Chương 298: Tớ sợ Thu Hy sẽ hiểu lầm
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~21 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch cúi đầu nhìn xuống khuôn mặt căng đầy đáng tự hào của mình, rồi lại dời ánh mắt sang khuôn mặt dáo dác của Triệu Trình. Nắm đấm nhỏ nhắn của cô lại bồi thêm một cú "vì tình anh em" nữa vào cái đầu chó của hắn.
• Cậu còn dám nhìn hả! <( ̄ ﹌  ̄)> Triệu Trình lại thảm thiết kêu lên: • Tôi cũng có muốn nhìn đâu! Nhưng đầu óc tôi không kiểm soát nổi đôi mắt, tại quả đu đủ của cậu to quá mà! Tất cả là tại cậu thôi!!!!!
Hạ Tiểu Bạch nhìn Triệu Trình ngã rầm dưới đất, liền giơ đôi chân thon dài lên đá thêm một trận túi bụi.
• Ui da, ối dồi ôi... (ಥ﹏ಥ) Cho đến khi cô phục vụ bước tới tận nơi, mới kéo Hạ Tiểu Bạch ra khuyên ngăn: • Cô gái xinh đẹp ơi, xin cô đừng "thưởng" cho anh ấy nữa... À không phải... Đừng đánh anh ấy nữa mà.
Thấy cô phục vụ vào can ngăn, Hạ Tiểu Bạch mới hậm hực dừng tay.
Triệu Trình thì thảm hại rồi, hắn thực sự không ngờ Hạ Tiểu Bạch đánh nhau lại giỏi đến thế. Rõ ràng vóc dáng mảnh mai như vậy, chẳng biết cậu lấy đâu ra lắm sức lực thế không biết. Nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại, được Hạ Tiểu Bạch giẫm đạp thế này xem ra cũng không lỗ lắm.
Sau khi hai người rời khỏi quán ăn.
Suốt dọc đường đi, hai người thu hút không biết bao nhiêu ánh nhìn kỳ quặc của người qua đường. Hạ Tiểu Bạch mặc một bộ váy trắng thướt tha tung bay, không chút phấn son mà gương mặt vẫn rạng ngời, lấp lánh như một vị thần nữ. Còn Triệu Trình thì mặt mũi sưng vù như đầu heo, bầm tím khắp nơi, lại còn thêm hai cái quầng thâm mắt thật lớn.
Triệu Trình lén lút nhìn Hạ Tiểu Bạch đang tỏa hương thơm ngào ngạt bên cạnh.
Cô đang dùng đầu ngón tay rảnh rỗi vê vê lọn tóc rủ trước ngực, đôi mắt trong veo phản chiếu ánh nắng hoàng hôn cuối ngày, đẹp đẽ và lãng mạn biết bao. Triệu Trình bỗng nhiên cảm thấy Hạ Tiểu Bạch của bây giờ có chút xa lạ.
Thấy hắn cứ lấm la lấm lét nhìn trộm mặt mình, dáng vẻ như muốn nói lại thôi, Hạ Tiểu Bạch liền bất lực lên tiếng: • Có gì thì nói nhanh lên, cứ úp úp mở mở làm gì.
Triệu Trình ngượng ngùng gãi gãi đầu. Giờ đứng cạnh Hạ Tiểu Bạch hắn cứ thấy không tự nhiên, chẳng còn vẻ ung dung như trước nữa.
Phải biết rằng trước đây ở trường, hai đứa ở chung ký túc xá có thể nói là không chuyện gì không bàn. Chuyện tụi hắn bàn nhiều nhất chính là em gái nào xinh, em gái nào dáng chuẩn, chân dài bao nhiêu, số đo vòng một, vòng hai thế nào. Thậm chí hắn và Chu Thanh còn thường xuyên kéo Hạ Tiểu Bạch cùng xem phim đen, cùng nghiên cứu mấy cái tuyệt kỹ làm sao để con gái đạt được khoái cảm lớn nhất.
Giờ nghĩ lại Triệu Trình đều thấy kỳ kỳ. Kéo một đứa con gái xinh đẹp như tiên đi xem mấy thứ đó, dù da mặt hắn có dày đến mấy, tự tin đến đâu thì lúc này cũng thấy ngượng chín người.
Hạ Tiểu Bạch khẽ nhíu mày, vẫy vẫy nắm đấm nhỏ: • Cậu không phải đang nghĩ mấy thứ không lành mạnh về tôi đấy chứ? Tôi cảnh cáo cậu nhé, dám làm càn là bổn cô nương nhất định sẽ khiến cậu phải hối hận đấy.
Triệu Trình lại gãi đầu: • Chỉ là đột nhiên phát hiện thằng bạn chí cốt của mình hóa ra là con gái, lại còn là một đại mỹ nhân nên tôi chưa quen lắm thôi. Mà này, cậu với Chu Thanh không phải là thật sự có gì đó chứ???
Hạ Tiểu Bạch không nhịn được, giơ chân đá một phát vào mông hắn: • Cậu nghĩ đi đâu đấy, tôi với Chu Thanh đương nhiên là trong sạch rồi. Bổn cô nương đây là người đã có bạn gái rồi nhé! - Cậu khẽ ngẩng đầu đầy kiêu hãnh.
Triệu Trình đưa mắt đầy nghi ngờ nhìn Hạ Tiểu Bạch từ trên xuống dưới một lượt, rồi thong thả buông một câu: • Cậu...
"làm ăn" được không đấy?
Gương mặt thanh tú thoát tục của Hạ Tiểu Bạch thoáng chút ngơ ngác, sau đó đỏ bừng lên vì xấu hổ, côi khẽ dậm chân: • Tớ... tớ vẫn còn tay mà!!! (・'ヘ´・;)ゞ Triệu Trình cười hắc hắc: • Cậu còn có cả miệng nữa cơ mà. Xem ra mấy cái kỹ thuật hồi trước tụi mình cùng nghiên cứu ở ký túc xá sắp có đất dụng võ rồi nhỉ. Chỉ tiếc là thiếu mất cái công cụ gây án quan trọng nhất, hiệu quả chắc bị giảm đi một nửa rồi. Hay là lên mạng mua mấy món đạo cụ về mà...
Hạ Tiểu Bạch đưa đôi mắt đẹp nhìn Triệu Trình. Thực ra cô cũng từng nghĩ đến chuyện dùng đạo cụ để đối phó với Sở Thu Hy, chỉ sợ đến lúc đó lại bị Thu Hy dùng chính thứ đó lật kèo xử lý ngược lại mình. Nếu thế thì Hạ Tiểu Bạch cô chỉ có nước khóc ròng thôi.
Cô cố tình tỏ ra giận dữ, lườm Triệu Trình một cái: • Cậu đúng là cái đồ da mặt dày vô đối. Sao có thể nói mấy lời này trước mặt con gái cơ chứ.
Triệu Trình nhún vai: • Cậu là con gái mà lại thích con gái thật à? Chơi bời chút thì được, chứ vẫn nên tìm một thằng con trai thì tốt hơn.
Hạ Tiểu Bạch nhìn hắn đầy khinh bỉ: • Cậu đừng bảo thằng con trai đó là cậu nhé? Tôi nói cho cậu biết, tôi với Thu Hy là nghiêm túc đấy, bọn tôi ra mắt gia đình hai bên rồi. Bố mẹ tôi đã đồng ý cho hai đứa bên nhau. Cậu có ghen tị cũng chẳng được đâu, tôi cua được một cô nàng vừa xinh đẹp vừa giàu có như Thu Hy đấy, hừ! ( ̄⊿ ̄) Triệu Trình cũng lộ vẻ kinh ngạc: • Cậu đã dẫn người ta về nhà ra mắt bố mẹ rồi cơ à?
Hạ Tiểu Bạch khẽ mấp máy đôi môi đỏ, nở một nụ cười rạng rỡ và ngọt ngào, gật đầu: • Tất nhiên rồi.
Triệu Trình lập tức xìu xuống đầy thất vọng: • Mấy cái cô nàng xinh đẹp các cậu đúng là chỉ thích tự chơi với nhau thôi à.
Hai người vừa đi vừa chuyện trò, chẳng mấy chốc đã đến trạm xe buýt. Hạ Tiểu Bạch đưa ngón tay vuốt lại mái tóc dài rồi nói: • Ký túc xá của tôi với Thu Hy ở ngay gần đây thôi, cậu tự đi xe về đi nhé.
Triệu Trình nghĩ ngợi một lát rồi bảo: • Hay là để tôi đưa cậu về đến tận dưới lầu nhé?
Hạ Tiểu Bạch lườm hắn một cái: • Khỏi đi. Tôi đâu phải kiểu con gái cứ gặp người xấu là chỉ biết khóc lóc thúc thít đâu. Hồi trước chẳng thấy cậu quan tâm tôi thế này bao giờ, giờ thấy tôi là gái đẹp một cái là hết mời khách lại đòi đưa về nhà. Đúng là cái đồ trọng sắc khinh bạn.
Triệu Trình lại bày ra bộ dạng cực ngầu: • Cái này người ta gọi là ga-lăng, hiểu không hả?
Hạ Tiểu Bạch đứng nhìn Triệu Trình lên xe rời đi. Cậu một mình rảo bước trên con đường về nhà, phía chân trời xa xăm vệt nắng hoàng hôn cuối cùng cũng vừa tắt, đèn đường bắt đầu lục tục sáng lên.
Hạ Tiểu Bạch trở về căn hộ chung cư.
Vừa vào cửa, cậu đã thấy Diệp Trường Ca đang gác đôi chân dài trắng nần nẫn lên bàn để xem mấy bộ phim tình cảm sến sẩm. Trong lòng cô nàng ôm khư khư bọc khoai tây chiên với mấy gói tăm cay, bên cạnh còn dựng sẵn mấy lon bia. Mái tóc dài thì bù xù rối tung, trông vô cùng xuề xòa luộm thuộm.
Đây chính là bộ dạng ở nhà của vị "nữ thần" trong mộng của biết bao chàng trai bên ngoài đấy.
Diệp Trường Ca nghe thấy tiếng động có người về liền quay đầu lại nhìn một cái. Khi nhận ra đó là Hạ Tiểu Bạch trong bộ váy trắng, khuôn mặt gợi cảm xinh đẹp của cô nàng lập tức tràn ngập vẻ ngạc nhiên và vui mừng, vội vàng nhỏm dậy: • Eo ôi, Tiểu Bạch Bạch của chị, lâu lắm rồi không gặp, chị nhớ cưng muốn chết đi được ấy!
Cô nàng dang rộng hai cánh tay trắng muốt ôm chầm lấy Hạ Tiểu Bạch vào lòng, rồi dùng khuôn mặt mịn màng của mình liên tục cọ cọ vào đôi má trắng ngần của cậu. Động tác vô cùng tự nhiên, hệt như một cô bạn thân thiết.
Diệp Trường Ca nghiêm túc ngắm nhìn Hạ Tiểu Bạch váy trắng thướt tha, tóc dài ngang eo, đầy vẻ ghen tị nói: • Mới nghỉ hè có một chuyến mà sao trông tiên nữ nhỏ lại càng xinh đẹp thế này, đúng là muốn làm cho tất cả con gái trên đời này ghen tị chết mất thôi.
Vừa nói, cô nàng lại một lần nữa ấn đầu Hạ Tiểu Bạch vùi sâu vào bộ ngực đầy đặn của mình.
Hạ Tiểu Bạch chỉ cảm thấy nơi đầu mũi và lồng ngực toàn là mùi hương sữa thơm ngào ngạt tỏa ra từ người Diệp Trường Ca. Tuy rằng cô rất tận hưởng cảm giác này, thậm chí còn mong Diệp Trường Ca cứ tiếp tục "giày vò" mình như thế, nhưng ngặt nỗi Thu Hy cũng đang ở trong căn hộ này. Hạ Tiểu Bạch đành bất lực dùng đôi bàn tay ngọc ngà khẽ đẩy Diệp Trường Ca ra: • Được rồi chị Trường Ca ơi, đừng ôm nữa, em sợ Thu Hy nhìn thấy lại hiểu lầm mất.
Diệp Trường Ca mím bờ môi đỏ mọng, cố tình bày ra vẻ mặt hờn dỗi: • Hứ, con gái đã có người yêu đúng là có khác nha. Chẳng bù cho chị, cô đơn lẻ bóng hơn hai mươi năm trời, đúng là trống trải, cô đơn và lạnh giá mà.
Hạ Tiểu Bạch lườm cô nàng một cái: • Chị Trường Ca xinh đẹp thế này, chỉ cần ngoắc ngoắc ngón tay một cái là không biết có bao nhiêu anh chàng đẹp trai, cô nàng xinh gái tự nguyện ngã vào lòng chị rồi. Với lại, chẳng phải chị với cô giáo Phi Phi ở trường tụi em đang có gì đó với nhau sao?
Diệp Trường Ca thở dài một tiếng: • Chị với cô ấy cùng lắm cũng chỉ dừng lại ở mức "bạn thân mập mờ" thôi, chứ người yêu thì chưa tính. Chị cũng muốn tiến thêm bước nữa với cô ấy lắm, mà chẳng biết phải mở lời thế nào. Xung quanh Phi Phi nhiều gái xinh quá, chị sợ mình không giữ nổi cô ấy.
Đôi mắt đẹp của Hạ Tiểu Bạch khẽ híp lại, đột nhiên nghĩ ra một ý tưởng hay ho: • Hay là để em làm bà mai se duyên cho hai người nhé? Em với cô Phi Phi nói chuyện cũng khá hợp nhau đấy.
Diệp Trường Ca nghe vậy thì mặt mày rạng rỡ, vui mừng khôn xiết. Sao cô nàng lại không nghĩ ra việc nhờ Hạ Tiểu Bạch làm cầu nối cơ chứ! Cô nàng vui sướng dùng hai tay nâng gương mặt tuyệt mỹ của Hạ Tiểu Bạch lên rồi hôn chụt một cái rõ kêu: • Thế thì hạnh phúc sau này của chị Trường Ca đành trăm sự nhờ vào em gái Tiểu Bạch nhé!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn