Chương 131: Chương 130. Ngoại truyện - Ký ức của một Hoàng nữ (12)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~34 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Part 5 #16 Nỗi lòng của họ: Nỗi lòng của một ác đảng.
"Chết mất thôi..."
Cả người ê ẩm nhức nhối.
Đến lúc đánh xong với Kiếm Thiên thì vẫn ổn, nhưng rắc rối là Hiệp sĩ Leah sau đó lại đỏ mắt lao vào đòi liều mạng với ta.
"Không đúng, do cái mỏ của mình bị nghiệp quật sao?"
Hôm qua cái mỏ này đã hoạt động hết công suất.
'Kể cả có kết thúc thế nào thì kiểu gì cũng để lại thù oán với lão Kiếm Thiên, thế nên ta đã ráng lục lọi mấy câu sáo rỗng kiếp trước nghe được từ mấy gã đàn anh để lừa Kiếm Thiên tin sái cổ rằng: Cho đến tận bây giờ, đó mới chính là thanh kiếm của ta!'
Ngặt nỗi chắc do não hoạt động quá đà, nên lúc Hiệp sĩ Leah hỏi "Thấy đường kiếm của tôi, ngài nghĩ đến cuộc đời thế nào!", thì cái mỏ của ta lại tự động bật thốt ra: "Cuộc đời của một bà cô ế chồng."
"Đáng sợ thật sự."
Hiệp sĩ Leah lúc nổi điên lên đáng sợ vô cùng.
Chỉ một đòn mà thanh kiếm hàng xịn do Hoàng thất ban tặng vỡ nát tươm, từ đòn thứ hai trở đi ta chỉ có nước lăn lộn trên sàn để né đòn.
Cuối cùng thì ngay sát giây phút chuẩn bị đăng xuất, ta đã sống sót nhờ Hoàng nữ can thiệp. Nhưng cơ thể khốn khổ này đang gào thét vì đau nhức cơ bắp sau khi phải né đòn tấn công của một Swordmaster.
"Dù sao thì cũng chốt hạ êm đẹp."
Ta đã khiến cho Kiếm Thiên, bầu trời kiếm đạo được mọi kiếm sĩ trên lục địa tôn kính, phải mở mồm chửi thề "Thằng khốn".
Nhưng mà tin ta dùng mưu hèn kế bẩn với Kiếm Thiên lọt ra ngoài, thì chẳng cần đi đâu xa, đám kỵ sĩ trong Hoàng thất sẽ xách kiếm truy sát ta tới cùng mất.
"Vậy thì giờ việc quan trọng nhất là..."
Trả thù Hoàng nữ vì cái tội dám bắt ta đi khô máu với con quái vật Kiếm Thiên chỉ vì mấy cái sandwich kẹp cà rốt và dưa chuột!
... Toàn bốc phét thôi. Quan trọng là phải chuồn khỏi đây thật nhanh.
'Hoàng thất quả nhiên không phải nơi cho người sống.'
'Chỉ để bón hành cho ta mà lôi cả Kiếm Thiên đến, quy mô của cái trò chơi khăm này khủng khiếp quá rồi.'
'Cứ đâm đầu đi trả thù Hoàng nữ nhỡ đâu lần sau cô ta vác cả Kiếm Đế hay Kiếm Thánh ra thì sao?'
'Khác với Kiếm Thiên có vẻ ngoài thanh tao nhưng thích nói đạo lý, Kiếm Thánh nổi danh là một tên giang hồ mạt hạng, còn Kiếm Đế thì ai cũng biết là một con chó điên cuồng chiến đấu.'
'Bọn họ chắc chắn sẽ không bao giờ làm cái trò ngốc nghếch là cất đi ma lực để đọ kiếm thuật thuần túy vào phút chót như lão Kiếm Thiên đâu!'
'Đất không chịu trời thì trời chịu đất, ta chán ghét cái Hoàng thất này rồi nên ta phải xách dép chuồn thôi.'
"Mình có nên trốn khỏi Tổ chức trước không nhỉ?"
Dùng cái kỳ nghỉ ốm nhọc nhằn lắm mới moi được, ta lẻn vào điểm giao dịch của Howling nằm ngay trong Hoàng thành để tha thiết nộp đơn xin nghỉ việc, nhưng câu trả lời nhận được lại là "Từ chối".
Lý do là vì trong số các nhân sự phái vào Hoàng thất, ta là tình báo viên tiếp cận gần Hoàng tộc nhất nên không thể rút về được.
Và,
"Chết tiệt... Tổ chức đi guốc trong bụng mình mất rồi."
Muốn bỏ trốn ngay tắp lự, nhưng nhìn vào tháng lương vừa được buff thêm thì ta lại bắt đầu phân vân.
Số 0 trong lương còn nhiều hơn hẳn lúc ta làm Giáo quan với mức thù lao cao ngất ngưởng.
Mà không phải nhiều hơn một, là nhiều hơn hẳn hai chữ số 0.
Nghi ngờ Bộ Tài chính tính giở trò lừa đảo đơn vị tiền tệ, ta đã căng mắt ra check lại xem là đồng bạc hay đồng vàng, và tin chuẩn 100% là đồng vàng.
'Đúng là Tổ chức ác đảng khét tiếng nhất Đế quốc ngàn năm lịch sử có khác. Chúng quá biết cách nắm thóp con người!'
"Với mức lương này thì..."
'Nếu gom cả tiền lương nhận từ Hoàng thất, ta có thể tiếp tục chi trả cho Dự án Gậy Sắt đang triển khai từ dạo trước.'
"Hừm... Deja vu gì thế này?"
'Cứ như đang nhớ lại kiếp trước, tháng nào lỡ vung tay quá trán là tháng sau phải cày sấp mặt để trả nợ thẻ tín dụng vậy.'
'Ngay cả bọn Người lùn cũng kêu gào không hiểu mình đang chế tạo cái thứ quỷ gì, thế nhưng lại dám hét cái giá trên trời khiến ta từng nghĩ đến việc ném bỏ tất cả!'
"Khỉ thật..."
'Đình chỉ siêu dự án trong mơ - Dự án Gậy Sắt, hay là bỏ trốn khỏi cái chốn Hoàng thất nguy hiểm tính mạng này đây.'
'Cái trước bảo vệ tương lai, còn cái sau giúp ta yên ổn ở hiện tại.'
Tức là.
"Cái nào cũng là con đường dẫn đến hối hận..."
Nếu vậy thì.
"Đành chọn tương lai vậy."
'Cái trò "kẻ sống chỉ biết đến hôm nay mới là kẻ mạnh" chỉ dành cho bọn nhân vật chính thôi.'
'Mạng quèn sống nay chết mai như ta thì phải chuẩn bị sẵn cho tương lai chứ.'
'Lý do ta phải lén lút đào lối thoát hiểm bí mật trong Tổ chức rồi đặt đủ loại cạm bẫy là vì cái gì cơ chứ!'
'Tất cả chẳng phải là để tìm một con đường sống khi mọi chuyện toang toàn tập sao?'
"Được rồi, ừm... Cứ chọc điên Hiệp sĩ Leah cho đỡ chán mà cố nhịn vậy."
'Dù sao cũng chỉ ở lại Hoàng thất lâu nhất là 3-4 năm nữa thôi.'
'Sau đó ta sẽ quay về chức Giáo quan để dạy dỗ đám ranh con kia. Mà muốn vậy thì...'
"Thăng chức thêm nữa là bay màu đấy."
'Cứ thế này mà chiếm thêm lòng tin của Hoàng thất, kiểu gì Tổ chức cũng hạ lệnh bắt ta bám rễ ở đây luôn cho xem.'
'Nên phải nằm im thở khẽ, câm như hến mới được.'
'... Ta đã tính toán như thế cơ mà.'
"Chúc mừng ngươi, Ast. Giờ ngươi đã là quý tộc hàng thật giá thật rồi nhé."
Ngay khi kỳ nghỉ kết thúc, ta đã bị tước vị Nam tước đập thẳng vào mặt.
"À... Còn có chuyện này nữa sao?"
'Nhìn chằm chằm bức thư gửi cho mình, ta khẽ cau mày.'
'Hầu hết mấy cái thiệp mời tham dự giới thượng lưu phiền phức đều bị đám hầu gái dọn dẹp sạch sẽ, nên hiếm khi có bức thư nào lọt đến tay ta. Nhưng thi thoảng vẫn có những lá thư quan trọng thế này.'
[Xin Điện hạ cứu mạng.]
'Vừa mở ra đã thấy lời cầu xin thảm thiết, đi kèm với những vệt nước mắt loang lổ trên mặt giấy.'
"Làm sao bây giờ?"
'Khởi nguồn của sự việc diễn ra từ trước khi Ast và Kiếm Thiên đánh nhau.'
'Đó là một buổi đấu trí chiến thuật mô phỏng thường ngày giữa ta và Ast.'
"Này, trút pháo kích ma pháp vào đây."
Nhìn đợt pháo kích dị thường trút xuống mục tiêu, Leah mếu máo.
"Hả? Ph-Phòng thủ!"
"Vâng, thất bại."
'Đợt pháo kích đặc biệt do Ast sáng chế, vừa mới được bổ sung vào cờ chiến lược này, hoàn toàn vô phương chống đỡ bằng khiên ma pháp thông thường.'
"... Hả?"
'Không thể cản nổi. Kẻ nào tung chiêu đột kích trước sẽ nắm chắc phần thắng.'
Nói cách khác.
"Bị cướp mất lợi thế là đi tong luôn nhỉ?"
'Nếu thực sự áp dụng đòn đánh này vào chiến trường, phe địch sẽ chịu tổn thất vô cùng thảm khốc.'
'Và chừng nào bọn địch còn bộ não để suy nghĩ, chúng sẽ không đời nào khoanh tay đứng nhìn sau khi bị ăn hành ngập mồm.'
'Chúng sẽ phải phân tích đòn tấn công mình vừa nhận và tìm cách đối phó.'
"Hừm..."
'Thành thật mà nói, cấu trúc của đợt pháo kích ma pháp này rất đơn giản.'
'Chỉ là tạo ra lượng nước thuần khiết, đóng băng nó lại rồi thả rơi tự do từ trên cao xuống.'
'Chỉ đơn giản là rào chắn ma lực được thiết kế để chống ma lực sẽ bị đè bẹp bởi khối lượng vật lý thuần túy, chứ không hề có bất kỳ cấm thuật hay kỹ năng phức tạp nào khác.'
'Nghĩa là, chỉ cần nắm được bí quyết, ai cũng có thể xài được.'
"Đó là kết luận của ta."
"Đúng vậy thưa Điện hạ."
'Thế là ta đuổi Leah - người đang khóc không ra nước mắt vì thảm bại dù mang tiếng là đại diện - vào góc tường, rồi nói ra suy nghĩ của mình với Ast, kẻ đang nhàn nhã pha trà.'
"Chỉ có thế thôi sao?"
'Bàn tay đã quen thuộc với hương vị trà của ta vô thức vươn tới tách trà, thì hắn liền cầm lấy cái tách và nhìn ta với vẻ mặt kỳ quặc.'
"Vâng thưa ngài... Điện hạ cũng muốn dùng thử sao?"
"Tách đó là của ngươi hả?!"
'Đáng lý ra hắn phải dâng lên cho chủ nhân là ta đây trước chứ! Thấy ta cau mày bất mãn vì hắn dám đưa tách trà lên miệng, Ast lầm bầm cằn nhằn nhưng vẫn ngoan ngoãn pha một tách khác.'
"Tôi pha để tôi uống mà. Dĩ nhiên là của tôi rồi."
"Có tên quản gia nào lại ngồi nhâm nhi trà một mình ngay trước mặt chủ nhân không hả?"
"Là tên quản gia đang đứng ở đây ạ."
'Thái độ hiển nhiên đến mức trơ trẽn của hắn khiến một người uy quyền như ta cũng phải cạn lời.'
"Xong rồi thưa Điện hạ."
"Ừm, được rồi."
'Ta bắt đầu nhâm nhi tách trà khói bay nghi ngút.'
'Chậm rãi. Ta điềm tĩnh suy nghĩ trong khi tận hưởng hương vị và hơi ấm của trà đang lan tỏa khắp cơ thể.'
"Hừm... Quả nhiên Ast đầu óc có vấn đề đúng không?"
"Làm gì có chuyện đó? Kiếm đâu ra người hoàn toàn tỉnh táo như tôi trong cái Hoàng thất này chứ."
"Trước hết, đi xin lỗi toàn bộ thú cưng trong Hoàng thất đi rồi tính."
"Tôi còn tệ hơn cả động vật luôn sao?!"
'Nhìn Ast cau có phản bác, ta khẽ nở nụ cười.'
"Ah, suýt nữa thì bị ngươi đánh trống lảng cho qua chuyện. Cái ta hỏi lúc nãy, ngươi thực sự chỉ có chừng đó thôi sao?"
"Đúng vậy thưa Điện hạ. Nói thẳng ra, tôi đã vắt óc sáng tạo ra một đợt pháo kích mà đến cả Quân đội Đế quốc còn mù tịt, thì việc gì tôi phải rảnh rỗi nghĩ luôn cả cách phòng thủ cho nó?"
"Nói cũng phải."
'Dù vị thế của Ast trong Hoàng thất có hơi nhạy cảm, nhưng dù sao hắn cũng là quản gia độc quyền của ta.'
'Nhiệm vụ chính của hắn là giáo dục ta, hỗ trợ xử lý công việc, và nếu cần thiết thì kiêm luôn hộ vệ.'
'Bắt hắn trả lời mấy câu hỏi hóc búa về quân sự đúng là không hợp lý lắm.'
"Vậy thì ném cái củ khoai nóng này cho Quân đội Đế quốc hả?"
"Đế quốc nhân tài nhiều như lá mùa thu, kiểu gì họ chẳng tự tìm ra cách."
"Cũng đúng."
'Cuộc trò chuyện của chúng ta kết thúc nhẹ nhàng như thế.'
'Tuy nhiên kể từ ngày hôm đó, chuỗi ngày của những bộ não chuyên nghiên cứu chiến lược và chiến thuật trong quân đội Đế quốc có vẻ chẳng dễ thở chút nào.'
[Vô phương cứu chữa. Không thể cản phá. Xin hãy cứu chúng thần. Thánh chỉ yêu cầu phải tìm ra cách ngăn chặn đợt pháo kích ma pháp này đã được ban xuống, nhưng những cái đầu bất tài của chúng thần hoàn toàn bế tắc.]
"... Leah, cô nghĩ sao?"
"Thần không nghĩ bọn họ bất tài đâu..."
'Ta đưa bức thư cho Leah. Đọc xong, khuôn mặt cô ấy hiện rõ vẻ bối rối.'
"Chuyện này nan giải đến thế sao?"
"Trước hết, nếu kỵ sĩ không đạt đến trình độ như cô thì rất khó."
"Cũng phải..."
'Đó là lời thú nhận từ chính một nạn nhân đã trải nghiệm.'
'Đến cả một Swordmaster sở hữu thực lực xuất chúng như Leah còn phải ngậm ngùi thừa nhận, thì đủ hiểu sức uy hiếp của đợt pháo kích đó khủng khiếp đến nhường nào.'
"Hừm... Họ đang khẩn khoản yêu cầu ngài Ast, nhưng liệu ngài ấy có chịu vác mặt đến đó không?"
"Tuyệt đối là không."
'Đoạn cuối của bức thư là lời thỉnh cầu thiết tha muốn được diện kiến kẻ đầu sỏ đã sáng chế ra thứ pháo kích quỷ quái này.'
'Chẳng biết bọn họ muốn gặp để thành tâm xin lời khuyên, hay là để úp sọt trả thù kẻ đã gieo rắc bao ngang trái cho mình, nhưng tóm lại là họ đang réo tên Ast cực kỳ gắt gao.'
"Bản thân cái mớ hỗn độn này là do Ast phủi mông kêu không phải việc của mình rồi ném cho họ mà."
"Nói một cách công bằng thì, riêng lần này ngài Ast nói đúng."
'Chính trị gia làm chính trị.'
'Quân nhân lo quân sự.'
'Quan chức quản hành chính.'
'Ba phe phái trong Hoàng thất đều có vai trò riêng biệt và chỉ cần hoàn thành tốt bổn phận của mình là đủ.'
'Ta không định phản bác lại quan điểm đó của Ast.'
"Nhưng kẻ khơi mào là Ast cơ mà."
"Đúng là vậy..."
'Nhưng ngay từ đầu, chính Ast đã tạo ra cái mớ rắc rối này.'
'Thay vì ngồi im ăn bát vàng, hắn lại cố tình vẽ ra đợt pháo kích dị hợm đó chỉ để đánh bại ta.'
'Vậy nên, kẻ rảnh rỗi đi dẫm chân lên địa bàn của người khác trước tiên chính là Ast.'
"Kỳ nghỉ của Ast... đến ngày mai là hết nhỉ?"
"Đúng vậy thưa Điện hạ."
"Ngày mai tống hắn đi thì hắn có chịu đi không?"
"Chắc chắn ngài ấy sẽ lươn lẹo từ chối ạ."
"Biết ngay mà."
'Chỉ dựa vào dăm ba cái mệnh lệnh của chủ nhân thì còn khước tên đó mới chịu nhấc mông lên.'
'Muốn ép hắn đi thì bèo nhất cũng phải lôi Thánh chỉ của Hoàng đế ra mới ăn thua.'
"Nếu thế thì phải kiếm cho hắn một cái cớ hợp lý mới được."
"Dạ?"
'Lão già... Rõ ràng ta đã lôi cả Kiếm Thiên đến vậy mà vẫn thất bại trong việc bón đòn cho Ast.'
'Vậy thì... cứ mượn nước đẩy thuyền, nhân cơ hội này phục thù vậy.'
"Với tư cách là quản gia độc quyền của ta, nếu Ast gáy rằng mình không có phận sự phải can thiệp, thì ta cứ việc nhét cái lý do đó vào tay hắn là xong."
"Ngài có kế sách gì sao?"
"Có chứ. Chỉ cần giấy và bút là đủ."
'Ta nhanh chóng rút giấy bút ra và ngoáy nhanh một bức thư phản hồi.'
'Cùng lúc đó, ta cũng viết luôn một phong thư gửi cho Phụ hoàng.'
"Đại khái thế này chắc ổn rồi nhỉ?"
'Và phong thư cuối cùng gửi đến Bộ Nhân sự cũng đã hoàn tất.'
"Leah, bảo đám hầu gái đem mấy lá thư này đi gửi ngay. Phải dùng tốc độ tối đa. Chuyện này phải giải quyết xong xuôi ngay trong hôm nay."
'Phải đặt mọi thứ vào ván đã đóng thuyền trước khi Ast vác mặt về.'
'Để ngày mai ngay khi hắn vừa ló mặt vào là bắt tay vào cày cuốc luôn!'
"Chỉ thế này là giải quyết xong thật ạ?"
"Ừ. Nói thẳng ra thì cái chức danh quản gia bản chất nó là thế mà."
'Dù nhân sự trong Hoàng thất phân chia rạch ròi thành Chính trị, Hành chính và Quân sự, nhưng vị trí quản gia lại là một ngoại lệ có thể nhét bừa vào bất kỳ đâu.'
"Bởi vì nhiệm vụ tối cao của quản gia là phò tá chủ nhân. Chủ nhân làm cái gì thì công việc của quản gia cũng tự động biến hóa theo cái đó."
'Chủ nhân là tướng quân thì quản gia cũng phải là bậc thầy binh pháp.'
'Chủ nhân lo hành chính thì quản gia cũng phải biết múa bút trên đống giấy tờ.'
'Chính trị gia cũng tương tự.'
'Đồng cam cộng khổ và san sẻ gánh nặng với chủ nhân chính là lý do sống còn của nghề quản gia.'
"Vậy nên, nếu ta lấy danh nghĩa tham gia vào Quân bộ, thì thằng chả Ast cũng tự động bị xích cổ kéo theo. Đúng là một nước đi chí mạng!"
"C-Chẳng phải thần là Kỵ sĩ sao thưa Điện hạ?"
"Đúng thế. Ta biết Kỵ sĩ đoàn và Quân bộ hoạt động hoàn toàn độc lập. Nhưng Leah à, cô cũng là hộ vệ của ta! Do đó, từ giờ phút này trở đi, cô cũng bị biên chế vào Quân bộ luôn!"
"Hể?!"
'Mặc kệ Leah đang ú ớ hoang mang, ta thoăn thoắt hoàn thiện giấy tờ.'
'Điều kiện tiên quyết để chen chân vào hàng ngũ chóp bu của Quân bộ là phải có ít nhất một tước vị quý tộc, nên nhân dịp này ta tiện tay ban luôn cho Ast tước Nam tước.'
'Chắc chắn sẽ có vài kẻ rèm pha bất mãn, nhưng đây là yêu cầu tha thiết từ những bộ óc đảm nhiệm chiến lược chiến thuật – nòng cốt của Quân bộ.'
'Ngáng đường vụ thăng chức này chẳng khác nào chính thức tuyên chiến với bên Quân đội.'
'Thế là, thủ tục thăng chức cho Ast được thông qua với tốc độ xé gió chưa từng có trong lịch sử.'
"Tới cỡ này thì Ast chắc cũng bớt càu nhàu rồi nhỉ?"
"Trở thành quý tộc là ước mơ cả đời của dân thường mà Điện hạ."
"Chuẩn rồi. Lại còn là tước Nam tước được công nhận đàng hoàng nữa. Dù không được cấp lãnh thổ thì bấy nhiêu đó cũng là phần thưởng quá sức tưởng tượng rồi."
'Đúng một ngày.'
'Đó là khoảng thời gian để ta phù phép mọi giấy tờ thủ tục và biến Ast thành một quý tộc xịn sò.'
'Dù có hơi vất vả chút đỉnh, nhưng với cái giá trị này thì Ast chắc chắn sẽ ngoan ngoãn cày sâu cuốc bẫm cho Quân bộ thôi.'
"Hóa ra ta vẫn còn quá ngây thơ khi nghĩ thế."
'Chỉ cần khẽ ngoái đầu lại, ta vẫn thấy cái gã Ast đó đang lăn lộn ăn vạ trên sàn và gào thét thảm thiết.'
"Không chịu đâu! Tôi đã làm cái quái gì sai chứ! Tôi chỉ muốn làm một Kỵ sĩ Danh dự thôi! Nghe cho nó oai! Chứ cái tước Nam tước khỉ gió này tôi xin khiếu!"
'Nhìn Ast giãy nảy lên như một đứa trẻ bị giật đồ chơi ngay trong ngày đầu tiên trở lại làm việc, ta chỉ biết bất lực thở dài.'
—

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn