Chương 242: Bù đắp cho Hạ Thiên Hạo một tuổi thơ trọn vẹn
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~28 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Văn Xuyên nhìn theo bóng lưng Hạ Tiểu Bạch ôm hộp sô-cô-la rời đi.
Ông không hề có ý định ra về ngay lập tức, mà lại lén lút, rón rén bám đuôi theo sau cô. Nói cho cùng, ông chỉ vì lo lắng cái thằng con trai ngốc nghếch của mình sẽ kích động mà làm ra hành động gì tổn hại đến Hạ Tiểu Bạch mà thôi. Tuyệt đối không phải là ông muốn làm một gã biến thái thích đi rình mò bám đuôi con gái nhà người ta đâu nhé.
Hạ Tiểu Bạch thì cứ thong dong, vừa đi vừa khẽ ngân nga một khúc nhạc nhỏ trên con đường đêm yên tĩnh.
Hai bên đường chỉ có những ánh đèn vàng hiu hắt, dịu nhẹ tỏa sáng, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng côn trùng kêu rả rích đêm hè. Cô tất nhiên là hoàn toàn mù tịt, không hề hay biết sau lưng mình đang có người lén lén lút lút bám theo.
Khu nhà gỗ nhỏ của Hạ Tiểu Bạch nằm ở vị trí khá biệt lập, cách xa khu trung tâm sinh hoạt của Hạ gia. Thế nên để đi bộ từ chỗ cô sang khu nhà của Hạ Thiên Hạo cũng phải mất đến gần nửa tiếng đồng hồ.
Mặc dù trước đó Hạ Thiên Vũ đã từng có nhã ý đề xuất cô dọn sang khu trung tâm cho tiện, nhưng Hạ Tiểu Bạch đã thẳng thừng từ chối, cô vốn thích một mình tận hưởng cuộc sống yên tĩnh, không bị ai quấy rầy hơn.
Hạ Văn Xuyên vẫn đang chăm chú bám đuôi phía sau, ngay đúng lúc này, đột nhiên có một bàn tay từ đâu chui ra, vỗ mạnh một phát lên vai ông.
Cú vỗ này làm ông suýt chút nữa là giật nảy mình bay màu hồn vía, vội vàng đưa tay bịt chặt miệng vì sợ bản thân sẽ vô tình phát ra tiếng động làm Hạ Tiểu Bạch đi phía trước phát hiện.
"Thằng ba, mày đang làm cái trò mèo gì ở đây đấy?!"
Hạ Văn Xuyên cứng đờ người quay đầu lại nhìn, bấy giờ mới thở phào nhận ra người tới hóa ra lại chính là ông cụ thân sinh nhà mình.
"Bố! Sao bố lại ở cái nơi khỉ ho cò gáy này vào giờ này?!"
Ông cụ Hạ Quang Thần xị mặt ra vẻ hách dịch bảo:
"Đây là địa bàn của Hạ gia, thân già này thích đi đâu thì đi! Không lẽ đi đâu cũng phải làm đơn báo cáo với mày chắc!"
Hạ Văn Xuyên chỉ đành nở một nụ cười nịnh nọt chữa ngượng:
"Dạ dạ, bố nói chỉ có chuẩn thôi ạ."
Ánh mắt ông cụ lúc này cũng đang hướng về phía bóng lưng mảnh mai ở đằng xa kia, hừ lạnh một tiếng:
"Hừ hừ, đêm hôm khuya khoắt mày lén lút bám đuôi đứa cháu gái bảo bối của tao làm gì? Khai mau!"
Nhìn thấy cái ánh mắt sắc lẹm, lạnh thấu xương của ông cụ, Hạ Văn Xuyên vội vàng đưa tay quệt mồ hôi hột trên trán, lí nhí giải thích:
"Bố ơi hiểu lầm lớn rồi, con bám theo Tiểu Bạch tất nhiên là chỉ muốn tốt cho con bé thôi mà."
"Đứa cháu gái của bố đang ôm một hộp sô-cô-la, tính qua phòng thằng nhóc Thiên Hạo để làm hòa, hàn gắn tình cảm anh em đấy."
"Bố cũng biết cái tính khí nóng nảy như kem của thằng Thiên Hạo rồi, nó đã biết Tiểu Bạch là con gái đâu."
"Con chỉ sợ nó nổi khùng lên rồi thượng cẳng chân hạ cẳng tay với Tiểu Bạch thì khốn."
"Thế nên con mới phải bí mật bám theo sau, hễ thấy có biến một cái là con sẽ lao ra ứng cứu ngay lập tức."
Ông cụ nghe xong liền lườm thằng con trai một cái cháy mặt, hăm dọa:
"Nếu cái thằng nghịch tử của mày mà dám động vào một sợi tóc của cháu gái tao, thân già này sẽ lột da mày đầu tiên!"
Hạ Văn Xuyên nghe mà rét run, toát hết cả mồ hôi hột:
"Dạ dạ con biết rồi, bố ơi tụi mình mau đuổi theo đi, sắp không thấy bóng dáng Tiểu Bạch đâu nữa rồi kìa."
Thế là hai cha con nhà này cứ thế rồng rắn lén lút bám theo sau Hạ Tiểu Bạch. Còn cô nàng đi phía trước thì vẫn hoàn toàn vô tư, không mảy may hay biết gì.
Hạ Văn Xuyên vừa đi vừa lý nhí đề xuất:
"Bố ơi, hay là tụi mình cứ nói huỵch toẹt cái chuyện Tiểu Bạch là con gái cho thằng Thiên Hạo biết đi."
"Con chỉ sợ cái thằng ranh con này càng đi càng lệch hướng, đắc tội chết với Tiểu Bạch thì sau này không có thuốc chữa đâu."
Hạ Quang Thần lập tức đanh mặt lại, nghiêm giọng bác bỏ:
"Không được! Tao đã mất bao nhiêu công sức mới gài bẫy được lão già khú họ Nhậm kia cắn câu lập ra cái vụ cá cược này."
"Đứa nào thua cuộc là phải học tiếng chó sủa rồi chui qua háng đứa kia đấy nhé!"
"Chuyện Tiểu Bạch là con gái càng ít người biết càng tốt. Tao chỉ sợ cái đám tụi mày phấn khích quá đà rồi cái mồm đi chơi xa, vô tình nói hớ ra ngoài."
"Đến lúc đó lão già họ Nhậm kia mà lật lọng, hủy kèo thì tính sao?!"
"Cái mối thù nhục nhã lần trước tao bị lão gài bẫy, bắt phải mặc mỗi cái quần đùi hoa ra nhảy dân vũ giữa quảng trường tao còn chưa đòi lại được đây này!"
Hạ Văn Xuyên gật đầu lia lịa như tế sao:
"Vâng vâng, bố nói gì cũng đúng ạ."
Trong lúc hai cha con đang mải mê bám đuôi Hạ Tiểu Bạch, thì đột nhiên từ trong bóng tối rậm rạp bên cạnh, có hai bàn tay bất thình lình thò ra, vỗ chát một phát lên vai của cả hai người.
Cú vỗ chí mạng này làm ông cụ Hạ Quang Thần suýt chút nữa là lên cơn đau tim tái phát ngay tại chỗ.
"Bố, anh ba, hai người đang làm cái trò gì ở đây thế?"
Hai người giật mình quay đầu lại nhìn, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm khi nhận ra cái bản mặt của thằng tư Hạ Văn Niên.
"Cái thằng ranh con này, mày định hù chết ông già này đấy à!" Ông cụ điên tiết lườm Hạ Văn Niên một cái cháy mắt.
Hạ Văn Niên bày ra bộ mặt hối lỗi, lí nhí hỏi:
"Bố với anh ba đêm hôm không ngủ, lén lút ở đây làm gì thế? Không lẽ... hai người đang bám đuôi Tiểu Bạch ở phía trước đấy à?"
Hạ Văn Xuyên liếc nhìn đống đồ lớn đồ nhỏ trên tay thằng em tư, tò mò hỏi:
"Đêm hôm khuya khoắt thế này mày ôm một đống đồ đi đâu đấy?"
Hạ Văn Niên có chút thất vọng giải thích:
"Thì em tính mua ít đồ mang qua tặng cho cháu gái Tiểu Bạch mà."
"Cơ mà mò qua khu nhà gỗ của con bé thì thấy cửa đóng then cài, chẳng có ai ở nhà cả."
"Đang tính quay xe ra về thì đi ngang qua đây lại vô tình bắt gặp hai người."
"Mà rốt cuộc sao hai người lại đi bám đuôi Tiểu Bạch làm gì thế?"
Hạ Văn Xuyên liền đem toàn bộ đầu đuôi câu chuyện kể lại một lượt.
Hạ Văn Niên nghe xong liền cười khà khà, tỏ vẻ hả hê:
"Cái thằng nhóc Thiên Hạo đó từ nhỏ đã ngạo mạn, ương bướng rồi, lần này phải cho nó nếm mùi đau khổ, ăn chút trái đắng thì mới khôn ra được."
Thế là, ba thế hệ nhà Hạ gia trông không khác gì mấy gã biến thái, cứ thế lén lút bám đuôi theo sau một Hạ Tiểu Bạch đang hoàn toàn ngơ ngác, chẳng hay biết gì ở phía trước.
Hạ Tiểu Bạch đi bộ ròng rã suốt mười mấy phút đồng hồ, lúc này mồ hôi hột đã rịn ra đầy trên trán và cổ. Đang giữa mùa hè nóng nực, cho dù là ban đêm thì không khí vẫn cứ gọi là oi bức, ngột ngạt vô cùng.
Cô đưa tay quệt đi những giọt mồ hôi đang lướt nhẹ trên khuôn mặt nhỏ nhắn, tự nhủ lòng. Nhìn lên phía trước, khu nhà của Hạ Thiên Hạo rốt cuộc cũng đã hiện ra ngay trước mắt.
Cô hít sâu một hơi để lấy lại bình tĩnh, sau đó tiến đến trước cửa phòng gã, nhẹ nhàng giơ tay gõ cửa: Cộc... cộc... cộc...
Lúc này, Hạ Thiên Hạo cũng vừa mới thay xong quần áo chỉnh tề, nghe thấy có tiếng gõ cửa phòng liền có chút hoài nghi ra mở cửa.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc nhận ra cái đứa đang đứng trước cửa phòng mình lại chính là cái "thằng dẹo" Hạ Tiểu Bạch, khuôn mặt gã ngay lập tức sa sầm lại, đen kịt như đít nồi. Gã thề là gã sẽ không bao giờ thèm trưng ra bộ mặt tử tế với cái thằng ẻo lả này.
Cũng chỉ vì cái thằng này mà gã tự dưng bị ông nội với bố đẻ vả cho tận bốn cái tát nảy đom đóm mắt, cục tức này gã còn chưa biết xả vào đâu đây này. Thảo nào vừa nãy tự dưng lại thấy rùng mình lạnh toát cả sống lưng, hóa ra là điềm báo cái thằng hãm tài này sắp mò đến.
Gã lạnh lùng, cộc lốc hỏi: "Có việc gì không?"
Hạ Tiểu Bạch lập tức bật chế độ "bạch liên hoa", trưng ra bộ dạng yếu đuối, rụt rè. Đôi mắt to tròn long lanh nhìn Hạ Thiên Hạo, nở một nụ cười ngọt ngào:
"Anh hai, buổi tối vui vẻ nha."
Hạ Thiên Hạo vẫn giữ nguyên bộ mặt cá chết, lạnh băng đáp:
"Ban đầu thì vui đấy."
"Cơ mà cứ nhìn thấy mặt cậu là tôi thấy hết vui nổi rồi."
Nói đoạn, gã định thẳng tay đóng sầm cửa lại.
Hạ Tiểu Bạch vội vàng đưa bàn tay ngọc ra chặn cửa phòng lại, nài nỉ:
"Anh hai ơi, thực ra lần này em đến đây là thuần túy muốn tìm anh để tâm sự, trò chuyện chút thôi mà."
"Em không biết bản thân mình đã làm sai ở chỗ nào mà lại khiến anh hai ghét bỏ em đến thế."
"Nếu có chỗ nào không phải, anh cứ nói, em sẽ sửa đổi mà."
"Tiểu Bạch thực sự rất muốn được làm hòa và trở thành anh em thân thiết với anh hai."
Hạ Tiểu Bạch đưa ánh mắt ngập tràn vẻ cầu xin, khẩn khoản nhìn Hạ Thiên Hạo. Những lọn tóc mai trước trán khẽ rủ xuống che bớt đi đôi mắt đẹp, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại càng làm cho gương mặt cô phảng phất một nét u sầu, tổn thương sâu sắc.
Hạ Thiên Hạo càng nhìn lại càng thấy da gà da vịt nổi lên bần bật, trong lòng chịu không nổi. Mẹ kiếp, sao bản thân gã lại có thể bị cái thằng con trai không ra con trai, con gái không ra con gái, cái hệ "thụ ẻo lả" này làm cho rung động, thấy đáng yêu được cơ chứ?! Cái bộ dạng đáng thương, tội nghiệp của đối phương chỉ càng làm cho cơn thịnh nộ trong lòng gã bùng lên dữ dội hơn.
"Tôi cứ nhìn thấy cái bộ dạng dẹo dẹo, uốn éo như đàn bà của cậu là tôi thấy buồn nôn rồi. Đàn ông năm thê bảy thiếp, đầu đội trời chân đạp đất không muốn, lại cứ thích làm trò mèo."
"Muốn làm anh em với tôi á? Cậu bớt mơ tưởng hão huyền đi!"
"Cho cậu mười giây để biến mất khỏi mắt tôi, bằng không tôi sẽ tát cho cậu một phát lệch mặt đấy!"
Thế nhưng, lời gã còn chưa kịp dứt.
Hạ Tiểu Bạch đã bày ra khuôn mặt nhỏ nhắn thẹn thùng đến đỏ ửng, nhanh nhẹn chìa hộp sô-cô-la được gói ghém vô cùng tinh xảo ra trước mặt gã, lí nhí nói:
"Anh hai, đây là món quà gặp mặt mà em đã tự tay chuẩn bị từ lâu để tặng anh đấy."
"Ngay từ trước khi trở về Hạ gia, em đã luôn ao ước được làm hòa và thân thiết với anh hai rồi."
"Xin anh hãy nhận lấy tấm lòng của em..."
Nhìn thấy nụ cười gượng gạo mang theo nét u sầu, tổn thương của Hạ Tiểu Bạch, trong lòng Hạ Thiên Hạo bỗng nhiên thoáng qua một tia lay động, có chút mủi lòng. Thế nhưng, cái sự mủi lòng ấy chưa duy trì được một giây đã ngay lập tức bị cảm giác tởm lợm nuốt chửng. Cái thằng dẹo chết tiệt này rốt cuộc có chịu thôi đi không hả?!
"Xin lỗi nhé, tôi không có sở thích ăn sô-cô-la."
Hạ Tiểu Bạch không thèm bỏ cuộc, liền táo bạo lao lên nắm lấy bàn tay gã, dứt khoát ấn hộp sô-cô-la vào lòng bàn tay gã:
"Cái này ngon lắm ạ, ngọt ngào lắm, anh hai nhất định phải nếm thử một lần đi nhé."
Hạ Thiên Hạo bất thình lình bị Hạ Tiểu Bạch chủ động cầm tay thì giật bắn mình, hoảng hốt tột độ. Cái thằng dẹo này dám to gan lớn mật đụng chạm vào người gã cơ à?!
Gã điên tiết vung tay một phát, thẳng thừng ném mạnh hộp sô-cô-la xuống đất. Toàn bộ hộp quà tinh xảo ngay lập tức rơi rụng, sô-cô-la văng tung tóe khắp nơi trên nền đất.
"Đứa nào thèm ăn đống sô-cô-la rác rưởi của cậu tặng chứ, bớt làm trò tởm lợm, buồn nôn trước mặt tôi đi có được không hả!"
Nói xong câu đó, gã liền dùng lực đóng sầm cửa phòng lại trước mặt cô.
Sau khi đóng cửa xong, Hạ Thiên Hạo đứng trong phòng cũng tự cảm thấy hành động vừa rồi của mình có chút bốc đồng, quá đáng, không nên đối xử cạn tình cạn nghĩa với Hạ Tiểu Bạch như vậy. Thế nhưng, cứ nghĩ đến cái mác "gã gay" mà mình bị thiên hạ lôi ra làm trò cười suốt bao nhiêu năm qua, gã lại cực kỳ dị ứng và ghét cay ghét đắng cái bộ dạng dẹo dẹo, ẻo lả của cô. Nhưng mà dù sao đối phương cũng là em trai của mình, hay là... mình mở cửa ra ngoài xin lỗi nó một câu nhỉ?
Thế nhưng gã đâu có ngờ, toàn bộ cái màn kịch vừa rồi đã bị ba người ông nội, Hạ Văn Xuyên và Hạ Văn Niên đang núp lùm trong bụi cây bên cạnh chứng kiến không sót một chi tiết nào.
Ông cụ Hạ Quang Thần xót xa cho đứa cháu gái bảo bối đến mức bàn tay già nua run rẩy bần bật, lao vào túm chặt lấy cổ áo của Hạ Văn Xuyên mà nghiến răng kèn kẹt:
"Mày nhìn xem! Nhìn cái thằng con trai quý hóa của mày vừa mới làm cái trò khỉ gì với đứa cháu gái bảo bối của tao kìa!!!" ☄(◣д◢)☄ Hạ Văn Xuyên bị ông cụ siết cổ đến mức mặt mũi tím tái, suýt chút nữa là tắt thở lên thiên đàng.
Lúc này, trong lòng ông cũng đã hạ quyết tâm cực kỳ vững chắc: Cái thằng nghịch tử Hạ Thiên Hạo kia, phen này về nhà bố mày nhất định phải tặng cho mày một trận đòn 'phụ từ tử hiếu' nhớ đời, để bù đắp cho mày một tuổi thơ trọn vẹn và vô cùng ấm áp luôn!
Cũng may là bên cạnh còn có Hạ Văn Niên ra sức can ngăn, hạ hỏa:
"Bố ơi bố bình tĩnh chút đi, nói nhỏ thôi không Tiểu Bạch đi phía trước phát hiện ra tụi mình đang rình mò bây giờ."
"Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, lần này thằng nhóc Thiên Hạo đúng là tự đi vào ngõ cụt thật rồi. Tụi mình nhất định phải cho nó một bài học nhớ đời mới được!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn