Chương 270: 【Thắng Thiên Bán Tử】Hạ Tiểu Bạch
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~38 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch nhìn Nhậm Thiên Tề với ánh mắt vô cùng kiên định, bày ra bộ dạng hôm nay không nhận được sự chỉ giáo thì quyết không từ bỏ.
Hạ Thiên Vũ ở bên cạnh cuống quýt kéo kéo vạt áo Hạ Tiểu Bạch, lo lắng ra mặt:
"Anh Tiểu Bạch ơi, anh đừng có kích động, cả giận mất khôn mà!"
Thế nhưng Hạ Quang Thần nhìn bộ dạng quật cường, cứng cỏi này của đứa cháu gái cưng thì lại vô cùng mãn nguyện, gật đầu cái rụp:
"Không hổ là Tiểu Bạch nhà ta! Dẫu biết rõ đối phương là cao thủ trùng trùng điệp điệp nhưng vẫn kiên định đứng ra đòi lại thể diện cho ông nội."
'"Có điều ông nội thấy chuyện này cứ thế bỏ qua đi cháu ạ, tự dưng ông cũng mất hết hứng thú đánh cờ rồi."
"Hay là Tiểu Bạch đi cùng ông ra cây cầu nhỏ bên hồ, chúng ta vừa đi dạo trêu chim vừa thưởng hoa có phải nhã thú hơn không."
Đám hậu bối xung quanh cũng nhao nhao khuyên bảo Hạ Tiểu Bạch đừng có cậy mình trẻ tuổi mà hiếu thắng.
Nhậm Nhã Nhã lên tiếng:
"Tiểu Bạch này, thím công nhận cháu gảy cổ tranh vô cùng xuất sắc, thế nhưng riêng về khoản cờ vây này thì cháu thực sự không phải là đối thủ của bố thím đâu."
Hạ Thiên Hạo thì nhếch mồm cười khẩy đầy vẻ châm biếm:
"Cháu thấy cái thằng này chỉ giỏi ra vẻ làm màu, thích đi loè thiên hạ thôi. Cơ mà lần này lại dám múa rìu qua mắt thợ, đâm đầu vào đúng tay ông ngoại cháu thì đúng là chán sống rồi."
Nhậm lão gia tử đưa tay vuốt vuốt chòm râu bạc trắng, híp mắt nhìn Hạ Tiểu Bạch:
"Cháu chính là thằng ranh con của cái thằng ranh con Hạ Văn Hải đó sao?"
"Trông chả giống tí nào cả nhỉ..."
"Nhưng mà thôi kệ đi... Người trẻ tuổi có lòng tự tin là tốt, thế nhưng nói thật một câu nhé, cháu muốn thắng được lão già này thì trình độ còn non và xanh lắm, còn cách xa một vạn tám nghìn dặm cơ."
"Ta cũng không muốn mang tiếng là lấy lớn bắt nạt nhỏ, bắt nạt một đứa hậu bối như cháu đâu. Cháu cứ nghe lời ông nội cháu, đi ra bờ hồ mà trêu chim đi cho lành."
Hạ Tiểu Bạch nghe xong mớ lời khuyên bảo, khích tướng của đám người xung quanh nhưng tâm thế vẫn bất động như kiên thạch. Cô cũng có muốn thế đâu cơ chứ! Nhưng khổ nỗi nếu nhiệm vụ này mà thất bại, cô sẽ lập tức bị hệ thống cưỡng chế giật điện tê người suốt mười phút đồng hồ, chưa kể cái xác suất cao dẫn đến tình trạng tiểu tiện không tự chủ ngay tại chỗ nữa... Như thế thì đúng là nhục nhã, bôi tro trát trấu vào mặt, xã hội hắt hủi cho đến chết mất.
Hạ Tiểu Bạch vẫn giữ nguyên đôi mắt đẹp kiên định nhìn thẳng vào Nhậm lão gia tử:
"Cháu vẫn nhất quyết muốn xin nhận sự chỉ giáo của ông ạ!"
Nhậm lão gia tử khẽ nhíu đôi lông mày bạc lại, sắc mặt đã lộ rõ vẻ không vui. Người lớn đã chủ động bắc bậc thang cho đi xuống rồi mà cái thằng nhóc này còn cứ ngoan cố, bám riết không buông là sao.
"Hạ Tiểu Bạch!!!"
Hạ Quang Thần thấy Hạ Tiểu Bạch một mực khăng khăng muốn hướng Nhậm Thiên Tề thỉnh giáo, ông cụ liền nghiến răng nghiến lợi, hạ quyết tâm lên tiếng:
"Lão già họ Nhậm kia! Nếu Tiểu Bạch nhà ta đã có lòng muốn hướng ông chỉ giáo, ông cứ ra tay chỉ điểm cho nó vài đường đi xem nào!"
Khóe môi Nhậm Thiên Tề khẽ nhếch lên một nụ cười đắc ý. Cái lão già Hạ Quang Thần này đúng là già lẩm cẩm thật rồi. Vì nuông chiều một đứa cháu trai mà dám chủ động đâm đầu vào cái hố chôn này, vậy thì cũng đừng trách lão già này ra tay tàn nhẫn nhé.
Nhậm Thiên Tề vừa dứt lời, trong lòng Hạ Quang Thần bỗng chốc "bịch" một cái nhẹ. Vì quá xót cháu gái cưng nên ông cụ nhất thời quên mất cái bản chất gian trá, lão lừa đảo của cái lão già họ Nhậm kia rồi.
Nhậm Thiên Tề cười hắc hắc vuốt râu nói:
"Bản cao thủ đây dẫu gì cũng là cao thủ trong giới cao thủ, thuộc hàng đỉnh cấp đại sư rồi, cháu muốn học hỏi chỉ giáo từ ta thì cũng được thôi."
"Thế nhưng ta đây không có thói quen làm việc không công đâu nhé, cái giá để mời ta ra tay là chát chúa lắm đấy!"
"Ta nhớ không nhầm thì đợt vừa rồi ông bạn già có săn lùng được một bức thư họa cổ từ thời nhà Tống cực kỳ giá trị đúng không?"
"Ta cũng không thèm bắt nạt ông làm gì."
"Nếu cái lão cẩu già họ Hạ ông dám cam đoan lôi bức cổ họa đó ra làm phần thưởng đặt cược cho ván đấu này, thì ta mới miễn cưỡng hạ mình xuống ngồi đánh với đứa cháu bảo bối này của ông một ván."
Hạ Quang Thần suýt chút nữa thì tức đến mức hộc máu mồm. Cái lão gia hỏa này đúng là cáo già thành tinh, mưu mô xảo quyệt khôn lường! Sao lão lại biết chuyện mình mới tậu được một bức cổ họa thời Tống cơ chứ? Đây là bảo vật ông cụ phải cất công chi ra hơn 3 triệu tệ (hơn 10 tỷ VNĐ) mới rước về được, đêm qua lúc đi ngủ ông còn phải ôm khư khư trong lòng cơ mà.
Bây giờ bảo vật còn chưa kịp ấm chỗ mà đã phải mang ra làm cái tiền cược cho một ván đấu nắm chắc phần thua, nghĩ đến thôi là tim gan ông cụ đã đau thắt lại như có ai cào xé. Thế nhưng, khi ông đưa mắt nhìn sang, thấy đôi mắt to tròn, ngập tràn nước long lanh đầy vẻ mong đợi của Hạ Tiểu Bạch, ông cụ đành phải nhắm mắt đưa chân, nghiến răng kèn kẹt đồng ý. Chỉ cần đổi lại được nụ cười và sự vui vẻ của cháu gái Tiểu Bạch thì có mất một bức tranh quý cũng hoàn toàn xứng đáng.
"Được! Lão tử đồng ý với ông!"
Nhậm Thiên Tề lập tức ngửa cổ cười lớn ha hả!!!!
"Tốt! Tốt! Tốt lắm! Vậy thì chúng ta bắt đầu ngay thôi nào!"
Hạ Tiểu Bạch vô cùng cảm kích, khẽ cúi nhẹ người hướng về phía Hạ Quang Thần:
"Cháu xin cảm ơn ông nội nhiều ạ."
Sau đó, cậu mới quay ngoắt đầu sang, nở một nụ cười nhẹ nhàng, đầy ẩn ý nhìn Nhậm Thiên Tề:
"Ông ngoại Nhậm à... Nếu ông nội cháu đã hào phóng lôi bảo vật ra làm tiền cược rồi."
"Thì chẳng lẽ một người có thân phận như ông Nhậm lại không có chút biểu thị, qua lại gì sao ạ?"
"Nếu lát nữa cháu có may mắn giành chiến thắng trước ông, thì cháu cũng phải có phần thưởng xứng tầm chứ nhỉ."
Nhậm Thiên Tề nghe xong suýt chút nữa thì nhảy cẫng lên vì tức, đúng là cái loại nghé con mới đẻ không sợ cọp mà.
"Nếu lão phu đây mà thua một đứa ranh con như cháu, lão phu thề sẽ lập tức trồng cây chuối, đảo ngược người lại để đi tiểu ngay tại chỗ luôn!"
Hạ Tiểu Bạch chán nản lắc lắc cái đầu nhỏ:
"Cháu hoàn toàn không có một chút hứng thú nào với màn biểu diễn trồng cây chuối đi tiểu của ông đâu ạ."
Cơn thịnh nộ trong lòng Nhậm Thiên Tề thực sự đã bị cái thái độ dửng dưng của cậu thiếu niên này chọc cho nổ tung:
"Tốt! Tốt! Tốt lắm!"
"Đây là do cháu tự chuốc lấy, ép lão phu phải ra tay đấy nhé!"
Ông cụ hậm hực thò tay vào trong túi áo, lôi ra một chiếc mặt dây chuyền bằng kim cương vô cùng tinh xảo và lộng lẫy. Đây vốn là món quà ông cụ cất công chuẩn bị để dành tặng cho cô cháu gái cưng Nhậm Sơ Tuyết, tiêu tốn của ông tận hơn 5 triệu tệ (khoảng hơn 17 tỷ VNĐ) chứ không ít đâu.
"Ta lấy món bảo vật này ra làm tiền đặt cược thì thế nào, đã đủ đẳng cấp chưa?!"
Hạ Tiểu Bạch đưa mắt nhìn cái mặt dây chuyền pha lê trên tay ông cụ, trong lòng cũng thầm khen một câu đẹp đẽ. Phía trên có đính một viên pha lê to bự chảng, tổng thể thiết kế vô cùng lung linh, tinh xảo và hút mắt. Nhìn một phát là biết ngay đây là mẫu thiết kế dành riêng cho phái nữ rồi, nếu ván này mình thắng được món đồ này mang về đem tặng cho Sở Thu Hy thì cam đoan cô ấy sẽ thích mê cho mà xem. Hạ Tiểu Bạch gật gật gật cái đầu nhỏ nói:
"Cái dây chuyền pha lê này trông cũng được đấy ạ, thôi thì duyệt tạm cái này vậy."
Nhậm Thiên Tề nghe xong suýt chút nữa thì nghẹn họng hộc máu mồm, cái thằng ranh con này mắt mũi để dưới gót chân hay sao mà mù quáng đến thế hả! Pha lê cái con khỉ mốc nhà cháu ấy! Đây vương mẫu nương nương nó là kim cương tự nhiên hàng thật giá thật đấy có biết không hả!!!! Ông cụ tức đến mức râu tóc dựng ngược, trợn mắt quát lớn: ` "Vậy thì bây giờ chúng ta lập tức khai cuộc!"
Vốn dĩ ban đầu ông cụ còn có ý định sẽ nương tay, nhường nhịn và chỉ bảo cho người trẻ tuổi này vài chiêu. Thế nhưng đến cái nước này rồi thì ông cụ thực sự đã nổi trận lôi đình, hôm nay ông nhất định phải đích thân ra tay, hạ gục sát phạt cho cái thằng ranh con thối tha này thua thảm hại, không còn một mảnh giáp che thân mới hả dạ!!!!
Bởi vì trước đó cái bàn cờ vây cũ đã bị Hạ Quang Thần và Nhậm Thiên Tề lao vào đập cho nát bét rồi. Thế nên Lý Tư Tư đã nhanh nhảu bê ra một bộ bàn cờ vây hoàn toàn mới tinh để thay thế.
Mọi người xung quanh đứng xem bộ dạng nghiêm túc ngồi vào bàn cờ của Hạ Tiểu Bạch, ai nấy đều mang một tâm trạng, sắc thái vô cùng phức tạp, nhưng điểm chung là tuyệt nhiên không một ai tin rằng Hạ Tiểu Bạch có thể làm nên chuyện, giành chiến thắng cả. Hạ Thiên Minh và Hạ Thiên Vũ bấy giờ chỉ thầm cầu nguyện trong lòng sao cho chị Tiểu Bạch của mình lát nữa không bị lão già kia hạ gục quá mức thảm hại, giữ lại chút thể diện là tốt rồi.
Lý Tư Tư thì trưng ra cái khuôn mặt nhỏ nhắn, giơ hai nắm đấm lên làm biểu tượng cổ vũ hết mình.
Nhậm Thiên Tề đưa tay vuốt vuốt chòm râu, lớn tiếng nhắc nhở:
"Nói trước cho mà biết nhé, hạ thủ vô hồi, quân tử hạ cờ miễn đi lại đấy!"
"Cháu tuyệt đối cấm cái trò hở ra một tí là giở giọng ăn vạ, đòi đi lại cờ hệt như cái lão già khú đế ông nội cháu đâu đấy nhé."
Hạ Quang Thần ngồi bên cạnh lập tức nổi điên mắng trả:
"Cái lão già thối nhà ông mới là kẻ hay ăn vạ ấy! Lão tử đây chẳng qua là do tuổi cao mắt mờ nên lỡ tay hạ nhầm vị trí thôi có được không hả!"
Hạ Tiểu Bạch nở một nụ cười nhẹ nhàng thanh lịch:
"Ông nội ơi, chúng ta việc gì phải tranh chấp mấy cái chuyện cỏn con đó làm gì cho mệt xác."
"Hai người cứ để bọn cháu một ván định giang sơn, phân định thắng thua luôn cho nhanh!"
Nhậm Thiên Tề cười khẩy ha hả:
"Cháu là hậu bối trẻ tuổi, lão phu cũng không thèm chấp nhặt bắt nạt cháu làm gì, cho cháu cầm quân Bạch tử đi tiên hạ thủ trước đấy!"
(Nói trước một câu là tác giả tôi cũng mù tịt, không biết một tí gì về bộ môn cờ vây này đâu nhé) Hạ Tiểu Bạch thong thả xếp bằng ngồi xuống đất, sống lưng thon thả giữ thẳng tắp, đôi bàn tay ngọc ngà trắng muốt như búp măng nhẹ nhàng kẹp lấy một quân cờ màu trắng, thanh thoát hạ xuống vị trí "Tinh vị" ở góc trên cùng bên phải của bàn cờ.
Nhậm Phi Hồng đứng xem thấy vậy liền lên tiếng bình luận:
"Đi bước đầu tiên vào vị trí Tinh vị, cái lối khai cuộc này thời buổi bây giờ đã không còn thịnh hành và lỗi mốt lắm rồi."
Hạ Văn Xuyên thì phản bác lại:
"Ấy thế mà vào những năm về trước, trong giới cờ vây thì bước đi khai cuộc vào vị trí Tinh vị này lại cực kỳ phổ biến và làm mưa làm gió một thời đấy chứ."
Nhậm Thiên Tề vốn dĩ hoàn toàn không thèm đặt Hạ Tiểu Bạch vào trong mắt, ông cụ cũng nhanh tay kẹp lấy một quân cờ màu đen, từng bước từng bước bám sát nút bóp nghẹt đối phương. Ông muốn dùng lối đánh dồn dập, tấn công áp đảo ngay từ đầu để không cho Hạ Tiểu Bạch có bất kỳ một giây phút nào được thở dốc hay trở tay cả.
Thế nhưng, thời gian cứ thế thấm thoát trôi qua từng phút từng phút một. Nhậm Thiên Tề bắt đầu dâng lên một cảm giác hoang mang, có cái gì đó sai sai ở đây. Bản thân ông dẫu có dùng đủ mọi chiêu thức, biến hóa khôn lường thế nào đi chăng nữa thì cũng không tài nào tung ra được một đòn chí mạng để kết liễu đối phương. Trong lòng ông thầm nghĩ: Thôi chết, xem ra lần này mình có chút chủ quan, khinh địch quá mức rồi.
Tuy nhiên, ông cụ là người có kinh nghiệm đầy mình nên nhanh chóng điều chỉnh lại tâm lý, khẽ ngước mắt lên nhìn sang phía đối diện đánh giá Hạ Tiểu Bạch. Chỉ thấy Hạ Tiểu Bạch bấy giờ vẫn ngồi vững như bàn thạch ở phía đối diện, thần thái tự nhiên, ung dung tự tại, phong thái điềm tĩnh, không nhanh không chậm hạ từng quân cờ.
Trên khuôn mặt tuyệt mỹ của cậu hoàn toàn không lộ ra bất kỳ một chút dấu hiệu nào của sự căng thẳng hay lo lắng cả, bộ dạng thong thả, thoải mái hệt như thể toàn bộ thế cục của bàn cờ này từ sớm đã nằm trọn trong lòng bàn tay kiểm soát của cậu vậy.
Lại thêm nửa tiếng đồng hồ căng thẳng trôi qua... Lúc này Nhậm Thiên Tề đã mồ hôi hột chảy ròng ròng ướt đẫm cả vạt áo, ông cụ phải đưa tay lên liên tục quệt mồ hôi trên trán. Quân cờ màu đen đang được kẹp giữa hai ngón tay ông cụ treo lơ lửng giữa không trung bấy giờ đã run rẩy bần bật, suýt chút nữa thì rơi bộp xuống bàn cờ vì mất bình tĩnh.
Hạ Tiểu Bạch khẽ mỉm cười nhẹ nhàng giục giã:
"Ông Nhậm ơi đến lượt ông rồi kìa, sao ông không mau mau hạ cờ đi chứ."
Nhậm Thiên Tề bấy giờ lòng dạ đã rối như tơ vò, có chút cuống cuồng gắt gỏng đáp:
"Cái thằng nhóc này sao cứ mở mồm ra là hối thúc người lớn thế hả, ta đây dầu gì cũng là người già cả rồi, tốc độ suy nghĩ chậm chạp đi một chút là chuyện hết sức bình thường chứ sao."
Sau hơn mười phút đồng hồ vắt óc suy nghĩ đến bạc cả đầu. Nhậm Thiên Tề mới hạ quyết tâm, run rẩy đặt quân cờ đen xuống. Thế nhưng, ngay khi ông vừa ngước mắt lên nhìn, thấy khóe môi hồng hào của cậu thiếu niên đối diện khẽ cong lên một nụ cười đầy ẩn ý, trong lòng ông lập tức giật thót một cái, cảm giác điềm báo chẳng lành ập đến.
Bởi vì lúc này, những ngón tay trắng muốt như ngọc của Hạ Tiểu Bạch đã kẹp sẵn một quân cờ trắng, lơ lửng ngay phía trên vị trí mà cậu chuẩn bị hạ thủ dứt điểm.
Nhậm Thiên Tề trợn tròn hai mắt kinh hãi thốt lên!!!!
"Khoan đã! Khoan đã! Chờ một chút! Vừa rồi ta lỡ tay, sơ ý hạ nhầm vị trí mất rồi!"
Hạ Tiểu Bạch nhấp một ngụm trà thơm do Lý Tư Tư vừa cung kính dâng lên, thong thả đáp: "Ông Nhậm ơi, ngay từ lúc khai cuộc hai bên chúng ta đã giao kèo rõ ràng với nhau là hạ thủ vô hồi rồi cơ mà."
Nhậm Thiên Tề bấy giờ đã hoàn toàn mất đi phong độ của một vị đại sư, tức tối đến mức cáu bẳn, nhảy dựng lên ăn vạ: "Cái thằng nhóc này sao cháu chơi không có chút võ đức nào thế hả! Ta dầu gì cũng là người già cả, mắt mờ tai điếc nên lỡ tay hạ nhầm một nước cờ thì có làm sao đâu chứ!"
Đám người xung quanh chứng kiến trận đối đầu kinh điển này ai nấy đều hồi hộp đến mức nín thở, không dám ho he một tiếng nào. Bọn họ dẫu không hiểu sâu về cờ vây thì cũng thừa sức nhìn ra được cục diện hiện tại, chỉ cần quân cờ trắng này trên tay Hạ Tiểu Bạch hạ xuống, thì Nhậm lão gia tử coi như toàn bộ thế trận đại bại, thua sạch sành sanh không còn một mảnh giáp.
Hạ Tiểu Bạch tất nhiên là sẽ không vì cái mác người già cả của đối phương mà nương tay hay mủi lòng đâu, cô tuyệt đối không muốn phải nếm trải cái cảm giác bị hệ thống giật điện tê tái tê người đâu. Bàn tay ngọc ngà của cô chậm rãi, từ tốn đặt quân cờ trắng xuống bàn cờ.
OÀNH!!!
Ngay trong khoảnh khắc quân cờ trắng chạm bàn, toàn bộ hệ thống quân cờ đen của Nhậm lão gia tử hệt như vừa trải qua một trận trận lở tuyết kinh hoàng, bị quân trắng với sức mạnh bẻ gãy nghiền nát, bao vây và tiêu diệt sạch bách không còn một mống trên diện rộng.
Bờ môi anh đào của cô khẽ mấp máy, u uất buông một câu triết lý:
"Một bước đi sai, toàn bàn đại bại, đây đúng là một kết cục bi thảm và đáng buồn của đời người."
Nhậm Thiên Tề trong một cái chớp mắt hệt như vừa già đi thêm mười tuổi, sống lưng thẳng tắp của ông cụ bỗng chốc còng rạp xuống, phải nhờ đến Nhậm Nhã Nhã đứng bên cạnh nhanh tay đỡ lấy thì mới không bị ngã khuỵu. Đến tận lúc này ông vẫn không tài nào tin nổi vào mắt mình, một vị đại sư cờ vây chuyên nghiệp cửu đoạn vang danh thiên hạ như ông, vậy mà lại có ngày phải nếm mùi thất bại nhục nhã dưới tay một thằng nhóc ranh con chưa đầy hai mươi tuổi đầu.
Hạ Quang Thần đứng bên cạnh bấy giờ vẫn chưa kịp nảy số, đơ người ra mất vài giây... Cho đến khi Lý Tư Tư ra sức vỗ tay bộp bộp, cất tiếng cười giòn giã như chuông bạc vang vọng khắp sảnh:
"Ông ngoại ơi! Anh Tiểu Bạch thắng rồi! Thắng thật rồi!"
Hạ Quang Thần bấy giờ mới sực tỉnh táo lại từ trong thế trận, ông cụ lập tức ngửa cổ cười lớn ha hả đầy đắc ý. ʱªʱªʱª (ᕑᗢᓫ∗)˒ Ông cụ nhảy cẫng lên, hoa tay múa chân hớn hở hệt như một đứa trẻ vừa được người lớn phát cho kẹo ngọt vậy!
"Lão cẩu già họ Nhậm kia ông thua rồi nhé! Thua thảm hại rồi nhé!"
"Tiểu Bạch nhà ta đúng là vô địch thiên hạ! Saigo (Tuyệt đỉnh)!"
Lý Tư Tư thì ôm chặt lấy cánh tay của Hạ Tiểu Bạch, nũng nịu cười tít mắt:
"Anh Tiểu Bạch ơi anh đỉnh quá đi mất, không ngờ anh lại có thể đánh bại được cả Nhậm lão gia tử lừng lẫy nữa cơ chứ."
Hạ Thiên Minh và Hạ Thiên Vũ bấy giờ thì sướng quá hóa rồ, hai anh em tay nắm chặt tay nhau cùng nhảy múa một điệu van điên cuồng giữa đại sảnh. Duy chỉ có Hạ Thiên Hạo là trưng ra cái bộ dạng của một con chó săn phe phản diện, chứng kiến cảnh chủ nhân của mình bị đánh bại một cách nhục nhã, khuôn mặt lộ rõ vẻ không tài nào tin nổi vào mắt mình.
Hạ Tiểu Bạch đưa bàn tay ngọc ngà lên xoa xoa cái đầu nhỏ của Lý Tư Tư, ung dung tự tại nói một câu đầy khí phách:
"Chẳng lẽ mọi người bấy lâu nay chưa từng nghe qua cái danh hiệu lẫy lừng của ta sao? Hãy nhớ kỹ, ta chính là [Thắng Thiên Bán Tử] Hạ Tiểu Bạch đấy!"
"Cho dù hôm nay đối thủ ngồi trước mặt ta có là thần minh đi chăng nữa, thì Hạ Tiểu Bạch ta đây cũng sẽ vững vàng thắng người nửa nước cờ!"
Nhậm Thiên Tề tức đến mức khuôn mặt già nua đỏ bừng lên như cái gan gà, hậm hực quát lớn:
"Lão phu không phục! Trận này là do lão phu quá mức khinh địch! Chưa kể lúc nãy mắt mờ tai điếc hạ nhầm quân cờ nữa!"
"Có giỏi thì nhào vô đây làm lại một ván nữa xem nào!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn