Chương 206: Xuất phát
Man Di Nhập Học Học Viện · Calibus · 1307 chương · ~24 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn chương Nigel, Friede, Damian, Milia và Lana đều đang ở trong ký túc xá của Học viện Remnant.
Nghe nói vì Đế quốc đang hỗn loạn bởi những cuộc xung đột lớn nhỏ nên việc hỗ trợ phái cử của học viện cũng bị đình chỉ vô thời hạn.
"Nội chiến sao. Thật sự là mọi chuyện đã lớn chuyện đến mức không tưởng rồi.... Dù sao thì thấy cô vẫn bình an vô sự là tốt rồi. Tôi đã rất lo lắng khi nghe nói cô chiến đấu với Đệ nhất kiếm Đế quốc đấy."
"Cũng suýt chết thật. Cái lão U Linh Kiếm đó đánh đấm bẩn thỉu kinh khủng."
Thực tế thì tôi coi như đã chết rồi, và nhờ có Hersella mới thắng được, nhưng thôi.
"Tôi vẫn không thể tin được. Không ngờ Ngài Wallenstein lại phản bội Đế quốc."
"Ngài cái nỗi gì, chỉ là một lão già lẩm cẩm thôi. Lão ta dám chém ngực người ta ra làm đôi như thế này đây."
Tôi chỉ vào lồng ngực vẫn còn đang quấn băng trắng xóa.
Chắc đến khi tới Landenburg thì sẽ khỏi hẳn thôi... nhưng hiện tại mỗi khi đi lại vẫn còn thấy nhói đau.
"Chị thực sự không sao chứ? Để em dùng trị liệu thuật cho chị nhé?"
"Nếu được vậy thì chị cảm ơn quá. Nhờ em nhé."
"Cứ giao cho em!"
Ánh thánh quang từ tay Lana nhẹ nhàng bao phủ lấy lồng ngực tôi.
Cảm giác đau đớn còn sót lại dần dần tan biến.
"Đỡ hơn hẳn rồi. Cứ đà này thì chẳng mấy chốc mà khỏi hẳn thôi."
Quả nhiên, khả năng hồi phục của con bé này thật là áp đảo.
Hình như còn tiến bộ hơn trước nữa, tầm này chắc cũng phải ngang ngửa cấp bậc đại chủ giáo trở lên rồi nhỉ?
"Này, Hashal... những tin đồn dạo gần đây ấy. Chuyện đó chắc không phải là sự thật đâu đúng không...? Cái chuyện, ăn thịt người ấy...."
Milia ngập ngừng hỏi với vẻ mặt hơi kinh hãi.
Friede, Nigel và Lana cũng có vẻ muốn hỏi nhưng không dám, họ lén lút trao đổi ánh mắt với nhau.
Cũng phải thôi, đó là một thắc mắc đương nhiên. Tin đồn đã lan truyền khắp thế gian nên chắc hẳn họ cũng đã nghe qua rồi....
"Phải. Dù là tôi thì cũng không có ăn thịt người đâu...."
Tôi không hề nói dối.
Kẻ ăn là Hersella chứ có phải tôi đâu?
Friede nói rằng cô ấy định sẽ sớm lên đường tới phương Bắc.
Để thay thế vị trí còn trống của Đại Công tước Feilun mà chiến đấu với lũ Thú nhân.
Thấy cô ấy định đi một mình nên tôi đã thuyết phục cô ấy hãy đưa cả nhóm Damian đi cùng.
Dù sao thì ở lại đây lúc này cũng chỉ lãng phí thời gian, thà rằng đi tích lũy thực lực bằng cách đối đầu với Thú nhân còn hơn.
"Phải rồi. Để tiền bối Friede đi một mình đệ cũng thấy không yên tâm."
"Đại xâm lược sao... Tuy có hơi lo lắng, nhưng cả đệ và Damian đều đã mạnh lên rất nhiều rồi, bọn đệ sẽ cố gắng hết sức."
Sau một hồi suy nghĩ, Damian và Milia cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.
Trong khoảng thời gian không gặp, Damian rõ ràng đã mạnh lên rất nhiều.
Nhìn khí thế còn mạnh hơn cả Dubert, có lẽ chỉ cần một cơ hội thích hợp là cậu ta có thể bước chân vào cảnh giới Đạt nhân ngay lập tức....
Biết đâu sau trận chiến này cậu ta sẽ trở thành Đạt nhân rồi quay về không chừng.
Milia chắc hẳn cũng đã luyện tập rất chăm chỉ, cơ lưng của cô ấy phát triển rõ rệt so với trước đây.
Cây cung cô ấy đang cầm cũng là loại cường cung không thể so bì với trước kia.
Có ba người họ thì chắc là yên tâm rồi.
Nigel đương nhiên là định đi cùng tôi tới phía Đông.
Sai sót duy nhất có lẽ là việc Lana cứ khăng khăng đòi đi theo.
"Này, Lana à? Nơi chúng ta sắp tới không phải là đi tiêu diệt ma vật đâu, mà là chiến trường đấy? Hơn nữa còn là cuộc chiến với hàng ngàn quân Kahar nữa. Đó không phải là nơi em nên đến đâu."
"Nếu em không đi cùng, chị chắc chắn sẽ lại bị thương đến mức suýt chết cho xem! Em sẽ ngoan ngoãn ở phía sau Bắc Bích, nên chị cho em đi cùng không được sao?"
Phải làm sao với con bé này đây....
"Chẳng phải nếu bố trí cô bé ở hậu phương chỉ chuyên trách trị liệu thì sẽ ổn sao ạ? Dù tuổi còn nhỏ, nhưng một linh mục trị liệu ở trình độ này là rất hiếm thấy, chắc chắn sẽ giúp ích rất nhiều đấy ạ."
"Đúng vậy ạ! Em rất tự tin vào phép màu trị liệu của mình đấy!"
... Không phải tự tin mà là em chỉ biết dùng mỗi cái đó thôi.
Cuối cùng, tôi cũng không thể khuất phục được sự cố chấp của Lana. Không biết có ổn không đây.
Dù Đế quốc đang bước vào giai đoạn nội chiến, nhưng những người ở khu biệt lập, ngoại trừ Friede ra, dường như chẳng mấy bận tâm.
Calyx chẳng quan tâm gì đến nội chiến, lão ta còn đưa cho tôi một đống rau cỏ và bảo tôi hãy nhân cơ hội này mà cảm nhận sự thanh tao của việc ăn chay.
Lão đào cái này ở đâu ra vậy chứ. Chẳng lẽ một gã Long nhân đầu trọc cơ bắp cao gần 2m lại tự mình chăm sóc vườn tược sao.
Evian thì nghe nói đang nỗ lực hết mình để gia tăng số lượng con hoang của Vương quốc Panam.
Đúng là cái thằng điên mà.
Bất ngờ nhất là phản ứng của Ferne.
Vị yêu tinh suốt ngày say xỉn nhốt mình trong phòng, vậy mà chẳng hiểu sao hôm nay lại tìm đến tôi trong trạng thái hoàn toàn tỉnh táo.
"Cuộc nội chiến này ấy... cô nghĩ nó sẽ kéo dài bao lâu?"
"Chà, tôi cũng không biết nữa. Sao cô lại hỏi vậy?"
"Nếu chiến tranh kéo dài, kẻ thù sẽ không chỉ có ở phương Bắc và phương Đông đâu.... Hãy nhắn lại với Nhất Hoàng tử. Đừng có tin tưởng lũ yêu tinh."
Chẳng phải cô cũng là yêu tinh sao...?
Ferne chỉ để lại lời cảnh báo đó rồi quay đi.
Ý cô ấy là nếu nội chiến kéo dài, Alfheim có thể sẽ can thiệp sao.
... Đau đầu thật đấy. Cứ đà này thì chẳng khác nào một cuộc thế chiến cả.
Tôi viết một bức thư gửi cho Leopold rồi gửi lại cho người quản lý ký túc xá.
Đáng lẽ nên trực tiếp đi bàn bạc thì hơn... nhưng giờ tôi không còn thời gian nữa.
Tôi tìm đến xưởng làm việc của Asha để nhờ cô ấy sửa lại bộ giáp đã bị Wallenstein chém nát bét.
Sẵn tiện cũng đưa cho cô ấy một ít tiền thù lao nhận được từ Leopold.
"Hashal lúc nào cũng làm quá sức mình nhỉ. Nghe nói nếu lúc trẻ hành hạ cơ thể quá mức thì về già sẽ khổ lắm đấy."
"Biết sao được. Ngoài tôi ra thì chẳng còn ai làm được cả. Tôi đành phải cố gắng thôi."
Tôi nhún vai cố nở một nụ cười.
Dù mỗi lần tôi can thiệp vào là mọi chuyện lại có vẻ đi theo hướng tồi tệ hơn....
Nhưng nếu cứ bỏ mặc, thì nếu tôi không chiến đấu, chắc hẳn đã có không ít sự kiện mà mọi người đều đã mất mạng rồi.
"Đúng là những lời mà một kỵ sĩ hay nói nhỉ. Mà nhắc mới nhớ, cô cũng có tước vị kỵ sĩ mà đúng không?"
"Tầm như tôi thì có thể coi là dòng dõi chính thống trong số các kỵ sĩ đấy chứ."
Vì tôi là hậu duệ của mười hai kỵ sĩ mà.
Khổ nỗi thông tin đó lại được công bố như một lời biện minh ngay sau khi những tin đồn tồi tệ nhất lan truyền, nên hình như chẳng ai tin cả.
Trong lúc Asha xem xét những tấm kim loại bị xé toạc, tôi dành thời gian đi dạo quanh xưởng.
Leonor chắc là đang ở bên trong nhỉ...? Tôi cũng cần phải gặp cô ấy một lần.
"Nhắc mới nhớ, dạo này việc làm ăn thế nào? Đế quốc ra nông nỗi này chắc cô cũng gặp nhiều khó khăn nhỉ."
"Hoàn toàn không nhé? Ngược lại tôi còn bận rộn hơn trước nữa đấy."
"Vậy sao?"
Nghe nói sau khi nội chiến nổ ra, Asha đã nhanh chóng thay đổi dây chuyền sản xuất.
Từ những món đồ cao cấp số lượng ít được làm thủ công tỉ mỉ bởi Bán nhân, sang việc sản xuất hàng loạt những vũ khí có chất lượng vừa phải.
Cô ấy đang sản xuất kiếm, thương, đầu mũi tên và bán cho cả hai phe quý tộc của Ernst và Leopold.
Chi phí sản xuất không khác gì quân nhu bình thường, nhưng chất lượng lại vượt trội hơn một bậc nên nghe nói bán chạy như tôm tươi.
"Vốn dĩ khi chiến tranh nổ ra thì lái buôn vũ khí là người kiếm được tiền mà."
Nhìn dáng vẻ cô ấy vừa nói vừa cười, tôi chẳng biết phải nói gì hơn.
Cả vụ da Thú nhân nữa, một đứa trẻ vốn dĩ rất bình thường vậy mà chỉ sau nửa năm đã biến thành một loại thương nhân của cái chết rồi....
Làm sao mà lại thành ra thế này chứ.
"... Nhìn vết hư hỏng thì có vẻ là bị xé toạc bởi chân ngân kiếm rồi. Để sửa xong chắc phải mất khoảng 3 tiếng đấy... Cô vào bên trong nghỉ ngơi một chút đi? Chẳng phải cô cũng cần gặp "cô ấy" sao?"
"Chắc là vậy rồi. Vậy nhờ cô nhé."
Gửi bộ giáp lại cho Asha, tôi tiến vào bên trong xưởng để gặp Leonor.
"Tôi nghe đồn rồi. Có vẻ cô đã bị mụ phù thủy đó chơi một vố đau điếng nhỉ."
Leonor mà tôi gặp lại đã ở trạng thái tốt hơn trước rất nhiều.
Đôi mắt vằn tia máu vẫn còn đó, nhưng ít nhất thì giờ cô ấy đã biết tắm rửa sạch sẽ.
"Coi như bị xoay như chong chóng trong lòng bàn tay mụ ta vậy. Thật là bực mình quá đi mà."
"Ngay từ khi nghe kế hoạch tôi đã đoán là sẽ ra nông nỗi đó rồi. Chỉ là sớm hơn tôi tưởng một ngày thôi. Vậy giờ cô định làm thế nào?"
Tôi giải thích cho Leonor nghe về những chuyện đã xảy ra.
Vì những gì cô ấy biết chắc cũng chỉ là những tin đồn mà Asha nghe lỏm được thôi.
"Vậy là... anh trai tôi coi như đã chết rồi, và sự an nguy của tôi được giao phó cho cô sao. Khi Isabella đã gây ra bạo loạn, giờ tôi có ra ngoài cũng chẳng gặp được chuyện gì tốt đẹp cả. Số phận của tôi cũng thật là kỳ lạ. Từ một Hoàng nữ của Đế quốc, giờ lại trở thành con gái của kẻ phản nghịch và là thị nữ của Kahar sao.... Nhưng so với việc sống như một tội nhân bị giam cầm trong tu viện, thì thế này vẫn tốt hơn nhiều."
"Chuyện đó thì, đúng là khó mà đối đãi như Hoàng nữ được... nhưng tôi cũng không có ý định coi cô như thị nữ đâu?"
Mà ngay từ đầu cô có biết làm việc của thị nữ không đấy?
"Tôi đùa thôi nên cô không cần phải làm vẻ mặt khó xử thế đâu. Vậy từ giờ tôi cứ đi theo cô là được đúng không? Cô nói là sẽ đi về phía Đông mà?"
"Đi theo tôi á? Để làm gì?"
Leonor khoanh tay, khẽ lắc đầu.
Khối thịt đầy đặn thừa hưởng từ mẫu thân đè lên cánh tay, rung rinh theo từng chuyển động.
"Chẳng phải là đương nhiên sao. Cứ ở lại Đế đô thế này cũng chỉ lãng phí thời gian, mà gia nhập quân Leopold thì chắc cũng chẳng gặp được chuyện gì hay ho. Vậy nên tôi chỉ còn cách đi theo cô thôi. Cô đã nói sẽ chịu trách nhiệm cho sự an nguy của tôi cả đời mà, chẳng lẽ giờ định làm ngơ bỏ mặc tôi sao? Nếu cô muốn, tôi thậm chí có thể gọi cô là "chủ nhân" hay "tiểu thư" cũng được đấy."
... Tôi thề là việc mình bị lung lay trong thoáng chốc không phải là lỗi của tôi.
"Không, chuyện đó dù thế nào cũng hơi khó. Người dân ở Landenburg chắc chắn cũng nhẵn mặt Hoàng nữ rồi. Nếu cô lộ diện ở đó, tin đồn rằng Leopold hay tôi bắt cóc Hoàng nữ để làm con tin sẽ lan truyền khắp nơi cho xem. Tôi vốn đã khốn khổ vì đủ loại tin đồn ác ý rồi."
"Thì tôi sẽ đội mũ giáp che kín mặt hoặc đeo mặt nạ là được chứ gì. Chỉ cần chú ý giọng nói một chút thì chắc chẳng ai nhận ra đâu."
Tôi đã cố gắng thuyết phục một hồi lâu, nhưng tâm ý của cô ấy dường như không hề lay chuyển.
Lẽ nào tôi không có tài thuyết phục sao. Leopold làm tốt thế kia mà.
Cuối cùng, sau 3 tiếng tranh luận, cô ấy cũng quyết định sẽ tham gia chuyến đi tới phía Đông.
Mũ giáp của cô ấy do Asha làm cho.
Ngày hôm sau, tôi lên chiếc xe ngựa mà Ludwig đã tặng và rời khỏi tường thành Đế đô.
Tôi, Nigel, Lana, Leonor.
Dù chỉ có 4 người... nhưng nếu xét về thực lực, chắc hẳn hiếm có đội quân tinh nhuệ nào bằng. Có lẽ vậy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn