Chương 305: Hồng Môn Yến?!
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~25 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Sở Vân Chính mấp máy đôi môi, gạt gạt điếu xì gà cho rụng bớt tàn thuốc.
Ánh mắt ông sắc lẹm như dao cạo, quẹt thẳng về phía cái dáng người gầy gò, nhỏ thó đang đứng trước mặt... Ủa, đây là một thằng bạch diện thư sinh trói gà không chặt á? Ông lập tức nhíu chặt đôi lông mày sâu róm lại.
Có đánh chết Sở Vân Chính cũng không ngờ nổi con gái rượu của mình lại đi thích một thằng ranh con trông có nét èo uả, ẻo lả như con gái thế này. Ông vẫn còn nhớ như in hồi Thu Hy còn nhỏ, con bé mở miệng ra là bảo sau này lớn lên nhất định phải gả cho một người đàn ông cao lớn vạm vỡ, oai phong lẫm liệt giống như bố cơ mà.
Ông lạnh lùng nhìn chằm chằm Hạ Tiểu Bạch, từ trong khuôn miệng phả ra một làn khói trắng mờ nhân ảnh: • Thằng ranh, chính mày là đứa dám ngủ với con gái tao, lại còn cả gan mở mồm chửi tao là đồ chó con đúng không?
• Nhưng tao nhìn mày trông mặt búng ra sữa thế kia, chẳng có vẻ gì là lợi hại như cái giọng điệu gấu biển của mày trong điện thoại cả.
Khuôn mặt trắng ngần của Hạ Tiểu Bạch thoáng cái tràn ngập vẻ ngượng ngùng, mồ hôi hột thi nhau từ chân tóc trượt dài xuống tận cằm: • Bố... Bố vợ đại nhân, con chào bố ạ.
Sở Vân Chính hừ lạnh một tiếng: • Đừng có ở đây mà thấy sang bắt quàng làm họ, nhận thân nhận thích với tao. Có gan thì đi theo tao lên đây.
Nói đoạn, ông quay người sải bước đi lên du thuyền. Sở Thu Hy thấy vậy liền dở giọng nũng nịu, vừa lôi lôi kéo kéo tay ông vừa phân bua: • Bố này~ Bố đừng nổi cáu có được không, Tiểu Bạch bạn ấy là người tốt lắm đó.
Sở Vân Chính nghiến răng một cái, thẳng tay gạt phắt bàn tay nhỏ nhắn của Sở Thu Hy ra. Tục ngữ có câu "đau ngắn còn hơn đau dài", hôm nay cho dù con gái có dở hết ngón nghề làm nũng ra thì cũng vô tác dụng với ông thôi.
Sở Thu Hy thấy bố nhất quyết không thèm đoái hoài gì đến mình thì tức tối phồng cả hai má lên. Cô biết lần này bố mình thực sự đã nổi trận lôi đình rồi. Đây cũng là lần đầu tiên cô nếm trải cảm giác tuyệt chiêu làm nũng của mình bị mất linh trước mặt bố.
Cô nàng lạch bạch chạy nhanh về phía Hạ Tiểu Bạch.
Hạ Tiểu Bạch lấy bàn tay ngọc ngà quệt đi những giọt mồ hôi lấp lánh trên vầng trán trắng: • Thu Hy ơi, không phải cậu bảo cứ hễ cậu làm nũng là bố cậu kiểu gì cũng mềm lòng sao? Sao tớ nhìn tình hình bây giờ chẳng thấy có tí tác dụng nào thế này.
Sở Thu Hy cũng thở dài một tiếng qua bờ môi chúm chím: • Xem ra bố tớ lần này giận thật rồi. Ai bảo cậu dám cuỗm mất con gái rượu của ông ấy cơ chứ. Mà chuyện đó đã đành, cậu lại còn dám cả gan mắng ông ấy là đồ chó con nữa. Cậu không biết đâu, hồi bố tớ còn nhỏ, ông nội toàn gọi tên cúng cơm của ông ấy là chó con thôi. Cái bí mật này cũng là do một lần ông ấy uống say mướt mới lỡ miệng kể cho tớ nghe đấy.
Hạ Tiểu Bạch nghe xong suýt chút nữa là phì cười thành tiếng. Ông nội của Thu Hy đúng là biết cách đặt tên cúng cơm cho con trai thật đấy.
Sở Thu Hy hích hích vai Hạ Tiểu Bạch: • Đi vào trong thôi cậu.
Hạ Tiểu Bạch đưa đôi mắt to tròn nhìn lên du thuyền, thấy trên đó đã đứng sẵn mười mấy tên bảo vệ đứng dàn hàng. Tên nào tên nấy đều cao từ mét tám trở lên, cơ bắp cuồn cuộn như hộ pháp. Chơi thế này thì bất công cho cậu quá rồi còn gì.
Cậu nghiến chặt răng một cái, ưỡn lồng ngực dưới lớp áo của mình lên: • Chẳng qua cũng chỉ là một trận nổi giận vì hồng nhan thôi mà, vì Thu Hy, ông đây chẳng sợ cái thá gì hết!
Sở Thu Hy cũng nhìn Hạ Tiểu Bạch với ánh mắt ngọt ngào: • Tiểu Bạch của tớ quả nhiên rất dũng cảm, không uổng công tớ cho cậu ngủ cùng.
Trong lòng Hạ Tiểu Bạch dâng lên một nỗi bất lực sâu sắc. Sao nghe cái câu này cứ có cảm giác như tớ mới là đứa bị cậu đè ra ngủ ấy nhỉ. Bố vợ đại nhân ơi ông phải tin con, thực ra là con gái ông ngủ con trước đấy chứ! o(╥﹏╥)o Hai người vừa mới đặt chân lên du thuyền, chiếc siêu du thuyền đã từ từ chuyển bánh, hướng thẳng về phía vùng biển bao la rộng lớn tít tắp không thấy bờ.
Sở Thu Hy ôm lấy cánh tay Hạ Tiểu Bạch đi vào trong khoang tàu, suốt dọc đường đi, đám bảo vệ kia cứ dùng ánh mắt hình viên đạn găm chặt vào người Hạ Tiểu Bạch, trông bộ dạng hệt như muốn nuốt chửng cậu vào bụng vậy. Đại tiểu thư vốn là vị nữ thần trong mộng của toàn bộ anh em bọn họ cơ mà.
Vừa bước vào bên trong khoang tàu, đập vào mắt hai người là một bàn tiệc lớn đã được bày biện sẵn sàng. Rõ ràng đây chính là một trận Hồng Môn Yến không sai vào đâu được.
Sở Vân Chính ngồi chễm chệ ở vị trí chủ tọa, trên mặt bàn ngay trước mặt ông còn đặt sẵn một khẩu "hàng nóng" đen ngòm, lạnh lẽo.
Hạ Tiểu Bạch nhìn thấy cảnh tượng đó suýt chút nữa là hai chân nhũn ra quỳ sụp xuống đất, cũng may có Sở Thu Hy đứng bên cạnh nhanh tay đỡ lấy cậu. Giữa vùng biển khơi mênh mông bạt ngàn thế này, nếu lỡ có bị khử rồi quăng xuống biển làm mồi cho cá thì đúng là có xuống suối vàng cũng không biết kêu oan với ai.
Sở Thu Hy khẽ ghé sát tai cậu thì thầm trấn an: • Nhìn qua là biết súng đồ chơi rồi cậu ơi.
Hạ Tiểu Bạch nhìn Sở Thu Hy bên cạnh, cậu siết chặt nắm đấm nhỏ, gật đầu một cái thật mạnh rồi hiên ngang đi tới ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện thẳng mặt với Sở Vân Chính. Cái bộ dạng lúc này của cậu trông còn vênh váo, ngông nghênh hơn cả Sở Vân Chính, cái mũi nhỏ cứ thế hếch ngược lên tận trời xanh.
Sở Vân Chính thấy Hạ Tiểu Bạch thật sự dám nghênh ngang ngồi đối diện với mình thì hừ lạnh một tiếng: • Nếu bây giờ mày biết điều mà nhảy xuống biển, biết đâu chừng vẫn còn cơ hội bơi được vào bờ đấy. Chứ đợi thêm một lát nữa, tàu tiến hẳn ra ngoài khơi xa rồi thì mày có muốn cũng chẳng còn cơ hội đâu.
Hạ Tiểu Bạch cố gom góp nốt chút khí phách nam nhi ít ỏi còn sót lại trong người ra mà dõng dạc nói: • Bố vợ đại nhân, con gái ông thì con cũng đã ngủ rồi, mà sau này con cũng nhất định phải cưới cô ấy làm vợ. Ông có phản đối thì cũng vô ích thôi!
Nói đoạn, cậu liền thẳng thừng dang tay ôm chầm lấy Sở Thu Hy vào lòng ngay trước mặt thanh thiên bạch nhật và đám đông, bờ môi chúm chím áp chặt lấy làn môi đỏ mọng gợi cảm của cô nàng, tặng cho cô một nụ hôn sâu vô cùng nồng cháy.
Sở Vân Chính ngồi đối diện nhìn thấy cảnh đó thì hoàn toàn đứng hình, trợn mắt hốc mồm luôn!!! Cái thằng ranh con này sao nó lại dám to gan đến mức đó cơ chứ!
• Thằng ranh, mày chán sống rồi đúng không! - Ông lập tức chộp lấy khẩu "hàng nóng" trên bàn, chĩa thẳng vào mặt Hạ Tiểu Bạch.
Sở Thu Hy lúc này cũng đỏ bừng cả khuôn mặt tuyệt mỹ, cô cũng không thể ngờ nổi Hạ Tiểu Bạch lại dám cả gan cưỡng hôn mình ngay trước mặt bố như thế này. Trong phút chốc, cô nàng vừa thẹn vừa ngượng đến mức không biết giấu mặt vào đâu, nắm đấm nhỏ liên tục nện thùm thụp vào khuôn ngực mềm mại của Hạ Tiểu Bạch.
Sở Thu Hy ngượng ngùng mắng khẽ: • Được rồi, cậu hôn thế còn chưa đủ à.
Lúc này Hạ Tiểu Bạch mới buông ra, buông một câu đầy ngông cuồng: • Thu Hy đã là người vợ được định sẵn của Hạ Tiểu Bạch tớ rồi, tớ thích hôn thì hôn, thích ngủ thì ngủ, ai cản được.
Sở Vân Chính cũng bị cái hành động táo bạo, bất ngờ này của Hạ Tiểu Bạch làm cho ngơ ngác mất mấy giây. Dám ngang nhiên cưỡng hôn chiếc áo bông nhỏ tri kỷ của ông ngay trước mặt ông, rốt cuộc là ai đã ban cho cái thằng ranh con này cái lá gan hùm như thế hả!!!!
Sở Vân Chính tức đến mức mặt mũi tối sầm lại như bị linh hồn Quạ Đen nhập xác, ông thẳng tay lật tung cả chiếc bàn ăn sang một bên: • Tụi bây đâu, lao vào tóm cổ cái thằng ranh này lại cho tao, quăng thẳng xuống biển cho cá mập xơi tái!
Bảy tám tên bảo vệ áo đen lập tức xoa tay bóp móng, rầm rập tiến lên vây kín Hạ Tiểu Bạch vào chính giữa.
Hạ Tiểu Bạch nhìn thấy cái thế trận này liền biết hôm nay bản thân mình có mọc thêm cánh cũng khó lòng mà thoát khỏi kiếp nạn này rồi.
Trong lòng cậu bỗng thấy hối hận vô cùng vì cái sự bốc đồng, tinh tướng vừa rồi của mình, hu hu hu. o(╥﹏╥)o Hôm nay xem ra Hạ Tiểu Bạch cậu chắc chắn là tiêu đời nhà nhà rồi. Các cụ ngày xưa nói cấm có sai bao giờ, hồng nhan họa thủy, đúng là không lừa người mà. Từ cổ chí kim đã biết bao nhiêu bậc anh hùng hào kiệt phải ngã ngựa vì hai chữ hồng nhan rồi. Hôm nay Hạ Tiểu Bạch cậu xem như cũng được đứng vào hàng ngũ lưu danh sử sách ấy rồi đấy.
Sở Thu Hy cảm nhận được tấm lưng có phần nhỏ nhắn, gầy gò của Hạ Tiểu Bạch đang khẽ run lên vì thiếu đi cảm giác an toàn. Thế nhưng, chính cái bóng lưng mảnh mai, thon gọn ấy vừa rồi lại mang đến cho cô một cảm giác thỏa mãn và hạnh phúc tột cùng.
Sở Thu Hy không thèm nghĩ ngợi nhiều, cô liền bước lên dang tay che chở cho Hạ Tiểu Bạch ở phía sau lưng mình, đôi mắt đẹp lộ vẻ lạnh lùng sắc lẹm, quét thẳng về phía đám bảo vệ mà quát lớn, trên tay cô không biết từ lúc nào đã xuất hiện thêm một con dao gọt hoa quả sắc lẹm: • Bổn tiểu thư để xem hôm nay đứa nào dám đụng vào một sợi tóc của Tiểu Bạch nhà tôi! Đứa nào dùng bàn tay nào chạm vào anh ấy, bổn tiểu thư sẽ thẳng tay chặt đứt bàn tay đó!
Mấy tên bảo vệ đứng xung quanh thấy vậy thì đưa mắt nhìn nhau đầy e ngại, đây cũng là lần đầu tiên tụi hắn nhìn thấy đại tiểu thư bày ra bộ dạng hung dữ, đáng sợ đến nhường này. Trong mắt bọn họ từ trước đến nay, Sở Thu Hy vốn luôn là một vị thiên kim tiểu thư vô cùng dịu dàng, nhã nhặn. Cô nói năng cực kỳ lịch sự, giọng điệu nhẹ nhàng, mỗi cử chỉ hành động đều toát lên vẻ thanh lịch, lay động lòng người.
Sở Vân Chính cũng không thể ngờ nổi đứa con gái đáng yêu, ngoan ngoãn của mình khi nổi điên lên lại trông đáng sợ đến thế. Ông há hốc mồm định nói cái gì đó, nhưng nhìn con dao gọt hoa quả bén ngót trên tay con gái, ông lại sợ lỡ tay xảy ra chuyện không hay.
Ông liền dời tầm mắt sang găm chặt vào người Hạ Tiểu Bạch, trầm giọng khích tướng: • Là đấng nam nhi đại trượng phu, mà mày lại cam tâm tình nguyện trốn chui trốn nhủi sau lưng một đứa con gái thế à? Cái hồi tao bằng tuổi mày bây giờ, một mình tao đã có thể chấp hết, cân cả mười mấy thằng rồi đấy.
Hạ Tiểu Bạch cạn lời toàn tập... Khổ nỗi ông đây có phải là đàn ông đích thực đâu cơ chứ. Với lại cái thân hình hộ pháp to như cái đình của ông kia, một đấm nện gục một đứa chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay à. Còn ông đây tay chân nhỏ nhắn, eo thon dáng mềm, ngoài cái vòng một hơi lớn ra thì chẳng có cái chỗ nào là lớn cả, bảo ông đây đi so bì thế nào được với ông cơ chứ.
Hạ Tiểu Bạch lúc này cũng quyết định chơi liều một phen, cậu giơ ngón tay chỉ thẳng vào mũi Sở Vân Chính: • Ông cậy mình người đông thế mạnh để bắt nạt kẻ yếu thì cũng có tính là đấng nam nhi đại trượng phu cái nỗi gì đâu!
Sở Vân Chính thong thả đứng bật dậy, thân hình cao lớn xấp xỉ hai mét của ông đổ một cái bóng lớn, nhìn từ trên cao cúi xuống nhìn chằm chằm Hạ Tiểu Bạch: • Ý của mày là... mày đang muốn khiêu chiến, đấu tay đôi một chọi một với tao đúng không? (ꐦ°᷄д°᷅) Không có đâu nha... Con đã nói câu đấy bao giờ đâu... Là tự ông tự biên tự diễn tự nói ra đấy chứ, Hạ Tiểu Bạch lúc này đúng là khổ tâm hết chỗ nói rồi. Đấu tay đôi với cái gã quái vật này thì có khác gì tự mình dâng mạng tới cửa tử đâu cơ chứ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn