Chương 300: Nỗi khổ tâm của Hạ Tiểu Bạch
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~21 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch vô cùng uất ức ngồi thẫn thờ trên giường.
Qua một hồi lâu, cuối cùng cô cũng nghe thấy tiếng của Sở Thu Hy vang lên từ phòng khách bên ngoài. Cô liền đi chân trần lướt nhẹ ra cạnh cửa, hé mở một khe cửa nhỏ.
Bắt đầu âm thầm quan sát!
Hạ Tiểu Bạch phát hiện Sở Thu Hy và Diệp Trường Ca dường như đang nói chuyện với nhau rất rôm rả. Cả hai cô nàng cứ chốc chốc lại cười khúc khích. Tiếc là khoảng cách quá xa, cô chẳng thể nghe rõ họ đang buôn chuyện gì.
Ngay khi Hạ Tiểu Bạch đang tính lẻn ra ngoài để nghe trộm...
• Tiểu Bạch, cậu làm gì ở đấy thế!
Sở Thu Hy chợt phát hiện ra Hạ Tiểu Bạch đang trốn sau cánh cửa phòng ngủ với bộ dạng lấm la lấm lét, trông như đang rình rình mò mò.
Diệp Trường Ca lấy tay che bờ môi đỏ khẽ cười: • Chắc là ghen vì chị buôn chuyện với cưng lâu quá đấy mà.
Sở Thu Hy cũng bất lực thở dài một tiếng: • Thôi không tán dóc nữa, hôm nào tụi mình cùng đi làm đẹp nhé.
Diệp Trường Ca đưa ánh mắt đầy ghen tị nhìn Sở Thu Hy. Chẳng biết cảm giác được ôm ấp quấn quýt với một vị tiên nữ nhỏ nhắn xinh đẹp như Hạ Tiểu Bạch sẽ ra sao nhỉ. Chắc chắn là thích đến mức không muốn rời xa rồi.
Sở Thu Hy nhanh chóng rảo bước trở về phòng ngủ, liền thấy Hạ Tiểu Bạch đang quay lưng về phía mình, ngồi thẫn thờ ở mép giường. Cậu đang mặc chiếc váy liền thân mà cô vừa mua cho, dưới ánh đèn lộ ra bờ vai trần trắng muốt như tuyết cùng đường xương quai xanh với đường nét vô cùng thanh tú.
Sở Thu Hy mỉm cười rạng rỡ, tiến lại gần rồi vòng tay ôm chầm lấy vòng eo con kiến của vị tiên nữ này, dụi dụi đầu vào cổ cậu nũng nịu: • Tiểu Bạch lúc nào cũng mềm mại và thơm tho thoang thoảng thế này hết á.
Được Sở Thu Hy ôm vào lòng, cõi lòng Hạ Tiểu Bạch lại càng thêm mềm nhũn, cậu thực sự chẳng biết phải làm sao bây giờ nữa. Chẳng lẽ cậu phải cắn răng chịu đựng cái sự thật phũ phàng rằng mình vừa bị cắm sừng sao? Nếu sau này Thu Hy cắt đứt hoàn toàn, không qua lại với gã đàn ông kia nữa... thì thôi, vì cuộc sống sau này, cậu cũng chỉ còn cách lựa chọn tha thứ cho cô mà thôi.
Nghĩ đến đây, Hạ Tiểu Bạch nghiến răng một cái rồi đứng bật dậy, đôi mắt đẹp bừng bừng lửa giận nhìn chằm chằm Sở Thu Hy.
Sở Thu Hy cũng hoang mang đứng dậy theo: • Sao thế Tiểu Bạch của tớ? Chẳng lẽ tớ mải buôn chuyện với chị Trường Ca nên cậu giận à?
Hạ Tiểu Bạch mím mím môi nói: • Không phải chuyện của chị Trường Ca. Tớ cũng chẳng buồn nói huỵch toẹt ra đâu, nếu cậu tự mình biết lỗi rồi nhận sai thì tớ sẽ tha thứ cho cậu.
Sở Thu Hy đầy dấu chấm hỏi????? Cô khẽ nghiêng đầu, chớp chớp hàng mi dài: • Lỗi á? Tớ đã làm sai chuyện gì khiến tiên nữ Tiểu Bạch nhà mình không vui thế?
Vừa nói, cô lại một lần nữa ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của Hạ Tiểu Bạch, kéo cơ thể ngọc ngà của hai đứa áp sát vào nhau.
Hành động này làm cho Hạ Tiểu Bạch có chút không tự chủ nổi bản thân. Gương mặt cao sang lạnh lùng, bờ môi đỏ mọng gợi cảm của đối phương ngay trước mắt cậu. Mà mùi hương quen thuộc kia lại một lần nữa ập đến, quanh quẩn nơi đầu mũi Hạ Tiểu Bạch một cách đầy ám muội và khơi gợi.
Gương mặt thanh tú thoát tục của Hạ Tiểu Bạch đỏ bừng lên, cậu lắp bắp chẳng biết phải mở lời thế nào. Cậu đã có kinh nghiệm bị cắm sừng bao giờ đâu cơ chứ.
Sở Thu Hy thấy bộ dạng vừa giận dỗi lại vừa thèm thuồng nhan sắc của mình của Hạ Tiểu Bạch thì càng không nhịn được cười, ngón tay khẽ vuốt ve khuôn mặt trắng ngần mịn màng của cậu: • Thôi mà, nếu tớ có chỗ nào làm Tiểu Bạch không vui, lát nữa cậu cứ đòi lại cả vốn lẫn lời trên người tớ là được chứ gì.
Hạ Tiểu Bạch mím bờ môi nhỏ nhắn, lúc này mới ấm ức nói lý nhí: • Vừa nãy ở trong phòng tắm... cậu gọi điện thoại cho ai đấy? Cậu còn ngọt ngào gọi người ta là cục cưng nữa chứ.
Sở Thu Hy thoáng ngẩn người ra một giây... Ngay sau đó, bờ môi gợi cảm không thể nhịn nổi nữa, cô liền ôm bụng bật cười thành tiếng "phụt".
Cô cuối cùng cũng hiểu vì sao vừa nãy mình tắm xong bước ra lại thấy Hạ Tiểu Bạch nằm bò ra như con cá ươn ở ngay trước cửa phòng tắm rồi. Hóa ra là cậu đã nghe thấy đoạn hội thoại của mình ở bên trong.
Sở Thu Hy bất giác đưa tay vỗ trán, vị tiên nữ nhỏ này ngày thường cũng thuộc dạng thông minh lanh lợi lắm cơ mà, sao lúc ngốc nghếch lên nhìn lại đáng yêu đến thế không biết.
Thấy Sở Thu Hy vậy mà còn dám cười, Hạ Tiểu Bạch lại càng thêm tức giận, cậu nghiến chặt răng, đôi chân thon dài ra sức dậm rầm rầm xuống sàn nhà: • Cậu còn cười à! Tớ chính thức cảnh cáo cậu đấy nhé, từ nay về sau nghiêm cấm cậu không được có bất kỳ qua lại nào với cái gã đó nữa!
Sở Thu Hy thực sự cười đến mức thắt cả ruột, cô ngã vật ra giường lăn lộn mấy vòng. Phải mất một lúc lâu cô mới nén nổi nụ cười, bộ dạng lúc nổi cáu của Tiểu Bạch đúng là quá đỗi đáng yêu mà. Cô đưa đôi mắt đẹp nhìn Hạ Tiểu Bạch đang hậm hực, bất lực lắc lắc cái đầu nhỏ: • Tiểu Bạch à xin lỗi nhé, yêu cầu này của cậu thì tớ không làm nổi rồi. Tớ không thể rời xa người đó được đâu, không có người ấy tớ sẽ đau lòng chết mất. Bọn tớ đã cùng nhau trải qua quá nhiều chuyện rồi.
Hạ Tiểu Bạch ngây người... Cậu hoàn toàn hóa đá tại chỗ.
Cậu cứ nghĩ Sở Thu Hy sẽ cầu xin mình tha thứ, bản thân cậu cũng đã chuẩn bị sẵn hết những lời thoại bao dung để bỏ qua cho cô rồi, đồng thời nhân cơ hội này nắm thóp lấy quyền chủ động khi hai đứa quấn quýt bên nhau. Thế nhưng Hạ Tiểu Bạch có nằm mơ cũng không ngờ Sở Thu Hy lại có thể thẳng thừng thốt ra câu nói không thể sống thiếu người đàn ông kia.
Trong khoảnh khắc, trái tim của Hạ Tiểu Bạch như rơi xuống hầm băng lạnh giá.
• Cậu... sao cậu có thể đối xử với tớ như thế chứ, tớ đã định bụng sẽ tha thứ cho cậu rồi mà. Nếu bây giờ cậu gọi điện cắt đứt một đao hai đoạn với tên đó, tụi mình liền có thể đi đăng ký kết hôn luôn!
Sở Thu Hy vẫn lắc đầu: • Không được đâu, nếu tụi mình muốn kết hôn thì bắt buộc phải được sự đồng ý của người ấy đấy.
Hạ Tiểu Bạch khựng lại... Chợt, đầu óc cậu lóe lên một tia sáng: • Chẳng lẽ người đó là...!!!!!!
Sở Thu Hy biết Hạ Tiểu Bạch đã vỡ lẽ ra rồi, liền gật gật đầu: • Cậu đoán đúng rồi đấy, "cục cưng" của tớ chính là bố tớ. Mà cũng chính là bố vợ tương lai của cậu đấy nhé. Cậu bảo tớ đoạn tuyệt quan hệ với bố ruột của mình sao? Chuyện này là tuyệt đối không thể nào rồi...
Hạ Tiểu Bạch từ trạng thái tức giận lập tức chuyển sang sợ hãi, cậu ngồi phịch xuống giường, khuôn mặt nhỏ nhắn thoắt cái trở nên trắng bệch không còn một giọt máu.
• Thế này thì... thế này thì tớ tiêu đời nhà tớ rồi còn gì nữa?
Sở Thu Hy cũng ngồi xuống bên cạnh cậu, đặt bàn tay ngọc ngà lên bờ vai trần mịn màng của cậu, tò mò hỏi: • Tiêu đời là thế nào cơ?
Đúng lúc này, ánh mắt cô vô tình liếc thấy chiếc điện thoại đang đặt ở một bên. Sở Thu Hy như chợt nghĩ ra điều gì đó, khóe miệng cô khẽ giật giật rồi hỏi: • Tiểu Bạch... Cậu không phải là đã lấy điện thoại của tớ để nói chuyện với ông ấy rồi đấy chứ?
Hạ Tiểu Bạch mếu máo, trưng ra bộ mặt như sắp khóc đến nơi: • Không chỉ nói chuyện đâu, tớ còn mắng cho ông ấy một trận tơi bời hoa lá, lại còn chửi ông ấy là đồ chó con nữa cơ...
Sở Thu Hy nghe xong thì hai mắt đảo điên, suýt chút nữa là ngất lịm đi tại chỗ. Cô đưa tay guốc lên trán bất lực: • Tiểu Bạch ơi là Tiểu Bạch, tớ cũng chẳng biết phải nói cậu thế nào nữa rồi. Cậu... chắc là chưa làm lộ thân phận con gái của mình đấy chứ?
Hạ Tiểu Bạch lắc đầu: • Tớ bảo với ông ấy là tớ là bạn trai của cậu, hai đứa mình dọn về sống chung và ngủ cùng một giường rồi. Ông ấy hét lên bảo là sẽ băm vằm tớ ra thành trăm mảnh, đem đổ tro cốt của tớ đi...
Sở Thu Hy đưa ánh mắt đầy vẻ "nén bi thương" nhìn Hạ Tiểu Bạch: • Tiểu Bạch à, cậu cũng biết bố tớ vốn là dân xã hội lăn lộn đi lên mà. Ông ấy xưa nay đã nói là làm đấy. Đặc biệt là với mấy kẻ dám cả gan bắt nạt con gái rượu của ông ấy, ông ấy lại càng hung ác tàn bạo hơn.
Hạ Tiểu Bạch lúc này sợ hãi đến mức hai hàm răng cứ va vào nhau cầm cập. Chưa kịp gặp mặt mà đã chửi thẳng mặt bố vợ một trận ra trò, mà bố vợ lại còn là đại ca xã hội hung tàn bạo ngược nữa chứ. Truyện tiểu thuyết có hư cấu cũng chẳng dám viết cái tình tiết như thế này.
• Thế... thế bây giờ tớ phải làm sao đây?
Sở Thu Hy bất lực nói: • Nếu cậu đã xác định muốn cưới tớ thì trốn cũng chẳng trốn được đâu. Cậu cứ chuẩn bị tinh thần đối mặt với hiện thực mà đấu tay đôi chính diện với ông ấy đi thôi. Nhớ trang bị sẵn mũ ba với giáp ba vào nhé, biết đâu lại vớt vát được chút tác dụng nào đó.
Hạ Tiểu Bạch nhìn Sở Thu Hy: • Có đến mức phóng đại như thế không cậu...
Sở Thu Hy khẽ thở dài một tiếng: • Tớ nói thật không phóng đại một chút nào đâu. Mấy tên con trai từng có ý đồ trêu ghẹo tớ trước đây, nếu không bị đánh gãy chân thì cũng bị đánh gãy tay, không thì cũng phải nằm viện nửa năm đến một năm trời. Nếu bố tớ mà biết cậu đã "ngủ" tớ rồi, theo lẽ thông thường chắc ông ấy sẽ thiến cậu luôn đấy. Nhưng mà may quá, cậu căn bản là làm gì có cái đó đâu.
Hạ Tiểu Bạch nuốt nước bọt một cái ực, đúng là trong cái rủi lại có cái may, may mà cậu thực sự không có "công cụ gây án". Chuyện này không biết nên gọi là sự may mắn trong bất hạnh... o(╥﹏╥)o... hay là một nỗi bi ai nữa đây...
Đúng lúc này, chiếc điện thoại trên bàn lại một lần nữa đổ chuông liên hồi.
Ánh mắt của Hạ Tiểu Bạch và Sở Thu Hy đồng loạt đổ dồn về phía màn hình, tên người gọi hiển thị trên đó chính là: Cục cưng - Bố của Sở Thu Hy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn