Chương 146: Chương 145. Tiến vào Thế giới Nông nghiệp! - Họa vô đơn chí? (7)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~35 phút đọc · Tạo 01/08/2026
- Họa vô đơn chí? (7) Part 5 #1 Câu chuyện của họ: Ký ức của kẻ trốn chạy Nhiều người thường nghĩ mùa xuân ấm áp mới là lúc bắt đầu làm nông.
Nhưng thực chất, mùa màng đã bắt đầu từ mùa đông rồi.
Đặc biệt là lúa mạch và lúa mì phải được gieo trồng ngay trước mùa đông, nên để giẫm lúa mạch và lúa mì, người ta thường phải rục rịch làm lụng từ tháng 2, còn ở cái làng này thì đầu tháng 3 là đã bận tối tăm mặt mũi.
Ai từng đi lính mà phải cắm hàng rào thép gai vào mùa đông chắc đều biết, đất mùa đông nó cứng như đá vậy.
Nhờ thế mà rễ lúa mạch hay lúa mì không thể đâm sâu xuống được, nếu cứ mặc kệ thì đến mùa xuân - giai đoạn cần phát triển - chúng sẽ chả hấp thụ được tí dinh dưỡng nào.
Thế là mùa màng toang toàn tập!
Do đó, để có cái bỏ vào mồm, người ta phải cật lực giẫm lúa mạch và lúa mì vào thời điểm này.
À thì, ngoài ra nó cũng có tác dụng như tỉa cành, giúp cây mọc khỏe hơn, nói chung là nhiều ưu điểm nên đây là công đoạn bắt buộc.
"Ây da!"
Ở đằng xa, cô con gái rượu giấu mái tóc màu hồng đáng yêu dưới chiếc mũ len đang hì hục giẫm lúa mì.
Vì nhẹ cân nên con bé cứ phải nhảy cẫng lên để giẫm, nhìn đáng yêu muốn xỉu.
Thế nhưng, ta đành phải đứng nhìn cảnh tượng đó từ đằng xa.
"Bố ơi~ Đợi con với!"
"Là do Elis chậm chạp quá thôi."
Khoảng cách đã giãn ra hơn 20 mét, con gái mếu máo gọi theo nhưng ta chỉ nhàn nhạt giẫm lúa mà tiến lên phía trước.
Không phải vì việc đồng áng đang gấp gáp đâu.
Chứ sao nữa, ba cái chuyện cày cuốc này so với thời gian vui vẻ bên con gái thì chỉ là lũ tôm tép mớ ba mớ bảy.
Bởi vì tài sản của ta dư sức mua lúa mì với lúa mạch ăn từ giờ đến lúc chầu ông bà rồi!
Lý do ta lại cắm mặt vào làm việc chăm chỉ lúc này không có gì khác ngoài...
"Bố ơi! Mẹ kế!"
Chính là vì cô con gái rượu cứ mở miệng ra xin nghỉ giải lao là lại đòi "mẹ kế".
"Không, bố nói rồi mà Elis. Bố con không cần mẹ kế đâu."
Thời điểm vàng để lập gia đình đã trôi qua từ thuở nảo thuở nào rồi.
Dù không đến mức là kẻ theo chủ nghĩa độc thân, nhưng một khi đã gia nhập Tổ chức Ác đảng thì ta đã vứt bỏ cái suy nghĩ lấy vợ từ tám kiếp trước rồi.
Thử hỏi có ai ở trong Ác đảng mà cưới vợ xong lại được sống yên ổn đến cuối đời đâu cơ chứ.
Hầu hết bọn họ đều dính phải mấy cái motif như: gia đình bị bắt làm con tin rồi chết lãng xẹt, hoặc cưới nhầm trúng nữ điệp viên rồi bị quay xe đâm sau lưng, bay màu trong đau đớn.
Thế nên, nguyên nhân ta ế đến giờ này toàn bộ là tại những năm tháng cày cuốc trong tổ chức cả.
Đúng là vậy đó.
Thật 100% luôn!
"Bố à, muốn làm nông thì phải có nguồn nhân lực dồi dào! Nhưng nhà mình ngoài bố ra thì chỉ có hai đứa con gái chân yếu tay mềm thôi! Cứ cái đà này, lúc bố già đi tụi con gánh còng lưng không nổi đâu! Bố cũng đâu muốn thế đúng không?"
Chỉ trong cái chớp mắt ta đang bận suy ngẫm, con gái vẫn không ngừng nã pháo bằng mấy bài ca giục lấy vợ.
"Cứ có con trai là giải quyết được mọi vấn đề, bố ơi! Em trai! Mình chỉ cần đẻ ba đứa em trai thôi là sẽ phất lên làm đại gia luôn!"
'Con gái à. Bố mày giàu hơn những gì con tưởng tượng nhiều.'
'Với tình hình hiện tại thì bố đã là đại gia rồi, kể cả tiêu sạch số tiền này, chỉ cần moi mấy quỹ đen cất giấu dưới các thân phận giả là lại giàu, còn nếu rút được đám tiền bị kẹt bên Đế quốc ra thì nhà mình sẽ giàu nứt đố đổ vách luôn đó.'
'Bởi vì chỉ cần trụ được 10 năm trong Tổ chức Ác đảng, thu nhập còn ăn đứt cả mấy lão quý tộc của mấy lãnh địa cỏn con mà.'
"Thế hả con?"
Nhưng ta đâu thể huỵch toẹt mấy cái đó ra được.
Con gái mà vặn lại 'Tiền đó bố kiếm ở đâu?' thì rách việc lắm, vả lại, nếu để dân làng thấy mình làm nông ất ơ mà tiền xài xả láng thì danh tính giả dễ bại lộ lắm.
Không làm việc mà lại giàu nứt vách? Ở cái xó rừng khỉ ho cò gáy này á?
Bất kỳ ai nhìn vào cũng thấy có mùi mờ ám liền.
Nên ta bắt buộc phải ém nhẹm chuyện mình là đại gia đi.
Ém nhẹm thì ém nhẹm thật đấy, nhưng mà...
"Vậy là bố cũng tán thành rồi chứ gì? Đừng có lo cho con. Chắc chắn chị cũng đồng ý hai tay hai chân thôi! Giờ bố có rước dâu mới về tụi con cũng hoàn toàn đồng ý mà!"
Nhìn con gái cứ bám dính lấy mình lải nhải mấy lời xúi giục tà đạo, ta chỉ muốn gào lên.
À này con gái?
Bố mày chưa từng xuất phát bao giờ mà con xúi đi "bước thêm bước nữa" là cái gì vậy?
Quá đáng vừa vừa phai phải thôi chứ?
"Theo lời chị kể thì trong số mấy cô bám theo bố, có cả mấy nhân vật cộm cán dữ dằn lắm đúng không? Bố thấy sao?"
"Không, cái đó là chém gió đấy."
Ta vươn tay xoa mạnh lên cái đầu đang hưng phấn tột độ của con bé.
Dù mũ len bị lấm chút bụi đất, con gái vẫn mặc kệ, tiếp tục cọ cọ đòi hỏi.
"Saaao vậy~"
"Bởi vì chỉ cần có Elis nhà mình là bố đủ hạnh phúc rồi."
"Ư... Con, con nghe thì cũng vui đấy nhưng mà..."
Nhìn gương mặt đỏ ửng lúng túng của con bé đáng yêu chết đi được, ta rất muốn ngắm thêm chút nữa, nhưng nếu bỏ lỡ mất cái thời điểm vàng này, đảm bảo con bé sẽ lại lải nhải vụ mai mối tiếp cho xem.
Xưa nay dù làm ác đảng hay bần nông thì cái quan trọng nhất vẫn là chọn đúng thời điểm!
Kẻ từng là cựu ác đảng, nay kiêm thêm nghề bần nông như ta sao có thể bỏ lỡ cơ hội này chứ.
"Thế là hết giờ nghỉ giải lao!"
"Ế ế! Bố lại giở trò tót đi mất rồi!"
Con bé đang chìm đắm trong hạnh phúc giả tạo bỗng giật mình tỉnh ngộ, nhưng cơ hội đã bay màu, chỉ biết giậm chân bình bịch tức tối.
"Ức thật! Tí nữa bố biết tay con!"
"Ây da, xong việc còn phải chạy ra lò rèn nữa chứ! Phải cày cuốc lẹ lên thôi!"
Ta cười ha hả, tiếp tục vắt chân lên cổ mà giẫm lúa, con bé phía sau lạch bạch đuổi theo nhưng sức trẻ trâu sao có cửa đọ lại tốc độ của một người trưởng thành.
"Bố chậm lại coi!"
"Há há há! Cái tốc độ rùa bò thế mà đòi làm nông dân á. Còn non và xanh lắm con gái ạ!"
"Iiiit!"
Bằng cách nhẹ nhàng cắt đuôi cô con gái đang hậm hực phía sau, hôm nay ta lại thành công sủi bọt, né được màn cằn nhằn đỉnh cao của con bé.
#7 Câu chuyện của họ: Nỗi lòng của một ông lão Đau đầu thật. Đúng là rắc rối to.
"Khà~! Cho một ly nữa đi!"
"Khà~! Em cũng làm một ly nữa nhaá!"
Hai cô nhóc tu ực một hơi cạn sạch ly bia, rồi thong thả đẩy hai cái ly rỗng tuếch về phía ta.
Tất nhiên ly thì đúng là ly bia, nhưng cái chất lỏng bên trong chỉ là nước ép trái cây pha thêm chút mật ong mà thôi.
Dù thế thì cái sự rắc rối này vẫn không vơi đi được chút nào.
"Ông nội ơi, ông không thấy bố cháu quá đáng lắm sao?"
"Biết nói sao ta, mấy chị gái bám theo Chủ nhân chắc cũng ôm nguyên cục tức như thế đâýy."
Hai đứa nhóc nhà hàng xóm sau khi được châm đầy nước trái cây lại tiếp tục lải nhải than thân trách phận.
Cái người mà bọn nhóc gọi là "bố", thằng nhóc Meln ấy, đang chạy ra lò rèn để bảo dưỡng nông cụ cho năm nay rồi.
Thành ra, người duy nhất còn xót lại để gánh cái màn than thở não nề của hai đứa nó chỉ có cái thân già hàng xóm là ta đây.
"Ông ơi, tầm tuổi bố cháu mà bước thêm bước nữa thì có gì là kỳ quái đâu. Đúng không ạ?"
Cái điệu bộ bĩu môi hờn dỗi của con bé Elis nhà bên quả thực rất đáng yêu, ngặt nỗi cái thần thái của nó lúc này y hệt mấy gã bợm nhậu nát rượu ngoài quán.
'Quái lạ, hay là mình lú lẫn vác nhầm bình rượu trái cây thay vì nước ép trái cây ra đãi tụi nó nhỉ?'
Ngập ngừng một chút, ta bèn nhấp thử một ngụm, nhưng rõ ràng nó chỉ là nước trái cây bình thường, chẳng có tí cồn nào cả.
"Khà... Chuẩn rồi đâýy. Bố mấy đứa chỉ cần vứt cái sĩ diện đi, xách đại một cô chị gái nào đấy thích mình về ở chung là đời nhàn tênh ngay mờ."
"Đúng chứ? Lại còn cải thiện cơ sở vật chất cho việc làm nông nhà mình nữa!"
"Cơ mà, có một vấn đề nho nhỏ là mấy chị gái thích Chủ nhân có vẻ chả ai hợp với cái nghề cày cuốc này đâu nhaá..."
"Nghề làm nông á? Tại sao lại không hợp?"
"Tại vì mấy chị ấy đều có cả tá tay sai phục dịch, rảnh đâu mà mò ra đồng cào đất."
Vì nhà không có bánh kẹo cho con nít nên ta đành vác ít thịt bò khô vốn dùng làm đồ nhắm rượu ra đãi. Bọn trẻ vừa cắn xé thịt bò khô vừa tợp nước trái cây ực ực, buông tiếng thở dài thườn thượt.
"Hầy... Đám ứng cử viên mẹ kế của nhà ta khinh bỉ nghề làm nông đến thế cơ à?"
"Ưm... Nói chung là, nếu Chủ nhân ngỏ ý muốn cưới thì mấy chị ấy cũng chả phản đối việc nhúng tay vào bùn đâu."
"Thế thì đỡ quá."
Cảnh tượng nhai thịt khô nhóp nhép, tu nước trái cây rồi chép miệng "Khà~" một cái đầy sảng khoái... Trông quen quen thế nào ấy.
Người xưa nói cấm có sai, trước mặt con nít phải giữ mồm giữ miệng, đi nhẹ nói khẽ là có lý do cả.
"Ông nội có muốn làm một ly không ạ?"
Cô bé đẩy ly nước về phía ta, toét miệng cười tươi rói. Đột nhiên ta cảm thấy xấu hổ muốn chui luôn xuống lỗ, âm thầm chửi rủa cái quá khứ lầy lội của chính mình.
"Thôi, ông không khát."
"Ngon bá cháy luôn á."
Cảnh hai đứa nhóc dán môi vào ly, húp sùm sụp lẽ ra phải cực kỳ dị hợm, nhưng ngặt nỗi nó lại y chang điệu bộ nhậu nhẹt ngày thường của ta và thằng ranh Meln, thành ra trông lại hợp lý đến lạ kỳ.
Chịu thôi, quanh đi quẩn lại cái nhà này đào đâu ra cái ly nào khác ngoài ly bia đâu...
Lát nữa tụi nó cắp đít về, ta phải chạy ngay ra chợ làm mấy cái cốc tử tế mới được.
"Ông ơi, tụi cháu phải dùng mưu hèn kế bẩn gì để lùa bố đi kiếm mẹ kế đây ạ?"
Giữa lúc ta đang đau đầu nghĩ ngợi mấy chuyện linh tinh, con bé Elis bất ngờ thả ngay một quả bom thẳng vào mặt ta.
"Ưm... Chuyện này à..."
Cả đời ta đắm chìm trong Kiếm đạo, điên cuồng tu luyện đến mức vứt bỏ cả gia đình.
Nghĩa là, trong cái từ điển sống của ta, hai chữ "vợ con" vốn là thứ không hề tồn tại.
Ấy thế mà bây giờ lại vướng vào chuyện "tái giá".
Bọn nhóc đang cầu xin lời khuyên cho cuộc "đò thứ hai" của bố nó.
Vấn đề là, lại đi xin tư vấn từ một ông già ế chỏng gọng từ trong trứng nước, chưa từng biết mùi phụ nữ là gì như ta!
"Ờm... Ông nghĩ, cái gốc rễ vẫn là trái tim hai người phải hướng về nhau..."
Cổ nhân có câu, hôn nhân là sự đơm hoa kết trái của nhân duyên giữa hai con người.
Trong giới quý tộc, cái trò hôn nhân chính trị nhan nhản như cơm bữa, nhưng kết cục của mấy cuộc tình bị ép buộc đó phần lớn đều đi vào ngõ cụt.
Đã xác định nhìn mặt nhau đến lúc xuống lỗ, thì tình yêu là thứ bắt buộc phải có.
Lão già này cứ đinh ninh là thế, nhưng...
Rầm!
"Ông nội, suy nghĩ của ông quá thiển cận rồi đới!"
"T-Thế hả cháu?"
Ta lại bị một con nhóc vắt mũi chưa sạch, mới nhú qua cái tuổi lên mười, tát thẳng vào mặt bằng những lời phản bác sắc lẹm.
"Đồng ý là tình cảm cũng quan trọng! Nếu không có tình yêu làm nền móng, tỷ lệ cái gia đình đó toang sau vài năm cày cuốc là cực kỳ cao!"
"Đ-Đúng thế..."
"Nhưng mà chừng đó thôi chưa đủ để làm nên một cái nhà đâu! Hôn nhân là phải ngồi đếm mớ điều kiện thực tế cơ! Thu nhập một năm cày cuốc được bao nhiêu? Nếu làm nông thì trừ khoản thuế đóng hụi chết cho Lãnh chúa ra, số tiền còn lại có đủ nhét đầy mồm không? Chưa kể phải phòng xa, tích trữ lương thực chống đói ngộ nhỡ dính quả mất mùa thì sao!"
"Ờ, r-ra là vậy..."
"Ra là vậy cái gì! Ông nội nhìn chuyện hôn nhân ngây thơ quá rồi đấy! Ngoài mấy chuyện đó, còn phải tính xem đẻ mấy mống, tiền đâu mà nuôi tụi nó, rồi lỡ sau này ngỏm củ tỏi thì di chúc chia tài sản thế nào để tụi nó khỏi chém giết lẫn nhau nữa chứ!"
"Ông xin lỗi. Quả thật ông đánh giá quá thấp cái sự kiện trọng đại này rồi..."
Mặc kệ lời xin lỗi lí nhí của ta, con bé Elis vẫn tiếp tục tuôn ra một tràng giáo huấn tàn bạo.
Càng nghe nó mắng, ta càng cảm thấy tự hào vì quyết định không vướng vào mớ bòng bong mang tên "hôn nhân" của mình năm xưa. Mấy lời chỉ trích của Elis đúng là sắc bén không thể cãi vào đâu được.
"Ông thủng chưa? Hôn nhân là phi vụ làm ăn mang tầm cỡ sinh tử đấy!"
"Ông thấm thía rồi."
Đang lúc ta bị khí thế của con nhóc chèn ép đến mức xẹp lép như con gián, con bé Ar - chị của Elis - thong thả chìa cái ly về phía ta.
"Lão già, uống miếng cho đỡ sốc nhaá."
"Cảm ơn cháu."
Đắng ngắt. Rõ ràng mồm thì tu nước trái cây ngọt lịm, sao trôi xuống cổ họng lại đắng chát thế này.
Nhai miếng thịt khô Ar vừa nhét vào tay, ta trệu trạo nuốt ngụm nước trái cây đã mất sạch vị ngọt do bị pha thêm thứ gia vị mang tên "cú tát của cuộc đời".
Đắng thật. Vị đắng của thế thái nhân tình quả nhiên xót xa không sao tả xiết.
"Ông nội thế này đúng là vô dụng, chẳng giúp được gì..."
"Ông ngàn lần xin lỗi."
Nhìn bản mặt ỉu xìu như cái bánh bao chiều của Elis, lời xin lỗi lại tự động bật ra khỏi miệng ta một cách vô thức.
Mặc dù ta chả hiểu mình đang xin lỗi vì cái tội danh gì!
"Phải đá đít bố đi lấy vợ gấp thì cái nhà này mới ngóc đầu lên nổi."
"Ý nghĩa thì hơi lệch pha với em gái chút xíu, nhưng chị đây đồng ý hai tay hai chân luôòn. Đó là con đường nhanh nhất để bảo vệ nền hòa bình thế giới đâýy."
Sau một hồi phun ra những lời cằn nhằn bất mãn, hai chị em cụng ly lạch cạch.
Cả hai tu ực một hơi điệu nghệ, khà một tiếng rồi đồng thanh hét lớn.
"Thêm ly nữa!"
"Cho em thêm ly nữa ạ!"
Chúng lại chìa mấy cái ly rỗng không về phía ta.
"Ờ, uống nhiều vào cho mát ruột mát gan."
Ta đành ngoan ngoãn cầm bình, thuần thục rót đầy nước, và thế là phiên tòa đấu tố thằng ranh Meln lại được mở ra.
Vẫn là cái kế hoạch úp sọt tống cổ thằng ranh Meln đi lấy vợ.
Chắc tại hồi nãy tư vấn chán quá nên con bé Elis đã gạch tên ta khỏi danh sách thảo luận, cứ mặc kệ ta mà thao thao bất tuyệt với bà chị nó. Còn ta thì bị giáng cấp xuống thành chân chạy bàn ngoài quán nhậu, ngoan ngoãn châm nước trái cây mỗi khi thấy ly cạn.
"Khờ hờ... Lần này em nhất định phải tống cổ bố đi tìm mẹ kế cho bằng được!"
"Nhưng mà nhỡ bà mẹ kế cuỗm luôn Chủ nhân đi thì em tính sao đâýy?"
"Ư hự... Thế thì toang thật... Nhưng em lo liệu được! Chị cũng phải giúp em một tay chứ!"
"Hỏo? Cứ để xem biểu hiện của cô em gái ngây thơ này xem saò?"
"Của ít lòng nhiều, chị cứ cầm lấy đi ạ."
"Hừm hừm. Chị mày vốn không phải loại người dễ bị đút lót đâu nhaá..."
"Em nhét ngập mồm rồi đấy ạ."
"Ây dà, cái cô em gái này, chậc... Thật là hết cách mờ..."
Cảnh Elis thó mấy miếng bò khô nhét thẳng vào túi áo bà chị, và con bé Ar vừa mở miệng giả lả từ chối vừa đưa tay hứng trọn không rớt miếng nào... khiên ta cạn lời.
"Elis, Ar? Hai đứa làm cái trò khỉ gì mà ông già này không hiểu nổi thế này, giải thích cho ông nghe được không?"
"Cái này á? Đây là trò nhập vai 'kẻ đi đút lót' và 'kẻ thản nhiên nhận hối lộ' mà tụi cháu hay chơi với nhau ở nhà ấy!"
Nhìn cái vẻ mặt tỉnh bơ đầy tự hào của Elis, ta thầm nghĩ lát nữa thằng nhóc Meln mò về, chắc ta phải lôi cổ nó ra sạc cho một trận tơi bời hoa lá mới được.
"E hèm, đành chịu vậy."
Đợi Ar nhét trọn mớ bò khô vào người, Elis lập tức chớp chớp mắt đầy kỳ vọng.
"Chị hốt cú này cho gọn gàng nha?"
"E hèm, cứ tin ở chị đâýy! Cho dù mẹ kế có vác mặt đến, bà chị này sẽ ra tay chém sạch sành sanh cho em!"
"Chị là đỉnh nhất!"
Ừ, mày về lẹ đi, Meln.
Nếu ta không xách cổ thằng bố nó ra giảng đạo một trận ra trò, chắc cái thân già này vỡ mạch máu não mà chầu ông bà sớm mất.
"Nào, thế thì vì sự nghiệp kiếm mẹ kế cho bố!"
"Cạn ly!"
Cạch!
Tiếng hai chiếc cốc gỗ cộc kệch chạm vào nhau vang lên giòn giã. Nhìn đám nhóc tỳ đáng yêu lại tiếp tục tu nước ép trái cây ừng ực, ta chỉ còn biết thở dài não nuột.
Thằng ranh Meln... Làm ơn vác cái mặt về lẹ lẹ giùm ta cái!
Lẹ lẹ lên!
—

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn