Chương 133: Chương 132. Tiến vào Thế giới Nông nghiệp! (2)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~36 phút đọc · Tạo 01/08/2026
(2) Part 5 Người ta thường bảo mùa thu là mùa của việc đọc sách.
Không nóng, cũng chẳng lạnh.
Chắc là vì thời tiết mát mẻ rất thích hợp để thong thả ngồi đọc sách chăng?
Và người ta cũng nói mùa thu là mùa của sự thèm ăn.
Phải chăng vì mùa thu có rất nhiều lễ hội mà cả dân bình dân cũng có thể tham gia nên mới gọi là mùa thèm ăn?
Hay là vì mùa hè nóng nực đã làm việc cật lực rồi nên mùa thu phải ăn thật nhiều để tự thưởng cho bản thân?
Ta có thể tự tin nói rằng.
Tất cả những điều đó chỉ bắt nguồn từ một lý do duy nhất.
Lý do mùa thu là mùa đọc sách.
Lý do mùa thu là mùa thèm ăn.
Đó chính là!
"Vì mùa thu là mùa thu hoạch!"
"Hoạch ạch!"
Cùng lúc với câu nói của ta, Elis - đứa nhóc đang dùng đôi tay thoăn thoắt tàn phá ruộng khoai tây cũng bật dậy hét lớn.
Dù hành động này là bắt chước cái con điên Gậy sắt kia, nhưng vì lần này bé nó đáng yêu quá nên cho qua!
"Đúng vậy, chính là thế. Mọi thứ liên quan đến mùa thu đều bắt nguồn từ vụ thu hoạch này."
"Thu hoạch là số một!"
Vừa rên rỉ vươn vai một cái, tay của Elis lại tiếp tục lao vào ruộng khoai tây.
Dù chỉ là một đứa trẻ, Elis nay đã là một nông dân lành nghề!
Chỉ cần vung cuốc gõ nhẹ vài cái, những củ khoai tây đã tự động bò từ dưới đất lên chui tọt vào tay Elis.
"Từ xưa đến nay, muốn làm gì thì bụng phải no trước đã. Mùa xuân phải gieo hạt, mùa hè phải tham gia cuộc chiến với cỏ dại. Chính vì thế, làm gì có thời gian mà đọc sách hay ăn uống!"
"Con ghét cỏ dại……."
Elis phồng má, dồn hết oán hận với cỏ dại vào lưỡi cuốc.
Tốc độ khoai tây văng lên khỏi mặt đất càng lúc càng nhanh.
Cỏ dại rất mạnh.
Trong mắt những nông dân gà mờ thì cỏ nào cũng như nhau, nhưng bọn cỏ dại này chỗ nào cũng dám ló đầu ra.
Một ngày, rồi lại một ngày. Và lại thêm một ngày nữa.
Lần nào cũng chặt đầu nhổ rễ, nhưng ngay hôm sau bọn chúng lại mọc lên lù lù ở chỗ khác.
Cuộc chiến với bọn chúng là vô tận.
Xuất hiện ở mọi nơi, tồn tại ở mọi chốn.
Trận chiến với chúng chỉ thực sự kết thúc vào mùa đông vắng lặng.
Nhưng đó không phải là kết thúc chiến tranh.
Đó chỉ là đình chiến để chuẩn bị cho trận đánh của năm sau mà thôi!
"À, đang lan man đi đâu thế này."
"Bố ơi, tay bố chậm quá. Kể chuyện thì hay đấy, nhưng tay phải làm chứ!"
Không biết từ lúc nào, ta đã bị cô con gái đào được nhiều khoai hơn mình cất tiếng trách mắng.
Phải tập trung cuốc đất lại thôi.
"Thật ra thì mọi thứ trên đời chỉ có thể thành hiện thực khi chúng ta được ăn no con ạ."
"Vâng, ăn no là thích nhất."
"Việc đọc sách cũng phải có cơm bỏ bụng mới làm được. Dù người ta nói sách là thức ăn của tâm hồn, nhưng nó đâu có giúp bụng mình no được."
"Sách chán ngắt. Làm nông thích hơn nhiều!"
Ái chà, thân làm con nhà nông mà nói được câu mát lòng mát dạ ghê.
"Thêm nữa, gọi là mùa thèm ăn thì cũng phải có đồ ăn mới thèm được. Còn nếu đói meo râu thì làm gì có 'thèm ăn', trong đầu chỉ có mỗi chữ 'ăn' mà thôi."
"Cho nên kết luận lại 'mùa thu là mùa thu hoạch!', ý bố là vậy đúng không?"
"Chuẩn luôn!"
Con gái ta ngẩng đầu lên.
Trong ánh mắt con bé ánh lên một tia khinh bỉ nhè nhẹ.
"Vậy thì trước mắt lo làm việc đi đã."
Ngón tay của con bé chỉ vào đống khoai nó đào được một cái, rồi lại chỉ sang đống khoai của ta.
Chênh lệch nhau đến hơn gấp đôi.
"Bố xin lỗi."
"Lúc nãy bố cũng vừa nói câu này đúng không?"
"Bố sẽ chăm chỉ làm việc ạ!"
Đứa con gái của ta thở dài một tiếng đậm chất nông dân, hoàn toàn không phù hợp với lứa tuổi của nó chút nào.
"Bố là người nói hôm nay ít nhất phải thu hoạch được hơn một nửa thì mới không ảnh hưởng đến tiến độ công việc cơ mà."
"Đúng là thế ạ!"
Tốc độ lưỡi cuốc trên tay ta lập tức tăng lên.
"Trong tuần này phải xử xong chỗ khoai tây, rồi còn phải thu hoạch ngô với lúa mì nữa mà."
"Đ-Đúng thế ạ!"
"Con vừa hùa theo câu chuyện của bố vừa cày cuốc sấp mặt, thế mà bố chỉ lo bốc phét chứ chẳng làm gì à?"
"Bố sẽ cố gắng hết sức!"
Đây không phải là bị con gái mắng.
Đây là một người làm nông đang lên án một người làm nông khác.
Vừa bắn rap xỉa xói vừa thoăn thoắt đào khoai, con bé đang thể hiện một tài năng làm nông vượt xa cả ta, thật khiến người ta phải khiếp sợ cho tương lai của nó.
"Nhanh tay nhanh chân lên nào!"
"Rõ!"
Phập! Phập!
Chỉ còn lại tiếng cuốc bổ xuống đất liên tục mà không có lấy một tiếng xì xầm nào.
Đúng vậy, giờ là mùa thu hoạch.
Nhưng chẳng bao lâu nữa, mùa đông lạnh giá sẽ đến.
Mùa đông rất lạnh. Chẳng ai muốn chui ra đường.
Để không phải lết xác ra ngoài, chúng ta phải chuẩn bị củi lửa và lương thực từ trước.
Mùa thu là mùa thu hoạch, nhưng gọi là mùa chuẩn bị cũng chẳng sai vì có cả núi thứ phải lo.
"Chẳng ngờ ở cái chốn này cũng phải chuẩn bị đồ trú đông."
Tưởng xuất ngũ rồi thì được giải thoát khỏi cái mớ thủ tục trú đông rắc rối này chứ.
"Nếu mùa đông mà không chuẩn bị kỹ thì khổ lắm. Chẳng phải lần trước cũng thiếu củi nên mới cực đó sao."
"Cũng đâu đến mức thiếu……."
"Không! Là thiếu! Nướng khoai tây với khoai lang có vài bận mà đã cạn sạch thì chính là thiếu! Cho nên lần này phải tính luôn phần củi để nướng khoai tây và khoai lang vào mà chuẩn bị cho đàng hoàng!"
Cô con gái rượu của ta đang mạnh mẽ tạo thêm công ăn việc làm cho ông bố chỉ vì miếng ăn của bản thân.
Rốt cuộc con bé học đâu ra cái thói xấu xa này chứ?
* Củi trú đông á? Trên núi củi chất đầy như núi, xài một chút thì có làm sao!
* Chuẩn luôn chị hai ơi!
Chỉ có một thủ phạm duy nhất.
Dạo này chẳng có ai đuổi bắt ta nữa, thành ra ta đang nghiêm túc cân nhắc xem có nên phong ấn cái con điên Gậy sắt này vào nhà kho không, đúng là nó chẳng giúp ích được tích sự gì cho việc nuôi dạy trẻ cả.
"Được rồi. Muốn vậy thì hôm nay phải đào cho xong đống khoai này đã."
"Vâng!"
Một khi hai lão nông lành nghề đã dồn hết tâm trí vào việc thu hoạch, chẳng mấy chốc mấy cái thùng gỗ đã đầy ắp khoai tây.
"Ngon lành, chỉ tiêu hôm nay đã hoàn thành!"
"Ây da, xong rồi~" Chắc là mỏi lưng, hình ảnh cô con gái rượu ôm lấy thắt lưng, ngửa mặt lên trời than vãn ây da trông thật oai phong lẫm liệt.
"Vậy theo như giao kèo nhé?"
"Được rồi, hôm nay chúng ta sẽ ăn... Gà rán!"
"Hức……. Được sống trên đời này đúng là tuyệt vời……."
Elis đam mê gà rán đến mức ta phải nghi ngờ không biết trong người con bé có chảy dòng máu của người Hàn Quốc hay không.
Thâm tâm ta cũng muốn cho con bé áp dụng chế độ "1 ngày 1 con gà", nhưng vì tương lai phát triển của Elis đang tuổi ăn tuổi lớn, chắc hiện tại thì còn hơi sớm.
"Tuyệt, trước tiên cứ cất hết khoai tây vào kho, rồi chúng ta ra làng mua gà nhé?"
"Vâng! Chắc chị hai thấy xong sớm cũng vui lắm đây!"
Chậc, lâu lắm mới có cơ hội tận hưởng không gian riêng tư của hai bố con với cô con gái đáng yêu.
Cô con gái ngoan ngoãn này có vẻ như muốn lôi cả cái con điên Gậy sắt chết tiệt kia đi cùng.
"Chắc phải vậy thôi."
"Vâng! Chị hai không biết làm nông nên ngày nào cũng phải trông nhà mà! Ở một mình chắc buồn chán lắm!"
"Elis ngoan thật đấy."
"Vâng, Elis ngoan lắm!"
Ta bất giác dùng bàn tay vẫn còn dính bùn đất xoa đầu Elis.
Đổi lại là một bé gái bình thường thì chắc chắn sẽ nổi đóa lên vì bị quẹt đất lên tóc, nhưng Elis - một nông dân kiệt xuất có chỉ số thân thiện với đất đai đạt ngưỡng MAX - chỉ cười hì hì đầy thích thú.
"Được rồi, thế thì đi thôi!"
"Vâng!"
Với những bước chân thân thuộc, ta đợi Elis ngồi ngay ngắn ở phía sau chiếc xe cút kít chở đầy khoai tây rồi bắt đầu kéo xe hướng về nhà.
Năm thứ ba định cư tại một ngôi làng hẻo lánh, đây thực sự là một cuộc sống thường nhật vô cùng mỹ mãn.
#2 Nỗi lòng của họ: Câu chuyện của một đứa con gái.
"Ối chà! Elis đấy à! Hôm nay cháu lại đi chợ với bố sao?"
"Dạ! Hôm nay có cả chị hai đi cùng nữa ạ!"
Dì bán xiên nướng ở chợ tươi cười chào hỏi.
"Ôi, cháu Ar cũng đi theo à?"
"Vâng, Ar cũng có mặt!"
Chị hai hiếm khi được ra khỏi nhà.
Bố rất hiền nhưng lại cực kỳ nghiêm khắc với chị hai, bố ghét việc chị ấy chạy loăng quăng bên ngoài.
Bố luôn cản không cho chị tự ý ra ngoài, thậm chí bố còn lảm nhảm cái lý do kỳ quặc rằng chỉ cần chị bước chân ra đường là thế giới sẽ đứng bên bờ vực diệt vong.
"Được rồi được rồi. Lâu lắm mới thấy cả hai cô con gái nhà anh Meln tụ tập đông đủ thế này, dì vui lắm. Đây, cái này tặng hai đứa."
"Cháu cảm ơn ạ!"
"Cháu cảm ơn ạ!"
Dì vừa đưa hai xiên thịt nướng ra, chị hai đã với tay lấy với tốc độ bàn thờ và buông lời cảm tạ nháy mắt.
"Cái bọn này……."
Bố không thích chúng tôi nhận đồ của người khác một cách bừa bãi.
Nhưng xiên nướng làm từ thịt.
Rất ngon.
Dù biết bố đã cho chúng tôi ăn thịt thường xuyên hơn hẳn những nhà khác, nhưng bao nhiêu thịt cũng là không đủ.
"Hết bao nhiêu tiền vậy chị?"
"Ôi dào, anh Meln khách sáo quá. Dù sao thì đó cũng chỉ là mấy phần khó bán, tôi cho bọn trẻ một chút thôi. Cứ coi như là hàng khuyến mãi tặng kèm vì anh Meln là khách quen đi."
"Dù vậy thì……."
"Thiệt tình, anh Meln lúc nào cũng cứng nhắc quá cơ."
Trong lúc bố mở ví ra và đôi co nảy lửa với dì bán hàng, hai xiên thịt nướng đã yên vị trong bụng chúng tôi.
Dù lát nữa có thể sẽ bị bố mắng cho một trận, nhưng sức cám dỗ của thịt nướng quả là không thể cưỡng lại!
"Người ta bảo là hàng tặng kèm mà. Hôm nay còn có mục tiêu tối thượng nữa, đi mau thôi bố!"
Chị hai vừa nói vừa túm ống quần bố kéo đi.
Bố khẽ cau mày, nhưng cuối cùng cũng thở dài, để lại một câu hứa hẹn lần sau sẽ mua thật nhiều xiên nướng rồi tiếp tục rảo bước vào chợ để đi mua gà.
"Elis. Không phải chị làm gì con cũng được bắt chước theo đâu nhé."
"Con xin lỗi ạ……."
Nghe tôi xin lỗi, bố không nói gì mà chỉ lặng lẽ xoa đầu tôi.
"Hehe~" Bàn tay bố to lớn và thô ráp, nhưng lại mang đến một cảm giác vô cùng dễ chịu.
"Đến nơi rồi, hàng gà đây rồi!"
"Ôi kìa, là Ar đấy à? Lâu lắm mới thấy cháu nhỉ?"
Trong lúc tôi đang tận hưởng sự vỗ về ấm áp từ tay bố, chúng tôi đã đến trước quầy bán gà của cô Resel.
"Ô kìa, anh Meln. Anh lại đến đấy à? Anh Meln mua gà thường xuyên thật đấy. Chắc anh nấu món gà giỏi lắm nhỉ."
"Nói là giỏi thì cũng không hẳn, chỉ là nhà tôi có đam mê với gà thôi, phu nhân Resel ạ."
"Gà rán của bố là đỉnh nhất!"
"Đúng thế, gà rán vô địch!"
"Tuy không hiểu lắm, nhưng nghe chừng có vẻ ngon tuyệt nhỉ."
"Vâng vâng!"
Trước lời cảm thán của cô bán gà, tôi gật đầu lia lịa.
Gà rán là đỉnh nhất. Gà rán là vô địch.
Đó là món ăn tối thượng, không một món nào trên đời có thể đánh bại được.
Lớp vỏ giòn rụm mà món gà nướng thông thường không thể nào sánh bằng mang đến một trải nghiệm nhai sướng râm ran đến khó tả.
Chưa hết, lớp thịt gà mềm mọng nước ẩn mình sau lớp vỏ áo bột chiên, khoảnh khắc cắn vào mang lại cho tôi một cảm xúc bùng nổ mãnh liệt hơn bất cứ thứ gì.
Nó còn thỏa mãn hơn cả lúc thu hoạch mớ nông sản đã cực nhọc chăm bẵm suốt cả mùa vụ!
Và một khi đã rưới thêm loại nước sốt bí truyền của bố vào, tôi chính thức sa ngã, không tài nào dứt ra khỏi thứ thức ăn gây nghiện mang tên gà rán này.
Gà rán của bố hoàn hảo không tì vết.
Bản thân nó đã là một cực phẩm.
Nhưng nước sốt của bố lại biến cái cực phẩm đó thành một món ăn hoàn toàn mới.
Rõ ràng gà rán nguyên bản đã quá tuyệt vời rồi.
Nhưng khi thêm sốt, hương vị quay xe 180 độ mà vẫn xuất sắc đến lạ thường.
Tức là, có bao nhiêu loại sốt thì có bấy nhiêu món ăn cực phẩm được ra đời.
Thế nên gà rán của bố ăn không bao giờ biết ngán, ngày nào ăn cũng thấy ngon bá cháy!
Gà rán muôn năm!
"Có, có vẻ là ngon thật nhỉ."
"Elis, tém dãi kìa."
Khi cô bán gà còn đang ấp úng, chị hai đã ghé sát tai tôi thì thầm nhắc nhở.
"Rột."
Từng dòng nước miếng ứa ra quanh khóe miệng đang chảy tong tong xuống đất lúc nào mà tôi chẳng hay biết.
May mà bố đang bận rộn săm soi chọn gà nên không phát hiện ra.
"Cảm ơn chị hai."
"Nhằm nhò gì, xõa đi."
Bố rất hiền từ, nhưng một khi đã phạt thì bố nghiêm khắc vô cùng tận.
Dù biết bố mắng cũng chỉ vì muốn tốt cho tôi, nhưng không bị ăn mắng vẫn là tuyệt nhất.
Vì lúc bố nổi cáu trông đáng sợ lắm!
"Lấy tôi con này, con này, con này nữa là đủ rồi. À quên, cả con này nữa."
"Tổng cộng là 4 con nhỉ."
"Ăn gà thì luật bất thành văn là!"
"Mỗi người phải cân một con!"
Trước câu nói của cô bán gà, tôi và chị hai đồng thanh gào lên như đó là chân lý hiển nhiên.
Đây chính là chân lý vĩ đại mà bố đã truyền dạy cho chúng tôi.
Gà là phải áp dụng quy luật 1 người 1 con!
Bất kể là gà chiên, gà nướng hay gà luộc, mỗi người đều phải chén trọn một con.
Có thế thì mới không xảy ra nội chiến gia đình.
Bởi ai cũng thèm muốn cái đùi gà, nhưng chẳng có mống nào chịu xơi cái cổ gà cả.
Tuy nhiên nếu chỉ có một con mà mang ra nấu chung, thì sẽ có người được gặm đùi, trong khi kẻ khác phải chịu cảnh nhai cổ hay ức gà.
Đương nhiên là ức gà cũng ngon.
Không có xương nên nhai rất nhàn.
Nhưng nếu mang ra đọ với phần đùi hay cánh thì đó là cả một bầu trời cách biệt.
Thế nên mới nổ ra chiến tranh.
Đủ để thấy con gà có vị thế quan trọng đến nhường nào!
Nhưng nếu cứ "1 người 1 gà" thì mọi khúc mắc sẽ được giải quyết triệt để.
Ai cũng có thể vừa tận hưởng miếng thịt gà vừa gìn giữ hòa bình nhân loại.
"Chính vì thế mới phải quất 4 con!"
"Phòng hờ trường hợp ông lão hàng xóm thó mất một con thì mỗi người vẫn còn nguyên một con!"
Ông lão hàng xóm rất hay mò sang nhà chúng tôi chơi.
Và mỗi lần như thế, ông ấy lại hớt tay trên món ăn cực phẩm của bố.
Dù biết đồ bố nấu quá đỉnh nên không thể cưỡng lại, nhưng việc chúng tôi nhìn ông lão tốt bụng ấy bằng ánh mắt hình viên đạn là điều khó tránh khỏi.
Kẻ dám phá hoại định luật "1 người 1 gà" thì cho dù có là ông lão hàng xóm hiền lành đi chăng nữa cũng không thể nào tha thứ được.
"A ha, cụ Steon cũng sang ăn cùng à?"
"Ông ấy thính lắm, cứ hễ bố tôi rán gà là y như rằng ông ấy lại xuất hiện nhanh như một cơn gió."
"Thế à, nếu cụ Steon đã ghiền đến thế thì bữa nào tôi cũng phải ăn thử một phen mới được."
Cục tác!
Con gà khốn khổ rú lên một tiếng thất thanh rồi chầu ông bà ngay dưới bàn tay của cô bán hàng đang tươi cười rạng rỡ.
Đôi tay tung chiêu bẻ cổ gà chỉ bằng một đòn chí mạng của cô ấy hoàn toàn không tồn tại hai chữ nhân từ.
Kỹ năng tiễn con gà đăng xuất ngay tắp lự, sau đó vặt lông điệu nghệ với tốc độ bàn thờ quả là một cảnh giới mà tôi không tài nào với tới được.
Nếu tôi đang ôm mộng trở thành một dân cày chuyên nghiệp, thì cô ấy đã là một sát thủ bán gà... Không, cô ấy đã vượt xa cảnh giới đó từ lâu rồi!
"Lũ trẻ nhà anh Meln công nhận thần kỳ thật đấy. Bọn trẻ bình thường mà nhìn thấy con gà chết thảm thế này là đã khóc thét lên vì tội nghiệp rồi……."
"Để làm được chuyện đó thì hai đứa nhà tôi đã lún quá sâu vào hương vị tuyệt đỉnh của thịt gà rồi."
"Hô hô hô. Đứng trên lập trường người bán gà thì nhà anh đúng là khách sộp đấy."
Trông bố có vẻ hơi sượng trân, nhưng người nhào nặn tôi thành ra thế này chẳng phải ai khác ngoài bố.
Nên mọi tội lỗi cứ đổ hết lên đầu bố là xong!
Vì bố chính là gã ác quỷ đội lốt thiên thần đã gieo rắc sự mị hoặc ma quái của thịt gà cho hai chị em chúng tôi mà lị!
"Đây nhé, 4 suất gà đã làm sạch sẽ không tì vết."
"Tiền đây cô nhé."
Bố trả tiền cho cô bán gà.
Cô ấy nhận tiền rồi tiễn mấy bố con tôi ra về.
Thế là mấy con gà kia đã chính thức thuộc về chúng tôi.
Bữa tối của chúng tôi, chính là gà rán đó!
"Tối nay ăn gà rán tẹt ga!"
"Uô ồ ồ!"
"Gà rán, ngài gà rán muôn năm!"
Nghe bố chốt hạ, tôi và chị hai sung sướng gào lên.
Để bù đắp cho một ngày cày cuốc sấp mặt, tối nay tôi sẽ được cầm trên tay miếng gà rán mọng nước!
Hiện tại... tôi đang vô cùng, vô cùng hạnh phúc!
Thật sự luôn!
— Đôi lời của Trans: đôi lúc bạn sẽ thấy tên của một vài nhân vật bị sai và ở chap này toii cũng gặp trường hợp tương tự. Tên của cô bé này trong tiếng hàn là 엘리스 có thể đọc là Elis lẫn Alice … và nhiều cái tên khác cũng vậy. Trước đây thì có Naruan, Sir, Lia - Leah - Rie (các kiểu dịch tên của số 17) cũng thường xuyên làm toii khá phân vân —

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn