Chương 313: Nhân không thể mạo tướng
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~23 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Sở Vân Chính vừa câu cá vừa trò chuyện rôm rả, bỗng nhiên như sực nhớ ra điều gì, ông quay sang nhìn Hạ Tiểu Bạch rồi lên tiếng hỏi: • Đúng rồi con rể, mày đã gặp qua thằng em trai của Thu Hy chưa?
• Cái thằng ranh con đó bám bà chị nó như đỉa đói ấy.
• Mày mà muốn rước Thu Hy về dinh thì e là còn phải tìm cách lấy lòng, thu phục được cái thằng nhóc rắc rối đó trước đã đấy nhé.
Không nhắc đến Sở Tiêu Tiêu thì còn đỡ, vừa nghe thấy cái tên Sở Tiêu Tiêu một cái, bờ môi anh đào đỏ mọng của Hạ Tiểu Bạch liền không tự chủ được mà khẽ giật giật vài cái liên hồi.
Cái ấn tượng của cậu về thằng nhóc Tiêu Tiêu kia hiện tại vẫn còn đóng đinh ở cái phân cảnh: thằng ranh con ấy ngậm một bông hoa hồng ở miệng, làm màu làm mè rồi quỳ xuống tỏ tình với cậu cơ chứ đâu.
Hạ Tiểu Bạch cũng chỉ biết gượng gạo trả lời: • Dạ, Tiêu Tiêu thì con cũng có gặp qua vài lần rồi ạ. Con còn từng dắt thằng bé đi lượn phố, đi ăn gà rán McDonald's nữa cơ, thằng nhóc đó trông cũng khá là đáng yêu đấy ạ.
Sở Vân Chính nghe vậy thì hai mắt lập tức trợn tròn lên nhìn cậu, trên mặt hiện rõ vẻ khó mà tin nổi: • Cái gì cơ? Cái thằng Tiêu Tiêu nó biết mày là bạn trai của Thu Hy mà nó lại chịu ngoan ngoãn đi lượn phố với mày á?
• Nó không bù lu bù loa lên đòi đấm mày một trận à?
Hạ Tiểu Bạch nhớ lại cái chuyện hồi đó mà trong lòng cũng không khỏi dâng lên một nỗi bất lực vô hạn... ╮( ̄⊿ ̄)I Cái hồi đầu là do thằng nhóc Tiêu Tiêu kia muốn tán tỉnh, muốn cưa đổ cậu, thế nhưng đã bị cậu phũ phàng, thẳng thừng từ chối một cách vô tình rồi. Mà kể từ sau cái lần đó trở đi, Hạ Tiểu Bạch cũng chưa từng có cơ hội gặp lại Sở Tiêu Tiêu thêm một lần nào nữa.
Ước chừng là cái thằng ranh con đó cảm thấy bản thân bị cậu lừa dối tình cảm thanh xuân đầu đời, nên chắc giờ vẫn còn đang ôm một cục tức chà bá trong lòng thôi.
Mà cái điều khiến Hạ Tiểu Bạch lo ngay ngáy vào lúc này chính là, cậu cực kỳ sợ cái thằng nhóc ranh ma kia sẽ đem cái bí mật động trời: cậu thực chất là con gái, lại còn đang chơi trò bách hợp, yêu đương đồng tính với Sở Thu Hy đi mách lẻo với Sở Vân Chính.
Hạ Tiểu Bạch chỉ đành tìm lời đại khái để lấp liếm qua chuyện: • Dạ thì ban đầu Tiêu Tiêu cũng tỏ ra bài xích và chống đối con dữ dội lắm ạ. Thế nhưng dưới sự thuyết phục bằng ba tấc lưỡi, khua môi múa mép hết lời của con thì cuối cùng thằng bé cũng chịu khuất phục và chấp nhận con rồi ạ.
Sở Vân Chính nghe xong thì vô cùng thán phục, gật gù cái đầu tán thưởng: • Đúng là không hổ danh là chàng rể lọt vào mắt xanh của lão tử, ngay đến cả cái thằng giặc non Tiêu Tiêu kia mà mày cũng có thể thu phục được gọn gàng như vậy.
• Xem ra cái đám cưới này của hai đứa mày là chuyện ván đã đóng thuyền, Thu Hy không gả cho mày thì còn gả cho ai được nữa.
• Cái nhà này đúng là chỉ có mày mới có khả năng trị được hai bố con tao thôi.
Hạ Tiểu Bạch nghe xong thì chỉ biết câm nín, mặt hiện đầy vạch đen đầy bất lực...
("▔□▔) Sở Vân Chính ha ha cười lớn một tiếng: • Được rồi, đi theo tao vào bếp học nấu ăn vài chiêu đi con trai.
• Đàn ông muốn nắm giữ được trái tim của người phụ nữ, thì trước tiên phải tìm cách nắm giữ được cái dạ dày của cô ta đã.
• Cái chân lý này bảo đảm áp dụng cho cả nam lẫn nữ đều chuẩn không cần chỉnh luôn nhé.
Hạ Tiểu Bạch đưa đôi mắt đẹp ngập tràn sự hoài nghi mà nhìn chằm chằm vào cái thân hình hộ pháp, cơ bắp cuồn cuộn của Sở Vân Chính. Cái ánh mắt ấy như thể đang muốn chất vấn: "Cái thân hình hộ pháp gấu xám như ông mà cũng biết xuống bếp nấu nướng cơ á?"
Sở Vân Chính đối với cái ánh mắt tràn ngập sự khinh bỉ và hoài nghi kia của Hạ Tiểu Bạch thì lập tức nổi đóa lên đầy tự ái: (`Δ´)!
• Mày vừa mới nhìn tao với cái ánh mắt kỳ thị gì đấy hả? Tao nói cho mày biết nhé!
• Cái hồi tao còn ở cái độ tuổi trẻ măng như mày bây giờ ấy, tao đã có thể tự tay nấu được một bàn thức ăn siêu cấp mỹ vị rồi đấy con ạ!
Hạ Tiểu Bạch nghe vậy thì cũng gật gù cái đầu cho qua chuyện, trong lòng thầm cảm thán đúng là nhân không thể mạo tướng, xem người không thể nhìn bề ngoài mà bắt hình dong được.
Ví dụ điển hình nhất chính là cái lão già Sở Vân Chính trông oai phong lẫm liệt, uy vũ bức người như thế này, thế nhưng có ai ngờ nổi cái tên cúng cơm ở nhà của ông ta lại có cái tên thô thiển là Chú Chó Con (Cẩu Đản) cơ chứ. (σ≧︎▽︎≦︎)σ.
Với lại, một đại bạch phú mỹ lá ngọc cành vàng như Thu Hy mà tài nghệ nấu nướng cũng thuộc hàng đỉnh của chóp, xem ra cô cũng chịu sự ảnh hưởng và thừa hưởng gen di truyền từ ông bố già Sở Vân Chính này rồi.
Sở Vân Chính vừa nhanh thoăn thoắt xuống dao xử lý mấy con tôm hùm lớn, vừa lên tiếng hỏi Hạ Tiểu Bạch: • Đúng rồi, thế từ trước đến nay mày đã từng tự tay nấu món gì cho Thu Hy nhà tao ăn chưa đấy?
Hạ Tiểu Bạch nghe hỏi thì rụt rè, lý nhí đáp lại một câu yếu ớt: • Dạ... mì tôm úp có được tính là một món ăn không ạ...
Sở Vân Chính nghe xong thì lập tức đứng hình mất vài giây, ngơ ngác hỏi lại: • Cái gì? Thu Hy chịu ăn mì tôm úp á?
Hạ Tiểu Bạch thấy ông phản ứng vậy thì lại càng ngơ ngác hơn: • Ơ... chẳng lẽ Thu Hy không thích ăn mì tôm hả chú?
Sở Vân Chính chỉ biết thở dài một tiếng rồi cảm thán: • Xem ra con bé thực sự đã yêu mày đến mức ăn sâu vào trong xương tủy rồi con ạ.
• Thằng ranh mày không biết đấy thôi, Thu Hy đối với chuyện ăn uống từ nhỏ đến lớn luôn cực kỳ khắt khe và kén chọn, mấy cái loại đồ ăn nhanh, đồ ăn rác vô bổ như mì tôm là nó hiếm khi nào đụng đũa vào lắm.
Hạ Tiểu Bạch nghe xong thì bừng tỉnh đại ngộ, cậu không nghĩ là chú chó con trước mặt lại rảnh rỗi đi lừa gạt mình làm gì. Thì ra bấy lâu nay Thu Hy vốn dĩ chẳng hề thích ăn mấy cái món mì tôm úp rách việc kia... (•̥́ ˍ •̀ू) Thế mà từ trước đến nay, mỗi lần đến đêm muộn là cậu lại lôi mì tôm ra úp, đã vậy hai đứa còn vui vẻ tranh nhau ăn chung một tô mì vô cùng ngon lành nữa chứ. Thì ra bấy lâu nay Sở Thu Hy chỉ đang cố gắng chiều theo cái sở thích ăn uống của cậu mà thôi...
• Xem ra con vẫn chưa hoàn toàn thấu hiểu hết về con người của Thu Hy rồi, đa tạ bố vợ đã chỉ điểm cho con ạ.
Sở Vân Chính cũng hì hì cười lớn một tiếng đầy đắc ý: • Mày đối với cái cơ thể của con gái tao thì có thể là hiểu rõ từng chân tơ kẽ tóc thật đấy.
• Thế nhưng xét về mặt thấu hiểu nội tâm, suy nghĩ bên trong của nó thì mày xách dép chạy theo tao cũng không kịp đâu con ạ.
Hạ Tiểu Bạch nghe xong cái câu đùa đầy ẩn ý kia thì chỉ biết cạn lời toàn tập, mặt đỏ bừng lên vì ngượng...
Sở Vân Chính bắt đầu nhóm bếp than để nướng mấy chú tôm hùm lớn, bên cạnh còn tự tay làm món cá lạc nướng sốt Kabayaki thơm phức.
Mấy tên đàn em bảo vệ thì vây quanh một bên để phụ giúp xử lý những loại hải sản còn lại. Nào là cá song hấp xì dầu, canh cua biển nấu đậu hũ, rồi cả món hải sâm hầm cực kỳ bổ dưỡng – món ăn khoái khẩu dạo trước của đội tuyển bóng đá nam Trung Quốc nữa chứ. Tóm lại là bày ra một bàn tiệc ngập tràn các loại hải sản tươi ngon...
Trong lúc đó, ở bên trong căn phòng nhỏ dưới khoang tàu, Sở Thu Hy lúc này vẫn còn đang chìm đắm vào một giấc mộng vô cùng tươi đẹp.
Trong mơ, cô đang dùng đôi tay ôm chặt lấy một Hạ Tiểu Bạch với mái tóc dài thướt tha, tung bay trong gió vào lòng mà điên cuồng hôn tới tấp. Vị tiểu tiên tử kia thì cứ liên tục kháng cự, không ngừng rên rỉ, kêu khóc thảm thiết: "Yamete... Yamete... (Đừng mà... Đừng mà...)". Thế nhưng cái vị tiểu tiên tử xinh đẹp kia càng ra sức gào thét, kháng cự thì trong lòng Sở Thu Hy lại càng cảm thấy hưng phấn và hạnh phúc tột cùng. Cô lại càng muốn ra sức đè nén, triệt để chinh phục đối phương dưới thân mình cho bằng được.
• Cậu cứ việc la hét đi! Cho dù hôm nay cậu có kêu rách cổ họng thì bổn tiểu thư cũng tuyệt đối không buông tha cho cậu đâu!
Ngay vào cái khoảnh khắc cô chuẩn bị vươn móng vuốt ma quỷ của mình ra để hành sự... Thì con du thuyền bỗng nhiên gặp một đợt sóng lớn mà lắc lư dữ dội một phát, cú xóc nảy này đã thẳng tay lôi tuột cô từ trong giấc mộng xuân ngọt ngào trở về với hiện thực phũ phàng.
Sở Thu Hy giật mình choàng tỉnh, mở to hai mắt ra nhìn thì mới phát hiện ngoài cửa sổ lúc này ánh nắng ban mai rực rỡ đã chiếu rọi khắp nơi rồi. Rõ ràng là trời đã sáng bét từ lâu rồi.
• Tiểu Bạch...
Cô đưa tay sờ soạn sang bên cạnh... Thế nhưng vị trí nằm của Hạ Tiểu Bạch bên cạnh lúc này đã trống trơn, cậu đã thức dậy từ đời thuở nào rồi.
Sở Thu Hy lập tức bật dậy, định bụng sẽ mở cửa lao ra ngoài đi tìm cậu, thế nhưng cô vừa mới đứng thẳng chân lên thì khuôn mặt kiều diễm liền thoáng chốc đỏ ửng lên đầy ngượng ngùng. Cô phát hiện bản thân cần phải đi vào phòng vệ sinh để thay cái chiếc quần nhỏ... ra trước đã.
Sở Thu Hy thoải mái tận hưởng một trận tắm nước ấm thư giãn, sau đó thay vào một chiếc váy liền thân vô cùng sạch sẽ và thanh lịch.
Cúi đầu nhìn lại đồng hồ thì lúc này đã là mười hai giờ trưa rồi. Tối ngày hôm nay cô còn có một cuộc hẹn vô cùng quan trọng với vị Tam thiếu gia của gia tộc Rothschild khét tiếng để bàn bạc về chuyện hợp tác làm ăn nữa.
Cô liền ba chân bốn cẳng vội vàng chạy ra khỏi phòng. Đến mức cô còn chẳng kịp dùng máy sấy để sấy khô mái tóc dài thướt tha của mình, khiến cho những giọt nước long lanh, tinh khiết cứ thế nương theo những lọn tóc bên hông mà nhỏ giọt tí tách xuống sàn...
Ngay vào lúc này, cô chạm mặt một tên bảo vệ đi ngược chiều tới.
Sở Thu Hy liền giữ anh ta lại rồi cất tiếng hỏi: • Ông chủ với Tiểu Bạch nhà tôi hiện tại đang ở đâu rồi?
Tên bảo vệ nhìn thấy đại tiểu thư vừa mới tắm xong bước ra, trông chẳng khác nào một bông hoa sen mới nở rộ bước ra từ trong nước, xinh đẹp thoát tục đến mức khiến anh ta nhìn đến ngây dại cả người. Chỉ tiếc là cái loại tiên nữ hạ phàm này vốn dĩ không phải là cái thứ mà một kẻ có thân phận thấp kém như anh ta có thể chạm tới... Anh ta liền vội vã thu lại ánh mắt rồi cung kính đáp lời: • Thưa đại tiểu thư, cô gia cùng với ông chủ hiện tại đang ở trên nóc tàu câu cá ạ.
Sở Thu Hy nghe xong thì cũng chỉ biết vội vàng rảo bước đi lên phía nóc tàu. Trong lòng cô thực sự lo ngay ngáy, chỉ sợ hai cái gã ma men này ở cạnh nhau lại chứng nào tật nấy, phối hợp diễn ra cái trò đồi bại, trò cười "ngày xanh thả chim" chạy rông ngoài boong tàu như tối hôm qua thì có mà độn thổ mất thôi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn