đang hoảng loạn và phun ra toàn bộ dục vọng của mình.
Bởi vì trong chuyện làm nông, không có gì quý giá bằng sức lao động của nam giới cả!
"Em gái cũng cần... nhưng em trai thì càng tốt! Số lượng càng nhiều càng xịn!"
Bố rất nhiều tiền.
Tôi thừa biết điều đó.
Bình thường đông con thì nhiều miệng ăn, nên giữ ở một số lượng nhân khẩu vừa phải là tốt nhất. Nhưng với tiềm lực tài chính của bố, dù có đẻ thêm một đống em thì nhà tôi vẫn dư sức sống no đủ như hiện tại.
Thêm nữa, nếu nhân lực tăng lên, chúng tôi có thể khởi động lại cái dự án nuôi gà đẻ trứng... à nhầm, cái kế hoạch xây dựng chuồng gà quy mô lớn từng bị phá sản lúc trước!
Có thêm nhân công dự bị, chúng tôi sẽ mở rộng quy mô trồng trọt và kiêm luôn cả những mảng kinh doanh khác!
"Thế nên là bố ơi, mau rước một bà mẹ về đây đi!"
"K, khoan đã?"
"Con nghe chị Are kể hết rồi! Bố ngày xưa cũng đào hoa có giá lắm cơ mà!"
Chị ấy đã khai tuốt tuột.
Rằng có hẳn một dàn ứng cử viên mẹ kế xinh đẹp đang bám đuôi theo đuổi bố.
Có lẽ bố vì nể mặt tôi nên mới xấu hổ không dám tiến tới với họ.
Nếu thế thì tôi phải ra tay đẩy thuyền, giúp bố mau chóng kiếm được một cô bồ mới thôi!
"Ta chả hiểu nhóc đang lảm nhảm cái quái gì nữa!"
"Bố!"
Nhưng nhân lúc tôi lơ là một tích tắc, bố đã ba chân bốn cẳng vọt khỏi phòng.
Và từ đó trở đi, bố viện đủ mọi lý do trên trời dưới biển để lảng tránh chủ đề này.
"Nếu bố đã chơi bài lươn lẹo như thế......."
Tôi cũng phải lên một kế hoạch tác chiến riêng.
Đó chính là [Chiến dịch ép bố đi thêm bước nữa!].
À... mà khoan.
Bố là "đi thêm bước nữa" có đúng không nhỉ?
—

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn