Chương 170: Ngày đầu làm hộ vệ
Man Di Nhập Học Học Viện · Calibus · 1307 chương · ~22 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn chương Có vẻ như khóa giáo dục lễ nghi của tôi mang lại hiệu quả cực kỳ xuất sắc, vì từ đó về sau Persval không hề gây ra rắc rối nào nữa.
Thậm chí cậu ta còn tỏ ra hăng hái như một tân binh vừa mới được điều động về đơn vị, khiến tôi thầm cảm thấy khá hài lòng.
Quả nhiên, những bài học đi kèm với đau đớn lúc nào cũng mang lại hiệu quả tốt nhất mà.
"Ngươi hiểu chứ, Persval? Tất cả những lời khuyên đó đều là vì tốt cho ngươi thôi. Ta hiểu là mới được vào Royal Guard nên cái vai nó hơi bị vểnh lên… nhưng cứ cái kiểu không biết trên dưới, lúc nào cũng vểnh cái mặt lên như thế thì dễ bị đập nát đầu lúc nào không hay đâu."
Trên đường tiến về chính cung, nơi sắp diễn ra cuộc họp triều đình, tôi vừa đi song song vừa dành cho Persval những lời an ủi ấm áp.
"Vâng…! Cảm ơn… vì bài học… ạ…!"
"Cảm ơn cái gì chứ, là tiền bối thì đây là chuyện đương nhiên thôi. Nếu là kẻ thù thì ta đã bẻ gãy hết tay chân rồi…. Nhưng ngươi và ta, ít nhất bây giờ cũng là đồng nghiệp cùng hộ vệ cho Hoàng tử điện hạ mà? Đã là người phải đi cùng nhau một thời gian thì nên tránh làm mất lòng nhau hết mức có thể. Không phải sao?"
Ngươi hiểu ý ta chứ?
Nếu mà phản bội thì chuẩn bị tinh thần chia tay với tay chân đi nhé. Nhớ cho kỹ vào.
"Tiền bối nói đúng ạ…!"
"Tiền bối… ạ…? Persval. Ngươi vừa gọi ta là "tiền bối ạ" đấy à? Gan nhỉ?"
Giọng tôi đột ngột trầm xuống, khiến Persval lúng túng lắp bắp.
"…Dạ? Nhưng chính tiền bối đã nói-"
"Này Persval. Ta nói thế không có nghĩa là ngươi cũng được phép gọi ta như thế. Có cần ta phải dạy lại cho ngươi một lần nữa rằng người đang đứng cạnh ngươi là ai không?"
Ta thì được nhưng ngươi thì không.
Chuyện đơn giản thế này mà cũng khó hiểu vậy sao?
"Thần xin lỗi! Thưa Vương nữ Aishangior!"
"Hửm? Tại sao lại phải cố tình nhấn mạnh cái họ "Aishangior" đó làm gì? À, định mỉa mai rằng ta không phải người Đế quốc thuần chủng, mà chỉ là một Vương nữ của bộ tộc man di thôi chứ gì?"
"Kh, không phải ạ!!"
Sắc mặt Persval chuyển sang màu xanh xám.
…Cái này cũng vui phết nhỉ.
Tôi vừa cười khì khì vừa vỗ vào lưng Persval.
Bộ giáp ngực được rèn từ huyền thiết cứng cáp vang lên boong boong như tiếng chuông sắt.
"Làm gì mà cuống lên thế, ta chỉ đùa thôi mà. Ta không để tâm đâu nên cứ gọi là Vương nữ Aishangior đi. Hoặc không thì gọi là ngài Median cũng được."
Persval cúi gầm mặt xuống.
Phần gáy lộ ra đang run bần bật.
"Không trả lời à? Giận rồi sao? Tiền bối mới đùa một chút mà đã định phản kháng rồi à?"
"Không ạ! Thần xin lỗi! Thưa ngài Median!"
"Ừ. Cứ thế đi."
Tôi gật đầu hài lòng rồi tiếp tục đi theo Hoàng tử Leopold.
Phía sau lưng vang lên tiếng nghiến răng ken két nghe thật êm tai.
Cứ hành hạ răng cỏ thế kia thì về già khổ lắm cho xem.
Mà thôi, chẳng phải việc của tôi.
Rảo bước dọc hành lang chính cung.
Có lẽ nhờ cơn stress đã giảm bớt so với hồi sáng, nên không còn xảy ra thảm cảnh mọi người nhìn thấy tôi là kinh hồn bạt vía nữa.
Thay vào đó là những tiếng xì xào bàn tán nho nhỏ.
Dù vậy, cũng không có kẻ nào dám thốt ra những lời quá trớn.
Cũng phải thôi. Hoàng tử Đế quốc đang lù lù trước mặt, kẻ nào mà còn không biết điều đến mức buông lời mỉa mai ám muội thì… chắc đã bị xử lý từ lâu rồi.
"…Có phải khanh hơi quá tay với cậu ta không?"
Đột nhiên, Hoàng tử thì thầm bằng giọng rất nhỏ. Nhỏ đến mức Persval đi phía sau không thể nghe thấy.
Quả nhiên là hắn vẫn luôn lắng nghe nhỉ. Thấy hắn im lặng nãy giờ tôi cứ tưởng hắn không quan tâm chứ.
Tôi cũng hạ thấp giọng xuống.
"Cậu ta trông có vẻ là người có lòng tự trọng cao, nên nếu cứ rung lắc thế này thì kiểu gì cũng sẽ có phản ứng thôi. Thần chỉ muốn xác nhận điều đó."
Đúng vậy.
Chẳng lẽ tôi lại đi hành hạ Persval chỉ vì thấy vui thôi sao?
Tôi đâu có phải hạng người có tính cách tồi tệ đến mức đó chứ.
Tất cả đều là có tính toán cả.
Tôi làm vậy là để thăm dò xem nên cảnh giác với người đàn ông này đến mức độ nào.
…Dù đúng là cũng có chút vui thật.
Nếu cậu ta chỉ hậm hực một mình thì đó là phản ứng bình thường, có thể bỏ qua.
Vì sau khi bị đối xử như thế, ai mà chẳng đi nói xấu sau lưng chứ.
Nếu cậu ta tiếp xúc với kẻ khác để than vãn, tôi sẽ phải tìm hiểu xem đối phương là ai.
Vì kẻ có thể để cậu ta trút bầu tâm sự chắc chắn phải là người cực kỳ thân thiết và tin cậy.
Nếu kẻ đó là người liên quan đến phe Ernst, thì có thể coi Persval là gián điệp của bên đó.
Còn nếu cậu ta vẫn nhẫn nhịn như không có chuyện gì xảy ra… thì đây mới là phản ứng đáng nghi nhất.
Vì điều đó có nghĩa là cậu ta có lý do để phải cắn răng chịu đựng sự sỉ nhục này.
Thực chất cậu ta là tay sai của Hoàng hậu, đang âm thầm chờ đợi cơ hội để trả thù tôi chẳng hạn.
"Lỡ như khanh lại vô tình đẩy một kỵ sĩ tử tế sang phe Hoàng hậu thì sao?"
"Điện hạ. Kẻ định phản bội thì sớm muộn gì cũng sẽ phản bội thôi."
Nếu chỉ vì bị sỉ nhục bằng lời nói mà đã vội vàng chạy sang phe đối địch để phản bội, thì ngay từ đầu kẻ đó đã không ra gì rồi.
Vì điều đó có nghĩa là chỉ cần đối phương đưa ra điều kiện tốt hơn, hắn ta sẵn sàng phản bội bất cứ lúc nào.
"Cứ tin ở thần. Những chuyện kiểu này thần rành lắm."
Leopold lắc đầu ngán ngẩm.
"Thà trẫm tin Isabella còn hơn."
"Ngài muốn chết à?"
Có lẽ vì không tìm được lời nào để đáp lại câu hỏi không có chủ ngữ đó, Leopold chỉ biết thở dài một hơi thật sâu như muốn trút hết nỗi lòng.
Cuộc họp triều đình đúng là một mớ hỗn độn.
Thay vì đưa ra những ý kiến mang tính xây dựng, phe Ernst và phe Leopold chỉ mải mê công kích lẫn nhau.
Chủ đề tranh luận chính vẫn là cái chết của Matthias.
"Chuyện đó đã được kết luận là do ma vật gây ra rồi, các người còn định mang những tin đồn nhảm nhí đó ra đây bàn tán với mục đích gì hả!"
Kẻ nổ phát súng đầu tiên cho cuộc khẩu chiến là một quý tộc phe Leopold.
Bắt đầu từ tiếng hét của ông ta, tiếng ồn ào trong cuộc họp quốc sự tăng lên nhanh chóng.
"Ma vật? Ai mà tin nổi cái lời đó chứ! Đột nhiên ma vật xuất hiện ở gần kinh đô, chỉ giết mỗi điện hạ Matthias rồi lại biến mất không dấu vết sao? Đến đứa trẻ năm tuổi cũng chẳng lừa được. Thà bảo đó là do tàn dư của lũ Thú nhân làm còn nghe có lý hơn đấy!"
Một quý tộc hói đầu thuộc phe Ernst gân cổ lên phản bác.
Ánh đèn chùm chiếu xuống cái đỉnh đầu bóng loáng của ông ta tỏa ra hào quang rạng rỡ.
"Ơ, ơ? Lời đó nghe cũng có lý đấy chứ? Có khi thật sự là do lũ Thú nhân làm thật…."
"Nhìn sắc mặt chút đi, công tước Hanson. Bây giờ chuyện đó không phải là trọng điểm đâu."
Tên đó lại là ai nữa vậy.
Nghe mà tôi chỉ biết cười trừ.
"Vậy ý các người là chuyện đó do chúng ta làm sao?"
"Nếu không phải các người thì còn ai dám làm ra cái chuyện thảm khốc đó nữa chứ!"
"Bây giờ các người định vu khống Điện hạ mà không có bằng chứng gì sao? Biết thừa là sẽ bị nghi ngờ như thế này, lý nào chúng ta lại đi làm cái chuyện đó chứ!"
Thấy cuộc đối thoại giữa hai bên ngày càng gay gắt, một quý tộc khác của phe Ernst đứng ra định xoa dịu bầu không khí.
"Công tước Beynum, bình tĩnh một chút đi. Điện hạ Leopold anh minh như vậy, lẽ nào lại làm ra chuyện đó chứ? Chúng tôi cũng không nghĩ vậy đâu. Nhưng mà…, chẳng lẽ tất cả những kẻ theo đuổi Điện hạ đều anh minh như ngài ấy sao? Biết đâu trong số đó có những kẻ muốn chứng minh lòng trung thành bằng những hành động quá khích thì sao? Ý của công tước Bald là như vậy đấy."
…Đây mà là xoa dịu à?
Giọng điệu thì trang trọng đấy nhưng nội dung thì rốt cuộc vẫn là đang chỉ trích phe Leopold giống hệt lão hói Bald kia thôi.
"Ý ông là, trong số chúng ta có kẻ ngu xuẩn đã tự ý làm chuyện đó sao?"
"Hiểu nhanh như vậy chứng tỏ công tước Beynum không phải là hung thủ rồi."
Sau đó, dù không dùng đến những lời chửi thề, nhưng cuộc họp chẳng khác gì một đại hội công kích cá nhân.
Isabella, người lẽ ra phải chủ trì cuộc họp, chỉ khẽ thở dài rồi thản nhiên ngồi xem đống hỗn độn này.
Ernst cũng im lặng với vẻ mặt u ám, còn Leonor thì thậm chí còn không thèm tham dự.
Dù là Isabella thì không nói, chứ với Ernst hay Leonor thì cái chết của em trai chắc chắn là một cú sốc lớn.
Leopold cũng ngồi yên trên chiếc ghế hoa lệ cạnh ngai vàng, chỉ im lặng lắng nghe cuộc họp.
Chắc hắn nghĩ thà im lặng còn hơn là lên tiếng để rồi bị phản công.
Vì nếu chủ đề về Hector, cựu hộ vệ kỵ sĩ, bị lôi ra thì phe này sẽ gặp bất lợi.
Tôi khẽ tiến lại gần Leopold, ghé tai thì thầm.
"Cuộc họp triều đình của Đế quốc vốn dĩ luôn như thế này sao?"
Nói thật, với cái kiểu này mà đất nước vẫn vận hành được thì đúng là kỳ tích.
Đây mới thực sự là sự gia hộ của Elpinel này.
"Trước đây không đến mức này đâu…, nhưng dạo gần đây tình hình có vẻ tệ đi nhiều rồi…."
Leopold vẫn giữ nụ cười xã giao nhưng khẽ đáp lại.
Trái ngược với vẻ mặt, giọng nói của hắn trầm xuống đầy vẻ chán ngán.
"Mọi người dừng lại ở đó đi. Có biết bao nhiêu nghị sự cần phải thảo luận, vậy mà các người lại cứ bị cuốn vào những lời đồn thổi vô căn cứ rồi gây náo loạn làm trì trệ cuộc họp, liệu đây có phải là dáng vẻ của những người danh giá không? Nếu muốn thảo luận về chuyện này, ít nhất hãy đợi đến khi có bằng chứng xác thực đã."
Cuối cùng, phải đến khi Công tước Vien lên tiếng thì cuộc khẩu chiến mới tạm thời lắng xuống.
Các quý tộc chia làm hai phe vẫn lườm nguýt nhau, nhưng ít nhất không còn kẻ nào dám gào thét nữa.
"Hoàng hậu điện hạ. Nếu không có gì thất lễ, thần định chuyển sang nghị sự tiếp theo, ngài có ý kiến gì không ạ?"
"Không. Không sao đâu, Công tước Vien. Ta cũng chỉ là vợ của Bệ hạ thôi, thật xấu hổ khi phải nói rằng ta không rành về chính sự cho lắm… nên việc điều hành cuộc họp cứ giao lại cho Công tước là đúng đắn nhất rồi."
Nhờ Isabella sẵn lòng nhường quyền chủ động cho Công tước mà các nghị sự sau đó được tiến hành một cách nhanh chóng.
Thấy bà ta dễ dàng nhường quyền như vậy, có vẻ bà ta cũng thấy chán ghét cuộc họp này chẳng kém gì chúng tôi, chỉ là không lộ ra thôi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn