Chương 1026: Ra ngoài chút đi!
Man Di Nhập Học Học Viện · Calibus · 1307 chương · ~29 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn chương
"Chúng ta lại sắp đi chiến đấu sao? À, tất nhiên điều đó không xấu... nhưng, chúng ta có thể nghỉ ngơi một thời gian được không...?"
Sau khi dùng phương pháp vật lý trị liệu để dỗ dành Friede đang lên cơn điên, đến lượt Milia bày tỏ sự ngập ngừng trước quyết định của tôi.
"Ờ... Milia? Chuyện đó em nên nhìn về phía Hashal mà nói chứ..."
Con bé không nhìn tôi mà lại quay sang mè nheo với Damian.
Xem ra không phải con bé thực sự mệt mỏi vì chiến đấu, mà chỉ là muốn có khoảng thời gian riêng tư ngọt ngào bên Damian nên mới đòi nghỉ ngơi mà thôi.
Cũng phải thôi, con bé làm sao biết được tương lai tồi tệ nào đang chờ đón phía trước, thế nên dĩ nhiên là không có được sự cấp bách như tôi rồi. Điều này hoàn toàn có thể thông cảm được.
"Chuyện đó thì em không cần phải lo. Ta sẽ để em và Damian ở lại đây, bởi vì không thể để thủ đô rơi vào tình trạng trống trải lực lượng được."
Chính vì vậy, thay vì trách mắng con bé rằng lúc này là lúc nào rồi còn lo chuyện yêu đương, tôi đã đưa ra một quyết định có thể an ủi phần nào tâm hồn của con bé.
Ngay từ đầu tôi đã có ý định để Damian và Milia ở lại thủ đô rồi.
Nếu để thủ đô trống không rồi lỡ có kẻ địch tập kích thì biết làm thế nào. Ít nhất cũng phải để lại một nguồn lực lượng cỡ như Damian thì mới có thể yên tâm được chứ.
Hơn nữa, nếu cứ để Damian chạy lung tung bên ngoài rồi lỡ chạm trán với những kẻ như Peyrus thì...
"Thế thì nguy to. Dẫu tên đó không đánh lại tôi, nhưng gã vẫn dư sức đối phó với Damian lúc này."
Trong trường hợp xấu nhất, chẳng khác nào dâng hiến dũng sĩ thánh kiếm mà tôi đã cất công nuôi dưỡng bấy lâu nay cho bọn chúng cả.
Để tránh thảm cảnh đó xảy ra, ít nhất tôi phải để Damian ở trong một môi trường an toàn, nơi cậu ta có thể dễ dàng rút lui khi có biến cố bất ngờ xảy ra.
Chỉ cần có Damian, Milia và cả Ophelia cùng túc trực tại thủ đô, dẫu có ba bốn con tà long cùng lúc kéo đến tập kích thì họ vẫn dư sức rút lui an toàn.
Ngay cả khi kẻ địch dùng chiến thuật biển người để tấn công, với sự hỗ trợ của Thánh Hỏa Đoàn và quân phòng vệ thủ đô, họ vẫn có thể chống đỡ được.
Thế nên, Damian và Milia bắt buộc phải ở lại thủ đô. Đó là vì sự an toàn của người dân thủ đô, và cũng là vì chính bản thân họ nữa.
"Trống trải lực lượng sao...? Chẳng phải chỉ cần có Hashal ở đây là mọi chuyện sẽ ổn thỏa rồi sao?"
Tất nhiên, đúng như những gì Damian đang thắc mắc, nếu tôi cứ ngoan ngoãn ở lại thủ đô thì ngay từ đầu đã chẳng có gì phải lo lắng về chuyện bị tập kích cả...
"Nhưng ta cũng sẽ ra ngoài mà?"
Đáng tiếc là lần này tôi cũng có kế hoạch đi chu du khắp nơi.
Dẫu việc dò la tung tích kẻ địch đã giao cho Leopold và Ophelia, nhưng tôi không thể cứ ngồi im một chỗ mà chờ đợi kết quả từ họ được.
Tôi cũng phải tự mình đi điều tra đây đó chứ. Lỡ như phát hiện ra hành tung của kẻ địch thì có thể ra tay tiêu diệt chúng trước khi chúng kịp hành động.
"Ngươi định rời khỏi thủ đô sao? Một nữ vương mà làm vậy liệu có ổn không...?"
"Có sao đâu chứ, việc triều chính dẫu sao cũng đã có nhiếp chính vương lo liệu hết rồi. Nghĩ lại thì, việc ta đi bôn ba bên ngoài chiến đấu mới thực sự là đang làm đúng bổn phận của mình đấy chứ?"
Dẫu đây không phải là hành vi nên có của một nữ vương... nhưng nếu xét theo góc độ khác, để một cường giả như tôi ngồi chơi xơi nước trong hoàng cung chẳng phải là một sự lãng phí lực lượng vô cùng lớn của quốc gia sao.
Nếu là trước đây, tôi bắt buộc phải túc trực ở thành trì để bảo vệ những người khác, nhưng giờ đây ai nấy đều đã có đủ thực lực để tự bảo vệ bản thân chứ không dễ dàng bỏ mạng nữa rồi.
Tôi không cần phải quá bao bọc họ nữa. Tôi tin rằng dẫu không có tôi ở đây, họ vẫn có thể tự mình giải quyết tốt mọi chuyện.
Ngoại trừ gã dũng sĩ thánh kiếm vốn là một cái bia thu hút thù hận cực lớn, luôn là tâm điểm chú ý của các cường địch ra.
"Hơn nữa Ophelia cũng đã khuyên ta rồi. Cô ấy bảo rằng sự kính sợ của lòng người sẽ dần phai nhạt theo thời gian nếu họ quá quen thuộc với sự hiện diện của ta, thế nên nếu muốn duy trì uy nghiêm của một vị thần thì tốt nhất nên hạn chế xuất hiện trước công chúng."
Hạn chế xuất hiện.
Tất nhiên đây không phải là lời khuyên bảo tôi nên ăn mặc kín đáo hơn, mà là khuyên tôi nên hạn chế việc lộ diện trước mặt người dân.
Nếu cứ thường xuyên xuất hiện trước mặt họ, ban đầu họ có thể sẽ kính sợ và sùng bái tôi, nhưng lâu dần họ sẽ quen với việc đó và lòng kính sợ cũng sẽ theo đó mà nguôi ngoai đi.
Nghe qua thì thấy rất có lý nên tôi quyết định sẽ làm theo.
Dẫu tôi không phải là kẻ biến thái đến mức cảm thấy phấn khích khi được vạn người sùng bái... nhưng dẫu sao tôi vẫn cần đến lòng kính sợ của đại chúng.
Giống như lúc tôi tuyên bố tiếp nhận tù binh tộc Elf làm dân tị nạn vậy, khi cần thuyết phục người dân chấp nhận những điều đi ngược lại với lẽ thường, việc dựa vào lòng kính sợ dành cho thần linh luôn là phương pháp nhanh chóng và hiệu quả nhất.
"Thế nên từ nay về sau, nếu không có chuyện gì thực sự trọng đại thì ta sẽ không tự mình ra tay nữa."
Việc nội chính đã có Eleonora, Lambert cùng các quan văn lo liệu, việc phòng thủ đã có Damian cùng các thành viên Thiên Kiếm Đội gánh vác, dẫu không có tôi thì mọi chuyện vẫn sẽ vận hành trơn tru.
Tôi không còn lý do gì để cứ mãi bám trụ ở hoàng cung nữa.
Thay vì cứ ngồi trên ngai vàng giả vờ làm thần thánh rồi lãng phí thời gian như gã hói một mắt có khả năng đọc suy nghĩ người khác kia, việc sắm vai một đấng cứu thế chỉ xuất hiện vào những khoảnh khắc quyết định xem ra lại phù hợp với sở thích của tôi hơn.
"Thế nên bây giờ ta ra lệnh luôn. Damian và Milia sẽ ở lại thủ đô, cùng với Ophelia toàn quyền phụ trách việc phòng thủ thủ đô và các vùng lân cận. Nếu gặp phải kẻ địch quá mạnh không thể chống đỡ, các ngươi có thể bỏ thành rút lui, miễn là phải giữ mạng sống."
Tôi trải tấm bản đồ lên bàn rồi bắt đầu phân công nhiệm vụ cho từng người.
"Jahan, Nigel, hai người hãy đến khu định cư của tộc Kahar. Jahan, ngươi bảo trận chiến vừa rồi đã giúp ngươi vượt qua bức tường giới hạn rồi đúng không? Hai anh hùng túc trực ở đó là quá đủ để phòng thủ khu vực rồi."
Nếu kẻ thu hoạch được nhiều lợi ích nhất sau trận chiến với tộc Elf là tôi, thì kẻ đứng thứ hai chắc chắn chính là Jahan.
Nghe nói sau khi tỏ tình với Nigel trong tình trạng trọng thương, anh ta vẫn tiếp tục chiến đấu ngoan cường và cuối cùng đã vượt qua được bức tường giới hạn.
Một bước ngoặt hoàn toàn khác biệt so với "nguyên tác" trong ký ức của tôi. Có lẽ vì vậy mà anh hùng tự sự mà anh ta ngộ ra cũng là một kỹ năng hoàn toàn khác biệt.
Xem nào, tên chính xác của nó là gì nhỉ...
À, hình như là [Sinh Mệnh Quy Nguyên] đúng không?
Anh hùng tự sự đã giúp Jahan giữ được mạng sống khi bị trọng thương.
Hiệu quả của tuyệt kỹ này là sử dụng sức mạnh của nghiệp để siêu tốc tái tạo lại cơ thể bị thương tổn và kiệt sức.
Dẫu sẽ vô dụng nếu bị tiêu diệt ngay lập tức bằng một đòn chí mạng, nhưng miễn là không chết, dẫu tim có bị đâm thủng hay tay chân bị chém đứt thì vẫn có thể hồi phục lại trong nháy mắt.
Thậm chí kỹ năng này không chỉ hồi phục vết thương mà còn có thể nhanh chóng nạp đầy lại thể lực đã tiêu hao nữa chứ.
Nói tóm lại, Jahan giờ đây đã trở thành một tồn tại bán bất tử miễn là sức mạnh của nghiệp vẫn chưa cạn kiệt.
Giống như Orhan kẻ không hề hấn gì trước mọi đòn tấn công, hay Glar kẻ có thể hóa giải mọi sát chiêu, Jahan giờ đây đã có được khả năng phòng ngự gần như vô địch trước những kẻ địch cùng cấp.
Jahan tỏ ra vô cùng mãn nguyện với anh hùng tự sự mới ngộ ra này, anh ta bảo rằng từ giờ trở đi dẫu có phải dấn thân vào những trận chiến hiểm nguy đến mấy thì anh ta vẫn có thể chiến đấu không biết mệt mỏi miễn là nghiệp lực vẫn còn, còn Nigel thì cũng vui mừng khôn xiết cho anh ta như thể đó là chuyện của chính mình vậy.
"Có thể lập tức hồi phục lại thể lực đã cạn kiệt sao...! Tuyệt vời quá, điều đó có nghĩa là ngài sẽ không bao giờ biết mệt mỏi cho đến khi nghiệp lực cạn kiệt sao! Quả là một năng lực phi thường."
Nhưng không hiểu sao cô nàng lại đánh giá cao khả năng hồi phục thể lực hơn là khả năng trị thương nữa.
Sau đó, tôi tiếp tục đưa ra thêm một vài mệnh lệnh khác.
"Leonor, ngươi sẽ đi cùng ta, thế nên hãy chuẩn bị tinh thần trước đi."
"Ơ, tại sao chứ?!"
Tôi giao nhiệm vụ thám thính một vài hầm ngục mới xuất hiện cho Adamante cùng các thánh hiệp sĩ của Giáo hội Astraea, còn Leonor thì tôi quyết định sẽ tự mình dắt theo bên người.
"Còn hỏi tại sao nữa. Hãy tự đặt tay lên ngực mình mà suy nghĩ kỹ đi."
Tôi thấy cô nàng này cần phải được huấn luyện đặc biệt.
Ngay cả Jahan cũng đã vượt qua bức tường giới hạn trong trận chiến vừa rồi, vậy mà cô nàng này dẫu đã chạm đến ngưỡng cửa nhưng vẫn chưa thể bước chân vào cảnh giới anh hùng.
Thế nên tôi bắt buộc phải tự mình dắt cô nàng theo để rèn luyện thật nghiêm khắc thôi.
Với thực lực chỉ ở mức chuẩn anh hùng như hiện tại, cô nàng không những không giúp ích được gì cho những trận chiến sắp tới mà ngược lại còn dễ trở thành gánh nặng nữa là đằng khác.
"Đặt tay lên ngực...?"
Leonor vờ như không hiểu ý tôi, cô nàng đặt tay lên ngực mình rồi khẽ bóp nhẹ một cái.
Khối thịt mềm mại bị ép chặt, khẽ lồi ra qua các kẽ ngón tay của cô nàng. Một cảnh tượng vô cùng kích thích.
"Ta chẳng hiểu gì cả?"
"... Không phải ngực của ngươi. Ngươi điên thật rồi à."
Ngoại trừ việc bàn tay cô nàng đang đặt lên không phải là ngực của cô nàng, mà là ngực của tôi đang đứng ngay trước mặt cô nàng ra.
Cảm giác ngón tay cô nàng ấn sâu vào ngực khiến tôi nhất thời muốn bẻ gãy luôn cái cổ tay đó, nhưng nghĩ lại dẫu sao cũng là cùng giới tính nên tôi chỉ khẽ gạt tay cô nàng ra mà thôi.
Tôi cũng từng nghe nói qua chuyện này rồi. Giữa những người bạn gái thân thiết với nhau, họ thường hay có những trò đùa giỡn thân mật như thế này.
Nghĩ lại thì Lana cũng thường xuyên bày ra những trò đùa nghịch như thế này với tôi mà.
Không chỉ Lana, ở thế giới cũ của tôi, con gái với nhau cũng thường có khoảng cách rất gần gũi như vậy. Chuyện các cô gái nắm tay nhau cùng đi vệ sinh là điều hết sức bình thường.
Dẫu đối với một kẻ từng là đàn ông như tôi thì khoảng cách này có chút khó hiểu, nhưng vì con gái vốn dĩ là như vậy nên tôi cũng đành phải chấp nhận mà thôi.
"Hiệp sĩ Joshua, ngài hãy dẫn dắt "Kiếm của Landenburg" đi kiểm tra những khu vực này, này và này. Không cần phải liều mạng đâu, hãy luôn ưu tiên việc rút lui an toàn lên hàng đầu."
Tôi giao nhiệm vụ thám thính hầm ngục cho Joshua cùng các kỵ sĩ của Landenburg, tương tự như Adamante.
Tập trung vào những khu vực có các hầm ngục từng xuất hiện trong "nguyên tác", và những nơi vừa trải qua trận địa chấn dữ dội gần đây.
Dẫu tôi không thể biết trước họ sẽ tìm thấy những gì ở đó, nhưng ít nhất với năng lực của Joshua, việc bảo vệ thuộc hạ và rút lui an toàn là điều hoàn toàn nằm trong tầm tay.
"Mệnh lệnh của ta chỉ có thế thôi. Không cần phải xuất phát ngay lập tức đâu, hôm nay mọi người cứ về nghỉ ngơi và chuẩn bị trước đi."
Sau khi phân công xong xuôi mọi việc cho mọi người, tôi cho họ lui về phòng rồi rút một điếu thuốc mới ra châm lửa.
"Haizz..."
"Quả là một mớ hỗn độn. Lũ nhân loại các ngươi lúc nào cũng họp hành theo kiểu này sao? Chẳng có chút trật tự, quy củ, hay thậm chí là uy nghiêm nào cả."
Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía cửa sổ vốn được mở sẵn để thông gió.
"Ta đâu có gọi ngươi, tự dưng ngươi mò đến đây làm gì thế?"
Tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy một cô nàng bán nhân bán long đeo mặt nạ đang vỗ vỗ đôi cánh xanh lam, chăm chú nhìn tôi.
Kẻ tự xưng là Thiên Ma Persiela.
"Mà khoan, tại sao ngươi vẫn còn lảng vảng ở đây thế hả? Công việc mà đế quốc giao cho ngươi đã hoàn thành xong xuôi rồi mà? Mau cút về Long vương quốc đi chứ."
"Hừ, ai cho phép ngươi tự tiện quyết định mọi chuyện đã kết thúc chứ? Đó không phải là việc để ngươi phán xét đâu nhé."
Persiela hừ lạnh một tiếng rồi khẽ vẫy vẫy cái đuôi sang hai bên.
"Thiên Ma vốn là kẻ độc tôn tự trị, là kẻ đi tìm kiếm chân lý, không một ai trên đời này có quyền ép buộc bước chân của bản cô nương cả."
Cô nàng này đang luyên thuyên cái quái gì thế không biết.
Từ Hersella cho đến cô nàng này, hễ kẻ nào tự xưng là Thiên Ma là đầu óc lại có vấn đề hết hay sao ấy nhỉ.
"Thế nên, ngươi quyết định không đi đúng không?"
"Khi nào hứng thú thì ta sẽ đi thôi. Nhưng hiện tại thì ta chưa có hứng. Thế nên biết làm sao giờ? Đành phải đợi cho đến khi ta muốn đi thôi chứ sao."
Persiela cười khúc khích sau chiếc mặt nạ.
Tôi nhìn cô nàng với vẻ mặt nhăn nhó như vừa nhai phải lá ngón rồi phả ra một làn khói thuốc.
Trong đầu tôi đang cân nhắc xem liệu việc đập cho cô nàng này một trận tơi tả rồi tống cổ đi có làm rạn nứt mối quan hệ hữu nghị giữa đế quốc và Long vương quốc hay không.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn