Chương 243: Đứa cháu gái này chính là tiên nữ
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~27 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch nhìn đống sô-cô-la nhân rượu rơi rụng tung té, cô đành phải cúi người, nương theo ánh trăng mờ ảo trên sân mà bò rạp xuống đất lượm lại từng viên một.
Hội ba người đàn ông đang rình mò trong bụi rậm chứng kiến cảnh này thì lại càng thêm xót xa, ai nấy đều nghẹn ngào nghĩ bụng cái con bé Tiểu Bạch này sao mà lương thiện, bao dung đến mức ngốc nghếch thế không biết.
Hạ Văn Niên lôi khăn giấy ra quệt nước mắt nước mũi:
"Thằng Thiên Hạo lần này làm càn quá rồi!"
"Cháu gái bảo bối của em sao có thể chịu uất ức, nhục nhã như thế này cơ chứ."
Cơn giận bốc lên đầu, ông cụ Hạ Quang Thần lại càng siết chặt cổ áo của Hạ Văn Xuyên hơn.
"Thằng con trai quý hóa của mày giỏi gớm nhỉ, dám bắt nạt cháu gái tao đến mức này, đúng là khinh người quá đáng mà!"
Hạ Văn Xuyên mặt mày đỏ gay vì bị siết cổ, vừa ho sặc sụa vừa vội vàng hứa hẹn:
"Bố... Bố ơi tha cho con, bố yên tâm, về phòng con nhất định sẽ xử đẹp cái thằng nghịch tử này!"
Trong khi đó, Hạ Tiểu Bạch đã gom đủ đống sô-cô-la dưới đất lên, cẩn thận phủi sạch bụi bẩn bám bên trên. Hộp sô-cô-la này ngốn của cô tận hơn trăm tệ chứ có ít ỏi gì đâu. Cũng may là cái gã Hạ Thiên Hạo kia không nhận, chứ nếu gã cầm thật thì cô lại thấy tiếc hùi hụi ấy chứ. Đống đồ ngọt cực phẩm này đem đi tặng trai thì thà giữ lại mang đi dâng hiến cho mấy em gái xinh tươi còn có lý hơn.
Đúng lúc này, âm thanh của hệ thống lại vang lên trong đầu cô: [Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ: "Ngược vợ nhất thời sướng, truy vợ hỏa táng tràng".] Phần thưởng nhiệm vụ: [Cộng thêm một điểm thuộc tính Thể Chất.] Nghe thấy thông báo hoàn thành nhiệm vụ, Hạ Tiểu Bạch mới thở phào nhẹ nhõm một hơi đại xá. May quá, thế là thoát được cái viễn cảnh bị ông anh hai hắc hóa bắt cóc giam cầm rồi.
Tính ra cô đã có hai lần được thưởng điểm Thể Chất từ hệ thống, cơ mà bản thân cô tự cảm nhận thì hình như cơ thể chẳng có gì thay đổi cho lắm. Chẳng biết cái chỉ số thể chất này rốt cuộc là dùng để làm cái vẹo gì nữa.
Cô đang tính xoay người rời đi để về phòng ngủ tiếp. Thế nhưng đột nhiên, cô thính tai nghe thấy bụi cỏ cách đó không xa có tiếng sột soạt chuyển động, hình như còn phảng phất cả tiếng người thì thầm nói chuyện nữa.
Phản xạ đầu tiên của Hạ Tiểu Bạch chính là: Bỏ mẹ, mình bị kẻ biến thái nào bám đuôi rồi!
Gương mặt của ông chú ba hờ Hạ Văn Xuyên ngay lập tức hiện lên trong đầu cô. Không lẽ... lại là ông chú ba?
Đúng lúc này, hệ thống lại nhảy ra kháy một câu: [Xem ra ký chủ nhà ta cũng chưa đến nỗi ngu si đần độn lắm nhỉ. Bị tận ba gã biến thái bám đuôi theo dõi suốt cả một đêm trời mà giờ mới phát hiện ra cơ đấy.] Hạ Tiểu Bạch giật nảy mình! Gì cơ? Tận ba gã biến thái bám đuôi cô á?
Chất giọng thiếu nữ đanh đá của hệ thống lại vang lên giải đáp: [Thì còn ai vào đây nữa, chính là ông chú ba, ông chú tư, với cả ông nội yêu quý của cô đấy chứ ai.] Hạ Tiểu Bạch suýt chút nữa là sặc nước bọt mà phun ra một ngụm máu lươn. Hai ông chú hờ bám đuôi thì cô còn tạm hiểu được, chứ ai mà ngờ nổi ngay cả ông nội tóc bạc phơ rồi cũng hứng chí tham gia vào cái hội biến thái rình mò này cơ chứ.
Nghĩ đến đây, đôi mắt đẹp của Hạ Tiểu Bạch khẽ đảo một vòng, khóe môi anh đào khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười ranh mãnh. Cô liếc nhìn hộp sô-cô-la vừa được mình lượm lặt chỉnh tề trên tay, sau đó ra vẻ đáng thương, cung kính đặt hộp quà ngay ngắn trước cửa phòng của Hạ Thiên Hạo. Dù sao thì đã mất công diễn kịch thì phải diễn cho trọn gói, chuyên nghiệp từ đầu đến cuối.
Hội ba người đang núp lùm trong bụi cây hoàn toàn không hề hay biết cái hành vi bám đuôi mờ ám của mình đã bị Hạ Tiểu Bạch nhìn thấu sạch sẽ. Họ chỉ thấy đứa cháu gái tội nghiệp đang cẩn thận tỉ mỉ lau chùi từng viên sô-cô-la bị bẩn, rồi lại chu đáo bọc quà xếp ngay ngắn trước cửa phòng Hạ Thiên Hạo rồi mới lủi thủi ra về.
Cảnh tượng này làm ba người họ rốt cuộc cũng thấu hiểu thế nào là định nghĩa của câu: "Nước chảy đá mòn, lấy đức báo oán".
Hạ Văn Niên cảm động đến mức nước mắt nước mũi chảy ròng ròng:
"Huhu, đứa cháu gái này của em đúng là tiên nữ giáng trần mà."
"Anh ba à, lát nữa anh về phòng tẩn thằng Thiên Hạo thì nhớ cho em góp một chân với nhé, em nhìn mà ngứa mắt lắm rồi."
Ông cụ Hạ Quang Thần cũng cảm động đến nghẹn ngào:
"Thằng ba à, mày cứ coi như trên đời này chưa từng đẻ ra cái thằng nghịch tử đó đi!"
Hạ Văn Xuyên:...
Hạ Tiểu Bạch sau khi hoàn thành xuất sắc màn trình diễn kịch nghệ của mình thì thong dong đi bộ về phòng, đóng chặt cửa lại và tiếp tục công cuộc cày game thâu đêm suốt sáng.
Sáng sớm ngày hôm sau. Hạ Thiên Vũ đã tất tả chạy xồng xộc đến trước cửa khu nhà gỗ của Hạ Tiểu Bạch, đập cửa rầm rầm:
"Tiểu Bạch ca! Tiểu Bạch ca ơi dậy đi!"
Hạ Tiểu Bạch ngáp ngắn ngáp dài đầy bất lực ngồi bật dậy, cố gắng mở đôi mắt còn ngái ngủ ra nhìn quanh. Bên ngoài cửa sổ, mấy chú chim non đang hót líu lo, mang đến chút không khí náo nhiệt cho buổi sớm mai yên bình. Đêm qua cô mải mê cày cái trò "Quỷ Cốc Bát Hoang" thâu đêm suốt sáng, tính ra ngủ còn chưa đầy ba tiếng đồng hồ, mắt thâm quầng như gấu trúc.
"Chờ chút, anh còn phải vệ sinh cá nhân đã."
Sau khi rửa mặt mũi, chải chuốt gọn gàng xong xuôi. Hạ Tiểu Bạch mở cửa phòng ra thì thấy Hạ Thiên Vũ đã đứng đợi sẵn ngoài cửa từ bao giờ, vẻ mặt vô cùng sốt sắng.
"Có chuyện gì thế, sao mới sáng ngày ra đã cuống cuồng hết cả lên vậy?"
Hạ Thiên Vũ vội vã báo cáo:
"Ông nội, chú ba với chú tư đang mở cuộc họp khẩn cấp ở đại sảnh, bảo anh qua đó một chuyến ngay lập tức đấy ạ."
"Em nhìn sắc mặt của ba người họ trông có vẻ nghiêm trọng, đằng đằng sát khí lắm."
Khóe môi anh đào của Hạ Tiểu Bạch khẽ nhếch lên, trong lòng đã đoán định được tám chín phần mười cái mục đích mà hội các ông chú tìm cô vào lúc này rồi. Chắc chắn là định tra hỏi về vụ việc xảy ra đêm ngày hôm qua chứ gì nữa. Về khoản văn vở đối phó thì Hạ Tiểu Bạch cô đã chuẩn bị sẵn một kịch bản "trà xanh" đỉnh cấp từ đêm qua rồi.
Cô quay sang mỉm cười dịu dàng với Hạ Thiên Vũ:
"Đi thôi... đừng để ông nội và các chú phải chờ lâu."
Chẳng mấy chốc, Hạ Tiểu Bạch đã theo chân Hạ Thiên Vũ bước vào đại sảnh của Hạ gia.
Ông cụ Hạ Quang Thần nhìn thấy đứa cháu gái bước vào, trong đầu lại vô thức hiện lên cái cảnh tượng tội nghiệp đêm qua cô phải bò rạp xuống đất nhặt từng viên kẹo, trong lòng vừa xót xa vừa bất lực. Đứa nhỏ này sao mà ngây thơ, lương thiện quá, cứ cái kiểu này sau này bước chân ra ngoài xã hội, không có gia tộc chống lưng thì chắc chắn sẽ bị người ta bắt nạt đến xương tủy mất thôi.
Hạ Tiểu Bạch chậm rãi sải bước vào giữa sảnh, bộ dạng vô cùng ngoan ngoãn, cung kính cúi người chào ông cụ:
"Cháu chào ông nội, chúc ông nội buổi sáng tốt lành ạ."
Nói xong, cô mới dời tầm mắt sang hai bên để chào hỏi hai ông chú hờ đang đứng chực sẵn. Thế nhưng, cái cảnh tượng đập vào mắt làm cô suýt chút nữa là không nhịn nổi cười mà phì ra ngoài. Ông chú ba Hạ Văn Xuyên lúc này mặt mày sưng vêu, một bên mắt tím bầm như thể vừa mới bị ai đó dùng nắm đấm tẩn cho một trận ra trò.
"Cháu chào chú tư ạ."
"Chú ba... Cái... cái mặt của chú sao lại bị thương thành ra nông nỗi này thế ạ?"
Hạ Văn Xuyên đêm qua vừa bị ông cụ thân sinh lôi ra tẩn cho một trận ra trò vì cái tội không biết dạy con, trong lòng vẫn còn đang hậm hực, uất ức ấm ức vô cùng. Thế nhưng lúc này, vừa nhìn thấy cái nụ cười ngọt ngào đầy vẻ quan tâm, lo lắng của đứa cháu gái bảo bối, ông bỗng cảm thấy tâm hồn mình như được gột rửa và chữa lành hoàn toàn.
Ông vội vàng xua tay, nặn ra một nụ cười gượng gạo để chữa ngượng:
"À... Không có gì đâu cháu... Đêm qua chú đi vệ sinh tối trời quá, không cẩn thận nên bị vấp té ngã dập mặt thôi mà, ha ha ha..."
Hạ Văn Niên đứng bên cạnh thấy thế liền không bỏ lỡ cơ hội chọc ngoáy ông anh ba:
"Anh ba ơi, lần sau đêm hôm đi vệ sinh thì nhớ bảo chị dâu dìu đi cùng nhé, chứ cứ vấp té kiểu này có ngày gãy răng như chơi đấy, ha ha."
Hạ Tiểu Bạch trong lòng cười thầm đến nội thương. Té ngã trong nhà vệ sinh kiểu gì mà vết thương trông y hệt như bị người ta đấm thẳng vào mặt thế kia? Mười mươi là bị ông nội lôi ra làm bao cát trút giận rồi chứ còn gì nữa.
Nghĩ vậy nhưng ngoài mặt cô vẫn phối hợp diễn kịch, khẽ rũ mi mắt xuống, trưng ra bộ dạng vô cùng lo lắng, xót xa:
"Chú ba lần sau phải đi đứng cẩn thận hơn nhé ạ. Trong phòng cháu có sẵn ít thuốc mỡ tan máu bầm nhạy lắm, hay là bây giờ cháu chạy về phòng lấy qua cho chú bôi nhé?"
Nhìn thấy đứa cháu gái Tiểu Bạch lương thiện, thánh thiện như một thiên sứ thế này, hốc mắt Hạ Văn Xuyên bỗng chốc nóng lên, suýt chút nữa là cảm động phát khóc:
"Chú ba không sao đâu, cảm ơn Tiểu Bạch đã quan tâm nhé. À phải rồi, ông nội cháu có vài chuyện muốn hỏi cháu kìa."
Ông cụ Hạ Quang Thần bấy giờ mới trưng ra khuôn mặt hiền từ, nhân hậu nhìn cô. Hạ Tiểu Bạch thừa biết ông cụ muốn hỏi về cái vụ việc liên quan đến Hạ Thiên Hạo đêm qua, thế nên cô quyết định dùng chiêu "tiên hạ thủ vi cường", chủ động mở lời trước bằng một nụ cười ngọt ngào, ngây thơ:
"Ông nội ơi, đêm qua cháu có qua phòng tìm anh hai Thiên Hạo rồi ạ, cháu còn tặng cho anh ấy một hộp sô-cô-la nữa."
"Anh hai nhận quà xong thì vui mừng lắm, anh ấy bảo rất sẵn lòng làm hòa và trở thành anh em thân thiết với cháu từ nay về sau."
"Cháu hy vọng ông nội đừng vì chuyện của cháu mà nổi giận hay trách mắng anh hai nữa nhé, anh ấy thực chất là một người anh trai vô cùng tốt bụng đấy ạ."
Nghe xong màn văn vở đỉnh cao này, ông cụ cùng hai ông chú Hạ Văn Xuyên, Hạ Văn Niên suýt chút nữa là nghẹn họng trân trối.
Họ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ngây thơ, thánh thiện, không một tì vết của Hạ Tiểu Bạch mà trong lòng dâng lên một nỗi chua xót vô bờ. Nếu như đêm ngày hôm qua ba người họ không âm thầm núp lùm bám đuôi cô từ đầu đến cuối, chứng kiến toàn bộ cái cảnh tượng phũ phàng kia, thì có khi hôm nay họ đã bị cái vẻ mặt ngây thơ vô số tội của cô lừa cho tin sái cổ rằng hai anh em đã thực sự hòa thuận như xưa rồi.
Nhưng sự thật thì hoàn toàn ngược lại! Những gì họ thấy đêm qua là thằng nghịch tử Hạ Thiên Hạo không những lớn tiếng quát tháo, xua đuổi cô, mà còn phũ phàng hất đổ, ném thẳng hộp sô-cô-la của cô xuống đất.
Ngược lại, thằng nhóc Hạ Thiên Vũ hoàn toàn mù tịt không biết chân tướng sự việc, vừa nghe Hạ Tiểu Bạch nói xong liền tin sái cổ.
Cậu vui mừng hớn hở ra mặt:
"Trời đất ơi, thế thì tốt quá rồi Tiểu Bạch ca! Anh hai cuối cùng cũng chịu mở lòng chấp nhận anh và làm hòa rồi!"
Hạ Tiểu Bạch vẫn giữ nguyên nụ cười ngọt ngào như đường mật:
"Đúng vậy đó, anh hai đã đồng ý làm bạn tốt với anh rồi."
Hạ Văn Xuyên nghe xong mà trong lòng tràn ngập sự hổ thẹn, bất lực cúi gằm mặt xuống đất. Cái thằng con trai ngốc nghếch của ông đúng là không bằng cầm thú mà. Người ta rõ ràng bị nó bắt nạt, uất ức đến mức ấy, vậy mà bây giờ trước mặt người lớn vẫn ra sức nói đỡ, tẩy trắng cho nó.
Sắc mặt của ông cụ Hạ Quang Thần lúc này đã sa sầm lại, đen kịt đến mức tưởng như có thể nhỏ ra mực được.
Hạ Văn Niên đứng bên cạnh khẽ ho khan một tiếng, nghiêm túc bảo:
"Tiểu Bạch này, ông nội và chú tư hy vọng cháu có thể thành thật nói ra sự thật."
"Cái thằng nhóc Thiên Hạo đó thực sự đã vui vẻ làm hòa với cháu rồi sao?"
Mấy ánh mắt của các vị trưởng bối lúc này đều dán chặt vào người Hạ Tiểu Bạch như muốn nhìn thấu tâm can cô.
Hạ Tiểu Bạch liền phối hợp diễn kịch, lập tức vờ như giật mình hoảng hốt, khẽ cắn chặt bờ môi anh đào, cố nở một nụ cười gượng gạo đầy vẻ cam chịu mà đáp:
"Dạ... Tất nhiên là thật rồi ạ, đêm qua anh hai tự miệng nói là muốn làm hòa với cháu mà..."
Trong lòng cô thầm nghĩ: Anh hai ơi anh hai, anh đừng có trách thằng đệ này ra tay độc ác nhé, em đã hết sức văn vở nói đỡ cho anh trước mặt các phụ huynh rồi đấy chứ. Cơ mà ai bảo cái màn kịch đêm qua đã bị ông nội với bố anh bắt quả tang tại trận rồi cơ. Ai biểu anh lúc đó tuyệt tình, phũ phàng với em quá làm chi. Phen này anh có bị tẩn thì cứ tự trách cái tính khí ngạo mạn, ương bướng của mình đi nhé!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn