Chương 134: Chương 133. Tiến vào Thế giới Nông nghiệp! (3)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~30 phút đọc · Tạo 01/08/2026
(3) Part 5 Mua gà xong, chúng tôi không tạt ngang tạt ngửa sắm thêm gì nữa mà phi thẳng về nhà.
Đó là một ngôi nhà hai tầng bằng gỗ hết sức bình thường nằm ở ngoại ô ngôi làng.
Ngoại trừ một túp lều nhỏ gần đó, toàn bộ diện tích xung quanh đều được dùng làm ruộng trồng trọt. Thành ra, cái ưu điểm lẫn nhược điểm của nơi này là chẳng có mống người nào sống quanh đây ngoại trừ lão già hàng xóm.
Tất nhiên, với một kẻ đang trong diện trốn nã như tôi thì đó là một ưu điểm to đùng.
"Tới nhà rồi!"
"Nhà đây rồi nhaá!"
Theo chân hai "đứa nhóc" đang lạch bạch chạy tới, tôi mở cửa nhà ra.
"Khà khà, về rồi đấy à. Lão chờ mãi. Meln."
"Vẫn là ông sao, lão già?"
Vừa bước vào nhà, đập vào mắt tôi là một ông lão đang ngồi chễm chệ thảnh thơi y như nhà mình.
'Hồi mới biết lão già này là hàng xóm nhà mình, tôi đã hú hồn hú vía đến mức nào cơ chứ.'
"Ông nội!"
"Cục cưng Elis của ông!"
Elis chạy bình bịch tới rồi nhào thẳng vào lòng ông lão.
Lão già cũng ôm chầm lấy con bé với vẻ cực kỳ sung sướng.
* Tuy ổng là người tốt thật đấy...
* Nhưng cái bo-đì kia hơi có vấn đề đúng không?
* Rất có vấn đề là đằng khác.
Khuôn mặt thì đúng chuẩn một ông lão hiền từ lương thiện sống ở vùng quê, nhưng cái thân hình kia thì chẳng lương thiện chút nào.
Lúc mới gặp, cơ bắp ổng hoàn hảo tới mức tôi suýt buột miệng hỏi xem ổng có nuôi chó không, hoặc có phải dân buôn chó không.
Nó hoàn toàn khác với đám Kỵ sĩ bình thường - những kẻ dùng ma lực để duy trì trạng thái thể chất đỉnh cao.
Thân hình của lão là thành quả của việc cày cuốc rèn luyện thể thuật thuần túy, y hệt như tôi vậy.
Nhưng tuổi của lão già này còn hơn tôi - một kẻ đang chuẩn bị bước sang tuổi 50 - tới tận 30 tuổi lận.
Đúng thế. Cái lão già sắp sửa cán mốc 80 tuổi kia lại đang duy trì được một thân hình hoàn mỹ đến vậy!
Cái thân hình săn chắc đến mức gọi là "Cụ cơ bắp" chứ ai thèm gọi là ông lão cơ chứ!
* Lần đầu nhìn thấy lão, ta còn tưởng bị con điên Hoàng nữ gài bẫy nữa cơ.
* Với bà chị đó thì lùng ra một ông cụ cơ bắp cỡ này chỉ là muỗi thôi.
* Chuẩn. Ta còn tưởng cô ta bế từ đâu về một lão Kiếm Đế hay cựu Kiếm Thánh nào đó tới đây nữa cơ.
* Nghe bảo bả từng xách cổ lão già tên Kiếm Thiên tới để bóp team Chủ nhân mà. Cả Kiếm Thánh đương nhiệm bả cũng tóm gọn rồi, nên vụ lôi cựu Kiếm Thánh ra xài cũng chẳng có gì là bất khả thi nhỉ.
* Quá đúng.
Chuyện tôi từng nghĩ "Thôi toang, phải té gấp thôi" khi vừa nhìn thấy ổng, giờ đã là quá khứ rồi.
Trông lão cứ như một cao thủ dùng kiếm ẩn danh, nhưng thực tế lần duy nhất tôi thấy lão cầm thứ gì đó giống kiếm là lúc lão cầm dao thái rau làm bếp.
Một kiếm sĩ sở hữu thân hình như vậy không thể nào buông kiếm suốt mấy năm trời được.
Đến cả một thằng chưa từng coi bản thân là kiếm sĩ như tôi mà mỗi rạng sáng vẫn phải xách kiếm ra luyện tập, thì một lão già trông có vẻ mang theo cả rổ tâm sự nhường kia làm sao có thể gác kiếm được.
"Quả nhiên mua 4 con gà là một quyết định sáng suốt."
"Ha ha ha, đúng thế, đúng thế. Mỗi lần qua đây chực cơm, ánh mắt hình viên đạn của con bé Elis làm lão sợ toát mồ hôi hột đấy."
"Vâng, cái đó là lỗi của ông nội đấy. Dù sao thì việc cướp tiêu chuẩn '1 người 1 con gà' cũng là một hành động siêu cấp xấu xa mà!"
"Rồi rồi, là ông nội sai, ông xin lỗi nhé."
Dù bị Elis càu nhàu, lão già vẫn giữ nguyên nụ cười hiền hậu trên môi.
"Này, gọi là trả công thì hơi quá, nhưng lão có xách theo chút bia đây."
"Ô ô!"
'Chimaek! Là gà rán uống bia đó!'
Đa phần bia ở thế giới này đều là bia Ale nên uống chẳng có chút hương vị hoài niệm nào cả, nhưng lão già này lại là hàng hiếm khi biết cách ủ cả bia Lager.
"Là Lager hử?"
"Ưm... Lão chỉ còn một chai Lager thôi, nhưng..."
"Tôi cũng chỉ có đúng 4 con gà thôi."
"... Một nửa chai là của lão."
"Chia cho ông một con."
"Chốt kèo."
Cuộc giao dịch mờ ám với lão già đã thành công tốt đẹp.
Giờ thì đến lượt tôi tỏa sáng!
"Trợ thủ!"
"Rõ!"
Elis lao vọt từ trong lòng lão già ra đứng nghiêm chỉnh cạnh tôi, trên người đã lên đồ chiến đấu toàn tập.
Một cái tạp dề chuẩn bếp trưởng và một chiếc khăn trùm đầu để tóc không bị rụng vào thức ăn.
"Bắt đầu vào việc."
"Rõ!"
Trước lời phát động uy nghiêm của tôi, Elis bèn giơ tay chào kiểu quân đội cái rụp! rồi phi đi rửa tay với tốc độ bàn thờ.
Ban ngày là một lão nông dạn dày kinh nghiệm, ban đêm lại hóa thân thành đặc vụ phụ bếp siêu cấp!
'Trời ơi, một cô con gái ngoan ngoãn hoàn hảo đến nhường này ư!'
"Ta phụ trách sơ chế gà, nhóc đi nghiền bánh mì đi."
"Rõ!"
Với đôi tay điêu luyện, con bé bắt đầu bóp vụn đống bánh mì thừa từ bữa sáng.
"Để xem nào."
Tổng cộng có 4 con.
Toàn là gà tơ nhí, chuẩn không cần chỉnh để làm gà rán.
"Hừm..."
Xoẹt. Xoẹt. Xoẹt.
Lông và nội tạng đã được làm sạch sẽ, nhưng để lên dĩa thành gà rán thì cần phải tút tát thêm một chút.
Cắt bỏ mấy chỗ vô dụng rồi xẻ thịt thành từng miếng vừa ăn.
Chia nhỏ mấy phần đùi, cánh, lườn rồi tẩm đều qua một lớp bột mì.
"Hoàn thành nhiệm vụ rồi, thưa Sếp!"
"Giỏi lắm."
Vừa chuẩn thời gian, cô con gái đã kết thúc trận chiến và bưng ra một khay bột chiên xù được nghiền mịn màng.
"Quá đỉnh."
"Hehe..."
'Bột nghiền đều tay đến mức nếu không phải đang bận nấu ăn, chắc tôi đã xoa đầu khen thưởng con bé rồi.'
'Không có máy xay mà trong thời gian ngắn ngủn đã làm ra được đống bột mịn cỡ này á.'
'Đúng là thiên tài!'
"Tuyệt, vậy giờ bắt đầu lăn bột áo thôi."
"A, đẹp quá đi..."
Những miếng gà mặc "nội y" trắng muốt bắt đầu nhảy ùm xuống tô trứng.
Nhìn ánh mắt si mê của cô con gái khi ngắm mấy miếng thịt ướt át nhuốm màu vàng óng, tôi phớt lờ nó và tiếp tục đắp thêm một lớp "chăn" bột chiên xù lên tuyệt tác ấy.
"Dầu thì sao?"
"Đã sẵn sàng!"
'Đúng là ma lực thần thánh của gà rán có thể khiến cả Gậy sắt phải xách mông lên đi làm việc.'
'Đường đường là một cục kim loại vô tri mà cũng dính bùa ngải của gà rán cơ đấy. Là do con điên này bị dị biến, hay là sức hấp dẫn của gà rán quá đỗi phi thường nhỉ?'
"Nhiệt độ vừa đẹp rồi đấy."
Tôi thả thử một chút bột để test độ sôi của chảo dầu.
Sôi sùng sục, chuẩn bài.
"Vậy ta lên dĩa nhé."
Xèo xèo xèo!
"A á..."
Nhìn cô con gái rúm ró rùng mình sung sướng ngay giây phút miếng gà chìm vào biển dầu, tôi chợt thấy hơi rén rén, nhưng rồi lại vội dán mắt vào đống gà đang sôi xèo xèo trong chảo.
Làm đồ chiên thì nhiệt độ và thời gian là sinh mạng.
Lệch nhịp một tí thôi là bên trong sống nhăn răng mà lớp vỏ bên ngoài lại đen thui như đít nồi ngay.
Dù tôi mù tịt cách làm xì dầu, tương ớt hay tương đậu đi chăng nữa.
Dù từng muối kimchi xịt toàn tập đi chăng nữa!
'Nhưng riêng mẻ gà rán này... Vì chút lòng tự tôn cuối cùng của một người Hàn Quốc, tôi bắt buộc phải làm thành công!'
"Hây a!"
Chỉ bằng một cú lắc cổ tay vớt vá, những miếng gà bắt đầu nhảy múa tung tăng trong chảo dầu.
"Bố ngầu quá đi..."
'Hồi sáng làm đồng tôi bị con gái lên mặt chửi sấp mặt, nhưng ở mặt trận nhà bếp này thì chuyện đó đừng hòng xảy ra!'
"Ngon, xong đợt 1!"
Hai con gà với lớp vỏ vàng rụm giòn tan được vớt ra ngoài.
Tuy nhiên phần thịt bên trong vẫn chưa chín hẳn.
Tôi tạm tống hai con còn lại vào chảo, sau đó lấy dao khứa vài đường cơ bản lên đợt gà vừa vớt.
Rồi lại lôi hai con mới ra, thả mẻ gà đầu tiên vào chiên đợt 2!
Thế là tuyệt tác gà rán thần thánh đã chính thức ra lò.
"Gà rán xong rồi đây."
"Gà, Gà rán thần thánh... Chẹp chẹp."
Gắp cho con bé Elis đang thòm thèm chảy dãi một con.
Rồi quẳng thêm một con cho cái Gậy sắt đang ngồi vắt chân lên bàn, hai tay lăm lăm dao dĩa.
"Của ông đây."
"Đa tạ."
Cuối cùng tôi chia cho lão già và mình mỗi người một con. Bày thêm đống khoai tây vừa chiên cùng vài loại nước xốt đã pha sẵn lên bàn.
Thế là đội hình cho một bữa tiệc chimaek hoàn mỹ đã được set up xong xuôi.
"Tụi con ăn đây!"
"Ăn đây nhóa!"
Đám nhóc con không được uống rượu bắt đầu công cuộc càn quét đĩa gà.
Tôi và lão già nhìn lũ nhóc với ánh mắt trìu mến rồi tự rót bia đầy cốc cho nhau.
"Thế hai anh em mình cũng chiến thôi chứ nhỉ?"
"Hợp lý."
Cạch!
Tiếng cụng ly gỗ vang lên, dòng bia mát lạnh thi nhau chảy tuột xuống cổ họng.
Vốn dĩ tôi không phải dạng bợm nhậu, nhưng cũng chẳng đến mức bài xích đồ cồn.
Chỉ là sống cái kiếp chó ngáp phải ruồi, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ bị ai đó vác dao dí tận cổ nên đến nhấp môi một hớp rượu cũng phải rén rén.
Nhưng giờ thì mây mù đã tan rồi.
Chắc là... chẳng còn ai rảnh rỗi truy cùng diệt tận tôi nữa đâu.
Bởi vì hiện tại tôi đang ở ẩn kỹ càng lắm.
Rút kinh nghiệm từ cú vấp ngã trắng tay đau điếng ở Yugrasia, tôi cẩn trọng hơn hẳn.
Dù tôi chỉ dám xách theo một ít tiền phòng thân giấu kín kẽ nhất, nhưng số vốn liếng này cũng thừa sức để sống nhàn nhã làm nông qua ngày mà chẳng thiếu thốn gì.
'Ừ, đúng là hồi trước mình đã quá tham lam.'
'Chỉ cần chừng này tiền là đủ sống an nhàn một kiếp người rồi.'
Lại còn ngẫu nhiên, thực sự ngẫu nhiên nhặt được một cô con gái ngoan hiền, trong sáng như tờ giấy trắng.
Đã thế lại còn được nhâm nhi cốc bia hoài niệm ăn kèm món gà rán chuẩn vị nữa chứ.
"Hạnh phúc quá."
"Khà... Công nhận."
"Bố ơi... Con, con cũng muốn..."
"Mơ đi!"
Chát!
Tôi vỗ thẳng tay vào cái tay đang tính táy máy chộp lấy cốc bia của con bé Elis.
"Hức..."
"Rượu bia thì!"
"Đợi lớn rồi tính~" Ánh mắt ngấn lệ của con bé lưu luyến dán chặt vào cốc bia, nhưng giờ vẫn còn non và xanh lắm.
Đương nhiên vị của đồ cồn với trẻ con chẳng ngon lành gì, thậm chí còn khai rình khó nuốt. Cơ mà biết đâu con bé Elis lại có thiên phú làm bợm nhậu thì toang.
'Việc con gái cưng làm nũng tấu hài sau khi say thì tôi dư sức chiều chuộng, nhưng giờ vẫn chưa đến lúc.'
"Ha ha ha. Phải rồi. Giờ Elis đụng tới rượu bia là chưa đủ tuổi đâu."
"Ư ư... Giờ Elis còn cày cuốc thành thần luôn rồi cơ mà..."
"Hai chuyện đó chẳng liên quan gì nhau sất."
'Nhìn cái mỏ chu lên dỗi hờn cưng muốn xỉu.'
"Ha ưm."
Tôi đút thẳng ba miếng khoai tây chiên vào cái mỏ nhọn đó, con bé liền nhai nhóp nhép rồi toét miệng cười tươi rói.
"Ngon không?"
"Ngon tuyệt!"
Trông bộ dạng con bé vừa nhồm nhoàm nhai khoai tây vừa cười toe toét như chưa hề có cuộc dỗi hờn, tôi và lão già phá lên cười sảng khoái rồi tiếp tục cụng ly ăn gà.
"Gà thì có hạn chứ khoai tây chiên bố thích làm lúc nào cũng được, cứ xõa đi."
"Vâng ạ!"
Mùa thu hoạch khoai tây đã hòm hòm rồi.
Ở cái chốn khỉ ho cò gáy này làm gì có khái niệm thuốc trừ sâu, cứ rửa sạch rồi tống thẳng vào chảo dầu là ra lò một mẻ khoai chiên ngon hết sảy.
"Hừm. Quả nhiên khoai tây chiên sinh ra là để nhậu với bia."
"Trước giờ khoai tây đã là loại thực phẩm đa năng trị được mọi món ăn rồi mà lại."
"Hồi được bé Elis khai sáng chân lý đó, lão còn tưởng mình sống uổng phí cả thanh xuân cơ chứ."
Lão già cười ha hả, tay bốc khoai tây miệng tu bia ực ực.
Dù chai bia Lager duy nhất đã bay màu từ thuở nào, nhưng bia Ale thì còn chất cả đống, dư sức uống đến lúc say bí tỉ thì thôi.
"Khà... Chỉ đổi mỗi loại bia thôi mà cảm giác vị cũng đổi khác luôn."
"Là do chấm xốt khác nhau nên đổi vị đấy."
"Quá chuẩn!"
Cốc chạm cốc lách cách, bia bọt vơi đi với tốc độ ánh sáng.
'Dù nồng độ cồn chẳng cao, nhưng từ lúc xuyên không đến cái thế giới chết tiệt này, có bao giờ tôi được an tọa nhậu nhẹt tử tế đâu?'
Lúc làm nhiệm vụ thì khỏi bàn. Còn ở cái học viện dở hơi kia, dù có trang bị phòng thủ tận răng thì lúc nào cũng trong tư thế nơm nớp lo bị lũ học trò cắn trộm đâm lén, làm gì có tâm trí mà tu rượu.
Lúc đứng cạnh con điên Hoàng nữ suốt ngày nhăm nhe gài bẫy lừa tình ở Hoàng thất cũng y chang.
Cả đời chỉ lác đác vài kỷ niệm nhấp môi một hai ly vang đỏ lấy lệ trong mấy bữa tiệc nhạt nhẽo.
Vì thế...
"Hoa mắt chóng mặt quá rồi."
'Thằng tôi mang danh tửu lượng ngàn ly không say ở kiếp trước, nay lại trở thành đứa yếu bóng vía gục ngã chỉ sau vài cốc bia.'
"Tửu lượng cậu đuồi quá đấy."
"Xin lỗi ông."
Tôi cúi đầu tạ lỗi với lão già đang nhìn mình bằng ánh mắt tiếc nuối.
Ngồi nhậu hai người mà thằng đối diện say lăn quay ra ngủ thì còn gì tuột mood hơn nữa.
'Hồi xưa lão thầy dạy kiếm của tôi cũng hay lải nhải câu này.'
'Tất nhiên tửu lượng của lão già đó làm gì phải của con người, đám đệ tử có chơi chiến thuật xa luân chiến thì cũng toàn gục trước ổng.'
Ý thức của tôi bắt đầu lờ mờ như chìm xuống đáy biển.
'Cứ thế này mà chợp mắt thì chắc sẽ có một giấc ngủ êm đềm lắm đây...'
"Vậy giờ để Elis hầu rượu ông nha!"
Tiếng của con bé Elis vang lên ngay khoảnh khắc tôi gục xuống khiến cơn say của tôi bay sạch sành sanh.
"Muốn no đòn không?"
"A, b-bố?"
Tôi chỉ tay vào Elis - kẻ đang đơ như tượng gỗ với bàn tay còn lơ lửng vươn tới cốc bia của tôi - rồi ra lệnh cho Gậy sắt.
"Arc, gõ đầu."
"A, bố? L-Làm ơn tha cho con!"
Nhìn đôi mắt rơm rớm nước của con bé, lòng tôi khẽ chùng xuống nhưng lập tức phải hóa đá lại ngay.
Chiều quá sinh hư, thả rông cho con nít nhờn mặt là hỏng hết bánh kẹo.
Đây là lúc cần lôi cái vẻ lạnh lùng tàn nhẫn thời làm Giáo quan ra dằn mặt!
"Đứa em gái hư hỏng nào đây taá?"
"Ch-Chị? Em chừa rồi! Em biết lỗi rồi mà! Từ giờ cho đến khi trưởng thành em thề không bao giờ hó hé đòi uống rượu nữa đâu!"
"Quá muộn rồi!"
"Oaaaa!"
Thế là Elis khóc ré lên rồi vắt chân lên cổ chạy thục mạng, theo sát gót là con điên Gậy sắt lăm lăm bay tới.
Nhìn cái điệu bộ hớn hở của Gậy sắt khi được ban phát "giáo dục vật lý" sau bao ngày kìm nén, cứ cố tình giữ khoảng cách vờn con mồi chạy vòng quanh, cơn buồn ngủ của tôi lại ập tới.
"Sắp bắt được rồi, sắp tóm được rồi nhóa!"
"Á aaaaa!"
"Khà ha ha ha!"
Nằm gục trên chiếc bàn ăn cứng ngắc sực nức mùi dầu mỡ, giữa tiếng la hét của lũ trẻ con và tiếng cười sảng khoái của lão già, tôi nhắm nghiền đôi mắt trĩu nặng của mình lại.
Hôm nay cũng là một ngày bình yên đến lạ.
—

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn