Chương 267: "Con rể" ra mắt "bố vợ"?
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~26 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Trên suốt quãng đường đi, Nhậm Phi Hồng liên tục gặng hỏi những chuyện liên quan đến Hạ Tiểu Bạch.
"Cô ba này, cái cậu Hạ Tiểu Bạch đó chắc là đẹp trai tuấn tú lắm đúng không?"
Ông vừa hỏi vừa mang theo vài phần mong đợi.
Nhậm Nhã Nhã bật cười:
"Lát nữa gặp là anh biết ngay ấy mà. Đó là một cậu nhóc cực kỳ sạch sẽ, trắng trẻo và xinh trai."
"Bà cô này của anh vốn là người cuồng cái đẹp, người mà em đã chấm thì làm sao mà xấu cho được?"
Nhậm Phi Hồng nghe vậy cũng gật gù... Cô em gái này của ông đúng là hội trưởng hội mê trai đẹp có tiếng thật. Chỉ có Hạ Thiên Hạo đi bên cạnh là lộ rõ vẻ khó chịu trên gương mặt tuấn tú của mình.
"Hừ, chẳng qua cũng chỉ là một thằng mặt trắng búng ra sữa mà thôi."
"Chỉ giỏi khéo mồm khéo miệng đi lừa mấy đứa con gái các cô, trông chẳng khác gì loại chó con bám váy chị đại."
"Đàn ông đích thực thì phải có cơ bụng sáu múi, cao một mét tám, đấm đá ra trò như cháu đây thì mới bảo vệ được người con gái mình yêu chứ!"
Nhậm Phi Hồng nhìn đứa cháu ngoại này, ha hả cười lớn:
"Thằng nhóc này có phong phạm y hệt ta thời còn trẻ, không hổ là mang dòng máu của Nhậm gia chúng ta!"
Chẳng mấy chốc, cả nhóm đã đi tới tiểu viện nơi Hạ Tiểu Bạch đang ở. Lúc này, cả Hạ Thiên Vũ, Hạ Thiên Minh lẫn Lý Tư Tư đều đang có mặt đông đủ. Hai anh em nhà Hạ Thiên Vũ thậm chí còn đang diễn ra một màn ngấm ngầm tranh phong ghen tuông vô cùng kịch liệt. Hạ Thiên Vũ quệt mồ hôi hột trên trán, tự nhủ với lòng mình: Là đàn em số một của chị Tiểu Bạch, mình nhất định phải thể hiện thật tốt! (๑•̀ㅂ•́)u✧
"Anh Tiểu Bạch ơi! Cỏ dại trong cái sân này đã bị em nhổ sạch bách không còn một cọng rồi nhé!"
Hạ Thiên Minh cũng không chịu thua kém... Hắn hiện tại chính là trâu ngựa số một của Tiểu Bạch muội muội cơ mà.
"Tiểu Bạch em nhìn xem, hàng rào trong sân đã được anh đóng lại chắc chắn rồi này."
Lý Tư Tư thì tươi cười hớn hở, hai tay bưng một tô mì nóng hổi:
"Chị Tiểu Bạch ơi, mì em nấu xong rồi nè, em đút cho chị ăn nhé, mau lại đây ăn thử đi chị!"
Nhậm Phi Hồng vừa bước chân vào tiểu viện của Hạ Tiểu Bạch liền chứng kiến ngay cảnh tượng "gà bay chó sủa" này.
"Thiên Hạo này, mấy anh em nhà Hạ gia các cháu tình cảm thân thiết, hòa thuận gớm nhỉ?"
Hạ Thiên Hạo đứng bên cạnh nghệt mặt ra như pháo đất. Thằng Thiên Vũ vốn đã bị Hạ Tiểu Bạch hớp hồn từ lâu thì không nói làm gì. Nhưng tại sao đến cả Lý Tư Tư lẫn Hạ Thiên Minh cũng trưng ra cái bản mặt liếm cẩu, xun xoe nịnh bợ quanh Hạ Tiểu Bạch như vậy chứ? Thằng Thiên Minh chẳng phải vốn là người cùng một chiến tuyến phe cánh với mình sao? Hắn lập tức hùng hổ bước tới, túm chặt lấy cổ áo của Hạ Thiên Minh, nghiến răng nghiến lợi nhỏ giọng mắng:
"Mẹ kiếp! Thiên Minh, mày đang làm cái trò mèo gì thế hả?! Sao lại hạ mình đi sửa hàng rào cho cái thằng Hạ Tiểu Bạch đó?!"
Hạ Thiên Minh thẳng tay gạt phắt bàn tay của Hạ Thiên Hạo ra khỏi cổ áo mình, dõng dạc đáp:
"Anh Thiên Hạo à! Em bây giờ đã cải tà quy chính, bỏ tối tìm sáng rồi."
"Em không chỉ sửa hàng rào cho Tiểu Bạch đâu, em còn chuẩn bị sửa cả vòi nước, thay bóng đèn cho anh ấy nữa kìa..."
"Em khuyên anh một câu chân thành, tốt nhất là mau mau đến nhận lỗi với Tiểu Bạch đi."
"Bằng không sau này có ngày anh chỉ có nước khóc hận thôi!"
Hạ Thiên Hạo càng nghe càng thấy thằng em này đúng là loại bùn nhão không trát nổi tường. Mình mới chỉ nằm bẹp giường dưỡng thương có một tháng trời, không ngờ cái gã này cũng đã hoàn toàn luân hãm, quỳ gối dưới chân kẻ thù rồi. Chợt, Hạ Thiên Hạo nảy ra một suy nghĩ! Hắn ghé tai thầm thì hỏi nhỏ:
"Thiên Minh, có phải mày bị thằng Hạ Tiểu Bạch kia nắm thóp, giữ cái thóp gì đằng chuôi rồi đúng không?!"
"Nếu nó dùng cái đó để uy hiếp mày, hãy nháy mắt ra hiệu cho anh ngay lập tức!"
Hạ Thiên Minh nghe xong không những không nháy mắt, mà ngược lại còn trợn ngược đôi mắt lên to tròn như hai quả vải, nhìn hắn như nhìn một thằng tâm thần. Nhậm Phi Hồng thấy hai đứa nhỏ xì xầm to nhỏ liền lên tiếng nhắc nhở:
"Hai đứa làm cái gì thế hả! Thiên Hạo! Cháu lại định giở trò bắt nạt em đấy à!"
Hạ Thiên Hạo thấy bác cả lên tiếng thì cũng đành phải hậm hực buông tay, không quên ném cho Hạ Tiểu Bạch một ánh mắt hình viên đạn đầy căm hận. Hạ Tiểu Bạch chỉ nhẹ nhàng nở một nụ cười chuẩn mực đáp lại. Là một trà đạo đại sư, cô làm sao có thể chấp nhặt thèm chấp mấy cái chuyện cỏn con này chứ.
Nhậm Nhã Nhã chỉ tay về phía Hạ Tiểu Bạch, quay sang nói với Nhậm Phi Hồng:
"Anh cả, đây chính là con trai của chú hai nhà chúng em — Hạ Tiểu Bạch. Anh nhìn xem, trông có phải là vô cùng xinh xắn, tuấn mỹ không?"
Cô vừa nói vừa đưa mắt long lanh ngắm nhìn Hạ Tiểu Bạch, cái kiểu cậu nhóc đáng yêu thế này thực sự là gu của cô nha. Chỉ tiếc là bản thân mình đã ở cái tuổi sương pha mái tóc rồi.
Nhậm Phi Hồng lúc này cũng dời tầm mắt, chăm chú quan sát cậu thiếu niên đang đứng mỉm cười trước mặt. Để đối phó với người của Nhậm gia, hôm nay Hạ Tiểu Bạch đã cố tình dặm một lớp phấn trang điểm "mặt mộc" để khéo léo che bớt đi những đường nét quá mức mềm mại của nữ giới trên khuôn mặt. Cô diện một chiếc áo thun trắng tinh khôi kết hợp với chiếc quần lửng, mái tóc đen cắt tỉa trung tính càng làm tôn lên làn da trắng ngần như tuyết, ngũ quan tinh tế, đường nét thanh tú dã man.
Đôi mắt to tròn long lanh lấp lánh dưới ánh nắng ban mai, khóe môi đỏ thắm khẽ cong lên một nụ cười nhẹ nhàng, mang theo vài phần nhu mì ẩn hiện trong sự năng động của ánh mặt trời.
Nhậm Phi Hồng nhìn ngắm một hồi rồi hài lòng gật gật đầu, quả thực là một cậu nhóc trông xinh xắn chẳng khác gì con gái cả. Nếu có điểm gì chưa được hoàn hảo cho lắm. Thì chính là vóc dáng của Hạ Tiểu Bạch trông có vẻ quá mức mảnh mai, gầy guộc, đứng ở góc độ một người đàn ông thì hoàn toàn không mang lại cho người ta cảm giác an toàn vững chãi. Nhưng mà thôi kệ đi. Thời buổi hòa bình thế này rồi, cũng chẳng cần thiết phải yêu cầu con rể tương lai phải cơ bắp cuồn cuộn, hộ pháp làm gì.
"Cháu chính là Hạ Tiểu Bạch? Trông quả thực là vô cùng tuấn mỹ."
"Ta tên là Nhậm Phi Hồng, là bố của Sơ Tuyết, cũng có thể coi là bố vợ tương lai của cháu đấy."
Trong lòng Hạ Tiểu Bạch thầm dâng lên một cảm giác bất lực: Muốn làm bố vợ của tôi thì kiếp sau đi nhé, nhưng mà đống của hồi môn vàng bạc của nhà ông thì tôi xin phép được duyệt thu nhận trước. Ai bảo bản thân mình hiện tại là người đã có hoa có chủ rồi cơ chứ.
Cậu khéo léo phô diễn một nụ cười vô cùng thanh lịch và lễ phép:
"Cháu xin kính chào bác Phi Hồng ạ, cháu chính là Hạ Tiểu Bạch, sau này bác cứ gọi cháu là Tiểu Bạch cho thân mật là được rồi ạ."
Vừa dứt lời, cô còn chủ động chìa bàn tay nhỏ nhắn trắng muốt của mình ra.
Nhậm Phi Hồng theo bản năng đưa tay ra bắt lấy. Ngay trong khoảnh khắc hai lòng bàn tay chạm nhau, một cảm giác mềm mại đến rợn người truyền thẳng vào trong đại não ông. Cái cảm giác mềm mại như không có xương này... rõ ràng là hệt như đang nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại của một cô thiếu nữ mới lớn vậy. Cứ như thế, ông ngẩn người ra mất mười mấy giây đồng hồ liền...
Cho đến khi từ một bên vang lên giọng nói gắt gỏng của một cô gái:
"Này này này! Ông chú kia nắm tay như thế đã đủ phê chưa hả?! Còn không chịu buông cái tay thối đó ra là tôi nổi điên lên đấy nhé!"
Lý Tư Tư hai tay chống nạnh, đôi má phồng lên vì giận dữ quát lớn.
Hạ Thiên Minh và Hạ Thiên Vũ ở bên cạnh thì trưng ra cái bản mặt đố kỵ, ghen ghét đến phát điên. Bọn họ còn chưa bao giờ được nắm lấy bàn tay ngọc ngà trắng muốt kia của Tiểu Bạch muội muội lần nào đâu đấy! Cái lão già Nhậm Phi Hồng này sao còn chưa chịu buông bàn tay heo luộc của lão ra nữa hả!!!!!
Hạ Tiểu Bạch lúc này cũng bất lực nhẹ giọng nhắc nhở:
"Bác Phi Hồng ơi?"
Nhậm Phi Hồng lúc này mới sực tỉnh bừng tỉnh, vội vàng cuống cuồng buông bàn tay phải trắng nõn, mịn màng của Hạ Tiểu Bạch ra. Nhậm Nhã Nhã cũng dùng ánh mắt đầy vẻ trách móc ném về phía ông:
"Anh cả, anh đang nghĩ cái gì mà ngẩn người ra thế hả!"
Nhậm Phi Hồng ngượng ngùng gãi đầu cười trừ:
"Không có gì, không có gì đâu..."
"Vừa rồi tự dưng đầu óc lại nhảy số nghĩ đến mấy chuyện làm ăn kinh doanh trên thương trường, nên lỡ tay quên mất không buông ra thôi."
Hạ Thiên Hạo chứng kiến trọn vẹn màn này từ đầu đến cuối, đồng tử của hắn co rụt lại bần bật, mặt mày tràn ngập vẻ kinh hoàng tột độ! Chỉ trong vòng một nốt nhạc, đến cả ông bác cả vốn nổi tiếng là nghiêm nghị, sắt đá của mình cũng suýt chút nữa thì bị cái thằng Hạ Tiểu Bạch kia hớp hồn, luân hãm ngay tại trận!!!!
Chẳng lẽ... cái thằng Hạ Tiểu Bạch này biết dùng tà thuật, bùa ngải yêu ma gì sao?!
Nhậm Phi Hồng ngượng ngùng ho khan vài tiếng để chữa thẹn, vừa vặn ánh mắt ông đảo qua hóng gió thấy dưới hiên che của tiểu viện có đặt một cây đàn cổ tranh. Ông liền vội vàng tìm cớ lảng sang chuyện khác:
"Ta nghe nói Tiểu Bạch cháu có ngón đàn cổ tranh rất ra ngô ra khoai đúng không?"
"Con gái Sơ Tuyết nhà ta cũng là đứa cực kỳ đam mê âm nhạc, từ piano cho đến violin nó đều chơi rất cừ."
"Dạo gần đây nó cũng đang có ý định muốn tìm hiểu và học thêm về đàn cổ tranh, để trau dồi thêm về bản sắc văn hóa Hoa Hạ."
"Nếu như ngón đàn của cháu thực sự xuất sắc, sau này có thể thường xuyên qua Nhậm gia để dạy bảo, hướng dẫn thêm cho con bé Sơ Tuyết nhà ta."
"Hai đứa qua lại như vậy cũng là một cách rất tốt để bồi đắp và vun vén tình cảm cho nhau."
Nhậm Nhã Nhã thấy vậy liền vội vã vun vào:
"Hay là bây giờ Tiểu Bạch gảy thử một khúc cho bác cả của con thưởng thức luôn đi."
"Ta nghe cái con bé Thanh Thanh nhà họ Đông Phương khen ngợi cháu hết lời, bảo trình độ cổ tranh của cháu đã đạt đến cảnh giới đại sư rồi cơ đấy."
Hạ Thiên Vũ vô cùng tự hào vỗ ngực dõng dạc nói:
"Cháu đã từng được tận tai thưởng thức anh Tiểu Bạch đánh cổ tranh rồi, cam đoan là thuộc diện đỉnh cấp của đỉnh cấp luôn!"
Lý Tư Tư và Hạ Thiên Minh thì ánh mắt long lanh, tràn ngập vẻ mong chờ, háo hức.
Hạ Thiên Hạo đứng bên cạnh nghiến răng kèn kẹt. Hắn tuyệt đối không tin một cái thằng ẻo lả như Hạ Tiểu Bạch mà lại có thể đánh đàn cổ tranh hay đến thế, còn bốc phét lên tận cảnh giới đại sư nữa chứ? Chắc chắn mười mươi là do hội này hùa vào bốc phét, thổi phồng lên rồi!
Hạ Tiểu Bạch cũng không thèm từ chối làm gì, vốn dĩ hôm nay cô cũng đã hứa là sẽ đánh đàn cổ tranh cho bộ ba Hạ Thiên Vũ thưởng thức rồi. Cây đàn cổ tranh đang đặt ở đằng kia cũng là do hôm nay Lý Tư Tư cất công nhờ vả bạn bè tìm mua và vận chuyển tới đây giùm cô. Cô khẽ mỉm cười, để lộ hàm răng trắng muốt như ngọc sau làn môi anh đào thơm mát.
"Nếu mọi người đều có hứng thú muốn thưởng thức, vậy thì cháu xin phép được bêu xấu chút tài mọn vậy."
"Nếu lát nữa có lỡ đàn không được hay cho lắm, xin mọi người đừng chê cười nhé."
Hạ Thiên Hạo nhìn cái bộ dạng làm bộ làm tịch, ra vẻ thanh cao của Hạ Tiểu Bạch liền ngứa mắt không chịu nổi, hừ lạnh một tiếng chen ngang:
"Đã biết là đàn không hay thì tốt nhất là đừng có lôi ra đàn làm gì, mắc công lại làm ô uế, tra tấn lỗ tai của mọi người ở đây."
Bốp!
Nhậm Nhã Nhã trực tiếp vung thẳng bàn tay lên, giáng một cú tát trời giáng thẳng vào cái đầu gáo dừa của hắn.
"Cái thằng nhóc này sao suốt ngày cứ mở mồm ra là tìm cớ bắt nạt, cà khịa Tiểu Bạch thế hả?"
"Cháu có biết cái kẻ gần đây nhất dám cả gan bắt nạt, gây hấn với Tiểu Bạch rốt cuộc đã phải nhận lấy cái kết cục thảm hại như thế nào rồi không?"
Hạ Thiên Hạo ôm cái đầu đau điếng, mặt mày mờ mịt ngơ ngác hỏi lại:
"Hả? Chẳng lẽ trên đời này còn có người cũng ngứa mắt, không phục thằng Hạ Tiểu Bạch giống như cháu nữa ạ?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn