Chương 288: Tái ngộ Sở Thu Hy
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~15 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Sau chuyến bay kéo dài chưa đầy hai tiếng đồng hồ, chiếc phi cơ đã hạ cánh an toàn xuống sân bay sầm uất. Hạ Tiểu Bạch cảm thấy có chút mỏi mệt, cô vươn vai làm một cái lười biếng, khéo léo phô diễn trọn vẹn đường cong cơ thể đầy mê hoặc dưới ánh nắng mặt trời. Chỉ cần đứng im một chỗ thôi, vóc dáng cao ráo, thon thả và hoàn mỹ của cô đã tự khắc biến thành một bức tranh phong cảnh tuyệt đẹp, thu hút vô số ánh nhìn của những hành khách qua đường.
Hạ Tiểu Bạch kéo chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống rồi bước ra khỏi sân bay. Với cái nhan sắc đỉnh chóp này của cô, suốt cả chuyến bay vừa rồi cô liên tục bị mấy gã đi cùng đến bắt chuyện, xin info. Thế nên bây giờ cô bắt buộc phải đội mũ vào để né mấy cái rắc rối không đáng có.
Trong lòng cô thầm nghĩ, kỳ nghỉ hè dù sao cũng đã hoàn toàn kết thúc rồi. Cái hệ thống củ chuối kia chắc cũng phải cho phép cô quay lại phong cách ăn mặc trung tính, tomboy bình thường rồi chứ nhỉ? Nhưng thật đáng tiếc, cái hệ thống "chó gặm" này không những bặt vô âm tín, hoàn toàn không thèm phản hồi, mà ngay cả cái giao diện chỉnh sửa kiểu tóc cũng bị khóa chặt, không cách nào sử dụng nổi.
Hạ Tiểu Bạch nhìn dòng người tấp nập kéo theo vali qua lại giữa sân bay đông đúc, cô cũng nhanh chóng rảo bước đi ra ngoài. Bởi vì cô đã hẹn trước với Thu Hi là sau khi xuống máy bay sẽ lập tức gặp nhau. Mấy ngày nay ở nhà họ Hạ thực sự đã suýt chút nữa làm cô nghẹt thở mà chết rồi. Tuy rằng người ta vẫn thường bảo "tự lực cánh sinh, cơm no áo ấm", tự mình giải quyết cũng tốt, nhưng mà cái cảm giác ở bên cạnh cô người yêu vẫn cứ gọi là phê pha, kích thích hơn nhiều.
Lúc này đang là khoảng thời gian cuối hạ đầu thu. Giữa trưa, trên các tuyến phố thời tiết vẫn còn khá oi ức, đám ve sầu cuối mùa đang cố gắng tấu lên những khúc nhạc kết thúc của mình. Đi dọc theo con đường rợp bóng cây xanh, chỉ lác đác vài bóng người qua lại.
Đi chưa được bao xa. Hạ Tiểu Bạch đã nhìn thấy từ đằng xa một vóc dáng mảnh mai, xinh đẹp mà cô hằng đêm mong nhớ. Nàng mỹ nhân mặc một chiếc váy liền thân màu xanh nhạt đang khẽ tung bay trong gió. Góc nghiêng thần thánh của nàng dưới bóng cây râm mát lại càng hiện lên vẻ mịn màng, tinh tế. Đôi chân dài miên man dẫm trên đôi giày cao gót, cứ thế lặng lẽ đứng đợi chờ.
Hạ Tiểu Bạch rón rén bước lên phía trước, từ đằng sau vươn hai bàn tay ngọc ngà trắng muốt ra, nhẹ nhàng che mắt nàng mỹ nhân lại. Bờ môi mọng khẽ mở, ghé sát vào vành tai nàng, phả ra hơi thở thơm ngát như hoa lan rồi nũng nịu hỏi:
"Đố biết ai đây nè?" Giọng nói trong trẻo, thánh thót ngân vang như tiếng chuông bạc.
Sở Thu Hy chỉ cần ngửi cái mùi hương hoa dành dành quen thuộc thoang thoảng kia là đã thừa biết đối phương là ai rồi.
"Tiểu Bạch đừng nghịch nữa, bỏ tay ra mau đi nào, tớ đang nôn nóng muốn đè cậu ra 'húp trọn' lắm rồi đây này."
Hạ Tiểu Bạch có chút bất lực buông hai tay ra:
"Chán chết đi được, không có chút muối nào cả. Cậu không thể giả vờ đoán mò một tí à?"
"Coi như là làm cho tớ vui một tí cũng được mờ."
Sở Thu Hy xoay người lại, đưa hai tay ôm chặt lấy vòng eo thon gọn không một chút mỡ thừa của Hạ Tiểu Bạch, ánh mắt long lanh ngập tràn tình ý nhìn cô. Trên khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng viết đầy chữ "vương vấn si tình":
"Tiểu Bạch vợ yêu ơi, tớ nhớ cậu phát điên lên được ấy, thực sự thực sự chỉ muốn ngay lập tức ngậm cậu vào trong mồm rồi nuốt chửng luôn thôi."
Hạ Tiểu Bạch khuôn mặt thanh cao thoát tục cũng chợt đỏ ửng lên, cô nhìn thẳng vào mắt Sở Thu Hy đầy tình tứ, hai tay cũng thuận thế ôm lấy bờ eo mềm mại, thơm tho của đối phương. Hai nàng mỹ nữ ghé sát vào nhau, hơi thở của người này hòa vào người kia, ngập tràn mùi hương cơ thể quyến rũ của nhau.
"Thu Hi vợ yêu ơi, tớ cũng nhớ cậu chết đi được, giờ tụi mình rủ nhau chạy ngay về căn hộ chung cư luôn có được không nè............"
Hạ Tiểu Bạch còn chưa kịp giở trò động tay động chân, thì cô đã cảm nhận được một bàn tay mềm mại, kiều diễm của Sở Thu Hy đang luồn xuống, vuốt ve đùi mình. Cái sự mềm mại, mượt mà ấy khiến cho tâm hồn Sở Thu Hy như rung lên bần bật, rạo rực không thể kiềm chế nổi. Quả nhiên là cái cảm giác chạm vào người cô nàng tiểu tiên nữ này lúc nào cũng tuyệt vời ông mặt trời như cũ. Tối nay, cô nhất định phải để lại những dấu vết "đóng dấu chủ quyền" của mình trên khắp từng tấc da thịt của cô nàng mới được.
Hạ Tiểu Bạch có chút ngượng ngùng, dẫu sao đây cũng là ở ngoài đường lớn công cộng. Cô dáo dác nhìn ngó xung quanh, cũng may là đoạn đường này không có mấy người qua lại.
"Thu Hi à, tụi mình cứ về phòng rồi muốn làm gì thì làm nha."
Sở Thu Hy gật gật cái đầu nhỏ, bản thân nàng thực sự cũng có chút nhịn không nổi rồi. Biết sao được, ai bảo Hạ Tiểu Bạch nhà nàng lại xinh đẹp đến cái mức quá đáng như thế, đúng chuẩn một con yêu nữ "họa quốc ương dân". Cái loại yêu nữ thế này thì chỉ có thể để bổn tiểu thư ra tay thu phục, dạy dỗ mà thôi.
Sở Thu Hy bảo:
"Tụi mình phải ghé qua siêu thị mua chút đồ để làm cơm tối nay đã chứ."
Hạ Tiểu Bạch nghe vậy liền nở một nụ cười rạng rỡ, vui vẻ ra mặt:
"Đúng là lâu lắm rồi tớ chưa được nếm thử tay nghề nấu nướng của Thu Hi vợ yêu đấy, mới chỉ nghĩ đến thôi mà nước miếng đã chảy ròng ròng rồi này."
Sở Thu Hy đưa ngón tay thon dài lên chạm nhẹ vào bờ môi đỏ mọng:
"Nhưng mà bây giờ tớ đang thấy hơi khát nước rồi, muốn uống cái gì đó quá cơ."
Ngón tay búp măng của Hạ Tiểu Bạch liền chỉ về phía quán trà sữa ở cách đó không xa, cười hớn hở bảo:
"Ở đằng kia có quán trà sữa kìa, cái thương hiệu chuỗi cửa hàng này tớ uống thử rồi, vừa rẻ lại vừa ngon luôn."
Sở Thu Hy khẽ thở dài một tiếng, đôi mắt đẹp liếc xéo cô một cái đầy ẩn ý, nhưng rồi cũng gật đầu đồng ý.
"Được rồi, vậy tụi mình đi uống trà sữa."
Nói rồi, nàng nắm chặt lấy bàn tay ngọc của Hạ Tiểu Bạch, dắt cô đi về phía quán trà sữa.
Hạ Tiểu Bạch lúc này đầu óc mới nảy số, dường như sực nhớ ra điều gì đó, cô mới ngộ ra cái "khao khát" thực sự mà Sở Thu Hy muốn "uống" là cái gì. Hạ Tiểu Bạch liền ghé sát bờ môi nhỏ nhắn vào vành tai Sở Thu Hy, thì thầm đầy ma mị:
"Chờ uống xong trà sữa... tụi mình về nhà 'uống' thêm cái khác... chẳng phải là ngon hơn nhiều sao?"
Ánh mắt Sở Thu Hy lập tức dán chặt vào đôi chân dài trắng bóc, nuột nà đang lấp ló dưới tà váy ngắn của Hạ Tiểu Bạch, nàng nuốt nước bọt một cái đánh ực, trong lòng rạo rực, kích thích không thôi.
"Hì hì, vẫn cứ là Tiểu Bạch đối xử với người ta là tốt nhất thôi hà~"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn