Chương 132: Chương 131. Tiến vào thế giới Nông nghiệp! (1)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~35 phút đọc · Tạo 01/08/2026
(1) Part 5 #1 Nỗi lòng của họ: Câu chuyện của một cô con gái.
"Ư ư..."
Tấm màn che cửa sổ bị kéo toạc ra, ánh nắng chói chang lập tức ập tới tấn công thẳng vào mặt tôi.
"Đến giờ dậy rồi."
Tiếp đó là giọng nói đều đều của bố.
"Cho con 5 phút nữa thôi..."
Và lần nào nghe thấy chất giọng đó, tôi cũng chỉ lẩm bẩm đúng một câu quen thuộc.
Sau đó,
"Con nghĩ ta sẽ cho chắc?"
Xoẹt!
Bố lạnh lùng và dứt khoát giật phăng đi tấm chăn quý giá của tôi.
"A, không được..."
'Tấm chăn rất quan trọng.'
'Nó ấm áp. Nó mềm mại.'
'Chỉ cần trùm nó lên là có thể chặn đứng đợt tấn công của ánh nắng mặt trời, lại còn buff thêm sức chống chịu trước những đòn đánh thức giấc ngủ ngon lành của bố nữa.'
"Ư ưm..."
'Nhưng tôi lại chẳng thể nào giật lại được tấm chăn đó.'
'Một đứa nhóc nứt mắt như tôi dù có nằm bẹp trên giường vươn tay ra đến mấy thì cũng làm sao với tới tấm chăn đang bị bố giơ lên cao tít mù tắp kia chứ.'
"5 phút... Cho con đúng 5 phút nữa thôi mà..."
'Nhưng dù có bị cướp chăn đi chăng nữa, cơn buồn ngủ của tôi cũng chẳng tự nhiên mà bốc hơi.'
'5 phút. Chỉ cần nằm thêm đúng 5 phút nữa thôi là cơn buồn ngủ sẽ tiêu tán hết, chắc chắn là vậy~'
"Lần trước nhóc cũng bảo ngủ thêm 5 phút xong rồi nằm ườn ra không chịu dậy đúng không hả."
'Đúng là vậy thật. Lý do cơn buồn ngủ chạy đi mất là vì tôi cứ ngủ nướng tiếp thôi.'
'Lần trước vì ngủ nướng nên tôi đã bị trễ mất buổi sáng.'
'Thế là bị bố cho ăn mắng.'
"Lần này con không thế đâu..."
'Bố lúc tức giận đáng sợ lắm.'
'Tôi có vươn tay ra bố cũng không thèm nắm lấy.'
'Không thèm xoa đầu tôi.'
'Tắm xong cũng không thèm lau khô người cho tôi.'
'Dù tôi có sáp lại gần, bố cũng không ôm mà lảng tránh ra xa.'
'Bố bảo bố ghét tôi.'
'Những lúc như thế... thật sự rất đáng sợ.'
'Cho nên, đúng 5 phút thôi.'
'Chỉ nằm thêm đúng 5 phút nữa rồi tôi sẽ dậy.'
"Nhóc cứ bầy hầy mãi là ta gọi chị gái vào đấy nhé?"
"Con dậy rồi! Elis dậy rồi đây! Nên là bố không cần gọi chị vào đâu!"
'Chị gái đáng sợ lắm.'
'Bình thường chị ấy chăm sóc tôi rất chu đáo, nhưng lúc nổi giận thì còn áp lực hơn cả bố nữa.'
'Chị không nổi điên lên như bố.'
'Chị cũng chẳng la mắng hay lơ tôi đi.'
'Chị ấy chỉ gõ nhẹ vào đầu một cái thôi.'
'Nhưng mà nó đau.'
'Đau thấu trời xanh luôn!'
'Không phải vì tôi còn nhỏ nên không chịu được đau đâu.'
'Thực sự thì... cú gõ đầu của chị gái mang tính sát thương khủng khiếp lắm.'
'Không chỉ mỗi tôi, mà cả thằng nhóc hỗn láo ở ngôi làng lớn dạo trước, hay mấy ông chú say xỉn trong làng.'
'Rồi cả con lợn rừng lén lút ăn trộm hoa màu mà bọn tôi khổ công trồng nữa.'
'Và dù không ai biết, nhưng lũ Orc định tập kích ngôi làng dạo nọ cũng chỉ nhận đúng một cú gõ đầu của chị ấy là lăn quay ra đất chầu ông bà, chẳng kịp ú ớ phản kháng một lời nào.'
'Người duy nhất trên đời có thể chịu đòn từ cú gõ đầu của chị ấy chỉ có bố mà thôi.'
"Dậy rồi à?"
"Vâng, em dậy rồi. Em dậy rồi mà..."
'Ngay khoảnh khắc đó, nước mắt tôi tự nhiên ứa ra. Chị ấy tuy tốt bụng nhưng... rén quá đi mất.'
"Được rồi, đi ăn sáng thôi."
'Bố ôm tôi vào lòng, lau nước mắt và nhẹ nhàng xoa đầu tôi.'
'Vòng tay của bố còn ấm áp hơn cả chăn, suýt chút nữa là cơn buồn ngủ lại ập đến, nhưng vì sợ chị lại tới gõ đầu nên tôi vội lắc đầu nguầy nguậy xua tan nó đi.'
"Éee? Elis ra rồi đấy à? Ăn lẹ đi nào! Súp phải ăn lúc còn nóng hổi mới ngon nhứứ!"
'Chị gái ra trước đã yên vị trên ghế, vung vẩy hai chân ríu rít gọi.'
'Phải cẩn thận những lúc chị ấy quơ chân múa tay như thế.'
'Ăn một cước vào người là thốn đến tận rốn đấy.'
'Thật luôn!'
"Đây, của nhóc đây."
"Con cảm ơn bố!"
"Rồi rồi."
'Tôi nhận lấy bát súp nóng hổi bốc khói nghi ngút, bánh mì và mấy loại rau củ.'
'Rau củ thì bình thường khó nuốt thật đấy, nhưng chỉ cần rưới thứ nước sốt thần thánh do bố làm lên là chúng bỗng chốc trở thành cực phẩm.'
"Ngon quááá!"
"Ngon quááá!"
"Elis. Ta đã bảo nhóc đừng có bắt chước cách nói chuyện của con điên kia cơ mà..."
"Á ui!"
'Một cú búng trán đến từ vị trí của bố điểm huyệt ngay giữa trán tôi.'
'Tuy không chí mạng như đòn của chị gái nhưng nó cũng làm trán tôi hơi tấy đỏ lên một chút.'
"Con biết lỗi rồi ạ..."
"Biết thì tốt."
'Tôi vừa cảm nhận bàn tay xoa đầu của bố vừa ngoan ngoãn ăn sáng.'
'Bố nấu ăn cực kỳ đỉnh.'
'Dù nguyên liệu có chán đời đến mức nào, cứ qua tay bố là biến thành mĩ vị nhân gian ngay.'
'Bố thật sự rất ngầu.'
'Quả nhiên bố của mình là số một!'
#2 Nỗi lòng của họ: Ký ức của một kẻ trốn chạy.
"Ưm... ừm..."
'Tôi nhìn con bé đang hì hục dùng đôi tay ngắn ngủn xúc salad ăn.'
'Đáng yêu thật. Trẻ con quả nhiên rất đáng yêu.'
* Lần trước có đứa bảo ghét trẻ con lắm mà ta?
* Mấy cái thứ ấy thì tính là con người thế quái nào được.
'Đám oắt con mà tôi từng biết hoàn toàn không phải là trẻ con bình thường.'
'Con mụ Hoàng nữ kém Elis hai tuổi hồi đó đã bộc lộ nhân cách thần kinh rồi, còn đám nhóc trạc tuổi được Tổ chức nhét xuống dưới trướng tôi cũng toàn là một lũ quái vật đội lốt người.'
'Nhưng Elis nhà chúng ta thì khác!'
'Tôi đầy tự hào nhìn Elis sắp bước sang tuổi 12.'
"Ăn ngon không nhóc?"
"Dạ ngon lắm bố!"
'Một nụ cười ngây thơ trong sáng đánh gục thẳng vào tim tôi.'
'Quả nhiên trẻ con thuần khiết là đáng yêu nhất.'
'Nó đáng yêu đến mức khiến tôi tự hào về bản thân trong quá khứ đã kiên quyết ôm con bé đi trốn cùng, dù có những lúc suýt chút nữa tính vứt quách nó lại giữa đường.'
* Ơ thế ai là người cản cái gã Chủ nhân đang định vứt con bé lại giữa đường nàòo?
* Đội ơn Nữ thần.
* Hứ, biết điều thì đem thêm đồ ăn ngon ra đâyy!
"Thêm đi chớớ!"
'Tôi cạn lời nhìn cái Gậy sắt chìa tay đưa chiếc bát súp trống không về phía mình.'
"Rồi rồi, khổ lắm."
"A, cho, cho con nữa!"
'Elis, đứa vừa mới húp sồn sột hết sạch phần súp ít ỏi còn lại, cũng vội vàng chìa bát ra theo.'
"Hôm nay hai đứa ăn khỏe phết nhỉ."
"Vì có thịt mờờ! Con người là phải ăn thịt chớớ!"
'Không, cái đồ điên này, cô có phải con người đâu...'
'Đến giờ tôi vẫn nhắm mắt cho qua, nhưng thực sự tôi mù tịt chẳng biết ba cái thức ăn kia chui vào đường nào và thải ra đường nào từ cái gậy gỗ đó nữa.'
"Vâng! Bố nấu gì cũng ngon hết sảy, nhưng có thêm thịt thì lại càng đỉnh ạ!"
'Đương nhiên rồi. Thịt là chân lý mà.'
"Rồi, ta biết rồi."
'Nhân tiện đứng lên, tôi múc thêm 3 phần súp tính cả phần của mình.'
'Thật lòng thì tôi muốn rắc thêm tí tiêu đen, nhưng mấy cái gia vị xa xỉ đó làm quái gì có ở cái xó xỉnh nhà quê này.'
'Đành ngậm ngùi rắc tạm chút thảo mộc hái loanh quanh nhà, xé nhỏ miếng bánh mì không quá cứng ra chấm với súp ăn vậy.'
'Tuy không thể tái tạo lại được độ xốp mềm của bánh mì thời hiện đại, nhưng so với cái loại bánh mì đen đặc như cục gạch mà bọn bình dân hay gặm thì bánh do tôi tự làm vẫn mềm và ngon chán.'
"Bố ơi... lát ăn sáng xong bố lại ra đồng tiếp ạ?"
"Đúng rồi. Sao, nhóc tính đi theo à?"
"Vâng! Con cũng muốn làm nông!"
'Tôi nhìn đứa con gái cưng đang mắt sáng rực, mới ngần này tuổi đầu đã sớm giác ngộ được thú vui tao nhã của nghiệp cày cuốc, lòng không khỏi tự hào.'
"Oee! Không chịu đââu! Elis phải đi chơii với em chớớ!"
'Tuy đang đóng giả làm "chị gái", nhưng nhìn cái nết ăn vạ y chang một đứa em gái đang làm nũng của cái Gậy sắt, tôi bất giác thở dài não nuột.'
"Kh, không được đâu... Em bây giờ cũng có mảnh vườn của riêng mình rồi! Em... em cũng có thứ cần phải bảo vệ rồi!"
"Đồ, đồ phản bộịi!"
'Nhìn Gậy sắt bĩu môi hờn dỗi, tôi cảnh giác đe dọa ngay lập tức.'
"Cô mà lở vởn giở trò ở ruộng... biết tay ta chứ?"
"Xì."
'Cái con điên này mà ngứa tay nện xuống ruộng một phát là y như rằng hoa màu đăng xuất khỏi Trái Đất.'
'Dạo trước, tôi đã ôm ấp hi vọng biết đâu mảnh ruộng sẽ nhận được phép "Chúc phúc" nào đó từ nó, để rồi ngày hôm sau phải ôm mớ rau củ nát bét gào thét khóc lóc om sòm!'
'Tôi không bao giờ muốn cái thảm cảnh đó lặp lại một lần nào nữa.'
"Em chánn quáà~"
"Xê ra, tự đi mà chơi một mình đi!"
'Sau vài lần nằng nặc đòi ra đồng theo rồi gây ra vô số thiệt hại, cuối cùng tôi đã phải ban hành "Lệnh cấm làm nông" với cái đồ phá hoại này.'
'Đối với tôi, nơi này non xanh nước biếc, là mảnh đất hứa để hiện thực hóa cuộc sống dưỡng lão thanh bình mà tôi hằng ao ước từ kiếp trước. Nhưng ngược lại, với Gậy sắt thì đây chỉ là một cái làng quê tẻ nhạt, chán ốm chẳng có gì vui vẻ.'
'Thi thoảng có mấy con thú hoang trên núi mò xuống phá hoại mùa màng, bọn nó lập tức biến thành cái bao cát xả giận của cô nàng.'
'Nhưng dạo gần đây, ngay cả thú hoang cũng rén Gậy sắt đến mức cạch mặt luôn cái làng này, đố dám mò xuống cắn trộm nữa.'
'Tóm lại, đối tượng duy nhất có thể chơi đùa cùng nó bây giờ chỉ còn lại Elis.'
"Thế thì xách mông đi hoàn thiện nốt cái nhà kho đi."
"Làm cái đấy còn chán hơn nữữa..."
"Tsk."
'Nhìn con điên Gậy sắt gục mặt xuống bàn nhũn ra như đống bùn, tôi chép miệng tiếc rẻ.'
'Vì dư âm từ vụ ồn ào lần trước, tôi đành phải lấy cớ là tự mình cất công xây nhà kho, nên không thể gọi đám Người lùn (Dwarf) đến phụ giúp được. Tôi đang tính đào một lối thoát hiểm ngầm dưới đó, nhưng cày cuốc một mình quả thực là quá chua chát.'
'Xúc đất bằng xẻng thì không nói, chứ cái trò bổ cuốc chim thì tôi mù tịt. Cứ bổ xuống một nhát là tay tôi lại rung lên bần bật, ê ẩm cả gân cốt.'
"Elis ơi, đi chơi đii~ Hôm nay bọn mình lên núi sau bắt thịt ngon nhaá~"
"Th, thịt á?"
'Nghe đến từ "thịt", ánh mắt của Elis bắt đầu dao động dữ dội.'
'Trẻ con 12 tuổi như Elis đương nhiên chuộng thịt thà hơn là nhai rau rồi.'
'Nếu đã vậy thì...'
"Nhưng mà Elis à. Chiều nay... bố tính làm đồ chiên đấy?"
"Đ, đồ chiên!"
"Hực?!"
'Lời tuyên bố của tôi làm hai mắt Elis mở to hết cỡ, trợn trừng còn hơn cả lúc nãy nghe thấy từ "thịt".'
"Elis... hình như rất thích khoai tây chiên nhỉ?"
"Dạ, khoai tây chiên ngon tuyệt vời! Ở ngoài giòn rụm, ở trong mềm xốp!"
"Thế nếu kết hợp thêm nước sốt tuyệt đỉnh của bố thì sao?"
"Bất, bất khả chiến bại luôn..."
'Chỉ mới tưởng tượng thôi mà con bé đã sướng rơn, hai tay ôm lấy đôi má đang phồng lên vui sướng, miệng cười tít cả mắt.'
"Nhưng mà muốn làm khoai tây chiên... thì trước tiên phải đào khoai đã. Bố hôm nay lại bận kiểm tra mấy loại hoa màu khác mất rồi... Hay là hôm nay tụi mình nhịn món này nhỉ?"
'Nghe vậy, sắc mặt của Elis tối sầm lại.'
'Các món chiên ngập dầu vốn dĩ còn là hàng hiếm, xa xỉ hơn cả thịt cơ mà.'
"Bố đừng lo! Để Elis đi đào khoai cho! Bố hứa chiều nay làm khoai tây chiên nha!"
"Rau củ tẩm bột chiên cũng cuốn lắm đấy."
"Dạ vâng!"
"Lâu rồi chưa ăn, hay tiện thể chiên luôn cả bí ngô nhỉ?"
"Bí, bí ngô chiên cũng bá cháy luôn!"
"Hừm... Giá mà có gà thì làm thêm một chảo gà rán nữa thì nhức nách..."
"Cả, cả Gà rán thần thánh... nữa á?"
'Nhờ vào nền giáo dục nhồi sọ thần tốc của tôi, Elis đã sớm giác ngộ được quyền năng tối thượng của "Gà rán thần thánh" từ khi còn bé tí. Con bé đang ngước nhìn tôi bằng ánh mắt của một tín đồ ngoan đạo đang mong chờ ân sủng từ đấng tối cao.'
"Muốn thế thì bố cần một trợ thủ đắc lực cơ?"
"Con! Con! Là con đây!"
'Nhìn Elis xòe tay ra, bộ dạng hớn hở như muốn lao vào ôm tôi ngay tức khắc, tôi nở một nụ cười đắc thắng.'
* Thấy chưa, nghệ thuật đàm phán mưu hèn kế bẩn nó phải ở cái tầm này.
* Chơi bẩn quaaá! Lại lôi cả đồ chiên ra dụ! Còn là gà rán nữữa!
* Thế nãy đứa nào tính lôi thịt ra dụ con bé trước hả?
* Thú trên núi sau quanh đi quẩn lại cũng chỉ có thịt thỏ nướng thôi, ngài bê nguyên mâm gà rán ra thì em bật lại kiểu gìi!
* Quá hiển nhiên. Gà rán thần thánh là bất diệt.
'Mấy con thỏ nướng hôi rình ở xó núi mà đòi có cửa chung mâm với Gà rán thần thánh à. Còn khuya nhé.'
'Tôi bơ đẹp ánh mắt hình viên đạn của Gậy sắt, thong thả dọn dẹp bát đĩa trên bàn.'
"Được rồi, bố dọn dẹp bàn ăn đây, Elis đi thay quần áo chuẩn bị sẵn sàng đi nhé."
"Dạ, con biết rồi ạ."
'Con bé tung tăng nhấc đôi chân ngắn củn lạch bạch chạy tít lên phòng.'
"Em đi hóng chuyện chung không đượcc à?"
"Để cô lại bón hànhlàm cho đám hoa màu đi chầu ông bà hết cả lũ à?"
"Ứ, cái vụ lần trước em có cố ý đââu!"
"Chỉ là ngã trượt chân cái nhẹ mà vườn ngô suýt nữa tuyệt chủng luôn ấy hả."
"Là do cái mảnh đất rách đó chưa đủ trình để đón nhận phước lành của Nữ thần này đấyy. Phải chăm bón nhiệt tình lênn uwaa..."
"Cái mỏ này nứt ra từ đâu mà lươn lẹo gớm nhỉ? Hả? Lần đó chết toi mất bao nhiêu cây ngô có biết không! Mau xin lỗi đi! Xin lỗi vong linh của mấy cây ngô chưa kịp yên vị trong bụng tao mà đã phải bay màu vì sự phá hoại của mày đi!"
"Eeem xyyyynn lỗỗỗỗỗỗỗỗỗỗỗiiii..."
'Tôi nhéo mỏ con điên này kéo dài ra, ép nó phải rặn ra lời xin lỗi. Độ co giãn của cái mỏ này vẫn luôn xuất sắc như ngày nào.'
"Phạt cô xuống tầng hầm thực thi nhiệm vụ đào hầm ngầm ngay lập tức!"
"Ế, thế này thì ác quá đấýy!"
'Chà, có hơi bóc lột quá không nhỉ?'
"Hứ, dạo này Chủ nhân toàn quăng bơ emm! Phải đợi con mụ Hoàng nữ điên tình đó vác mặt tới lùng gắt gao thì ngài mới biết trân trọng giá trị của em cơờ!"
"Đừng có trù ẻo cái điều kinh dị đó vào lúc này."
'Bây giờ công cuộc làm nông của tôi mới vừa đi vào quỹ đạo.'
'Ngoài mấy củ khoai tây, ngô và vài loại rau cỏ thu hoạch thành công vang dội ngay năm đầu tiên, cái vườn lúa mì đợt trước thất bại thảm hại nay cũng đã được bà con trong làng dang tay giúp đỡ, rục rịch bước vào thời kỳ trổ bông. Lúc này mà con mụ Hoàng nữ ám quẻ đó vác mặt tới thì coi như tiêu đời!'
'Mục đích của việc đổ mồ hôi sôi nước mắt bám trụ lại mảnh đất này là gì? Chẳng phải là để tận hưởng cái niềm sung sướng tột độ khi thu hoạch nông sản sao!'
"Hứ. Ăn trọn lời nguyền của Nữ thần này đi nàyy! Sớm muộn gì ruộng nương của ngài cũng sẽ bị thiêu rụi thành tro thôiì!"
"Cái mỏ ăn mắm ăn muối... Mà nói cho cô biết, ruộng mà cháy thì có nghĩa là tiền cơm của cô cũng bay màu theo đấy!"
"Á! Thế thì cấn quáá!"
'Tôi phớt lờ cái Gậy sắt đang bận dằn vặt đấu tranh nội tâm giữa việc: Trả thù tôi và Elis vì tội không thèm chơi cùng vs Việc giữ lại nồi cơm của chính mình. Vừa rửa xong đống bát đĩa thì từ trên lầu, Elis đã "biến hình" thành một nữ nông dân nhí chuẩn chỉ đang bước xuống cầu thang.'
"Bố ơi, con chuẩn bị xong rồi!"
"Hừm, hoàn hảo."
'Một chiếc mũ rơm che nắng che mưa, cộng thêm bộ đồ nông dân cộm cán siêu bền nhìn từ xa trăm mét cũng biết ngay là dân đi cày.'
'Đã thế điểm xuyết thêm "điểm nhấn" chí mạng là chiếc khăn rằn trắng muốt quấn ngang cổ!'
"Vâng, chuẩn đét luôn!"
'Nhìn Elis cười tít mắt tươi rói, con bé chẳng còn là một thiếu nữ 12 tuổi bình thường nữa, mà là một nông phu dự bị dày dặn kinh nghiệm, chễm chệ bước sang năm thứ 3 của sự nghiệp làm nông.'
"Đồ nghề đâu?"
"Lên đồ xong xuôi!"
'Con bé nhấc đôi bàn tay búp măng bé xíu lên, xách theo một chiếc giỏ đan chứa vài chiếc xẻng nhỏ chuyên dụng.'
"Tốt lắm, công tác chuẩn bị ra trận đã hoàn tất."
"Rõ, thưa đội trưởng!"
'Phập! Tôi mỉm cười nhìn dáng vẻ đáng yêu của Elis khi con bé giơ tay trái lên làm động tác chào quân đội một cách lóng ngóng.'
"Thời tiết hôm nay thế nào!"
"Ông mặt trời chiếu rọi chói chang! Điều kiện lý tưởng để tác chiến làm nông ạ!"
"Tốt, mục tiêu của chiến dịch hôm nay là!"
"Quét sạch rau củ, chủ lực là khoai tây! Thu thập toàn bộ nguyên liệu để nấu tiệc đồ chiên buổi tối!"
"Được, nếu tiến độ hoàn thành sớm, ta sẽ tiến công ra chợ săn lùng một con gà."
"Rõ! Em sẽ chiến đấu tới hơi thở cuối cùng!"
'Ngon, tinh thần hừng hực khí thế thế này là đạt chuẩn rồi.'
"Toàn quân, xuất kích!"
"Xuất kích!"
"Đi đii~"
'Bỏ lại lời chào tạm biệt nhạt nhẽo thiếu sức sống của Gậy sắt, bố con chúng tôi sải bước tiến thẳng ra cánh đồng đang ngập tràn ánh nắng chói chang của buổi sớm mai.'
'Năm thứ 4 kể từ ngày đào tẩu khỏi Yugrasia.'
'Chúng tôi nay đã trở thành những người nông dân thực thụ.'
— Thế là thay vì chọn một hoặc tất cả trong số các thiếu nữ điên tình thì anh main về quê chăm con gái và trồng thêm rau ~ —

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn