Chương 5: Nghi Thức
Lord of Mysteries · motngaykhongmua · 747 chương · ~28 phút đọc · Tạo 11/08/2026
Volume 1: Clown (Đang sửa 10/213) Miễn phí? Đồ miễn phí mới là đồ đắt nhất!
Zhou Mingrui thầm lầm bẩm và quyết định sẽ không mua thêm bất kỳ dịch vụ nào cho dù chúng có là gì đi chăng nữa. Anh sẽ kiên quyết từ chối tất cả.
Nếu cô thực sự tài giỏi như vậy, thử bói xem tôi đã xuyên không đến đây như thế nào đi!
Nghĩ vậy, Zhou Mingrui đi theo người phụ nữ có khuôn mặt được bôi sơn đỏ vàng, cúi người bước vào cái lều thấp.
Bên trong lều cực kỳ tối tăm, chỉ được chiếu sáng bởi một vài tia sáng lọt vào được bên trong. Trong ánh sáng mờ ảo, có thể lờ mờ nhận ra một chiếc bàn được phủ đầy bởi những lá bài giấy.
Người phụ nữ đội mũ nhọn không hề bị ảnh hưởng bởi điều này. Chiếc váy đen dài của cô lướt đi như đang trôi trên mặt nước khi cô đi vòng quanh chiếc bàn. Cô ngồi xuống phía đối diện và thắp một ngọn nến.
Ánh sáng vàng mờ nhạt chập chờn, khiến bên trong lều lúc sáng lúc tối. Nó ngay lập tức tăng thêm cảm giác bí ẩn cho bầu không khí.
Zhou Mingrui lặng lẽ ngồi xuống, ánh mắt quét qua những lá bài Tarot trên bàn, nơi anh phát hiện ra những lá bài quen thuộc như "The Magician", "The Emperor", "The Hanged Man", "Temperance", v. v.
Chẳng lẽ Roselle là một "tiền bối"... Không biết ông ta có phải là đồng hương của mình không nhỉ...
Zhou Mingrui buột miệng lẩm bẩm.
Trước khi anh kịp nhìn hết những lá bài đang lật trên bàn, người phụ nữ tự nhận là bói toán chính xác đã đưa tay gom tất cả các lá bài lại với nhau. Cô xếp chúng thành một bộ và đẩy về phía trước mặt anh.
"Xào bài rồi cắt bộ bài này đi," Cô nói bằng giọng trầm đục.
"Tôi á? Xào bài?" Zhou Mingrui phản xạ hỏi lại.
Lớp sơn vàng và đỏ trên mặt thầy bói nhăn lại khi cô nở một nụ cười nhẹ, nói: "Đúng vậy, vận mệnh của mỗi người chỉ có thể do chính họ mở ra. Tôi chỉ đóng vai trò là người giải mã nó."
Zhou Mingrui ngay lập tức cảnh giác hỏi lại: "Việc giải mã này không phải trả thêm phí, phải không?"
Là một nhà dân gian học bàn phím, tôi đã thấy quá nhiều mánh khóe kiểu này rồi!
Thầy bói rõ ràng là sững sờ trước khi lí nhí nói: "Miễn phí."
Zhou Mingrui thở phào nhẹ nhõm, anh nhét khẩu súng lục sâu hơn vào túi. Sau đó, anh bình tĩnh đưa hai tay ra xào bài một cách điêu luyện.
"Xong rồi." Anh đặt bộ bài Tarot đã xào ra giữa bàn.
Thầy bói nhận lấy bộ bài bằng cả hai tay và chăm chú nhìn vào những lá bài một lúc. Sau đó, cô đột nhiên mở miệng hỏi: "Xin lỗi, tôi quên hỏi, anh muốn hỏi về điều gì?"
Hồi còn tán tỉnh mối tình đầu, Zhou Mingrui cũng đã từng nghiên cứu về bài Tarot. Anh không do dự, nói: "Quá khứ, hiện tại và tương lai."
Đây là một hình thức bói toán trong việc giải bài Tarot — ba lá bài khi mở ra lần lượt tượng trưng cho quá khứ, hiện tại và tương lai của một người.
Thầy bói gật đầu, sau đó cong môi mỉm cười và nói: "Vậy xin vui lòng xào lại bộ bài. Anh chỉ có thể thực sự nhận được những lá bài mình muốn nếu anh biết mình muốn hỏi về điều gì."
Cô đùa tôi à? Có cần phải nhỏ nhen thế không? Chẳng phải tôi chỉ hỏi vài lần xem đây có phải là dịch vụ miễn phí hay không thôi sao?
Khóe má Zhou Mingrui giật giật. Anh hít một hơi thật sâu và cầm bộ bài Tarot lên để xào lại.
"Lần này sẽ không có vấn đề gì nữa chứ?" Anh đặt bộ bài đã xào lại lên bàn.
"Không có vấn đề gì." Thầy bói đưa tay ra và rút một lá bài từ trên cùng của bộ bài. Sau đó, cô đặt nó xuống bên trái Zhou Mingrui. Giọng cô ngày càng trầm xuống khi nói: "Lá bài này tượng trưng cho quá khứ của anh."
"Lá bài này tượng trưng cho hiện tại của anh." Thầy bói đặt lá bài thứ hai xuống ngay trước mặt Zhou Mingrui.
Sau đó, cô rút lá bài thứ ba và đặt nó xuống bên phải Zhou Mingrui.
"Lá bài này tượng trưng cho tương lai."
"Được rồi, anh muốn xem lá nào trước?" Thầy bói ngẩng đầu lên sau khi hoàn thành việc xếp bài, cô nhìn sâu vào Zhou Mingrui bằng đôi mắt màu xanh xám.
"Tôi muốn xem 'hiện tại' trước," Zhou Mingrui nói sau khi suy nghĩ một chút.
Thầy bói chậm rãi gật đầu và lật lá bài Tarot nằm ngay trước mặt Zhou Mingrui.
"The Fool", thầy bói nhẹ nhàng đọc tên lá bài với đôi mắt màu xanh xám dán chặt vào Zhou Mingrui.
The Fool? Lá bài số "0" của bộ bài Tarot? Một sự khởi đầu? Một khởi đầu mới với đủ mọi khả năng?
Zhou Mingrui thậm chí còn không được coi là một người đam mê nghiệp dư về bài Tarot, nên anh chỉ có thể giải thích sơ sài dựa trên ấn tượng của mình.
Ngay khi thầy bói định nói gì đó, tấm rèm vải của lều đột nhiên bị vén lên. Tia nắng chiếu vào chói chang đến mức khiến Zhou Mingrui đang ngồi quay lưng lại phải nheo mắt theo phản xạ.
"Sao cô lại giả danh tôi nữa hả! Bói toán cho mọi người là công việc của tôi!" Giọng một người phụ nữ gầm lên giận dữ.
"Về chỗ của cô ngay! Cô phải nhớ rằng cô chỉ là người huấn luyện thú thôi đấy!"
Người huấn luyện thú?
Mắt Zhou Mingrui lúc này đã thích nghi với ánh sáng. Anh thấy một người phụ nữ có ngoại hình tương tự, cũng đang đội mũ nhọn, mặc váy đen, mặt cũng được tô sơn đỏ vàng. Điểm khác biệt duy nhất là cô ta cao hơn và có vóc dáng mảnh mai hơn.
Người phụ nữ đang ngồi trước mặt anh lập tức đứng dậy và nói với vẻ bất mãn: "Đừng để ý chuyện này, chỉ là tôi thích làm vậy thôi. Nhưng tôi phải nói rằng, việc bói toán và giải mã của tôi đôi khi thực sự rất chính xác đấy..."
Cô nói rồi nhấc váy đi vòng qua bên cạnh bàn trước khi nhanh chóng chạy lon ton ra khỏi lều.
"Thưa anh, anh có muốn tôi giải bài cho anh không?" Thầy bói thật nhìn Zhou Mingrui và mỉm cười hỏi.
Khóe môi Zhou Mingrui giật giật, anh chân thành hỏi lại: "Có miễn phí không?"
"... Không," Thầy bói thật trả lời.
"Vậy thì thôi." Zhou Mingrui rụt tay về và đút vào túi. Anh nắm chặt khẩu súng và tiền trước khi cúi người xuống lần nữa để ra khỏi lều.
Chết tiệt! Mình thực sự đã để một người huấn luyện thú bói cho mình sao?
Zhou Mingrui rất nhanh chóng gạt chuyện này sang một bên. Anh tiêu bảy penny tại chợ "Rau Diếp Và Thịt" cho một pound thịt cừu loại không ngon lắm. Sau đó, anh cũng mua thêm ít đậu tằm non, bắp cải, hành tây, khoai tây và vài thứ khác. Cùng với chỗ bánh mì mua trước đó, anh đã tiêu tổng cộng 25 penny, quy đổi ra là hai soli và một penny.
Thực sự không đủ tiền để tiêu xài. Tội nghiệp Benson...
Zhou Mingrui không những tiêu hết hai tờ tiền mang theo mà còn phải bù thêm bằng một penny anh có trong túi.
Anh thở dài và không nghĩ ngợi thêm nữa khi vội vã trở về nhà.
Có lương thực rồi, giờ anh có thể thực hiện nghi thức đổi vận!
...
Sau khi những người thuê trọ ở tầng hai dần rời đi, Zhou Mingrui vẫn không vội thực hiện nghi thức. Thay vào đó, anh dịch câu "Phúc Sinh Huyền Hoàng Tiên Tôn" và các cụm từ liên quan sang tiếng Feysac cổ, cũng như tiếng Loen. Anh định sẽ thử lại nghi thức vào ngày hôm sau bằng những ngôn ngữ địa phương đó nếu câu thần chú gốc không có tác dụng!
Dù sao thì, anh cũng phải tính đến sự khác biệt giữa hai thế giới. Nhập gia tùy tục mà!
Còn về việc dịch nó thành một bài cầu nguyện sử dụng tiếng Hermes chuyên dụng, Zhou Mingrui gặp khó khăn trong việc hoàn thành do vốn từ vựng hạn chế.
Sau khi chuẩn bị xong mọi thứ, anh lấy ra bốn ổ bánh mì lúa mạch đen. Anh đặt một ổ vào góc nơi ban đầu để bếp than, một ổ ở phía dưới bên trong gương thay đồ, một ổ trên nóc tủ nơi hai bức tường giao nhau, và một ổ ở bên phải bàn học nơi để các vật dụng linh tinh.
Hít một hơi thật sâu, Zhou Mingrui bước đến giữa phòng và dành ra vài phút để tĩnh tâm. Sau đó, anh trang nghiêm bước ngược chiều kim đồng hồ theo hình vuông.
Khi bước bước đầu tiên, anh thì thầm niệm: "Phúc Sinh Huyền Hoàng Tiên Tôn."
Bước thứ hai, anh thành tâm niệm: "Phúc Sinh Huyền Hoàng Thiên Quân."
Bước thứ ba, Zhou Mingrui thì thầm: "Phúc Sinh Huyền Hoàng Thượng Đế."
Ở bước thứ tư, anh nhả ra một hơi thở đục ngầu với sự tập trung cao độ: "Phúc Sinh Huyền Hoàng Thiên Tôn."
Khi quay trở lại vị trí ban đầu, Zhou Mingrui nhắm mắt lại và đứng tại chỗ chờ đợi kết quả. Trong lòng anh có chút mong chờ, chút bất an, chút hy vọng và cả chút sợ hãi.
Liệu anh có thể trở về không?
Liệu có tác dụng gì không?
Liệu có tình huống bất ngờ nào xảy ra hay không?
Điều chưa biết trước mắt nhuốm màu đỏ thẫm của hy vọng. Suy nghĩ của Zhou Mingrui xoay chuyển trong đầu và anh thấy thật khó để dập tắt nó.
Chính vào lúc này, anh đột nhiên cảm thấy không khí xung quanh dường như ngưng đọng, trở nên đặc quánh và bí ẩn.
Ngay sau đó, một tiếng thì thầm trầm thấp vang lên bên tai anh, nghe lúc thì thực, lúc thì sắc nhọn, lúc thì hư ảo, lúc thì quyến rũ, lúc thì điên cuồng, và lúc thì rồ dại.
Rõ ràng là anh không hiểu những tiếng thì thầm đó, nhưng Zhou Mingrui vẫn không kìm được mong muốn lắng nghe và xác định xem nó đang nói gì.
Đầu anh lại đau. Đau đến mức như thể có ai đó đã cắm một mũi khoan thép vào đầu anh.
Zhou Mingrui cảm thấy đầu mình sắp nổ tung. Tâm trí anh tràn ngập những màu sắc ảo giác.
Anh biết có điều gì đó không ổn và cố gắng mở mắt ra. Tuy nhiên, anh thậm chí còn không thể hoàn thành một hành động đơn giản như vậy.
Toàn thân anh ngày càng căng cứng và cảm giác như thể anh có thể vỡ tan bất cứ lúc nào. Đúng lúc này, một ý nghĩ tự chế giễu hiện lên trong đầu Zhou Mingrui: Không tìm đường chết thì sẽ không chết...
Anh không thể chịu đựng thêm được nữa. Ngay khi tâm trí anh sắp sụp đổ, tiếng thì thầm mờ dần và xung quanh trở nên rất yên tĩnh.
Một bầu không khí thất thường.
Không chỉ bầu không khí; Zhou Mingrui cảm thấy chính cơ thể mình cũng đang trải qua những cảm giác tương tự.
Anh thử mở mắt ra một lần nữa, lần này lại cực kỳ dễ dàng.
Một màn sương mù màu xám xuất hiện trước mắt anh — mờ ảo, mơ hồ và vô tận.
Tình huống gì thế này?
Zhou Mingrui hoang mang nhìn quanh và rồi cúi đầu xuống, phát hiện mình đang lơ lửng ở rìa của một màn sương mù vô tận.
Sương mù trôi chảy như nước và điểm xuyết rất nhiều "ngôi sao" đỏ thẫm. Một số thì khổng lồ, trong khi số khác lại nhỏ bé. Có những cái dường như đang ẩn mình tận sâu trong lòng màn sương, trong khi những cái khác lại nổi lơ lửng ngay trên bề mặt của lớp sương tựa như nước ấy.
Nhìn vào cảnh tượng dường như ba chiều, Zhou Mingrui đưa tay phải ra theo kiểu nửa bối rối, nửa thăm dò để cố chạm vào "ngôi sao" đỏ thẫm dường như đang trôi nổi trên bề mặt. Anh đang cố tìm cách rời khỏi nơi này.
Khi tay anh chạm vào bề mặt của ngôi sao đó, một gợn sóng đột nhiên xuất hiện từ bên trong cơ thể anh, kích động ngôi sao bùng nổ thành một luồng sáng đỏ thẫm.
Zhou Mingrui giật mình hoảng sợ. Anh rụt tay phải về trong hoảng loạn, nhưng lại vô tình chạm vào một ngôi sao đỏ thẫm khác.
Kết quả là, ngôi sao này cũng bùng nổ với ánh sáng rực rỡ.
Ngay sau đó, Zhou Mingrui cảm thấy tâm trí trống rỗng và tinh thần tan rã.
...
Tại thủ đô của Vương quốc Loen, Backlund. Bên trong một biệt thự trông có vẻ sang trọng ở Quận Hoàng Hậu.
Audrey Hall ngồi trước bàn trang điểm. Có một chiếc gương đồng bị nứt trên mặt bàn.
"Gương kia, gương kia, hãy thức tỉnh...
"Nhân danh gia tộc Hall, ta ra lệnh cho ngươi thức tỉnh!"
...
Cô thay đổi giữa nhiều câu thần chú khác nhau, nhưng chiếc gương hoàn toàn không có phản ứng gì.
Sau hơn 10 phút, cuối cùng cô cũng chọn bỏ cuộc và bĩu môi đầy ấm ức. Cô lẩm bẩm: "Cha quả nhiên đã lừa mình. Ông ấy luôn nói với mình rằng chiếc gương này là báu vật của Đế quốc La Mã, và rằng nó là một vật phẩm phi phàm..."
Giọng cô nhỏ dần. Chiếc gương đồng nằm trên bàn trang điểm đột nhiên phát ra ánh sáng đỏ thẫm, nó nhanh chóng bao trùm lấy cô.
...
Trên biển Sonia, một chiếc thuyền buồm ba cột trông như một di vật cổ xưa đang di chuyển qua một cơn bão.
Alger Wilson đứng trên boong tàu, cơ thể nhấp nhô theo những con sóng biển.
Anh ta mặc một chiếc áo choàng thêu hoa văn sấm sét, trên tay là một chai thủy tinh có hình dáng kỳ quặc. Bên trong chai lúc thì bong bóng cuộn trào, lúc thì sương giá hóa thành tuyết, và lúc thì có dấu hiệu của gió giật.
"Chúng ta vẫn thiếu máu của Cá Mập Ma..." Alger lẩm bẩm.
Đúng lúc đó, một luồng ánh sáng đỏ thẫm xuất hiện trong khoảng không giữa chai thủy tinh và bề mặt lòng bàn tay anh ta. Trong tích tắc, nó cũng bao trùm lấy anh ta.
...
Giữa màn sương mù xám, Audrey Hall lấy lại thị lực. Cô bắt đầu nhận định tình hình trong trạng thái kinh hoàng và bối rối. Cô nhận thấy hình ảnh mờ ảo của một người đàn ông ở phía đối diện cũng đang làm như vậy.
Ngay sau đó, cả hai người bọn họ phát hiện ra một người bí ẩn khác đang đứng ở cách đó không xa, người đó cũng bị bao phủ trong màn sương mù xám.
"Người bí ẩn" đó không ai khác chính là Zhou Mingrui. Anh cũng đang ngơ ngác không kém.
"Thưa ngài, đây là đâu?"
Audrey và Alger lúc đầu giật mình, rơi vào im lặng. Sau đó, họ lập tức đồng thanh lên tiếng.
"Ngài đang định làm gì vậy?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn