Chương 110: Chương 109. Không phải truyền thuyết, mà là huyền thoại (14)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~35 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Part 4 #18 Nỗi lòng của họ: Nỗi lòng của một tên tay sai ác nhân nào đó Ⅰ
"Trước tiên là bắt đầu từ chỗ này…."
Do sự truy quét gắt gao của Đế quốc, hầu hết lực lượng của Quân Phản Đế quốc đã bị tóm gọn, nhưng không phải là không có những người may mắn sống sót.
Và nơi mà những người may mắn sống sót như bọn tôi tập hợp lại, chính là sào huyệt của đám học sinh, cụ thể là bản doanh của Arcia.
Nắm được thông tin tình báo cao cấp rằng hiện tại ba học viện đang liên minh với nhau và phần lớn đều đang tập trung tại bản doanh của Arcia, bọn tôi đã quyết tâm thắp lên ngọn lửa tàn cuối cùng tại chính nơi này.
Và nhiệm vụ của tôi là biến cái cổng thành này thành một ma đạo cụ!
Bằng cách dùng ma lực để thao túng và đặt cái cổng thành này dưới sự kiểm soát của mình, khi họ đánh chiếm được tòa thành này, tôi sẽ đảm nhận vai trò chặn đứng đường lui của đám học sinh.
Tất nhiên, những học sinh đang có mặt ở đây đều là những kẻ có khả năng sử dụng Kiếm Khí của Arcia, cùng với những học sinh có thể thi triển đại ma pháp của Marcis!
Nếu họ thực sự muốn, cái cổng thành được dựng tạm bợ cho Lễ hội Đế quốc này có thể bị phá nát bất cứ lúc nào.
Chính vì vậy, xung quanh tôi hiện đang có vài học sinh mặc đồng phục Marcis thi triển ma pháp gia tăng phòng ngự để gia cố cho cái cổng này.
"Bên này xong rồi."
"Bên tao cũng xong rồi."
Nhìn những người đồng đội gật đầu xác nhận, bọn tôi bắt đầu nín thở chờ đợi cuộc phản công sắp sửa bắt đầu.
"Mày đã nắm quyền kiểm soát cổng thành một cách hoàn hảo rồi chứ?"
"Ừ, việc gia cố cổng thành cũng hoàn hảo rồi đúng không?"
"Đương nhiên, cái cổng thành này bây giờ đã được gia cố vững chắc đến mức dư sức chịu được vài đòn Kiếm Aura của Sword Master đấy."
Nhìn thằng bạn đang vỗ ngực tự tin, tôi cũng gật gù đồng tình.
Chuyện khác thì không nói, chứ riêng khoản kết giới và ma pháp hỗ trợ thì thằng này cũng thuộc hàng có số má trong tổ chức.
Nó tuyệt đối không phải là loại cùi bắp đến mức gia cố một cái cổng thành mà lại để đám học sinh dễ dàng phá vỡ!
"Tốt lắm, giờ chỉ cần chờ sếp ra lệnh hành động là… Hử?"
Đột nhiên, tôi nhìn thấy một thứ gì đó đang lao vun vút tới từ đằng xa.
"Cái quái gì kia?"
"Chỉ là một nhánh cây thôi mà. Bị gió cuốn tới chăng?"
"Gió cuốn gì mà bay nhanh dữ vậy?"
"Dù sao thì cũng chỉ là một nhánh cây thôi mà, quan tâm làm gì."
"Cũng phải."
Một nhánh cây đơn độc lao vun vút trong gió.
Tôi thong thả đứng nhìn nó bay tới.
Dù sao thì trước khi sếp chính thức tuyên bố khai chiến, bọn tôi cũng rảnh rỗi chẳng có việc gì làm.
Thế nhưng, cái nhánh cây đó cứ thế bay theo một đường thẳng tắp rồi 'bịch' một cái vào cổng thà…
Ầm ầm ầm ầm ầm ầm ầm ầm!
"Hả?"
"Hử?"
Không phải là tiếng 'bịch', mà là một tiếng 'Ầm!' chát chúa vang lên khi nó va chạm... rồi xóa sổ luôn cái cổng thành.
"Này, có phải nhánh cây đó bị yểm ma pháp ảo ảnh không vậy?"
"Chắc thế nhỉ? Đâu phải là bị phá nát, mà là sự tồn tại của cái cổng bay màu luôn rồi. Chắc chắn là ma pháp ảo ảnh rồi, đúng không?"
Trong lúc bọn tôi còn đang đờ đẫn đứng nhìn cái bức tường thành – thứ đáng lẽ ra là nhiệm vụ phòng thủ của bọn tôi – bốc hơi không còn một dấu vết, thì một tiếng gầm thét ngập tràn sát khí chợt vang lên.
"Giao thằng Nerkia ra đâyyyyyyy!"
Lao tới là một đám học sinh mặc đồng phục Yugrasia, quân số ước chừng phải hơn chục người.
Và đám học sinh đó cứ thế ngang nhiên giẫm đạp lên cái cổng thành đã bị yểm ma pháp ảo ảnh... cái cổng thành mà bọn tôi vẫn đinh ninh là mình đã trúng ảo giác, rồi xông thẳng vào.
""Cái quái gì thế nàyyyyy!""
Cuộc phản công của Quân Phản Đế quốc, còn chưa kịp bắt đầu đã toang hẳn rồi.
#19 Nỗi lòng của họ: Nỗi lòng của một tên tay sai ác nhân nào đó Ⅱ
"Nhanh chóng thay đồ đi! Nhớ đeo băng tay vào! Nếu bị hiểu nhầm là học sinh rồi ăn đập thì tự chịu đấy!"
Từng người, từng người một, những thành viên sống sót của tổ chức bắt đầu tập hợp lại.
Nhiệm vụ của tôi ở đây là nhanh chóng phát đồng phục của Arcia hoặc Marcis cho họ thay, rồi đưa họ thâm nhập vào bản doanh của Arcia ở phía trên kia.
Việc bọn tôi lén lút xâm nhập và xây dựng căn cứ ngầm từ trước khi Lễ hội Đế quốc khai mạc rốt cuộc cũng đến lúc phát huy tác dụng.
"Thiếu đồng phục Arcia rồi!"
"Khốn khiếp, cứ mặc tạm đồng phục Marcis đi! Hiện tại số lượng học sinh Marcis kéo đến vẫn còn ít nên đừng vội tung ra! À, nhớ dặn dò mấy đứa chuẩn bị đi ra ngoài là hễ có ai hỏi thì cứ cắn răng bảo mình là học sinh năm nhất đấy nhé!"
Trước mệnh lệnh gắt gỏng của tôi, tất cả đều tăng tốc độ thay đồ và răm rắp tiếp nhận chỉ thị được giao.
Dù cho Đế quốc có hùng mạnh đến đâu, chắc chắn chúng cũng không thể nào đánh hơi được chỗ này.
Bởi vì chúng tuyệt đối không thể ngờ rằng, ngay bên dưới lòng đất của cái sân vận động Lễ hội Đế quốc do chính tay chúng xây dựng, lại có một căn cứ bí mật của Quân Phản Đế quốc!
"Đây chính là ngọn lửa tàn cuối cùng của tổ chức! Chúng ta phải thắp lên hy vọng cho thế giới thấy rằng Đế quốc hoàn toàn có thể bị đánh bại!"
Kể từ sau Đại chiến, chẳng còn bất kỳ ai dám mang suy nghĩ đối đầu với Đế quốc nữa.
Đế quốc đã trở thành một cường quốc vô địch trên toàn thế giới mà không ai có thể phủ nhận.
Đơn giản là vì trong số các quốc gia giành chiến thắng, Đế quốc là quốc gia duy nhất không phải hứng chịu bất kỳ tổn thất đáng kể nào.
Thế nhưng, chính vì là quốc gia mạnh nhất thế giới, số lượng những vương quốc mang dã tâm thù địch với Đế quốc cũng không hề nhỏ.
Chẳng qua là họ đang phải cắn răng chịu đựng trước sức mạnh áp đảo của Đế quốc mà thôi.
Trong tình cảnh đó, chuyện gì sẽ xảy ra nếu sự kiện chúng tôi sắp sửa khơi mào được lan truyền rộng rãi khắp thế giới?
Chuyện gì sẽ xảy ra nếu ngay tại Lễ hội Đế quốc – sự kiện kỷ niệm ngày thành lập Đế quốc – những học sinh được coi là tương lai của Đế quốc lại bị bắt làm con tin?
Nếu cái pháo đài bất khả xâm phạm vốn được cho là không ai dám động tới ấy bắt đầu có dấu hiệu lung lay, những quốc gia từng bị chèn ép hay phải nhẫn nhịn bấy lâu nay rất có thể sẽ rục rịch hành động.
Và một khi họ đã hành động, chắc chắn sẽ có những quốc gia lân cận thừa cơ đục nước béo cò.
Chỉ cần họ rung lắc từ bên ngoài, bọn tôi sẽ có cơ hội để hoạt động từ bên trong Đế quốc.
Việc lật đổ Đế quốc... sẽ không còn là một điều bất khả thi nữa!
"Nhanh tay lên, nhanh tay lên!"
Nhìn số lượng thành viên tụ tập ngày một đông theo thời gian, một cảm xúc rực lửa nào đó bắt đầu cuộn trào nơi góc ngực tôi.
Suốt thời gian qua, bọn tôi chỉ dám hoạt động lén lút như những con chuột cống vì nơm nớp lo sợ Đế quốc, nhưng giờ đây bọn tôi đã có thể đường hoàng xuất hiện ngay trước mũi chúng!
Đúng vào lúc đó.
'Cái gì thế?'
Đột nhiên, tôi có cảm giác như một thứ gì đó vừa xẹt qua cơ thể mình.
Cái cảm giác bực bội khó tả tự nhiên trào dâng này... rốt cuộc là sao?
"Đang làm cái trò gì thế hả, thằng kia? Còn không mau nhanh tay lên?"
Đập vào mắt tôi lúc đó là một thằng nhãi đang đứng đờ đẫn cầm bộ đồng phục trên tay.
À phải rồi, chắc tại cái thái độ nhởn nhơ của thằng này nên tôi mới cảm thấy bực mình đến thế.
Thế nên tôi mới gắt lên bảo nó mau thay đồ đi....
"Chả thích. Mày là cái thá gì mà dám ra lệnh tao mặc hay không mặc?"
"Hả?"
Thằng nhãi quăng bộ đồng phục xuống đất rồi hằm hằm bước tới chỗ tôi.
Cái thằng khốn này, nó đang tính chống đối lệnh cấp trên đấy à?
"Mày muốn chết hả?"
"Muốn chết hả? Cái loại như mày mà cũng đòi giết tao?"
Thằng khốn này nói lý lẽ không ăn thua rồi.
Tôi rút kiếm bên hông ra chĩa thẳng vào nó.
Thằng nhãi đó cũng rút kiếm ra và chĩa về phía tôi.
"Cái thằng chỉ biết đào đất như một con chuột chũi!"
"Cái thằng cấp bậc còn thấp hơn cả tao!"
Keng!
Hai thanh kiếm va vào nhau chát chúa.
Không chỉ riêng hai bọn tôi, mà khắp nơi trong tổ chức cũng bắt đầu nổ ra những vụ ẩu đả và chém giết lẫn nhau.
Có vẻ như có điều gì đó không đúng ở đây, nhưng việc trừng trị cái thằng nhãi xấc xược đang đứng trước mặt tôi lúc này mới là ưu tiên hàng đầu.
"Chết đi!"
"Mày mới là thằng phải chết!"
Và thế là, khúc dạo đầu cho sự sụp đổ của Quân Phản Đế quốc đã âm thầm diễn ra bắt nguồn từ một cuộc nội chiến không rõ nguyên do.
#20 Nỗi lòng của họ: Nỗi lòng của Risen de Loa.
"Cút ra!"
"Hự ực!"
"Mày cũng cút luôn!"
"Khụ!"
"Lôi cái thằng Nerkia ra đâyyyyyy!"
"Khụ ặc…."
Sau khi dùng Mistilteinn thổi bay cái cổng thành, tôi cứ thế xông thẳng vào.
Đá văng hai thằng đang đứng đực mặt nhìn tôi ngay trước cổng, tôi bắt đầu càn quét đám kẻ thù xung quanh khu vực có vẻ như là bản doanh của chỉ huy.
Làm ầm ĩ lên thế này rồi mà thằng Nerkia vẫn không chịu lòi mặt ra.
"Nếu thế thì tao sẽ càn quét sạch sẽ cho đến khi mày chịu lòi mặt ra mới thôi!"
"Mày nghĩ tao sẽ để mày làm thế sao?!"
Kenggggggg!
Thanh hắc ngọc liềm và thanh hỏa kiếm va chạm vào nhau tạo ra một tiếng nổ đinh tai nhức óc.
"Chết tiệt, đi mà tìm tiểu thư Aris ấy, cái con nhóc màn hình phẳng này!"
"Khoan đã, mày vừa nói cái gì cơ? Sao tao có cảm giác mỗi lần gặp mày là cách xưng hô lại bị tụt hạng dần đều thế nhỉ, hay là do tao tưởng tượng?"
Tưởng tượng cái nỗi gì.
Lần nào chạm kiếm tôi cũng cảm nhận được, nhưng con ranh này đích thị là kẻ địch.
Mà lại còn là một kẻ địch vô cùng sừng sỏ.
Mang danh là học sinh của Marcis - học viện có thời gian đào tạo ngắn nhất trong Tứ đại Danh môn của Đế quốc, vậy mà cô ta lại thích nghi và mạnh lên với một tốc độ nhanh đến khó tin.
Cái khả năng thích ứng này. Y hệt như đang nhìn một học sinh của Yugrasia vậy!
Nếu con nhóc này mà nhập học vào Yugrasia, tôi dám cá là kỷ lục trốn học giờ tự học buổi tối đầu tiên của chúng tôi sẽ được rút ngắn đi tận một tháng trời. Quả là một nhân tài kiệt xuất.
Thế nhưng, nhân tài đó lại là kẻ thù.
Đã là kẻ thù thì phải dốc toàn lực để triệt hạ bằng mọi giá, không từ bất cứ thủ đoạn nào.
Đó chính là triết lý giáo dục của Yugrasia.
Kẻ thù càng mạnh, thì càng phải chuẩn bị sẵn nhiều nước đi để đối phó.
"A, tôi lỡ lời rồi. Thật thất lễ với tiểu thư gia tộc Nermia."
"Ừ, dù cho Yugrasia có điên rồ đến mức nào đi chăng nữa thì cái kiểu đó cũng hơi quá đá..."
Một nguyên tắc vàng khi đối đầu với những kẻ thù mạnh.
Đó là phải chọc điên chúng.
[Sự phẫn nộ sẽ làm lu mờ lý trí. Nguyên lý này đặc biệt hiệu quả đối với những ma pháp sư. by - Tông đồ của Ác thần, Giáo sư Niserwin]
"Gọi không có ngực là màn hình phẳng thì đúng là lỡ lời thật. Dám nhắm mắt làm ngơ gọi một thứ không hề tồn tại là có tồn tại, quả thực là một sai lầm không thể tha thứ. Thành thật xin lỗi Tiểu thư không ngực nhé."
"Được lắm, đi chết đi."
Đi kèm với giọng điệu gầm gừ đầy sát khí, thanh hỏa kiếm trên tay cô ta bắt đầu bùng cháy dữ dội.
Nhìn ngọn lửa từ màu hồng nhạt của buổi hoàng hôn dần chuyển sang màu xanh lam rực rỡ, rồi cuối cùng hóa thành màu trắng xóa, tôi cũng có chút e dè vì nó có vẻ khá nguy hiểm.
'Chỉ cần không phải màu bạc là được.'
Sau khi tự trấn an bản thân rằng nó không phải là thứ màu bạc kinh hoàng nhất trần đời, tôi giơ cao thanh hắc ngọc liềm - thứ vũ khí mang thuộc tính hoàn toàn đối lập với thanh hỏa kiếm trắng xóa kia - lên.
"Nerkia đang ở đâu hả?"
"Xuống địa ngục mà hỏi Diêm Vương ấy, cái thằng biến thái rác rưởi này!"
Vù vù vù vù!
Cùng với cảm giác cả không gian đang bị thiêu đốt, cô ta vung thanh hỏa kiếm trắng xóa bổ thẳng xuống.
Cú này mà đỡ bằng lưỡi hái của Loki thì e là hơi khó nhằn đây.
"Mistilteinn!"
"Thiêu rụi nó đi, Laevateinn!"
Thanh hỏa kiếm trắng xóa và nhánh cây Diệt thần đâm sầm vào nhau.
Kenggggggg!
"Khụ ặc!"
"Cái quái… Hự!"
Khoảnh khắc hai món vũ khí va chạm, một âm thanh cao vút chói tai bắt đầu vang dội.
Một âm thanh như muốn xé nát màng nhĩ.
Những học sinh Arcia đứng gần đó chỉ mới nghe thấy âm thanh thôi mà đã hộc máu mồm rồi lăn ra ngất xỉu!
Hơn nữa, sóng xung kích phát ra cùng với âm thanh đó còn làm nứt toác cả những bức tường của các tòa nhà xung quanh.
"Khụ."
"Ư ực…."
Và uy lực của nó cũng ảnh hưởng đến cả tôi và con nhóc kia!
* Cái quái gì thế này? Sao lại phát ra cái âm thanh kinh khủng thế?
* Đó là hậu quả của việc hai món vũ khí cùng đẳng cấp va chạm vào nhau. Mà lại còn là hai món vũ khí đến từ cùng một thế giới nữa.
* Cùng đẳng cấp á? Ngọn giáo Diệt thần cơ mà? Thứ vũ khí có thể giết cả thần bất tử cơ mà? Thế mà lại cùng đẳng cấp với cái thứ đó á?
* Thanh hỏa kiếm kia là thứ đã từng thiêu rụi cả thế giới mà ta từng sinh sống đấy. Nếu Mistilteinn là vũ khí Diệt thần có thể giết cả kẻ bất tử, thì thứ đó chính là thanh gươm Tận thế đã từng thiêu rụi và tái sinh lại cả một thế giới đấy hiểu chưa.
* Chà, Ngọn giáo Diệt thần đập nhau với Thanh gươm Tận thế, quy mô sự kiện của Lễ hội Đế quốc năm nay khủng thật đấy.
Dù ngoài miệng thì càu nhàu với lời giải thích của Loki, nhưng tôi vẫn không thể lơ là việc dán mắt vào đối thủ.
"Giỏi lắm, Tiểu thư không ngực."
"…Mày cũng khá lắm, thằng biến thái."
Đứng ở vị trí gần hơn cả tôi để hứng trọn đợt sóng xung kích đó, vậy mà cô ta vẫn tỏ ra vô cùng bình thản.
À không, ngược lại, cái lý trí vừa bị cơn phẫn nộ làm cho bay màu của cô ta giờ lại quay trở lại mất rồi.
"Xin lỗi Tiểu thư không ngực nhé. Dù tôi có là biến thái đi chăng nữa, thì tôi cũng không phải là Lolicon (kẻ ấu dâm)…. Trái tim tôi tuyệt đối không thể rung động trước cái bộ ngực lép kẹp đó đâu."
Chính vì vậy, tôi quyết định tăng cường độ khiêu khích để chọc điên cô ta thêm lần nữa.
Biết đâu sau khi trận đấu kết thúc sẽ bị kỷ luật cũng nên, nhưng biết sao được.
Việc tiễn thằng Nerkia chầu ông bà lúc này mới là việc cấp bách nhất!
Thế nhưng, đối phương lại không hề hành động theo đúng kịch bản của tôi.
"Không phải là Lolicon sao, hóa ra trong đám biến thái thì mày vẫn còn là một thằng biến thái có học thức đấy. Lũ ấu dâm thì đáng bị lụi chết lắm… Nhưng mà tao mới 15 tuổi thôi đấy nhé? Cơ thể tao chỉ mới bắt đầu phát triển thôi hiểu chưa?"
Điên thật, mới 15 tuổi thôi sao?
Dẫu biết là con ranh này nhỏ tuổi, nhưng cái sự thật là cô ta còn nhỏ hơn tiểu thư Aris tận một tuổi thực sự khiến tôi bị sốc.
"Sơ hở kìa."
Và kẻ địch đương nhiên không bỏ lỡ cái khoảnh khắc sơ hở ngắn ngủi đó mà lao tới.
"Khụ ặc."
Năm đạo ma pháp được triển khai trong chớp mắt.
Ba đạo ma pháp phóng thẳng vào mặt, còn trên đầu thì một khối băng khổng lồ đang chuẩn bị nện xuống.
"Khụ."
Không chỉ vậy, cô ta còn biến mặt đất xung quanh thành một vũng lầy để khóa chặt tốc độ di chuyển của tôi!
"Nhưng mà Đôi giày của Loki… có thể đi lại tự do trên bất cứ địa hình nào!"
Nhờ có Đôi giày của Loki, tôi vẫn có thể di chuyển vô cùng linh hoạt ngay cả trên đầm lầy.
Nhờ đó mà tôi dễ dàng né được toàn bộ các đòn ma pháp, đồng thời né luôn cả thanh hỏa kiếm trắng xóa đang bổ nhào tới.
Lần này đến lượt tôi phản công, vừa vung nhánh Mistilteinn lên, tôi vừa chém thanh hắc ngọc liềm xuống.
"Chậc."
Nhìn kẻ địch vừa tặc lưỡi tiếc nuối vừa lùi lại, tôi chỉ biết quay tít thanh hắc ngọc liềm bằng một tay rồi trừng mắt nhìn cô ta.
"Cứ ngoan ngoãn nói cho tao biết thằng Nerkia đang trốn ở xó xỉnh nào thì hai bên đã không phải tốn sức thế này rồi…"
"Hội trưởng bên tao không có ở đây… mà dù có ở đây thì tao cũng không rảnh mà khai ra đâu. Hơn nữa… Dù sao thì chức vô địch Lễ hội Đế quốc cũng chỉ có một. Bọn tao cũng chẳng có lý do gì để nhượng bộ mày cả!"
Dứt lời, nhìn kẻ địch lại tiếp tục lao tới, tôi chỉ biết thầm thở dài trong lòng.
Xem ra trước khi giải quyết xong cái con kỳ đà cản mũi này…
Chắc tôi sẽ khó mà lôi cổ thằng Nerkia ra để tiễn nó đăng xuất được rồi.
— Trong sự kiện tận thế ragnarok Thì Surtr cùng phe với Loki, đúng hơn thì Loki là thủ lĩnh —

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn