Chương 178: Nếu giỏi việc gì đó, đừng bao giờ làm nó miễn phí
Man Di Nhập Học Học Viện · Calibus · 1307 chương · ~27 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn chương Leopold đã vui vẻ tạo điều kiện để tôi và Friede có thể nói chuyện riêng.
Ngài ấy còn đích thân dẫn chúng tôi đến một vọng lâu nghỉ chân nằm ở một góc khu vườn của Nhất Hoàng tử cung, nơi đang nhuốm màu đỏ rực của ánh hoàng hôn.
Ngài ấy bảo rằng ở đây không có tai mắt nào lảng vảng, nên dùng để mật đàm còn tốt hơn ở trong phòng.
Trên bàn đá đã được bày sẵn hồng trà và bánh ngọt.
Leopold vẫn ở lại trong phòng làm việc của mình.
Ngài ấy nói rằng việc ngài ấy xen vào cuộc trò chuyện giữa những người phụ nữ là không phải phép.
Nhờ vậy mà Persevahl phải bắt đầu ca trực sớm hơn hai tiếng, nhưng anh ta dường như cũng chẳng bận tâm lắm.
Thực ra, dù anh ta có bận tâm thì cũng chẳng thay đổi được gì.
Leopold đã bảo làm thì phải làm thôi, anh ta làm gì được chứ.
"Vậy, lá thư này cậu lấy đâu ra thế?"
"Cậu biết Kỵ sĩ đoàn Rose Cross chứ? Sau vụ việc lần trước, cộng thêm hành tung của lũ Thú nhân có vẻ mờ ám, nên họ muốn đến phương Bắc để đề phòng vạn nhất. Lấy danh nghĩa là "vì sự an nguy của Đế quốc" gì đó…? Tóm lại, với danh nghĩa đó, một người trong số họ đã đến gặp tôi. Cùng với lá thư này. Cô ấy bảo tôi chuyển cho cậu."
Chắc chắn là do Leonor làm rồi.
Cứ đà này thì kỵ sĩ đoàn coi như xong đời, mà dù Leopold có lật đổ được Isabella để lên ngôi thì Leonor cũng không thể tin tưởng ngài ấy hoàn toàn, nên cô ta định đầu quân cho Feilun sao.
Đó là một quyết định sáng suốt so với cái đầu của cô ta.
Feilun lúc nào cũng khao khát lực lượng kỵ sĩ, nên họ sẽ chỉ có hoan nghênh chứ chẳng đời nào từ chối sự gia nhập của những người này.
Hoàng thất cũng chẳng có danh nghĩa gì để cưỡng chế áp giải những kỵ sĩ đang muốn bảo vệ Đế quốc ở nơi tiền tuyến giá rét nhất.
Nếu là thuộc Kỵ sĩ đoàn Đế quốc thì không nói, chứ Kỵ sĩ đoàn Rose Cross thực chất là đội quân tư nhân của Leonor, độc lập với quân đội Đế quốc.
Hệ thống chỉ huy hoàn toàn khác biệt nên dù họ có chuyển sang Feilun thì những người khác cũng không có quyền can thiệp.
Nhờ vậy, dù bản thân Leonor chưa biết thế nào, nhưng an toàn của các đoàn viên đã được đảm bảo.
Nghĩ đến trí thông minh của Leonor thì chắc đây không phải kế hoạch do cô ta nghĩ ra, phải chăng trong đám thuộc hạ có đứa nào đầu óc nhanh nhạy?
Dù sao thì, nếu là lá thư phải gửi gắm bằng cách đó, chắc hẳn Leonor có chuyện gì đó quan trọng muốn nói với tôi.
Không ngờ cô ta lại chủ động tiếp cận trước khi tôi tìm thấy. Cũng may thật.
"Cậu có biết nội dung là gì không?"
"Làm gì có chuyện đó. Tôi đâu có làm cái trò thiếu phẩm giá như lén mở thư của người khác chứ?"
Friede nhún vai.
…Giờ này mà còn nói chuyện phẩm giá sao? Cậu cứ hở ra là lăn lộn trên giường tôi mà.
Sau này chắc cậu mang cả gối riêng vào luôn quá?
"Giờ này mà còn tìm phẩm giá gì nữa…. Dù sao thì cũng cảm ơn cậu."
Tôi đáp lại một cách hờ hững rồi xé phong bì thư ra.
Quả nhiên, đó là thư do Leonor gửi.
- Tôi muốn nhờ cô giúp một tay, có được không?
Đúng là em gái của Ernst, câu chữ ngắn gọn đến mức tối đa.
Chỉ một câu duy nhất nêu vấn đề, kèm theo thời gian và địa điểm.
Thời gian là nửa đêm nay.
Địa điểm là gần nhà thờ của Giáo hội Astraea.
…Quả nhiên là cô ta đang trốn ngay trong thủ đô.
Cứ lấy danh nghĩa tiễn Friede về rồi đi xem sao.
Sau đó là những câu chuyện phiếm đời thường.
Nào là Nigel đang giúp họ huấn luyện theo yêu cầu của tôi, nào là thực lực của Damian tăng tiến một cách thần kỳ, đại loại vậy.
"Mà này, tôi không biết cậu làm công việc hộ vệ có tốt không nữa. Với tính cách của cậu, làm việc dưới trướng người khác chắc không dễ dàng gì."
"Cũng chẳng có việc gì mấy đâu. Cả ngày chỉ có đi lại loanh quanh thôi mà."
Phải có kẻ tập kích thì mới có việc mà hộ vệ chứ.
Bây giờ tôi thực sự chẳng khác nào một bức bình phong di động.
Nói một cách hoa mỹ thì nhờ có tôi mà kẻ tập kích không dám xuất hiện.
"Đúng là kẻ trộm quốc khố mà. Không, phải gọi là kẻ cướp quốc khố mới đúng chứ?"
Friede vừa cười khúc khích vừa đưa tách trà trên tay lên môi một cách thanh lịch.
Thật tình, mỗi khi cậu ta thế này tôi lại thấy không quen chút nào. Đã để tôi thấy hết những bộ dạng khó coi rồi mà còn bày đặt cao sang….
Dù sao thì, cái danh hiệu kẻ cướp quốc khố này có chút oan uổng.
"Tôi chẳng nhận được một xu nào đâu mà cướp với chả trộm."
Thứ tôi nhận được khi đến đây chỉ là căn phòng của em gái Leopold và những bữa ăn cấp hoàng gia thôi.
"Cái gì? Không, không được như thế. Đâu phải làm từ thiện đâu chứ. Dù là cùng phe cánh, nhưng dùng một người có thực lực như cậu cho việc riêng thì ít nhất cũng phải trả lương ngang mức Royal Guard chứ! Ngay từ đầu, dù cậu không nhắc đến chuyện thù lao thì Hoàng tử Leopold cũng phải chủ động nói ra mới đúng. Cái vị Hoàng tử đó, nhìn thì có vẻ không phải vậy nhưng hóa ra cũng thâm hiểm gớm…!"
Tách trà được đặt mạnh xuống đĩa, vang lên một tiếng "keng" chói tai.
Vẻ mặt Friede lộ rõ sự giận dữ nhẹ.
Gì vậy. Chuyện này đáng để nổi giận đến thế sao?
Vốn dĩ tôi làm việc này đâu phải vì tiền, nếu Leopold mà bị ám sát thì tôi cũng gặp rắc rối to, nên tôi mới nhận lời hộ vệ thôi mà.
"Trước mắt thì vì lợi ích của hai bên đồng nhất nên-"
"Đồng nhất cái nỗi gì."
Friede cắt ngang lời tôi một cách dứt khoát.
"Vậy thì các kỵ sĩ khác chắc là lợi ích không đồng nhất nên mới nhận bổng lộc với trang viên đều đặn chắc?"
Ơ? Là vậy sao?
Nghe cũng có lý nhỉ…?
Có lẽ vì giọng điệu quá đỗi quả quyết của Friede mà tôi cũng cảm thấy mình bị thuyết phục bởi logic của cô ta.
"Tôi cũng đang nhận được vài thứ mà, như là yến tiệc hoàng gia chẳng hạn…."
"Mấy bữa yến tiệc đó đáng bao nhiêu tiền chứ. Ngay từ đầu, cho ăn rồi bắt làm việc thì đó là nô lệ chứ kỵ sĩ cái nỗi gì?"
Tôi lại suy nghĩ kỹ một lần nữa.
Lời Friede nói có đúng không?
…….
Đúng rồi.
Ừ. Chắc là đúng đấy.
Hóa ra là vậy. Tôi đang bị bóc lột sao…!
"Ơ… nghe cậu nói tôi cũng thấy đúng đấy. Chuyện này chắc phải làm cho ra lẽ mới được."
Với tính cách của Leopold, chắc ngài ấy sẽ thản nhiên đưa ra vài lời biện minh rồi cho qua chuyện thôi.
"Tất nhiên là phải thế rồi. Nếu giờ cậu thấy ngại không muốn nói thì cứ để tôi. Trước khi về, tôi sẽ thay mặt cậu nói một tiếng."
"Cái đó, cảm ơn cậu nhé, nhưng sao tôi thấy cậu còn giận hơn cả tôi thế…?"
Tôi, người bị quỵt lương, chỉ thấy hơi lấn cấn trong lòng thôi, vậy mà Friede, người không liên quan, lại đang đùng đùng nổi giận… thật tình tôi thấy hơi choáng váng.
"Tất nhiên là phải giận rồi. Cậu có biết Feilun phải chi bao nhiêu tiền để duy trì các Đạt nhân không, vậy mà ngài ấy lại định dùng không công một người như cậu, bảo sao tôi không thấy lộn ruột cho được."
À, ra là vậy sao…?
Nói thế nào nhỉ, lý do thực tế quá mức khiến tôi không biết nói gì hơn.
"Vậy thì cái đó… nếu sau khi tốt nghiệp tôi phục vụ ở phương Bắc, lúc đó lương bổng cũng sẽ được trả đều đặn chứ? Theo lời cậu nói thì có vẻ là một khoản tiền khá lớn đấy."
"Hả? À, ừm, cái đó. Tôi nhớ đó là hợp đồng được ký kết như một điều kiện nhập học mà. Vậy thì chuyện đó coi như xong rồi chứ nhỉ…?"
Cái con nhỏ này.
Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện riêng, tôi quay lại Nhất Hoàng tử cung và báo cáo với Leopold về lá thư.
Friede đã ra xe ngựa trước để chuẩn bị ra về.
"Leonor đã chủ động tiếp cận trước sao? Vậy thì tốt quá."
"Vâng. May thật đấy. Vậy nên, từ đêm nay đến rạng sáng tôi sẽ phải hoạt động bên ngoài Hoàng cung một chút."
Sau khi tiễn Friede rồi đi gặp Leonor xong xuôi quay về, nhanh nhất chắc cũng phải ba giờ sáng.
Thân phận của tôi đã được đảm bảo nên chắc sẽ không bị chặn lại ở cổng chính Hoàng cung đâu.
"Ngài Persevahl nhìn thế nào cũng không giống gián điệp, nên an nguy của ta chắc không có vấn đề gì đâu, nhưng Công nương hãy cẩn thận đấy. Nếu lá thư đó thực sự là của Leonor thì không sao, nhưng ngộ nhỡ đó là cái bẫy của Hoàng hậu thì sao."
"Chỉ cần đến gần là tôi có thể phân biệt được khí tức rồi, nếu là bẫy thì tôi sẽ chuồn ngay lập tức."
Dù có mười con kỵ sĩ sâu bọ đang chờ sẵn đi chăng nữa, nếu tôi chuồn trước khi chạm mặt thì chúng làm gì được tôi chứ.
Nếu chúng dám bày trò rượt đuổi ngay giữa thủ đô thì sẽ bị Kỵ sĩ đoàn Đế quốc xuất quân bao vây ngay, lúc đó chỉ có mình tôi là có thân phận rõ ràng, còn lũ chúng nó sẽ bị tiêu diệt sạch sành sanh thôi.
"Hơn nữa, những gì ngài đã thề trước đó vẫn không thay đổi chứ? Lời thề sẽ đảm bảo an toàn cho Hoàng nữ Leonor sau này, với điều kiện cô ta và con cháu phải vĩnh viễn từ bỏ quyền kế vị ấy."
Sau này mà ngài dám lật lọng xem.
Lúc này vì sự ổn định của Đế quốc nên tôi không thể động vào ngài, nhưng nếu một mai thế gian thái bình… lúc đó tôi chẳng có lý do gì để phải nhẫn nhịn đâu.
"Đừng lo. Chẳng lẽ ta lại vi phạm lời thề nhân danh Elpinel sao? Hơn nữa lại là trước mặt "Thần Chi Hình Phạt" nữa chứ."
Tôi há hốc mồm kinh ngạc.
Kinh ngạc đến mức đánh rơi cả lá thư đang cầm trên tay.
"Không, cái biệt danh đó ngài nghe ở đâu thế…."
Tôi cứ ngỡ chẳng có ai gọi mình như vậy nên đã yên tâm rồi mà…!
"Tiểu thư Feilun đã dạy ta đấy."
Friede…! Lại là cậu làm trò sao…!
Gương mặt mỉm cười đắc ý của cô ta hiện rõ mồn một trước mắt tôi.
"Ta đã biết đến những biệt danh như Kẻ Săn Thú Nhân hay Kỵ Sĩ Của Nữ Thần, nhưng Thần Chi Hình Phạt sao… khà khà, chẳng phải là một biệt danh rất ngầu sao? Ngay cả Ngài Richard, Paladin Master của Giáo hội Elpinel, cũng chưa từng có được một biệt danh hào nhoáng như thế đâu."
Khóe môi Leopold giật giật. Như thể ngài ấy đang cố nhịn cười vậy.
…Muốn cười thì cứ cười đại đi.
Cuộc trò chuyện với Leopold không kéo dài lâu.
Vì Friede đang chờ bên ngoài nên tôi cũng không định tán gẫu lâu làm gì.
Tôi cũng đã thử nhắc đến chuyện lương bổng của mình, và Leopold đã thản nhiên giải thích một cách vô cùng tự nhiên.
Ngài ấy bảo vì không biết công việc hộ vệ sẽ kéo dài đến bao giờ nên mới chưa đề cập đến, định bụng khi nào xong việc sẽ thanh toán một thể thôi.
Thái độ của ngài ấy cứ như đó là chuyện hiển nhiên nên tôi cũng chẳng có lý do gì để truy vấn thêm.
Cái tên này. Nhìn kiểu gì cũng thấy nếu tôi không chỉ ra thì ngài ấy định lờ đi luôn rồi….
Vừa bước lên xe ngựa, tôi đã quay sang phản đối Friede ngay.
"Rốt cuộc cậu kể cái biệt danh quái quỷ đó cho Hoàng tử Leopold làm gì thế?"
Dù đối mặt với cơn thịnh nộ dữ dội của tôi, Friede vẫn chỉ mỉm cười thản nhiên.
"Biệt danh quái quỷ gì chứ? Nhờ có tôi mà cậu mới có được cái danh hiệu tuyệt vời như thế, chẳng phải sứ mệnh của tôi là phải lan truyền nó rộng rãi để mọi người cùng biết sao?"
Sứ mệnh cái nỗi gì chứ.
"Sứ mệnh của cậu là tăng số lượng bạn bè lên trên 65 người đúng không. Chẳng phải đó là tâm nguyện cả đời của cậu sao?"
"Chà, "Thần Chi Hình Phạt" chắc cũng đáng giá bằng 50 người bạn bình thường đấy nhỉ? Vậy là sắp đạt mốc 65 người rồi."
Vẫn như mọi khi, tôi và Friede chí chóe với nhau suốt quãng đường tiễn cô ta về đến cổng học viện.
Đến học viện thì đã là nửa đêm.
Vì là giờ hầu hết mọi người đã đi ngủ nên chỉ có vài ô cửa sổ còn hắt ra ánh sáng lấp lánh, bên trong học viện nhìn chung khá tối tăm và u ám.
"Vậy thì, cố gắng lên nhé. Cẩn thận đừng để mất mạng đấy. Tốt nghiệp xong là cậu phải phục vụ hết mình cho Feilun đấy nhé."
Friede buông lời đùa giỡn đầy lo lắng khi thấy tôi trùm mũ trùm đầu chuẩn bị xuống xe.
Tiếc cho cậu rồi Friede ạ. Tôi sẽ tận hưởng cuộc đời binh nghiệp cấp lãnh chúa ở Landenburg cơ.
"Hầy… cậu cũng phải luôn cảnh giác xung quanh trong thời gian tới đi. Mang tiếng là đến gặp tôi, nhưng việc cậu ghé thăm Nhất Hoàng tử cung chắc chắn Hoàng hậu sẽ không thích đâu. Biết đâu mụ ta lại định bắt cậu làm con tin để lôi kéo Đại Công tước Feilun đấy. Cố gắng đi đâu cũng dắt theo Nigel đi."
Nếu tôi là Isabella, tôi sẽ làm thế. Dù tôi không rõ Đại Công tước Feilun thương con gái đến mức nào.
Friede lộ vẻ ngạc nhiên rồi nhìn thẳng vào mắt tôi, mỉm cười rạng rỡ.
"Cậu cũng biết lo lắng cho tôi cơ à, hóa ra cậu cũng đã ra dáng con người rồi đấy nhỉ?"
"Tôi phải nói câu đó mới đúng. Thôi, tôi đi đây, cậu nhớ chăm sóc Lana và mấy đứa khác giúp tôi."
May mà tôi mang theo mũ trùm đầu.
Lớp vải che mặt đã giúp tôi giấu đi đôi gò má đang ửng đỏ.
Tôi đến địa điểm mà Leonor đã nhắc tới sau đó ba mươi phút.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn