Chương 320: Ký kết hợp đồng
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~37 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Leo Arnaud nhìn chăm chằm vào đôi bàn tay trắng muốt như ngọc vừa đẩy chiếc túi LV quay trở lại trước mặt mình, gã không khỏi ngẩn ngơ, đờ người ra một lát.
Hạ Tiểu Bạch với dung nhan thanh nhã thoát tục chỉ khẽ nhìn gã, khẽ lắc lắc đầu rồi nở một nụ cười mỉm nhẹ nhàng.
Trong đôi mắt trong veo như pha lê lấp lánh của cậu lúc này phảng phất như đang chôn giấu một nỗi u buồn đầy cô tịch, một nét buồn "diễm tuyệt thiên hạ" khiến cho người ta vừa nhìn vào đã thấy tan nát cõi lòng, nhưng đồng thời lại càng thêm phần mê muội, say đắm khôn nguôi.
Trời đất ơi, đây quả thực là một cô gái vô cùng lương thiện và thánh thiện biết bao nhiêu cơ chứ! Phải biết rằng một chiếc túi xách hàng hiệu đắt đỏ chính là món quà mà bất kỳ đứa con gái nào trên đời này cũng đều khao khát có được nhất.
Gã từ trước đến nay đã từng vung tiền mua quà tặng cho không biết bao nhiêu là phụ nữ rồi, mấy cái cô nàng đó vừa nhìn thấy đồ hiệu là hai mắt đã sáng rực cả lên, lập tức vồ lấy nhận ngay không một chút do dự. Cho dù có là những cô nàng thuộc diện rụt rè, rơm rớm giữ giá đi chăng nữa, thì cùng lắm cũng chỉ giả vờ do dự một lát, gã chỉ cần buông vài ba lời đường mật là cuối cùng họ cũng sẽ không kìm chế nổi lòng tham mà nhận lấy.
Thế nhưng đây cũng là lần đầu tiên trong cuộc đời, Leo Arnaud mới được tận mắt diện kiến một cô gái có thể dứt khoát từ chối đồ hiệu, lại còn yêu cầu gã quy đổi ra thành tiền mặt để đem đi quyên góp cho những người nghèo khổ như thế này.
Gã hít sâu một hơi, ánh mắt ngập tràn sự mê muội và sùng bái mà nhìn chằm chằm vào Hạ Tiểu Bạch.
Gã bỗng phát hiện ra trên chiếc cổ thiên nga trắng muốt của người đẹp đang đeo một chiếc dây chuyền pha lê vô cùng tinh tế và đẹp mắt. Dưới sự phản chiếu của ánh đèn nhà hàng, nó tỏa ra những tia sáng lấp lánh, càng làm tôn lên vẻ thanh tú, nổi bật của bờ cổ ngọc ngà.
Mỹ nhân kết hợp với trang sức quý phái quả thực là đẹp đến nghẹt thở, Leo Arnaud trong lòng không ngớt lời tán thưởng. Gã thầm nghĩ, liệu lát nữa mình có nên tìm cách mua tặng cho cô nàng vài bộ trang sức cao cấp khác hay không đây.
• Tiểu Bạch tiểu thư, cô thực sự đúng là một vị thiên sứ vô cùng nhân từ và lương thiện mà.
Gã vừa nói vừa thọc tay vào túi áo vest, rút ra một cây bút máy cùng một quyển séc cá nhân, tùy ý phóng bút vung tay viết xuống một con số 50 vạn tệ (khoảng 1, 7 tỷ VNĐ) rồi hai tay cung kính đưa tới trước mặt Hạ Tiểu Bạch.
• Tiểu Bạch tiểu thư, đây là tấm séc trị giá 50 vạn tệ, coi như là tấm lòng của tôi gửi tặng cho những đứa trẻ em nghèo vùng núi của Hoa Hạ nhé.
• Thực sự phải làm phiền cô đứng ra lo liệu giúp tôi vụ này rồi.
Hạ Tiểu Bạch khẽ mấp máy bờ môi đào, trong lòng không khỏi có chút chấn động. Cậu sống trên đời ngần ấy năm trời, thực sự là chưa từng bao giờ được tận tay cầm một khoản tiền lớn đến như thế này bao giờ. Đúng là cái đám tài phiệt, 50 vạn tệ mà nói quyên góp là vung tay quyên góp cái rẹt, không thèm chớp mắt lấy một cái.
Cậu thầm nghĩ, dù sao thì số tiền này cũng là dùng để làm việc thiện, giúp đỡ cho các em nhỏ vùng cao Hoa Hạ, tội gì mà không nhận cơ chứ. Vả lại đối với mấy cái gã đại công tử ngập ngụa trong tiền này mà nói, 50 vạn tệ phỏng chừng cũng chỉ là ba cái đồng tiền tiêu vặt lẻ tẻ của bọn họ mà thôi.
Hạ Tiểu Bạch vươn đôi bàn tay ngọc ngà tiếp nhận tấm séc, khuôn mặt thanh tú lập tức nở một nụ cười rạng rỡ như hoa nở mùa xuân: • Vậy thì tôi thực sự là phải thay mặt cho các em nhỏ vùng cao cảm ơn anh trai Leo Arnaud rất nhiều ạ. Anh đúng là một người đàn ông vô cùng tốt bụng và đại lượng mà.
Leo Arnaud được người đẹp khen ngợi thì sướng rơn cả người, ngượng ngùng đưa tay lên gãi gãi đầu cười hì hì: • Haha, cái đó là đương nhiên rồi, Leo Arnaud tôi từ trước đến nay lúc nào chẳng là người tốt cơ chứ! ꉂ(ˊᗜˋ*) Sở Thu Hy ngồi bên cạnh chứng kiến cái màn này thì thiếu điều muốn bật cười thành tiếng tại chỗ. Cái gã người Pháp thối này hoàn toàn không biết rằng ngôn ngữ Hoa Hạ của tụi cô vốn dĩ là vô cùng thâm sâu và rộng lớn.
Cái từ "người tốt" (phát thẻ người tốt / Friendzone) ở đây nó mang hai tầng ý nghĩa hoàn toàn khác biệt nhau nhé.
Cô lén lút đưa bàn tay thon nhỏ của mình sang, khẽ véo một cái thật đau vào cái làn da đùi trơn láng, mịn màng của Hạ Tiểu Bạch. Bờ môi gợi cảm quyến rũ khẽ ghé sát tai cậu, thở ra làn hương như hoa lan mà trêu chọc: • Không thể ngờ được nha, Tiểu Bạch nhà mình thế mà lại cũng có cái tố chất làm một cô nàng trà xanh chính hiệu cơ đấy.
Hạ Tiểu Bạch trên trán lấm tấm một tầng mồ hôi hột, nhỏ giọng đính chính: • Tớ mới không phải là trà xanh nhé!
Sở Thu Hy tủm tỉm: • Được rồi, vậy thì cậu chính là một đóa bạch liên hoa (白蓮花 - hoa sen trắng ngây thơ giả tạo).
Trong khi đó, gã Benjamin ở đối diện lúc này cũng đã bị cái sự "lương thiện, cao thượng" của Hạ Tiểu Bạch làm cho mê muội đến mức đổ đứ đừ rồi. Ban đầu anh ta còn tưởng cô nàng này vừa vào cửa đã nhận ngay chiếc túi của Leo Arnaud là cái kiểu con gái hám của, bái kim vật chất tầm thường cơ chứ. Cái điều đó lúc nãy đã khiến anh ta có chút hụt hẫng và thất vọng.
Thế nhưng anh ta nằm mơ cũng không ngờ tới, Hạ Tiểu Bạch nhận túi xong xuôi thì liền lập tức yêu cầu Leo Arnaud phải quy đổi ra thành tiền mặt để đem đi làm từ thiện, giúp đỡ những đứa trẻ nghèo khổ. Cái phẩm chất tốt đẹp và lương thiện này... Nếu dùng câu chữ Hoa Hạ để diễn tả thì đúng chuẩn là "Thượng thiện nhược thủy" (Lành như nước) mà.
Nhìn thấy Hạ Tiểu Bạch cùng Leo Arnaud cứ mải miết trò chuyện vui vẻ với nhau, Benjamin trong lòng bỗng dâng lên một nỗi khủng hoảng, quyết không chịu để bản thân bị tụt lại phía sau. Anh ta cũng lập tức rút bút máy cùng tập séc ra, tùy ý vung tay một cái, dứt khoát viết xuống một con số 100 vạn tệ (khoảng 3, 5 tỷ VNĐ)!
Sau đó, anh ta dùng một ánh mắt vô cùng chân thành mà nhìn Hạ Tiểu Bạch, ôn nhu nói: • Hạ tiểu thư quả thực là một cô gái vô cùng nhân hậu và tốt bụng, ở đây tôi có một tấm séc trị giá 100 vạn tệ.
• Phải làm phiền Hạ tiểu thư giúp tôi đem số tiền này quyên góp cho những vùng núi nghèo khó của Hoa Hạ các bạn nhé.
Hạ Tiểu Bạch cũng không thể ngờ tới gã Benjamin này lại cũng muốn nhảy vào chơi cái trò quyên góp tiền này, đã vậy ra tay lại còn hào phóng, rộng rãi gấp đôi cả Leo Arnaud nữa chứ. Xem ra cái đám công tử nhà giàu này vì muốn lấy lòng và ghi điểm trong mắt cậu mà thực sự là không tiếc tiền tiếc của chút nào rồi.
• Cái này... Dạ, vậy thì tôi xin phép được thay mặt cho toàn thể các em nhỏ vùng cao Hoa Hạ gửi lời cảm ơn sâu sắc đến anh trai Benjamin nhé. Anh cũng là một người đàn ông vô cùng tốt bụng ạ.
Benjamin thấy Hạ Tiểu Bạch cuối cùng cũng chịu ngọt ngào cất tiếng gọi mình là "anh trai", thì trong lòng lập tức sướng điên lên được, cảm giác ngọt ngào ngập tràn lồng ngực. Khóe miệng anh ta khẽ nhếch lên một độ cong đắc ý, ném cho gã Leo Arnaud một ánh mắt khiêu khích.
Leo Arnaud hừ lạnh một tiếng đầy khó chịu, gã lại một lần nữa đưa tay đẩy chiếc túi LV kia quay trở lại trước mặt Hạ Tiểu Bạch: • Tiểu Bạch tiểu thư, tiền thì tôi cũng đã quyên góp xong xuôi rồi, cho nên chiếc túi xách này cô cứ việc an tâm mà nhận lấy đi nhé.
• Cô xinh đẹp tuyệt trần như thế này, tôi bây giờ ngược lại còn cảm thấy cái chiếc túi này có chút tầm thường, không xứng tầm với khí chất của cô nữa là đằng khác đấy.
• Nếu như Tiểu Bạch tiểu thư không chê bai món đồ thô kệch này, thì xin cô nhất định đừng từ chối tấm lòng của tôi nữa nhé.
Hạ Tiểu Bạch vốn dĩ cũng không phải là cái kiểu con gái thích ra vẻ rào trước đón sau, cái màn "trình diễn nghệ thuật trà xanh" vừa rồi cậu cũng đã phô diễn xong xuôi rồi. Nếu hiện tại mà còn tiếp tục từ chối, đẩy qua đẩy lại thì ngược lại sẽ dễ gây ra phản tác dụng, khiến người ta cảm thấy mình giả tạo.
Mặc dù bản thân cậu đương nhiên là sẽ không thèm dùng đến cái thứ này rồi, đem tặng cho Thu Hy thì chắc chắn cô nàng cũng sẽ không thèm nhận đâu. Vậy thì thôi, cứ cầm lấy đem về làm quà tặng cho cô nàng Diệp Lâm vậy.
Hạ Tiểu Bạch vươn đôi bàn tay ngọc ngà thu chiếc túi LV về phía mình, mỉm cười đáp: • Dạ, vậy thì tôi xin nhận ạ, thực sự là vô cùng cảm ơn anh trai Leo Arnaud nhé.
Benjamin ngồi bên cạnh nhìn thấy cảnh này thì trong lòng liền có chút hụt hẫng và khó chịu. Ngày hôm nay anh ta thực ra cũng có chuẩn bị sẵn một món quà đắt tiền để tặng cho phái nữ, thế nhưng ngặt nỗi trước đó anh ta đã đem món quà ấy ra tặng cho Sở Thu Hy mất rồi, và kết quả là đã bị người đẹp họ Sở thẳng thừng từ chối...
Nếu như bây giờ anh ta lại tiếp tục lôi cái món quà cũ bị từ chối ấy ra để đem tặng cho Hạ Tiểu Bạch, thì cái hành vi đó chẳng khác nào là đang cố tình sỉ nhục, bôi tro trát trấu vào mặt người khác cả. Dù sao thì Sở Thu Hy lúc này vẫn còn đang ngồi ở ngay bên cạnh cơ mà.
Benjamin vắt óc suy nghĩ một lát, anh ta tự nhủ cô gái này và Sở Thu Hy là mối quan hệ bạn thân chí cốt của nhau. Nếu như bây giờ mình chủ động đặt bút ký kết cái bản hợp đồng thương mại này với công ty của Sở Thu Hy, thì không biết liệu có thể thuận lợi lấy lòng và khiến cho Hạ Tiểu Bạch cảm thấy vui vẻ, ấn tượng với mình hay không đây.
Cái điều khiến anh ta lo lắng chính là sợ hiệu quả mang lại không được lớn cho lắm... Dù sao thì hai người bọn họ cũng chỉ là bạn bè thân thiết chứ đâu phải là chị em ruột thịt gì đâu.
Hạ Tiểu Bạch ngồi một lúc đã bắt đầu cảm thấy buồn ngủ, khẽ muốn ngáp một cái rồi. Nếu không phải vì cái vụ việc rắc rối này, thì giờ này cậu đã có thể cùng vợ yêu Thu Hy ở trong phòng căn hộ chung cư mà ngọt ngào ân ái, "phát cơm chó" cho nhau rồi chứ đâu phải ngồi đây tiếp chuyện hai cái gã râu ngô này.
Cậu quay sang nhìn Benjamin, khẽ mỉm cười hỏi một câu đầy ẩn ý: • Đúng rồi, anh trai Benjamin này.
• Lúc nãy tôi có nghe loáng thoáng anh bảo là buổi tối ngày hôm nay đến đây là để bàn bạc chuyện hợp tác làm ăn với Thu Hy nhà tôi đúng không ạ?
• Không biết hai người đã bàn bạc công việc tiến triển đến đâu rồi nhỉ?
• Thu Hy nhà tôi vốn dĩ là một cô gái vô cùng thông minh và tài giỏi, chuyện hợp tác chắc chắn là sẽ không có vấn đề gì lớn đâu đúng không anh?
Benjamin còn chưa kịp mấp máy bờ môi để trả lời, thì gã Leo Arnaud ở bên cạnh đã lập tức nhanh nhảu cướp lời, chen ngang: • Tôi tự thấy năng lực và tiềm lực thực tế của công ty Thu Hy tiểu thư quả thực là vô cùng xuất sắc và ấn tượng đấy chứ.
• Thực ra gia tộc Arnault của tụi tôi hiện tại cũng đang có khá nhiều dự án kinh doanh lớn, và đang có ý định muốn tìm kiếm một vài doanh nghiệp hạ nguồn tại thị trường Hoa Hạ để bắt tay hợp tác.
• Thu Hy tiểu thư quả thực đúng là một cô gái vô cùng thông minh, nhạy bén, thiết nghĩ hai bên chúng ta hoàn toàn có thể tiến hành hợp tác sâu rộng với nhau đấy.
Gã ta vốn là một kẻ vô cùng tinh đời, gã đã lờ mờ đoán ra được mối quan hệ giữa Hạ Tiểu Bạch và Sở Thu Hy tuyệt đối không hề đơn giản chỉ là bạn bè thông thường. Rất có khả năng hai cô nàng này chính là một cặp bách hợp (Lesbian) chính hiệu. Thế nên cái việc lấy lòng một người thì cũng đồng nghĩa với việc lấy lòng được cả hai người luôn rồi, một mũi tên trúng hai con nhạn, tội gì mà không làm cơ chứ.
Vả lại, gia tộc gã hiện tại đúng là đang có nhu cầu muốn tìm kiếm đối tác hạ nguồn tại Hoa Hạ thật. Chỉ là mấy cái việc vặt vãnh này bình thường vốn không đến lượt một vị đại công tử như gã phải nhúng tay vào xử lý mà thôi. Công ty của Sở Thu Hy xét duyệt qua thì đúng là một sự lựa chọn không tồi, đây rõ ràng là một cái kèo làm ăn chắc chắn đôi bên cùng có lợi, sinh lời béo bở.
Hơn nữa, sau khi đôi bên đã chính thức thiết lập mối quan hệ hợp tác làm ăn với nhau rồi, gã sẽ có cái cớ vô cùng hợp pháp để thường xuyên hẹn hai người bọn họ ra ngoài gặp mặt, ăn uống giao lưu. Người ta thường nói "mưa dầm thấm lâu", "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén", gã không tin là với cái mác đẹp trai lại còn ngập ngụa trong tiền tài của mình mà lại không thể khuất phục, làm rung động được trái tim của người đẹp.
Cho dù có là một trong hai cô nàng này đổ gã thì cũng là hời to rồi, vì Sở Thu Hy thực sự trông cũng vô cùng xinh đẹp và quyến rũ mà.
Benjamin hoàn toàn không thể ngờ tới gã em họ Leo Arnaud này lại có thể có một quyết định dứt khoát, nhanh gọn và táo bạo đến như vậy.
Anh ta lập tức có chút cuống cuồng và sốt ruột. Vốn dĩ cái bản hợp đồng này trong kế hoạch của anh ta cũng là chuẩn bị đặt bút ký kết rồi, bây giờ thời cơ lại vừa vặn chín muồi như vậy. Đồng thời trong lòng anh ta cũng cực kỳ bực bội vì gã Leo Arnaud dám cả gan nhảy vào tranh giành miếng mồi ngon, húc nhau giành giật đại mỹ nữ phương Đông với anh ta. Cái thằng ranh con này lúc nãy chẳng phải vừa tuyên bố là không có hứng thú với gái Đông Á cơ mờ!
Benjamin không kìm chế nổi lòng mình, liền lập tức buông lời châm chọc, kháy đểu thằng bạn thân bằng tiếng Anh: • Ô hay, không biết vừa rồi là cái gã nào vừa mới mở mồm chê bai công ty của Thu Hy tiểu thư không đủ tư cách, không đủ trình độ để bắt tay hợp tác với gia tộc mình ấy nhỉ?
• Bản thân tôi trước đó đã từng đích thân cùng Thu Hy tiểu thư tiến hành gặp mặt bàn bạc, thương thảo qua lại mấy lần liền rồi.
• Toàn bộ mọi điều khoản chi tiết nhỏ nhất của bản hợp đồng đôi bên về cơ bản cũng đã được thống nhất xong xuôi từ lâu. Vậy thì ngay tại đây, chúng ta dứt khoát đặt bút ký kết luôn cho xong xuôi đi nhé.
Nói xong, anh ta liền dứt khoát rút cây bút máy ra, múa bút quẹt quẹt vài cái đầy dứt khoát, trực tiếp ký tên đóng dấu vào bản hợp đồng trước mắt.
Sở Thu Hy chứng kiến cảnh tượng này thì đương nhiên là không cần phải suy nghĩ nhiều làm gì, cô cũng lập tức cầm bút lên, nhanh chóng ký xoẹt xoẹt vào hai bản hợp đồng y chỉnh như nhau.
Leo Arnaud đứng bên cạnh lập tức rơi vào trạng thái vô cùng ngượng ngùng và ê chề, gã bỗng cảm thấy bản thân mình vừa bị thằng bạn thân tát cho một cú vỗ mặt, cực kỳ là mất mặt trước các mỹ nhân.
Cái câu kháy đểu vừa rồi của Benjamin là được nói ra bằng thứ tiếng Anh vô cùng chuẩn chỉnh, gã đương nhiên không nghĩ là Hạ Tiểu Bạch và Sở Thu Hy lại không nghe hiểu được. Bởi vì gã hoàn toàn có thể đọc ra được một tia mỉa mai, khinh bỉ đang hiện rõ mồn một trên nét mặt của hai cô nàng lúc này.
Chính vì cái điều đó đã khiến cho Leo Arnaud vô cùng tức giận và căm phẫn! Nếu như không phải vì hiện tại ở cái nơi này vẫn còn có sự xuất hiện của hai vị đại mỹ nữ ngồi đây, thì gã thề là gã đã lập tức lao vào tẩn cho cái thằng Benjamin một trận ra bã để dạy cho anh ta một bài học nhớ đời rồi.
Benjamin thì lại hoàn toàn lười chẳng buồn để tâm hay chú ý đến cái thái độ tức giận của gã em họ làm gì, anh ta quay sang nhìn hai cô gái, khẽ nở một nụ cười mỉm lịch lãm: • Đúng rồi Thu Hy tiểu thư, Hạ tiểu thư.
• Hiện tại mối quan hệ hợp tác làm ăn giữa đôi bên chúng ta cũng đã chính thức được thiết lập một cách vô cùng tốt đẹp rồi. Để chúc mừng cho cái kèo hợp tác đôi bên cùng có lợi, song thắng vẹn toàn này, tại sao chúng ta không cùng nhau nâng ly, cạn một chén rượu để chung vui nhỉ?
Vừa nói, anh ta vừa ân cần, chủ động rót đầy vào ly của Hạ Tiểu Bạch và Sở Thu Hy mỗi người một ly rượu hoa quế thơm lừng. Toàn bộ tiêu điểm ánh mắt của anh ta lúc này đều đang dồn hết vào cái dung nhan thịnh thế mỹ nhan, đẹp không góc chết của Hạ Tiểu Bạch.
Hạ Tiểu Bạch nhìn ly rượu trước mặt, trong lòng cũng thừa hiểu cái tình huống này bản thân mình hoàn toàn không có cách nào để mở lời từ chối được rồi, dù sao thì người ta cũng vừa mới nể mặt mình mà bán cho một cái ân huệ lớn, ký kết hợp đồng xong xuôi cơ mà.
Cậu đưa bàn tay thon thả như búp măng ra, nhẹ nhàng nâng ly rượu lên.
Sở Thu Hy thấy vậy thì trong lòng bỗng dâng lên một nỗi lo lắng, bất an vô cùng, cô liền vội vã lên tiếng can ngăn: • Tiểu Bạch, cái loại rượu hoa quế này nồng độ cồn của nó tận hơn hai mươi độ lận đấy...
• Benjamin tiên sinh... Tiểu Bạch nhà tôi từ trước đến nay vốn dĩ là một người hoàn toàn không biết uống rượu đâu ạ.
• Hay là để bản thân tôi đứng ra uống thay cho cô ấy ly này nhé...
Benjamin nhìn vào cái ánh mắt tràn ngập vẻ lo lắng, quan thiết tột độ của Sở Thu Hy dành cho bạn thân, anh ta đương nhiên không nghĩ là Sở Thu Hy đang cố tình tìm cớ để lừa gạt mình làm gì.
Xem ra vị thánh nữ lương thiện trong mộng của anh ta quả thực đúng là một cô nàng ngây thơ, ngoan ngoãn, chưa từng biết nếm qua mùi vị của giọt rượu nào rồi.
Anh ta vừa mới định định mở miệng nói vài câu để ngăn cản không cho người đẹp phải khó xử, thì Hạ Tiểu Bạch ở bên cạnh đã vô cùng dứt khoát, ngửa cổ nốc cạn sạch sành sanh ly rượu vào bụng từ bao giờ rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn