Chương 321: Hạ Tiểu Bạch làm mới thế giới quan của Sở Thu Hy
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~29 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch ghé bờ môi anh đào kiều diễm chực trào nước lên thành ly, dứt khoát dốc ngược dòng chất lỏng, đem ly rượu hoa quế nốc cạn sạch sành sanh.
Ngay vào cái khoảnh khắc rượu vừa chạm đầu lưỡi, một vị ngọt thanh nhẹ nhàng lập tức lan tỏa. Đi kèm theo đó là một làn hương hoa quế thoang thoảng dịu nhẹ, nhưng ngay sau đó, dư vị đọng lại nơi cổ họng lại là cái cảm giác cay nồng, nóng rát đặc trưng của cồn.
Cái loại rượu hoa quế này nồng độ cồn dao động trong khoảng hai mươi độ. Nếu đem ra so sánh với các loại rượu trắng hảo hạng thì nó đương nhiên không kích thích bằng, thế nhưng nếu so với rượu vang đỏ thông thường thì lại có phần gắt và nặng hơn kha khá.
Đối với một kẻ vốn có tửu lượng thuộc dạng "tôm tép" như Hạ Tiểu Bạch, mặc dù cậu vừa rồi chỉ mới hạ gục có một ly nhỏ xíu, thế nhưng trên cái khuôn mặt thanh nhã thoát tục kia đã lập tức rần rần hiện lên một tầng rạng rỡ, ửng hồng đầy quyến rũ của người đang say men.
Sở Thu Hy vội vàng giật lấy chiếc ly không trong tay Hạ Tiểu Bạch đặt xuống bàn. Trong lòng cô lúc này dâng lên một nỗi cảm động sâu sắc, Tiểu Bạch của cô thế mà lại có thể vì cô mà hy sinh đến mức này cơ chứ...
Sở Thu Hy vội bưng một ly nước chanh ấm tới: • Tiểu Bạch, cậu mau uống một ngụm nước chanh cho giải rượu đi này.
Hạ Tiểu Bạch nhấp một ngụm nhỏ nước chanh, khẽ lắc lắc cái đầu cho tỉnh táo, mái tóc thề mềm mại cũng theo động tác của cậu mà khẽ đung đưa: • Chỉ có một ly rượu nhỏ thôi mà, tớ hoàn toàn có thể cân được.
• Cậu đừng có mà coi thường tửu lượng của tớ như thế chứ.
Sở Thu Hy làm sao mà lại không rõ cái tửu lượng rùa bò của Hạ Tiểu Bạch cho được. Cái loại rượu vang đỏ mười mấy độ mà cậu uống có vài ly đã bắt đầu lơ tơ mơ rồi, huống chi cái thứ rượu hoa quế này lại còn nặng đô hơn nhiều.
• Lần sau trước khi định uống cái gì thì phải báo trước với tớ một tiếng, tuyệt đối không được cái kiểu tự tiện ngửa cổ nốc cạn một hơi như thế nữa biết chưa.
Hạ Tiểu Bạch ném cho cô một ánh mắt tràn ngập vẻ kiên định, ra hiệu cho cô cứ việc yên tâm. Sau đó, cậu mới đem cái ánh mắt có phần hơi mơ màng, sương khói của mình dời sang nhìn gã Benjamin: • Rượu thì tôi cũng đã uống xong rồi, chỉ hy vọng anh trai Benjamin đây sau này sẽ không đổi ý, lật lọng đấy nhé.
• Chúc cho mối quan hệ hợp tác giữa đôi bên diễn ra tốt đẹp, thuận lợi ạ.
Benjamin ngây dại nhìn chằm chằm vào một Hạ Tiểu Bạch đang trong trạng thái say khướt nhẹ. Đôi mắt vốn dĩ trong veo như pha lê không một chút tạp chất của cậu lúc này bỗng trở nên mơ màng, mông lung và ảo diệu khôn cùng. Đồng tử phảng phất như một đầm nước sâu thẳm, huyền bí không thấy đáy.
Cặp má trắng muốt như tuyết lúc này lại được nhuộm lên một tầng ửng hồng nhàn nhạt đầy vẻ men say, điều đó vô tình làm phai nhạt đi cái khí chất thánh thiện, băng thanh ngọc khiết ban đầu của cậu, nhưng ngược lại, nó lại được cộng thêm vài phần mị lực quyến rũ, yêu kiều khiến cho bất kỳ đấng nam nhi nào nhìn vào cũng phải rạo rực, muốn ngừng mà không ngừng được.
Chứng kiến cảnh tượng tuyệt mỹ này, trong đầu anh ta bỗng nhiên bật ra hai câu thơ cổ của đất nước Hoa Hạ viết về những đại mỹ nhân lúc say rượu. Anh ta không kìm chế nổi lòng mình mà khẽ lầm bầm, ngâm nga thành tiếng: • "Túy tửu giai nhân đào hồng diện, bất vọng yên ngữ kiều thái tu ôn nhu." (Mỹ nhân say rượu má hồng tựa hoa đào, không quên lời nói nũng nịu, dáng vẻ e thẹn dịu dàng).
Benjamin từ trước đến nay vẫn luôn cảm thấy hai câu thơ cổ này được viết ra quá mức duy mỹ, hoa mỹ. Ở ngoài đời thực làm sao có thể tồn tại một vị đại mỹ nhân say rượu có thể chạm tới cái cảnh giới hoàn mỹ đến như vậy cơ chứ. Mấy cái cảnh tượng đó phỏng chừng cũng chỉ xuất hiện trong những trang thơ văn cổ đại của Hoa Hạ mà thôi.
Thế nhưng anh ta nằm mơ cũng không ngờ tới, ngày hôm nay, ngay tại cái căn phòng này, lại có một vị đại mỹ nhân say rượu mang một vẻ đẹp diễm tuyệt, duy mỹ bước ra từ trong tranh bằng xương bằng thịt đang sống sờ sờ hiện ra trước mắt anh ta. Đời người được một lần tận mắt chứng kiến cảnh này, quả thực là mãn nguyện, đáng giá biết bao nhiêu.
Sở Thu Hy đứng bên cạnh cũng nhanh chóng phát hiện ra cái gã Benjamin kia lại đang nhìn chằm chằm vào Tiểu Bạch nhà mình đến mức đờ người ra như phỗng. Trong lòng cô lập tức dâng lên một vại giấm chua lăng lóc, có chút ghen tuông.
Mặc dù hai câu thơ cổ vừa rồi của gã dùng để ca tụng vẻ đẹp của Tiểu Bạch nghe thì cũng lọt tai đấy, nhưng cô vẫn bực bội hắng giọng một cái, lạnh lùng lên tiếng: • Benjamin tiên sinh... Nước dãi của anh sắp chảy hết ra ngoài rồi kìa.
...
Benjamin nghe thấy tiếng nhắc nhở đầy lạnh lùng của Sở Thu Hy, theo phản xạ có điều kiện liền vội vàng đưa tay lên lau lau khóe miệng một cái. Đến khi anh ta nhận thức được bản thân vừa rồi vì quá mức mê muội mà có hành vi thất thố, mất phong độ trước mặt người đẹp, cái khuôn mặt anh tuấn lịch lãm kia lập tức đỏ bừng lên đầy ngượng ngùng và ngượng nghịu: • Thật xin lỗi hai vị tiểu thư, Hoa Hạ các bạn vốn có câu "Mỹ nhân tú sắc khả xán" (Vẻ đẹp của mỹ nhân có thể thay cho món ăn ngon).
• Hai vị mỹ nữ đây quả thực là quá mức xinh đẹp và nổi bật rồi. Bản thân tôi vừa rồi vì mải mê thưởng thức quá mức nên mới có chút ngẩn ngơ, thất thần... Hì hì.
Sở Thu Hy đối với mấy cái lời lẽ tán tỉnh, nịnh bợ của đám đàn ông thối tha này hoàn toàn không có một chút hứng thú nào cả, mấy cái bài văn mẫu này mang đi lừa gạt mấy đứa con gái ngây thơ không hiểu chuyện thì còn được.
Benjamin thấy diện mạo của một Sở Thu Hy vẫn duy trì một vẻ thanh cao, lạnh lùng như băng tuyết, hoàn toàn động lòng không chút gợn sóng. Còn Hạ Tiểu Bạch ở bên cạnh thì từ đầu đến cuối vẫn luôn giữ vững cái nụ cười mỉm ngọt ngào, tươi tắn như hoa kia, điều này ngược lại càng khiến cho anh ta hoàn toàn không tài nào nhìn thấu nổi tâm tư và suy nghĩ thực sự trong lòng cậu...
Anh ta cũng chỉ biết lúng túng cầm ly rượu hoa quế trên bàn lên, dứt khoát ngửa cổ nốc cạn một hơi: • Rượu ngon lại có thêm giai nhân tuyệt sắc ở bên cạnh bầu bạn, đây quả thực đúng là một điều tuyệt vời nhất của đời người mà.
• Ly rượu này, coi như là tôi chủ động kính hai vị đại mỹ nữ nhé!
Nói xong, anh ta lại tiếp tục rót đầy thêm một ly rượu nữa, lại một lần nữa dứt khoát uống cạn sạch: • Ly thứ hai, chúc cho mối quan hệ hợp tác làm ăn giữa đôi bên chúng ta diễn ra thật vui vẻ và gặt hái được nhiều thành công!
Benjamin dường như cảm thấy bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ để biểu đạt tấm lòng của mình... Anh ta lại tiếp tục rót đầy ly thứ ba: • Còn ly rượu này, chính là lời xin lỗi chân thành nhất của tôi gửi tới Hạ tiểu thư. Vừa rồi bản thân tôi có chút thất lễ, thất thố.
• Vả lại trước đó tôi cũng hoàn toàn không biết chuyện Hạ tiểu thư đây là người vốn không biết uống rượu. Thực sự là vô cùng xin lỗi cô nhé.
Vừa uống xong, anh ta lại không kìm chế nổi cái máu lãng mạn nghệ sĩ trong người, lại tiếp tục lầm bầm ngâm nga thêm một câu thơ cổ khác: • "Lan Lăng mỹ tửu uất kim hương, ngọc oản thịnh lai hổ phách quang. Đản sử chủ nhân năng túy khách, bất tri hà xứ thị hương hương." (Rượu ngon Lan Lăng đượm hương hoa uất kim, rót vào chén ngọc tỏa ánh hào quang như hổ phách. Chỉ cần chủ nhà có thể khiến khách say lòng, thì sẽ chẳng còn hay biết đâu mới là quê hương của mình nữa).
Hạ Tiểu Bạch đưa bàn tay ngọc lên khẽ day day trán cho đầu óc thanh tỉnh lại vài phần. Cậu bỗng phát hiện ra cái gã ngoại quốc này thế mà cứ hở một tí là lại có thể tùy tiện mở mồm thốt ra vài ba câu thơ cổ vô cùng chuẩn chỉnh của Hoa Hạ. Chẳng lẽ cái gã Benjamin này lại là một kẻ cuồng si, cực kỳ yêu thích nền văn hóa cổ đại Hoa Hạ hay sao?
Cậu khẽ mấp máy bờ môi đào, nhẹ nhàng lên tiếng hỏi han: • Anh trai Benjamin này. Tôi thấy anh dường như là một người vô cùng yêu thích và am hiểu các câu thơ cổ của đất nước Hoa Hạ chúng tôi đúng không ạ?
Sở Thu Hy cũng khẽ ghé sát tai Hạ Tiểu Bạch, nhỏ giọng nói thầm: • Cái gã này đúng chuẩn là một kẻ cuồng si văn hóa Hoa Hạ đấy, đây cũng chính là cái điểm cộng duy nhất khiến tớ trước đây không đến mức quá bài xích hay có ấn tượng xấu về anh ta đấy.
Hạ Tiểu Bạch nghe xong thì trong đầu lập tức nảy số, nghĩ ngay đến cái chiến thuật "gãi đúng chỗ ngứa, đánh trúng tâm lý" (đầu kỳ sở hiếu). Bất kể là vì lợi ích của dự án hợp tác làm ăn hiện tại giữa gã và công ty của Thu Hy, hay là vì những cơ hội bắt tay làm ăn béo bở với Hạ gia của cậu trong tương lai sau này, Hạ Tiểu Bạch đều dứt khoát quyết định phải xây dựng và duy trì một mối quan hệ thật tốt đẹp với gã đàn ông này.
Dù sao thì cái mác bối cảnh thân phận xuất thân của cái gã này cũng đâu có phải là dạng vừa đâu.
Benjamin nghe mỹ nhân hỏi vậy, liền gật đầu thừa nhận đầy tự hào: • Đúng vậy, bản thân tôi thực sự là vô cùng say mê và sùng bái nền văn hóa lâu đời của Hoa Hạ các bạn.
• Không biết Hạ tiểu thư đây đối với nền văn hóa của chính quốc gia mình thì có mức độ am hiểu và kiến thức như thế nào nhỉ?
Hạ Tiểu Bạch khẽ gật đầu một cái, bày ra vẻ mặt vô cùng tự tin: • Dạ, cũng có thể coi là có chút ít nghiên cứu chuyên sâu ạ.
Sở Thu Hy ở bên cạnh nghe xong câu trả lời của cậu thì hai mắt lập tức trợn ngược lên, ngơ ngác nhìn chằm chằm vào Hạ Tiểu Bạch.
Cái gì mà "có chút ít nghiên cứu chuyên sâu" cơ chứ? Nếu như Hạ Tiểu Bạch mở mồm tuyên bố là cậu đối với mấy cái video ngắn trên mạng, hay mấy em gái hot girl nhảy nhót trên TikTok có sự nghiên cứu chuyên sâu thì Sở Thu Hy cô còn có phần tin tưởng vài ba phần. Chứ còn bảo cái đứa lười chảy thây này mà lại có nghiên cứu chuyên sâu về lịch sử văn hóa á? Cô xin phép được giữ một thái độ hoài nghi sâu sắc nhé.
Ở cùng với vị tiểu tiên nữ này ròng rã suốt một khoảng thời gian dài như vậy, cô chỉ toàn thấy cậu những lúc rảnh rỗi không có việc gì làm là lại cắm mặt vào bấm điện thoại chơi game, hoặc không thì là lướt video ngắn rồi ngồi nhìn mấy em gái xinh đẹp trên màn hình mà cười một cách ngớ ngẩn, dại khờ ra thôi. Cô đã bao giờ thấy cậu mở mồm ra bàn luận về lịch sử hay văn hóa Hoa Hạ bao giờ đâu cơ chứ.
Tuy nhiên, có một điểm mà Sở Thu Hy bắt buộc phải công nhận là tài đánh đàn cổ cầm (Cổ tranh) của Tiểu Bạch quả thực là vô cùng xuất sắc và đỉnh cao.
Cô lại một lần nữa kéo kéo áo, lén lút ghé sát tai Hạ Tiểu Bạch mà nhỏ giọng cảnh báo: • Tiểu Bạch à... cậu cẩn thận kẻo lại gáy sớm ăn vạ, giả vờ giả vịt quá đà đấy nhé.
• Cái gã ngoại quốc này tuy nhìn vậy thôi, chứ những kiến thức và kiến giải của anh ta về mảng lịch sử văn hóa Hoa Hạ chúng ta là cực kỳ thâm sâu và lợi hại đấy, không đùa được đâu. Thậm chí so với phần lớn người bản địa Hoa Hạ chúng ta thì anh ta còn am hiểu hơn nhiều đấy.
Hạ Tiểu Bạch bày ra bộ dạng bất biến, tự tin vỗ ngực: • Yên tâm đi mà, Tiểu Bạch nhà cậu vốn dĩ là người băng tuyết thông minh, dăm ba cái chuyện này làm sao làm khó được tớ chứ, không vấn đề gì đâu.
Benjamin thấy Hạ Tiểu Bạch tuyên bố bản thân là người có nghiên cứu chuyên sâu về lịch sử Hoa Hạ thì hai mắt gã lập tức sáng rực lên, hào hứng và hứng thú lại càng thêm phần dạt dào: • Ồ, vậy thì thật là tuyệt vời quá rồi! Hay là hai bên chúng ta vừa ăn uống vừa cùng nhau đàm đạo, luận bàn một trận cho thỏa thích có được không?
• Đúng rồi Hạ tiểu thư, nếu như cô không thích uống rượu, vậy tôi gọi cho cô một lon Coca hay các loại nước ngọt nước giải khát khác có được không?
Hạ Tiểu Bạch khẽ lắc lắc đầu nhẹ nhàng từ chối: • Dạ thôi không cần đâu ạ, bản thân tôi từ trước đến nay vốn dĩ là người không thích uống mấy cái loại nước ngọt có ga, chứa nhiều chất carbonat đó chút nào cả.
• Tôi chỉ cần uống nước chanh ấm này là được rồi ạ.
Benjamin nghe xong thì trong lòng lại càng thêm phần vui mừng và tán thưởng, không ngừng gật đầu tâm đắc: • Thói quen ăn uống và sinh hoạt giữ gìn sức khỏe của Hạ tiểu thư quả thực là vô cùng tốt, vô cùng khoa học đấy.
Anh ta thầm nghĩ, hèn chi mà vóc dáng cơ thể của cô nàng lại có thể duy trì được một đường cong hoàn hảo, bốc lửa đến như vậy, lại còn sở hữu một hàm răng trắng muốt như ngọc, càng làm tôn lên bờ môi mềm mại trông giống như những cánh hoa anh đào mọng nước chực trào kia nữa chứ.
Trong khi đó, Sở Thu Hy ngồi ở bên cạnh nghe xong cái câu trả lời "thanh cao" của cậu thì đầu óc liền hiện lên một chuỗi dấu chấm hỏi chấm than to đùng, triệt để cạn lời:????????? \u003d͟͟͞͞(꒪ᗜ꒪ ‧̣̥̇) Cái đồ ranh con "ma vương nghiện Coca", "chúa tể diệt nước ngọt có ga" kia mà bây giờ lại có thể mở mồm ra tuyên bố trước mặt người khác là bản thân không thích uống nước ngọt có ga cơ á...
Mỗi một lần hai đứa ở cạnh nhau, Hạ Tiểu Bạch suốt ngày chỉ đòi uống Coca xối xả, lần nào cũng phải đích thân cô đứng ra gãy lưỡi khuyên can, quản thúc không cho cậu uống nhiều vì sợ hại sức khỏe. Cô toàn phải tự tay pha chế mấy loại nước ép hoa quả bổ dưỡng cho cậu uống, thế mà bây giờ cậu lại dám mở mồm ra gáy cái câu thanh cao như vị thánh nữ không màng khói lửa nhân gian thế này đây!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn