Chương 166: Ba phương án tác chiến
Man Di Nhập Học Học Viện · Calibus · 1307 chương · ~23 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn chương
"Vậy, Điện hạ muốn tôi điều tra chân tướng của những lời đồn sao?"
"Lẽ nào ta lại nhờ Vương nữ làm việc đó? Ta biết rõ giá trị của Vương nữ nằm ở võ lực chứ không phải trí tuệ mà."
Không, tôi tự tin là mình có cả hai mà....
Leopold này, chẳng phải anh ta đang nhìn tôi với ánh mắt quá định kiến sao?
Cứ như thể coi tôi là một con khỉ đột chỉ có sức mạnh vậy.
"Việc ta muốn nhờ Vương nữ chính là bảo vệ ta. Việc Hoàng hậu hành động cực đoan như thế này có nghĩa là... tính mạng của ta cũng không còn được đảm bảo nữa rồi."
Chuyện đó thì tôi hoàn toàn sẵn lòng thôi.
Dù có nhiều thay đổi, nhưng việc ngăn chặn vụ ám sát Leopold vốn dĩ là cốt truyện chính của nguyên tác mà....
Dù có ngăn chặn được hay không thì anh ta cũng không thể lên ngôi Hoàng đế được....
Nhưng phần đó đã hoàn toàn khác so với nguyên tác rồi, nên kết quả ra sao là tùy thuộc vào hành động của tôi thôi.
"Hộ vệ cho Hoàng tử sao... Tôi hiểu rồi. Thời gian tới xin được Điện hạ chỉ giáo thêm."
"Ta cũng mong được cô giúp đỡ, Vương nữ Aishangior."
Tôi mỉm cười và bắt tay với Leopold.
... Nhân tiện đây, hay là tôi nói cho Leopold biết chuyện Isabella là phù thủy luôn nhỉ.
Dù không có bằng chứng, nhưng ít nhất anh ta cũng sẽ có sự cảnh giác cao hơn hiện tại.
Tôi đã kể cho Leopold nghe một cách thích hợp.
Về những kỵ sĩ sâu bọ mà tôi đã đối đầu vào ngày chiến đấu với Claire. Và cả câu chuyện của Lacy rằng kẻ có thể điều khiển những ma vật như vậy chỉ có thể là phù thủy.
Leopold im lặng một hồi lâu.
Anh ta chỉ ngồi phịch xuống ghế với vẻ mặt thẫn thờ, liên tục thốt ra những tiếng cảm thán hay tiếng rên rỉ gì đó.
"Thật là một câu chuyện chấn động.... Lý do gia tộc Sigmillus bị diệt môn cũng vậy, nhưng việc Isabella là phù thủy... chuyện đó có thật không?"
"Hiện tại chỉ là những tâm chứng mơ hồ thôi, chưa có vật chứng xác thực. Nhưng, khi đã có ngần ấy tâm chứng hội tụ lại, chẳng phải việc nó không phải là sự thật mới là chuyện lạ sao?"
Tôi không biết lời nói của mình mang lại bao nhiêu sức thuyết phục.
Ít nhất thì trông Leopold có vẻ tin vào điều đó.
Nhìn cái cách anh ta ôm mặt và thở dài thườn thượt là đủ hiểu.
"Một phù thủy lại trở thành chủ nhân của Hoàng cung, hậu duệ của Đại đế Carolus từ bao giờ lại lâm vào cảnh này...."
"Hóa ra Điện hạ cũng quan tâm đến uy tín của Đại đế Carolus gớm nhỉ? Trái ngược với nội dung bài diễn văn mà Điện hạ đã đọc ở Einfeld."
"Chuyện đó... trong tình cảnh đó, để khích lệ binh sĩ thì lời nào mà chẳng nói được. Nếu có thể vực dậy tinh thần chiến đấu đã chạm đáy của họ, ta thậm chí còn có thể nói những lời nặng nề hơn thế nữa.... Nhưng đó không phải là lòng dạ thật của ta. Một kẻ sinh ra là Hoàng tộc của Đế quốc, sao có thể phủ nhận vĩ nghiệp của tổ tiên chứ?"
"Ra vậy. Tôi cũng hiểu được phần nào."
Leopold có biết không nhỉ?
Việc anh ta có thể thốt ra những lời dối trá bất cứ lúc nào tùy theo nhu cầu của bản thân, chính là lý do lớn nhất khiến tôi không hoàn toàn tin tưởng anh ta.
Bản thân tôi cũng là một kẻ đầy rẫy những lời dối trá và lừa lọc... nên chính vì thế tôi lại càng cảm thấy bất an về anh ta hơn.
Kẻ nói dối thường hiểu rõ sự nguy hiểm của kẻ nói dối hơn bất cứ ai mà.
"Phù thủy, phù thủy sao.... Vậy thì chuyện đó cũng là do mụ ta làm sao...."
Vẫn không rời tay khỏi mặt, Leopold lầm bầm với giọng điệu như đang nghiến răng.
"Chuyện gì cơ ạ?"
"...... Chuyện về mẹ của ta. Nếu mẹ ta không đột ngột qua đời, thì Isabella làm sao có thể trở thành Hoàng hậu của Đế quốc chứ?"
Leopold khẽ ngẩng đầu lên.
Đôi mắt anh ta rực sáng.
Một mối thâm thù từ lâu đời đang lẩn khuất trong ánh mắt đó.
"Điện hạ nghĩ đó là do Isabella làm sao?"
"Đúng vậy. Cái chết của mẹ ta có nhiều điểm kỳ lạ. Một người vốn dĩ không hề đau ốm gì, vậy mà một ngày nọ lại đột ngột qua đời trong giấc ngủ.... Ban đầu ai cũng nghi ngờ là bị đầu độc, nhưng các ngự y không tìm thấy bất kỳ dấu hiệu nào của việc trúng độc cả. Nếu vậy, ngoài lời nguyền của phù thủy ra thì còn câu trả lời nào khác sao?"
"Nếu là lời nguyền của phù thủy, chẳng lẽ các linh mục không nhận ra sao."
Sức mạnh của phù thủy vốn dĩ cũng có nguồn gốc từ ma khí, nên nếu là các linh mục thì chắc hẳn phải cảm nhận được chứ.
Tuy nhiên, Leopold kiên quyết lắc đầu.
"Không thể nào. Nếu là lúc lời nguyền đang được thi triển thì không nói, nhưng vào thời điểm mẹ ta qua đời, lời nguyền đã hoàn thành nhiệm vụ và tan biến rồi, làm sao có thể cảm nhận được chứ."
"... Nếu vậy thì đó quả là năng lực tối ưu để ám sát ai đó nhỉ."
Một sức mạnh có thể giết người chỉ trong một đêm từ khoảng cách xa.
Nếu thậm chí còn không để lại dấu vết... thì việc Leopold vẫn còn sống đến tận bây giờ quả là một chuyện thần kỳ.
"Cũng may là... đó không phải là sức mạnh dễ dàng sử dụng như vậy. Vốn dĩ một lời nguyền có thể mang lại cái chết tức khắc như vậy là một lời nguyền cực kỳ mạnh mẽ mà người bình thường không thể nào thử nổi. Đó là một lời nguyền chỉ xuất hiện trong những câu chuyện cổ tích mà ngay cả sự tồn tại của nó cũng gây tranh cãi.... Ý kiến cho rằng cái chết của mẹ ta là do lời nguyền không phải là không có, nhưng nó bị coi là lời nhảm nhí cũng chính vì lý do đó."
Chắc là do nói nhiều nên khát nước, Leopold nhấp một ngụm rượu vang trong phòng làm việc.
Mà chẳng thèm hỏi tôi có uống không nữa chứ.
À thì, tôi hiểu mà.
Lần trước khi uống rượu vang, tôi đã gây ra một vụ rắc rối tày đình còn gì.
Dù anh ta có hỏi thì tôi cũng sẽ từ chối thôi.
"Hơn nữa, cho dù có thể thi triển được thì cũng phải chuẩn bị trước trong một thời gian rất dài, và ngay khoảnh khắc thi triển lời nguyền, nó sẽ tỏa ra một luồng dư chấn cực lớn. Đến mức giáo hội có thể nhận ra ngay lập tức. Nếu Isabella cũng ở trong Hoàng cung từ lúc đó, bà ta chắc chắn sẽ không dám nghĩ đến việc thi triển lời nguyền đâu. Vì nếu làm chuyện đó trong Hoàng cung thì sẽ bị phát hiện ngay tắp lự."
"Điện hạ có vẻ... am hiểu quá mức về lời nguyền đấy nhỉ."
Mức độ này thì có bảo anh ta là chuyên gia về lời nguyền chứ không phải Hoàng tử tôi cũng tin luôn.
"Chuyện đó là đương nhiên thôi, vì đó là một cái chết không thể nào chấp nhận được mà. Một người con nỗ lực hết mình để tìm ra chân tướng chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?"
Leopold trả lời một cách trôi chảy.
Chắc chắn là anh ta có đủ động cơ để tìm hiểu về lời nguyền rồi.
Dù địa vị không cao nhưng với thân phận Hoàng tử, việc tìm kiếm các tài liệu liên quan chắc cũng không quá khó khăn.
"Hừm... vậy sao. Vậy giờ Điện hạ định làm gì? Khi mà Điện hạ đã tin chắc rằng Isabella là phù thủy và cũng là kẻ thù giết mẹ mình."
Leopold chống cằm, nhắm mắt lại và im lặng một hồi lâu.
Tôi kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời của anh ta.
"...... Theo ta nghĩ, có khoảng ba phương án. Phương án hợp lý nhất, phương án nhanh nhất, và phương án nguy hiểm nhất."
Những ba phương án cơ à?
"Mời Điện hạ nói."
Leopold xòe ba ngón tay ra, rồi lần lượt gập từng ngón lại.
"Phương án hợp lý nhất là chờ đợi thời cơ. Cho đến khi cuộc bỏ phiếu của các Tuyển đế hầu kết thúc và ta lên ngôi Hoàng đế. Sau đó ta có thể tùy ý quy tội Isabella, việc gán thêm tội danh phù thủy cho bà ta cũng không phải là chuyện khó khăn gì. Việc đưa bà ta lên đoạn đầu đài sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều."
Thay vì vạch trần bà ta là phù thủy để khiến bà ta sụp đổ, thì anh ta định khiến bà ta sụp đổ trước rồi mới vạch trần chuyện bà ta là phù thủy sao.
"Vấn đề là phải thắng trong cuộc bỏ phiếu kế vị... nhưng những Tuyển đế hầu hiểu rõ ta chắc chắn sẽ không tin vào những lời đồn đại kiểu như ta ám sát Matthias, nên chuyện đó hoàn toàn khả thi. Còn sự nghi ngờ của người dân thì sau khi lên ngôi, ta chỉ cần chứng minh đó là hành động của Isabella là xong."
Chắc chắn rồi, những người như Ludwig sẽ không bị lung lay bởi những lời vu khống như vậy đâu.
"Yếu tố bất ổn duy nhất là vì mất nhiều thời gian, nên không biết trong lúc đó Isabella hay Ernst sẽ hành động như thế nào."
"Chuyện đó đúng là hơi bất an thật."
Leopold gật đầu và gập ngón tay thứ hai lại.
"Phương án nhanh nhất là tập hợp toàn bộ binh lực có thể để tấn công Hoàng cung ngay lập tức. Chỉ cần tiến thẳng đến nơi ở của Isabella và chém đầu mụ phù thủy đó, chẳng lẽ sau đó lại không tìm thấy bằng chứng sao? Vấn đề là... liệu có thể đột phá được ngay cả khi đã tập trung toàn lực hay không. Trong mắt người khác, đây sẽ bị coi là hành động dùng vũ lực để cướp ngôi, nên chắc chắn tất cả mọi người trong Hoàng cung ngoại trừ binh lực của ta sẽ đứng ra ngăn cản."
"Nếu không may, có khi toàn quân chúng ta sẽ bị tiêu diệt luôn đấy."
"Thực tế thì khả năng đó rất cao. Dù Vương nữ có mạnh đến đâu... thì trong Hoàng cung vẫn còn có Hầu tước Wallenstein nữa."
Đệ nhất kiếm Đế quốc (hàng rởm)?
Tôi không biết lão già sắp xuống lỗ đó liệu có thực sự mạnh như danh tiếng hay không nữa....
Vì chưa từng gặp nên tôi không thể khẳng định chắc chắn được.
"Phương án cuối cùng, con đường nguy hiểm nhất... có lẽ phải trông cậy vào Vương nữ rồi."
"Là tôi sao?"
Leopold gật đầu.
"Trong vòng mười ngày tới, tang lễ của cha ta sẽ được cử hành tại Đại thánh đường Aix-la-Chapelle. Có lẽ tang lễ của Matthias cũng sẽ được tiến hành vào ngày hôm đó luôn. Tất cả các Hoàng tộc bao gồm cả ta, Hoàng hậu Isabella và hầu hết các quý tộc cao cấp đều phải tham dự tang lễ đó... nên ngày hôm đó chính là ngày mà phòng thủ của Hoàng cung yếu nhất."
Tôi hiểu anh ta định nói gì rồi.
Anh ta muốn tôi đột nhập vào Hoàng cung vào ngày hôm đó sao.
"Với năng lực của Vương nữ, có lẽ cô có thể tiếp cận được cả phòng ngủ của Isabella.... Thành thật mà nói ta không chắc chắn lắm, nhưng nếu thành công thì đây là phương án chắc chắn nhất. Chỉ cần tìm thấy bằng chứng Isabella là phù thủy, ta sẽ lập tức thông báo cho giáo hội để họ công nhận, rồi mượn sức mạnh của binh lực của ta và giáo hội để thảo phạt bà ta. Sẽ không có ai có thể ngăn cản được."
"Nhưng nếu Vương nữ bị phát hiện thì...."
Leopold bỏ lửng câu nói.
Ý anh ta là kết cục sẽ thê thảm đến mức không thể thốt ra thành lời sao.
"Đúng như Điện hạ nói, đây quả là phương án nguy hiểm nhất."
Cuộc đời tôi sẽ chấm dứt tại đó, và Leopold cũng sẽ bị liên lụy.
... Hoặc anh ta có thể cắt đứt quan hệ với tôi để không bị liên lụy.
"Đúng vậy. Vì vậy ta sẽ tôn trọng ý muốn của Vương nữ về việc có thực hiện phương án này hay không."
Một kế hoạch mà khả năng thành công thì mập mờ, còn nếu thất bại thì một kết cục thảm khốc đang chờ đợi.
Quyền lựa chọn đó đã được đẩy sang cho tôi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn