Chương 247: Kẻ cuồng vợ Hạ Văn Xuyên
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~35 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Thiên Minh và Hạ Thiên Vũ vừa nghe thấy tiếng quát lớn của Hạ Văn Xuyên liền giật mình. Cả hai vội vàng buông nhau ra, cung kính cúi đầu chào: "Chú ba!"
Hạ Tiểu Bạch và Lý Tư Tư cách đây không lâu vừa mới chào tạm biệt Hạ Văn Xuyên ở sảnh chính, nên lúc này hai cô nàng chỉ khẽ gật đầu chào một cái.
Hạ Văn Xuyên bày ra bộ mặt nghiêm nghị của bậc bề trên, khoanh tay lườm hai anh em Hạ Thiên Minh và Hạ Thiên Vũ một trận:
"Hai anh em tụi mày đang làm cái trò mèo gì ở đây đấy?!"
"Hạ Thiên Minh! Mày túm cổ áo Hạ Thiên Vũ chặt như thế là định làm một trận sinh tử chiến với em trai ruột của mày đúng không?!"
Hạ Thiên Minh dù trong lòng tức tối đến nổ đom đóm mắt, nhưng đối mặt với uy nghiêm của chú ba, gã cũng đành phải hậm hực buông cổ áo của Hạ Thiên Vũ ra. Thế nhưng gã vẫn trừng mắt nhìn thằng em trai bằng ánh mắt chỉ hận rèn sắt không thành thép.
Gã thật không tài nào hiểu nổi cái thằng Hạ Tiểu Bạch rốt cuộc đã dùng cái loại bùa mê thuốc lú gì mà lại khiến thằng em gã u mê lạc lối đến mức này. Kể từ cái đợt hai đứa tụi nó dắt díu nhau đi công tác ở thành phố Bán Hải về đến nay, thằng Vũ lúc nào cũng khúm núm, suốt ngày lăng xăng chạy quanh cung phụng như một con cún trung thành của Hạ Tiểu Bạch vậy.
Hạ Văn Xuyên nhìn hai thằng cháu ruột mặt nặng mày nhẹ với nhau thì khẽ thở dài một tiếng, bất lực giáo huấn:
"Hai cái thằng này thật là... Tụi mày nhìn xem, tao với bố tụi mày, rồi cả bác cả nữa, ba anh em tao sống với nhau hòa thuận, tình thương mến thương biết bao nhiêu."
"Anh em ruột thịt thì phải biết yêu thương, đùm bọc, nâng đỡ lẫn nhau chứ."
"Năm xưa lúc bác cả tụi mày lên nắm quyền Gia chủ."
"Mấy anh em tao có đứa nào là không toàn lực chống lưng, ủng hộ bác ấy hết mình đâu."
"Còn nhìn lại hai đứa tụi mày xem, mới hở ra một tí là đã đòi thượng cẳng chân hạ cẳng tay với nhau rồi."
"Cứ cái đà này thì sau này thế hệ già tụi tao làm sao dám tin tưởng mà bàn giao lại sản nghiệp của Hạ gia cho cái đám thanh niên tụi mày quản lý cơ chứ hả?!"
Hạ Thiên Minh nghiến răng kèn kẹt, hậm hực phân trần:
"Chú ba, chú không biết đấy thôi!"
"Dạo gần đây cái thằng Thiên Vũ này ngày nào cũng bám đuôi, lăng xăng chạy quanh phục dịch cho Hạ Tiểu Bạch."
"Nó bị thằng ranh kia quay như chong chóng, biến thành gã sai vặt, thành cái công cụ lao động miễn phí từ đời nào rồi kìa!"
"Con nghi ngờ mười mươi là nó đã bị thằng Hạ Tiểu Bạch dùng chiêu trò PUA (thao túng tâm lý) rồi. Con ra tay túm tóc lôi đầu nó là muốn vả cho nó tỉnh ra đấy chứ."
"Con không thể trơ mắt nhìn em trai mình bị cái thằng dẹo uốn éo như đàn bà kia mê hoặc được!"
Hạ Thiên Vũ đứng bên cạnh nghe mà cạn lời toàn tập, trong lòng khóc thét không biết phải giải thích làm sao cho thằng anh mình hiểu. Trời đất ơi, Hạ Tiểu Bạch người ta đường đường là một đứa con gái chính hiệu đấy biết chưa! Đây chính là cô em gái quốc dân xinh đẹp tuyệt trần mà anh hằng ao ước bấy lâu nay đấy. Bây giờ anh cứ ra sức mắng chửi, nói xấu người ta đi, sau này sự thật phơi bày thì đừng có mà ôm gối khóc ròng nhé anh trai.
Thế nhưng lệnh bài tối cao của ông nội đã ban xuống, trước khi trận đấu lớn diễn ra, gã tuyệt đối không được phép hé răng nửa lời với bất kỳ ai về việc Tiểu Bạch là con gái. Bằng không, cái hậu quả nhận lại sẽ cực kỳ thê thảm và kinh hoàng.
Hạ Thiên Vũ đành phải bất lực liếc nhìn Hạ Thiên Minh, thở dài bảo:
"Anh ba, anh bớt nói xấu Tiểu Bạch ca đi, sau này tự khắc anh sẽ hiểu thôi."
"Tiểu Bạch ca hoàn toàn không phải là cái loại dẹo uốn éo như trong cái bộ não đầy định kiến của anh tưởng tượng đâu."
Hạ Thiên Minh liếc mắt nhìn sang Hạ Tiểu Bạch – người lúc này đang đứng khẽ đưa tay quệt đi giọt nước mắt chực trào nơi khóe mắt. (Thực chất là do Hạ Tiểu Bạch thèm ngủ quá nên mới chảy nước mắt sinh lý mà thôi). Gã liền cười khẩy một tiếng đầy khinh bỉ:
"Mấy người nhìn xem! Mới mắng mỏ, giáo huấn cho có vài câu mà đã thúc thít khóc lóc ỉ ôi rồi kia kìa. Nhìn cái bộ dạng yếu đuối phát gớm ấy đi, nếu mà tao ra tay đấm cho một phát chắc nó lại chẳng rên rỉ ăng ẳng lên ấy chứ!"
Hạ Văn Xuyên chứng kiến cảnh này liền thầm nghĩ trong bụng cái thằng cháu ba này đúng là tự đi vào ngõ cụt, đường sống không chọn lại chọn đường chết rồi. Ông khẽ lắc đầu nhắc nhở:
"Thiên Minh à, chú thấy chú có nghĩa vụ phải cảnh cáo cháu một câu chân tình."
"Bây giờ cháu đối xử tử tế, tốt bụng với Tiểu Bạch một chút thì sau này cái lợi ích cháu nhận về sẽ nhiều không đếm xuể đâu."
Hạ Tiểu Bạch bấy giờ mới khẽ rũ hàng mi cong vút xuống, sắm vai một đóa bạch liên hoa vô tội, u sầu lên tiếng:
"Chú ba đừng mắng anh ba nữa ạ, chắc là anh ba chỉ có chút hiểu lầm với cháu thôi mà."
"Hay là chúng ta mau chóng vào phòng thăm anh hai Thiên Hạo trước đi ạ." (Mẹ kiếp, trong lòng ông đây chỉ muốn chuồn lẹ về khu nhà gỗ để nướng nốt mấy con cá rô phi, đánh chén một bữa no nê rồi lăn ra ngủ một giấc cho sướng cái thân thôi. Mấy gã này phiền phức quá đi mất!) Hạ Văn Xuyên nhìn thấy những giọt nước mắt long lanh đang chực trào trong đôi mắt to tròn của Hạ Tiểu Bạch thì trong lòng dâng lên một nỗi xót xa vô bờ.
Ông thầm hạ quyết tâm lát nữa ra ngoài phải lập tức mật báo cho thằng em tư Hạ Văn Niên biết, để hai anh em cùng phối hợp tẩn cho thằng ranh Hạ Thiên Minh một trận vì tội dám mắng khóc đứa cháu gái bảo bối.
Đứa nhỏ này đúng là tốt tính quá mà, bản thân bị mắng đến mức phát khóc, vậy mà trong lòng vẫn canh cánh lo lắng, muốn vào phòng thăm nom cho thằng nghịch tử Hạ Thiên Hạo.
Hạ Thiên Minh vẫn còn định mở mồm cãi cọ, lầm bầm thêm vài câu, nhưng Hạ Văn Xuyên đã thẳng tay cốc mạnh một phát phát đau điếng lên đầu gã, dứt khoát cắt ngang:
"Đủ rồi! Tất cả mau theo tao vào phòng xem thằng Thiên Hạo thế nào đi."
"Cái thằng nhóc đó bây giờ chỉ có nước bò rạp ra giường chứ đến cái việc ngồi dậy còn chẳng làm nổi kìa."
Sau khoảng bảy tám phút đi bộ, cả đám người đã kéo nhau đến trước cửa khu viện của Hạ Thiên Hạo. Cánh cửa phòng lúc này đang mở toang.
Mọi người vừa sải bước đi vào bên trong liền bắt gặp cảnh tượng Hạ Thiên Hạo đang nằm sấp oằn oại trên giường, gã đang cố gồng mình nhấc người dậy nhưng khuôn mặt lại nhăn nhó, méo xệch đi vì đau đớn, bộ dạng vô cùng suy nhược và thảm hại. Lúc này, có một người phụ nữ với diện mạo vô cùng xinh đẹp, quý phái đang ân cần ngồi bên mép giường, tỉ mỉ lau chùi tấm lưng và xử lý vết thương cho gã.
Hạ Thiên Hạo tuy đau đến ứa nước mắt nhưng cái tính ngạo kiều vẫn không bỏ, gã cằn nhằn xua đuổi:
"Mẹ ơi con tự làm được mà, mẹ rảnh rỗi thế thì cứ xách váy ra quảng trường mà nhảy dân vũ đi cho khỏe người."
Người phụ nữ quý phái kia chẳng thèm chấp nhặt lời cằn nhằn của thằng con trai, bà vẫn thong thả nhúng chiếc khăn mặt vào chậu nước nóng, sau đó vắt ráo nước rồi nhẹ nhàng đắp lên tấm lưng chằng chịt vết thương của gã, ôn tồn bảo:
"Bác sĩ đã dặn kỹ rồi, vết thương này mỗi ngày đều phải lau chùi, vệ sinh sạch sẽ thì mới mau lành được."
Đúng lúc này, bà ngẩng đầu lên thì bắt gặp Hạ Văn Xuyên, Lý Tư Tư cùng đám hậu bối đang nối đuôi nhau bước vào phòng.
Hạ Thiên Hạo thấy đông người kéo đến như đi xem hội, lại nhìn lại cái bộ dạng nằm sấp tơi tả của mình thì mặt mũi đỏ bừng lên vì xấu hổ, nhục nhã vô cùng.
Người phụ nữ quý phái liền đứng phắt dậy, nở một nụ cười rạng rỡ chào đón:
"Ơ, mọi người kéo qua thăm thằng Thiên Hạo đấy à?"
Ánh mắt của Hạ Tiểu Bạch ngay lập tức dán chặt vào người phụ nữ xinh đẹp này. Trông bà có vẻ như trạc tuổi với mẹ đẻ của cô ở nhà, và cả hai đều thuộc cái kiểu người biết cách chăm chút bản thân, bảo dưỡng nhan sắc vô cùng xuất sắc. Làn da bà trắng trẻo, mịn màng, vóc dáng và đường nét trên khuôn mặt vẫn giữ nguyên vẹn cái nét mặn mà, quý phái của một người phụ nữ thượng lưu.
Nếu cô đoán không lầm thì đây chính là người vợ bốc lửa của ông chú ba Hạ Văn Xuyên, đồng thời cũng là mẹ đẻ của Hạ Thiên Hạo – Nhị tiểu thư danh giá một thời của Nhậm gia, tên gọi Nhậm Nhã Nhã. Tính ra thì lão già họ Nhậm kia chính là ông ngoại ruột của Hạ Thiên Hạo chứ đâu.
Hạ Tiểu Bạch thầm đánh giá trong lòng, cái bà thím ba này thời còn trẻ chắc chắn phải là một đại mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành chứ chẳng chơi.
Hạ Thiên Minh, Hạ Thiên Vũ và Lý Tư Tư cũng đồng thanh cất tiếng chào hỏi kính cẩn:
"Cháu chào thím ba ạ."
Hạ Tiểu Bạch thấy thế cũng ngoan ngoãn hùa theo, cất cái giọng trong trẻo gọi một tiếng:
"Cháu chào thím ba."
Hạ Văn Xuyên lững thững bước đến bên mép giường, cúi đầu nhìn cái thằng con trai ngốc nghếch của mình mà trong lòng cũng không khỏi dâng lên một nỗi xót xa, ông lên tiếng hỏi thăm:
"Thế nào rồi cái thằng ranh con này, có sao không hả?"
Hạ Thiên Hạo nghiến răng kèn kẹt, hằn học đáp trả:
"Chính tay bố cầm roi mây quất con ra nông nỗi này mà bố còn mặt dày đi hỏi con có đau hay không à!"
"Bây giờ đến cả cái việc đi vệ sinh con còn phải có người đỡ đây này!"
Nhậm Nhã Nhã nghe thấy giọng của chồng thì hoàn toàn ngó lơ, coi ông như không khí. Bà cứ thế tự nhiên cúi đầu, tiếp tục tỉ mỉ lau chùi vết thương và bôi thuốc cho con trai. Người tinh mắt nhìn một cái là nhận ra ngay thím ba lúc này vẫn còn đang giận dỗi đùng đùng, chiến tranh lạnh với chú ba vì cái vụ thằng con trai cưng bị ăn đòn lôi đình đêm qua.
Hạ Văn Xuyên thấy vợ ngó lơ mình trước mặt đám hậu bối thì có chút quê độ, ông liền trưng ra bộ mặt nịnh nọt, ngọt ngào đặt tay lên bả vai Nhậm Nhã Nhã dỗ dành:
"Bà xã đại nhân ơi, để mấy việc chân tay nặng nhọc này cho anh làm hộ cho, anh bôi thuốc cho thằng ranh này cho nhé."
BỐP!
Nhậm Nhã Nhã thẳng tay vung một phát tát giòn giã thẳng vào cái bản mặt sưng vêu của Hạ Văn Xuyên, bà lườm ông một cái cháy mặt, gằn giọng mắng:
"Bây giờ tôi chỉ muốn lột da ông ra thôi đấy!"
"Tôi mới chỉ xách vali về nhà ngoại có vài ngày ngắn ngủi, mà ở nhà ông đã dám ra tay tàn độc, đánh con trai tôi thành ra cái bộ dạng thân tàn ma dại như thế này rồi hả?!"
Hạ Văn Xuyên bất thình lình ăn một cú tát nảy đom đóm mắt trước mặt đám cháu chắt thì trong lòng có chút sượng sùng, mặt mũi có phần không biết giấu vào đâu cho hết nhục. Thế nhưng gã vẫn tuyệt đối không dám hé răng phản kháng hay ho he nửa lời với vợ.
Gã chỉ biết đưa ánh mắt cầu cứu nhìn quanh, lí nhí nài nỉ:
"Bà xã ơi... Có bao nhiêu đứa cháu nhỏ đang đứng xem ở đây kìa, em bớt giận chút đi mà. Có gì tối nay về phòng đóng cửa lại, em muốn trừng phạt anh kiểu gì anh cũng chịu hết..."
Nhậm Nhã Nhã khoanh hai tay trước ngực, hừ lạnh một tiếng:
"Tối nay ông cứ chuẩn bị tinh thần mà quỳ trên vỏ sầu riêng cho tôi!"
Hạ Văn Xuyên co rúm người lại, khúm núm đáp:
"Dạ dạ... Bà xã nói gì cũng đúng ạ..."
Hạ Tiểu Bạch đứng bên cạnh chứng kiến cái màn "phu từ tử hiếu" này thì hoàn toàn há hốc mồm, đứng hình mất năm giây... Trời đất ơi, ông chú ba hằng ngày oai phong lẫm liệt là thế, hóa ra khi ở nhà lại là một kẻ cuồng vợ, sợ vợ một phép đến mức thảm hại thế này sao. Cái địa vị gia đình này đúng nghĩa là chạm đáy xã hội luôn rồi còn gì nữa.
Trái ngược với sự ngơ ngác của Hạ Tiểu Bạch, những người còn lại trong phòng đều bày ra bộ dạng dửng dưng, dường như đã quá quen thuộc với cái cảnh tượng cơm bữa này rồi. Bởi vì cái danh hiệu "đệ nhất sợ vợ" của ông chú ba Hạ Văn Xuyên thì từ lâu đã nổi tiếng vang dội, cả cái Hạ gia này có ai là không biết đâu.
Nhậm Nhã Nhã quay sang lườm Hạ Văn Xuyên một cái, ra lệnh:
"Còn đứng đực mặt ra đấy làm gì? Mau đi bê một chậu nước nóng mới vào đây cho tôi!"
Hạ Văn Xuyên đành phải lủi thủi cầm lấy chậu nước đi ra ngoài. Hạ Thiên Vũ cùng mấy đứa cháu đứng bên cạnh đã bắt đầu che miệng cười khúc khích. Chú ba tức tối quay lại trừng mắt lườm đám ranh con một phát cháy mặt rồi mới hậm hực bước đi.
Bấy giờ, Nhậm Nhã Nhã mới dời tầm mắt sang nhìn đám hậu bối. Hạ Tiểu Bạch theo bản năng liền khẽ lùi lại phía sau một bước để ẩn mình. Nghĩ bụng cái bà thím ba này trông có vẻ oai phong, bá đạo ghê gớm thế kia, liệu bà ấy có biết chân tướng sự việc rồi nổi điên lên mà trút giận, đổ tội lên đầu mình vì đã gài bẫy khiến con trai bà bị ăn đòn thừa sống thiếu chết hay không đây.
Ánh mắt sắc sảo của Nhậm Nhã Nhã đảo qua đảo lại một lượt trên người mấy đứa cháu, và cuối cùng, điểm dừng chân chính là dán chặt vào người Hạ Tiểu Bạch.
Bà thím ba lúc này hoàn toàn không biết Hạ Tiểu Bạch thực chất là một đứa con gái, trong mắt bà lúc này chỉ thấy trước mặt là một cậu thiếu niên với diện mạo vô cùng xinh đẹp, môi đỏ răng trắng, chuẩn chỉnh là một mỹ nam tử. Vốn là một kẻ thuộc hội cuồng những thứ có nhan sắc cao, bà liền nở một nụ cười vô cùng hiền hậu, dịu dàng nhìn cô hỏi:
"Cháu... chính là đứa con trai của chú hai, tên gọi Hạ Tiểu Bạch đúng không?"
Hạ Tiểu Bạch thấy thái độ của đối phương có vẻ vô cùng ôn hòa, không có dấu hiệu gì là muốn hỏi tội hay nổi giận cả, mười mươi là bà thím vẫn chưa biết cái chân tướng sự việc đêm qua rồi. Cô liền phối hợp diễn kịch, ngoan ngoãn gật gật đầu đáp:
"Dạ vâng ạ thím ba..."
Nhậm Nhã Nhã khẽ đưa tay lên chống cằm, ngắm nhìn nhan sắc của cô mà tấm tắc khen ngợi:
"Chu choa, đúng là một cậu nhóc mang phong cách tiểu nãi cẩu (bạn trai nhỏ đáng yêu) ngoan ngoãn mà."
"À phải rồi, thím phải thay mặt thằng Thiên Hạo cảm ơn cháu nhiều nhé, cảm ơn cháu vì đã chu đáo gửi tặng cho nó hộp sô-cô-la nhân rượu thượng hạng kia nha."
"Vừa nãy thím dọn phòng thấy nên có tò mò bóc ra ăn thử vài viên, công nhận là vị ngọt ngào, ngon nhức nách luôn á cháu."
Gã anh hai Hạ Thiên Hạo vẫn đang nằm sấp oằn oại trên giường nghe thấy thế thì mặt mũi ngay lập tức đỏ bừng lên vì xấu hổ, gã liền gầm lên cắt ngang lời mẹ:
"Mẹ nói cái gì cơ?! Con rõ ràng đêm qua đã tự tay ném phăng cái hộp sô-cô-la rác rưởi đó vào thùng rác ngoài sân rồi cơ mà!"
"Con thật không hiểu nổi tại sao cái hộp quà chết tiệt đó tự dưng sáng nay lại lù lù xuất hiện trên bàn làm việc trong phòng con nữa!"
"Chắc chắn... Chắc chắn là do cái đám người hầu trong nhà rảnh rỗi sinh nông nổi, đi bới rác lượm lại rồi tự tiện mang đặt lên bàn của con chứ gì nữa!"
Đúng lúc này, Hạ Văn Xuyên vừa bưng chậu nước nóng mới bước vào phòng, nghe thấy thằng con trai lớn tiếng cãi chày cãi cối liền khinh bỉ bồi thêm một câu:
"Ồ, sự thật có đúng là như thế không hả con trai quý hóa?"
"Đêm ngày hôm qua chính mắt bố mày cũng có mặt ở hiện trường và chứng kiến từ đầu đến cuối đấy nhé."
"Bố tận mắt thấy sau khi cháu Tiểu Bạch lủi thủi đi về, chính mày là đứa đã lật đật mở cửa phòng ra, rón rén nhặt hộp sô-cô-la lên ôm vào lòng, rồi còn đứng đực mặt ra trước cửa phòng ngẩn ngơ mất mấy phút đồng hồ liền rồi mới chịu ôm quà đi vào phòng đóng cửa lại cơ mà."
Màn tự hủy đỉnh cao này của Hạ Thiên Hạo bỗng chốc bị ông bố đẻ thẳng tay vạch trần không chừa một chút thể diện nào, làm cho khuôn mặt gã nóng ran, đỏ bừng lên như gấm vì nhục nhã.
"Mẹ kiếp... Bố... Bố đừng có mà ngậm máu phun người! Con... Con chỉ là thấy cái hộp quà rách nát đó nằm chắn ngay trước cửa phòng, ngứa mắt quá nên mới tiện tay nhặt mang vào phòng ném vào thùng rác bên trong thôi chứ bộ!"
Hạ Thiên Vũ đứng bên cạnh nghe thế liền chộp ngay lấy sơ hở, nhanh nhảu lên tiếng bóc phốt ông anh hai:
"Anh hai ơi anh hai, vừa nãy chính miệng anh tự tin dõng dạc tuyên bố là đã ném hộp sô-cô-la vào thùng rác ngoài sân cơ mà."
"Thế mà bây giờ anh lại tự vả, bảo là nhặt mang vào phòng ném vào thùng rác bên trong phòng."
"Cái lời văn của anh nghe nó cứ tiền hậu bất nhất, tự vả chan chát vào mồm nhau thế nào ấy nhỉ."
"Rốt cuộc là anh hai đã ném hộp sô-cô-la quý giá của Tiểu Bạch ca vào cái thùng rác ngoài sân, hay là thùng rác trong phòng đây?"
"Hay là nói cách khác... Sự thật mười mươi là trong lòng anh hai thực chất vô cùng trân trọng, nâng niu, hoàn toàn không nỡ vứt bỏ món quà gặp mặt đong đầy tình cảm mà Tiểu Bạch ca đã cất công chuẩn bị để tặng cho anh?!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn