Chương 310: Một Sở Vân Chính đầy lạc lõng
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~29 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Sở Thu Hy nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì chỉ biết bất lực lấy tay che trán.
Mồm Sở Vân Chính thì vẫn đang không ngừng phun ra mấy ngụm nước biển mặn chát, thế nhưng cái miệng thì vẫn cứ oang oang đòi phải uống rượu tiếp cho bằng được. Cô thầm thề với lòng mình rằng, sau này tuyệt đối, vĩnh viễn không bao giờ cho phép Hạ Tiểu Bạch và ông bố già này cùng nhau đụng vào một giọt rượu nào nữa. Càng không thể để cho hai cái người này có cơ hội ở riêng với nhau.
Trời mới biết nếu còn có lần sau thì bọn họ sẽ lại bày ra cái trò kinh thiên động địa gì cơ chứ. Thậm chí Sở Thu Hy còn chẳng dám nghĩ tiếp xuống dưới nữa, càng nghĩ càng thấy rợn tóc gáy.
Cô liếc nhìn Sở Vân Chính, dở giọng hờn dỗi nói: • Con thấy bố tốt nhất là nên tự quản cho tốt bản thân mình trước đi đã!
• Cẩn thận con mà đem cái chuyện bố uống rượu say khướt, lại còn lộn cổ xuống biển làm mồi cho cá để đám đàn em vớt lên kể cho mẹ nghe, xem bố tính thế nào!
Sở Vân Chính tuy rằng không phải là kiểu đàn ông sợ vợ một phép, thế nhưng ông lại là người cực kỳ trân trọng và quan tâm đến bà xã của mình. Ông không chỉ là một tên cuồng con gái vô độ, mà còn là một gã cuồng vợ chính hiệu... Ở cái nhà này, địa vị gia đình của ông hoàn toàn xếp ở hàng bét bảng.
Thế nhưng trong cái ký ức mờ mịt, loang lổ vì men say của mình, ông cứ có cảm giác vừa nãy hình như mình bị một ai đó thẳng tay tát cho một phát văng xuống biển thì phải...
Sở Vân Chính lắc lắc cái đầu cho tỉnh táo, thầm nghĩ chắc là do bản thân mình đã uống quá say nên mới sinh ra cái ảo giác hoang đường đó thôi. Ông liền bày ra bộ dạng có chút nịnh nọt, lấy lòng nhìn Sở Thu Hy: • Con gái rượu ơi, ngàn vạn lần con đừng có đem chuyện bố uống say kể cho mẹ con nghe nhé, con cũng đâu có muốn nhìn thấy mẹ con nổi trận lôi đình đâu đúng không?
Hôm nay chẳng qua là do bố vui mừng quá độ nên mới nhấp môi vài chén thôi mà, dù sao thì đây cũng là ngày đầu tiên bố ra mắt chàng rể tương lai cơ mà. Con thấy bố nói có đúng không?
• Với lại sức khỏe của mẹ con dạo này luôn không được tốt, để bà ấy tức giận quá mức là không ổn đâu đấy.
Sở Thu Hy tức giận đến mức hai bên má phúng phính phồng lên như cá nóc, cô nghiêm túc dặn dò: • Từ nay về sau con nghiêm cấm bố không được uống nhiều rượu như thế này nữa, đặc biệt là những lúc ở cạnh Tiểu Bạch, tuyệt đối cấm tiệt chuyện nhậu nhẹt! Bố cũng phải biết tự nghĩ cho cái thân già của mình đi chứ, tuổi tác thì đã ngần này rồi, không biết giữ gìn sức khỏe là sau này khỏi có cơ hội bế cháu ngoại luôn đâu nhé.
Sở Vân Chính gãi gãi đầu phân bua: • Nhấp môi vài ly nhỏ thì có làm sao đâu, khó khăn lắm mới tìm được một thằng đàn ông đích thực chịu ngồi bồi tiếp bố vài chén rượu. Cái thằng Tiêu Tiêu thì lại còn quá nhỏ, không thể đụng vào chất cồn được. Chứ nếu mà để mẹ con biết bố dạy thằng Tiêu Tiêu uống rượu, bà ấy không lột da bố ra mới là lạ đấy.
Sở Thu Hy cúi xuống nhìn Hạ Tiểu Bạch đang say khướt nằm bẹp trong lòng mình, kiên quyết nói: • Tóm lại là không cho là không cho! Tửu lượng của Tiểu Bạch nhà con tệ hại đến nhường nào ông cũng thấy rồi đấy. Sau này nếu ông thèm rượu, muốn tìm người bầu bạn thì cứ đi mà uống với đám đàn em bảo vệ của ông kìa.
Sở Vân Chính liếc nhìn mấy tên đàn em đang đứng cười hì hì đằng xa, bĩu môi đầy khinh bỉ: • Thôi xin đi, cái lũ này con ma men nó nhập vào người rồi, cái cơn thèm rượu của tụi nó còn kinh khủng hơn cả bố nhiều. Để tụi nó uống cùng có mà tụi nó nốc sạch bách mấy chai rượu trân tàng của bố à?
Mấy tên bảo vệ nghe vậy liền xoa xoa hai bàn tay vào nhau, cười toe toét: • Đại ca nói thế là oan cho tụi em quá, tụi em thực sự là không biết uống rượu đâu mà, quất một chai là tụi em gục ngay tại chỗ rồi.
• Kìa anh, một chai mà còn bảo không biết uống á? Em đây căng lắm cũng chỉ kham nổi nửa chai thôi nhé.
• Em thì chỉ được vài ly là say quắc cần câu rồi.
Mấy loại rượu ngon mà ông chủ của bọn họ hay uống toàn là những loại danh tửu đắt đỏ bậc nhất mà bình thường có nằm mơ bọn họ cũng chẳng dám bỏ tiền ra mua, mỗi lần nhìn thấy ông chủ khui chai là đứa nào đứa nấy đều thèm đến rỏ cả dãi ra.
Sở Vân Chính trợn tròn mắt lườm tụi nó một cái cháy mặt: • Mẹ kiếp, cái lũ tụi mày hay lén lút lẻn vào kho nốc trộm rượu quý của tao, đừng có tưởng tao là thằng mù mà không biết nhé! Đi đi đi, cút ra chỗ khác chơi hết đi, đừng có đứng đây làm kỳ đà cản mũi, cắt ngang cuộc trò chuyện thân mật giữa tao với con gái và con rể.
Sở Thu Hy cũng chẳng buồn đoái hoài tới cái lão già khú đế cùng đám đàn em nịnh bợ kia nữa. Đối với cô vào lúc này, việc chăm sóc cho một Hạ Tiểu Bạch đang say khướt mới là ưu tiên số một. Huống hồ, nhìn vị tiểu tiên tử đang mặt hoa da phấn, say mềm người ra thế này, trong lòng cô bỗng chốc dâng lên một nỗi niềm nôn nóng, rạo rực không thể kìm nén nổi. Việc thưởng thức một món "đặc sản" mang tên mỹ nhân say rượu tuyệt đối phải gọi là trải nghiệm đẳng cấp bậc nhất trên đời.
• Con đưa Tiểu Bạch về phòng ngủ trước đây, không thèm chấp mấy người nữa.
Nói xong, cô liền nửa ôm nửa dìu cậu bước đi.
Sở Vân Chính đứng trơ trọi một mình, nhìn cái bóng lưng chăm chút, cưng chiều hết mực mà con gái dành cho Hạ Tiểu Bạch, trong lòng bỗng chốc dâng lên một cảm giác hụt hẫng, lạc lõng muôn phần.
Ký ức về những ngày tháng con gái vừa mới lọt lòng, rồi từng bước từng bước trưởng thành cứ thế như một thước phim đèn kéo quân chậm rãi tái hiện lại trong tâm trí ông. Từ trước đến nay, bất kể là xảy ra chuyện gì, ông luôn là vị siêu nhân vạn năng, là chỗ dựa vững chắc nhất trong lòng con gái rượu.
Đã có biết bao nhiêu đêm muộn ôm bà xã vào lòng ngủ, ông đã từng thầm nghĩ xem sau này nếu con gái đi lấy chồng thì bản thân ông sẽ có cảm thọ như thế nào. Nàng công chúa nhỏ do chính tay mình ngậm đắng nuốt cay nuôi nấng suốt hai mươi năm trời, giờ đây lại thuộc về vòng tay yêu thương, chiều chuộng của một người đàn ông khác.
Sở Vân Chính khẽ nở một nụ cười khổ, nhìn cái bóng dáng hai đứa nó khuất dần sau cánh cửa khoang tàu. Ông không thể ngờ nổi cái ngày định mệnh này lại có thể ập đến nhanh chóng đến nhường này.
• Thôi vậy, con gái lớn rồi thì kiểu gì cũng phải gả đi thôi.
• Cái thằng nhóc Hạ Tiểu Bạch này xem ra cũng khá khen đấy, văn võ song toàn, dũng cảm mưu lược, quả thực là có vài phần phong thái anh dũng của lão tử năm xưa.
Nghĩ đến đây, bộ xương già của ông bỗng chốc lại truyền đến một trận đau nhức âm ỉ. Ông thực sự không tài nào hiểu nổi, với cái thân hình nhỏ nhắn, gầy gò như lá lúa của thằng nhóc kia thì lấy đâu ra cái nguồn quái lực kinh hoàng đến mức có thể đá ông chấn động đến mức này cơ chứ.
• Xem ra là mình thật sự đã già rồi, không chấp nhận cái sự thật này cũng không được nữa rồi.
Nghĩ đến cái viễn cảnh tuổi già sầm sập kéo đến, Sở Vân Chính bỗng có cảm giác bản thân như già đi thêm vài tuổi vậy.
Trong khi đó, Sở Thu Hy đã bế xốc một Hạ Tiểu Bạch đang say mềm người trở về một căn phòng nhỏ nằm sâu dưới khoang tàu. Cô nhẹ tay nhẹ chân, cẩn thận đặt vị túy tiên tử lên chiếc giường đơn nhỏ nhắn.
Hạ Tiểu Bạch nằm trên giường vẫn cứ liên tục ỉ ôi, lẩm bẩm mấy lời vô nghĩa, nằng nặc đòi chú chó con phải kiểm tra cho bằng được: • Chó con... Chó con ơi... Cái con voi con ngốc nghếch của người ta nó tự nhiên cất cánh bay mất tiêu rồi, trăm sự nhờ ông phải đi tìm bắt nó về đây cho tôi đấy nhá...
Sở Thu Hy bất lực lắc đầu, cô đi tới bưng một chậu nước ấm nhỏ, vắt khô chiếc khăn ướt mát lạnh rồi nhẹ nhàng lau chùi gương mặt xinh đẹp, trắng nõn nà đang đỏ ửng lên vì hơi men của cậu. Bờ môi anh đào của cậu khẽ mím lại, bày ra một bộ dạng điềm nhiên, câu dẫn như thể đang sẵn sàng dâng hiến cho người ta hái lượm vậy.
Sở Thu Hy cứ thế đứng lặng người, say đắm ngắm nhìn một Hạ Tiểu Bạch đang lim dim vì say rượu. Làn da của cậu trong suốt, mịn màng như ngọc thạch, trên cái nền trắng muốt ấy lại thoáng ẩn hiện một tầng hồng nhuận mê người từ tận sâu bên trong tỏa ra, trông vô cùng yêu kiều, quyến rũ thấu tận tâm can.
Cái bộ dạng đáng yêu, chọc người thương xót ấy khiến cho Sở Thu Hy không cách nào kìm chế nổi lòng mình, cô vô thức cúi thấp đầu xuống, nhắm thẳng vào bờ môi mọng của cậu mà hôn tới. Nghĩ là làm, dù sao thì vị tiểu tiên tử này từ đầu đến chân vốn dĩ đã là vật sở hữu độc quyền của riêng cô rồi còn gì.
Sở Thu Hy dùng một tay vén gọn vài lọn tóc lòa xòa trước trán sang một bên, cúi người dính chặt lấy đôi môi của vị tiểu tiên tử đang say khướt kia. Trong khoang mũi cô lúc này tràn ngập cái mùi hương cơ thể thanh khiết, ngọt ngào độc nhất vô nhị của cậu hòa quyện cùng mùi rượu nồng nàn. Cái cảm giác này chẳng khác nào đang thưởng thức một viên kẹo mạch nha nhân rượu mềm mại, ngọt lịm đến tận xương tủy.
Một vài phút trôi qua...
Sở Thu Hy mới luyến tiếc rời môi, khẽ đưa tay quẹt đi vệt nước bọt ngọt ngào còn vương lại nơi khóe miệng, chậm rãi ngẩng đầu lên. Trong đôi mắt cô lúc này, ngoài sự thèm khát, chiếm hữu ra thì đều là sự cưng chiều, dung túng đến vô bờ bến. Bất kể là nhìn từ góc độ nào đi chăng nữa, Hạ Tiểu Bạch vẫn luôn là tuyệt sắc mỹ nhân hoàn mỹ nhất trong lòng cô.
Sở Thu Hy quay người chốt chặt cửa phòng... Cô cẩn thận kiểm tra lại ổ khóa liền vài ba lần để đảm bảo tuyệt đối sẽ không có bất kỳ kẻ mù mắt nào vô tình xông vào phá hỏng chuyện tốt của hai đứa.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng bạc đang ôm trọn lấy mặt biển bao la, bên cạnh lại có tiên tử bầu bạn. Trong cái khung cảnh thiên thời địa lợi nhân hòa, lãng mạn đến nhường này mà không tranh thủ phát sinh chút chuyện vui vẻ, sung sướng gì đó thì quả thực là có lỗi, là lãng phí một đêm trăng thanh gió mát tuyệt vời như thế này rồi.
(ᵒ̴̶̷̤໐ᵒ̴̶̷̤) Sở Thu Hy quay lại giường, chăm chú nhìn ngắm món "đặc sản" mỹ nhân say rượu trước mắt. Làn da trắng tựa tuyết mùa đông, vòng eo thon gọn, mềm mại đến mức tưởng chừng như chỉ cần một bàn tay là có thể ôm trọn, cùng với đó là những đường cong nhấp nhô đầy quyến rũ, khêu gợi đều phơi bày ra một cách trọn vẹn, không sót một chi tiết nào trước mắt cô!
Sở Thu Hy khẽ nuốt một ngụm nước bọt đầy thèm thuồng, đôi môi mọng nở một nụ cười đầy tà mị, lên giọng trêu chọc: • Tiểu Bạch ơi, vậy thì đêm nay tớ xin phép không khách sáo với cậu nữa đâu nhé~ Nói đoạn, cô liền chậm rãi trườn người đè lên phía trên.........................
Sáng sớm ngày hôm sau, bầu trời trong xanh, ánh bình minh rực rỡ chiếu rọi khắp không gian. Hòa cùng với đó là tiếng sóng biển vỗ vào mạn thuyền rì rào, vang lên những âm thanh vô cùng vui tai.
Hạ Tiểu Bạch mơ mơ màng màng tỉnh giấc, dù đã trải qua một đêm dài say giấc nồng thế nhưng cái dư vị, hậu bối của rượu Mao Đài vẫn cứ âm ỉ khiến đầu óc cậu đau nhức như búa bổ. Cậu lấy bàn tay ngọc ngà ôm lấy cái trán còn đang ong ong đau đớn mà ngồi bật dậy, ngơ ngác, mờ mịt nhìn ngó cái môi trường xa lạ ở xung quanh mình.
Tối hôm qua chẳng phải mình đang cùng với chú chó con... À không đúng, là đang cùng với ông bố vợ đại nhân ngồi nhậu nhẹt cơ mà nhỉ? Sao tự nhiên đùng một cái mình lại xuất hiện ở cái nơi quái quỷ này thế này...
Cái nết uống rượu của bản thân như thế nào thì chính Hạ Tiểu Bạch là người rõ ràng hơn ai hết, phải dùng từ rách nát, tệ hại đến mức không còn gì để cứu vãn. Một khi đã say quắc cần câu vào rồi thì ngay đến cả cái trò khỏa thân chạy rông ngoài đường cậu cũng dám làm chứ chẳng chơi, thực sự là cái loại chuyện mất mặt, nhục nhã gì cậu cũng có thể làm ra được hết.
Thế nhưng khi vừa quay đầu sang bên cạnh, nhìn thấy một Sở Thu Hy vẫn còn đang chìm sâu vào giấc ngủ say, trái tim đang treo ngược lên tận cổ họng của Hạ Tiểu Bạch mới phần nào được buông lỏng xuống. Có Thu Hy ở ngay bên cạnh thế này khiến cậu cảm thấy an tâm hơn rất nhiều. Xem ra tối qua chắc là không có đại họa gì xảy ra, cũng không đến mức làm ra trò gì quá đỗi mất mặt đâu nhỉ.
Cảm nhận được từng đợt gió biển mát lạnh thổi qua khung cửa sổ, cậu bỗng chốc rùng mình một cái, cảm thấy toàn thân trống trải, mát mẻ một cách lạ thường. Cúi đầu xuống nhìn lại, cậu mới tá hỏa phát hiện ra trên người mình lúc này căn bản chẳng có lấy một mảnh vải che thân, chỉ có độc nhất một tấm chăn mỏng manh đắp hờ trên người, ánh nắng ban mai rọi vào da thịt trắng muốt của cậu, làm lộ ra một làn da trong suốt như ngọc.
Chẳng cần tốn công suy nghĩ cũng biết, tối hôm qua chắc chắn là cậu đã bị Sở Thu Hy thừa cơ nước đục thả câu, hành hạ, "làm thịt" cho một trận tơi bời hoa lá rồi. Đến tận lúc này, Hạ Tiểu Bạch vẫn còn có thể cảm nhận rõ mồn một cái cảm giác thắt lưng đau nhức, hai bên đùi mỏi nhừ đến mức không nhấc lên nổi.
Đúng lúc này, một đàn hải âu chao lượn ngay sát bên cạnh du thuyền, sải cánh bay lướt qua mặt biển đầy phóng khoáng. Xem tình hình này thì có vẻ như đêm qua chiếc du thuyền này đã neo đậu và ngủ lại ngay giữa biển khơi luôn rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn