Chương 311: Chó con muốn Tiểu Bạch làm rể nầm?!
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch đơn giản rửa mặt một hồi, rồi cắn răng dùng băng vải quấn chặt, ép phẳng đôi "thỏ trắng lớn" của mình lại.
Bàn tay ngọc ngà từ tốn, chậm rãi mặc vào chiếc quần cùng chiếc áo đang bị Sở Thu Hy vứt lăn lóc dưới sàn nhà.
Cậu đưa đôi mắt đẹp nhìn về phía Sở Thu Hy vẫn còn đang say giấc nồng trên giường. Xem ra đêm qua Thu Hy thực sự đã mệt phờ người... Đồng hồ lúc này đã điểm hơn chín giờ sáng rồi mà cô nàng vẫn còn đang ngủ khò khò.
Hạ Tiểu Bạch sống chung với Sở Thu Hy lâu như vậy, thừa biết cô không hề có thói quen ngủ nướng.
Cậu cũng không vội vàng gọi tỉnh Sở Thu Hy đang chìm trong mộng đẹp, mà lặng lẽ ngồi một bên ngắm nhìn cô. Ngón tay cậu còn không nhịn được mà tiến lên vén vén vài lọn tóc rối của vị "người đẹp ngủ trong rừng" này, rồi áp lòng bàn tay nâng một lọn tóc lên đưa sát mũi hít một hơi thật sâu.
Từng đợt hương thơm cơ thể đặc trưng của thiếu nữ thoang thoảng truyền đến, vô cùng dễ chịu.
Dáng vẻ lúc ngủ của Sở Thu Hy trông ngọt ngào và động lòng người vô cùng, cô hoàn toàn chẳng hề bị ảnh hưởng bởi không gian dập dềnh sóng nước của con thuyền, chiếc mũi tinh tế khẽ phát ra tiếng ngáy nhẹ nhàng rồi tan biến vào không khí.
Bờ môi đỏ mọng, căng mọng như muốn chảy ra nước của cô khẽ hé mở một nụ cười ngọt lịm, chắc hẳn là đang mơ thấy giấc mộng đẹp nào đó rồi.
Hạ Tiểu Bạch nhìn đến mức ngây người, rốt cuộc không kiềm chế nổi mà cúi thấp đầu xuống, đóng dấu một nụ hôn lên bờ môi nhuận hồng của Sở Thu Hy.
Khuôn mặt tú lệ của cậu cũng nở một nụ cười ngọt ngào, khẽ thì thầm: • Tặng Thu Hy một nụ hôn chào buổi sáng nè.
Đúng lúc này, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ cửa "cộc cộc cộc".
• Thu Hy ơi, con rể đã dậy chưa thế?
Hạ Tiểu Bạch chậm rãi đứng dậy, tự kiểm tra lại một lượt từ trên xuống dưới xem trên cơ thể mình có sơ hở gì không, sau đó mới nhẹ nhàng đẩy cửa bước ra.
Người đến không phải ai khác, chính là ông bố vợ Sở Vân Chính.
Hôm nay ông ăn mặc cực kỳ tùy hứng và nhàn nhã, chính là cái kiểu thời trang nhiệt đới đi du lịch Hawaii ấy: quần short kết hợp với áo T-shirt giản dị, trên vai còn vác theo một cây cần câu tinh xảo, đắt đỏ.
Nhìn thấy gương mặt có chút mệt mỏi của Hạ Tiểu Bạch, lại phát hiện ra con gái mình giờ này vẫn còn đang ngủ, trên mặt ông lập tức lộ ra một ánh mắt vô cùng ẩn ý.
Bàn tay hộ pháp của ông vỗ bành bạch lên vai Hạ Tiểu Bạch: • Khá lắm con rể, hành hạ con gái tao đến giờ này vẫn còn đang ngủ nướng cơ à.
• Con gái tao, tao là người hiểu rõ nhất, để bảo dưỡng làn da nên thói quen sinh hoạt của nó cực kỳ lành mạnh, hiếm khi nào thấy nó ngủ nướng lắm, cơ bản toàn là ngủ sớm dậy sớm thôi.
• Tao biết con gái tao rất xinh đẹp, dáng người lại chuẩn không cần chỉnh, người ngợm thì vừa mềm vừa thơm. Thế nhưng cơ thể nó vốn dĩ mảnh mai dẻo dai, lần sau mày nhớ nương tay, nhẹ nhàng một chút nhé.
Hạ Tiểu Bạch chỉ biết cạn lời toàn tập. (ー_ー)!!
Rõ ràng là con gái ông thừa cơ tôi say xỉn rồi hành hạ tôi lên bờ xuống ruộng thì có ấy chứ... Đến tận bây giờ "bộ hạ" phía dưới của lão tử vẫn còn đang đau nhức âm ỉ đây này!
• Bố vợ, ông hiểu lầm rồi...
Sở Vân Chính ha ha đại học: • Ha ha, đều là người trưởng thành cả với nhau, tao hiểu, tao hiểu mà!
• Tuổi trẻ khí thịnh, tinh lực dồi dào, tao hoàn toàn có thể thông cảm được. Cái hồi tao mới bắt đầu qua lại với mẹ Thu Hy cũng hệt như mày bây giờ vậy.
• Có điều này tao phải nhắc nhở, đàn ông chúng mình ở khoản sức bền thì không bằng phụ nữ được đâu. Càng có tuổi thì cái việc ngày ngày nộp bài trả bài nó lại càng quá sức, bây giờ tao cũng bắt đầu cảm thấy lực bất tòng tâm rồi đây này. Tuổi trẻ đúng là tốt thật nha, sức khỏe dồi dào gân cốt dẻo dai!
Hạ Tiểu Bạch rất muốn mở miệng giải thích... Thế nhưng lần nào cũng bị Sở Vân Chính thô bạo chặn họng cắt ngang.
• Đúng rồi, đi theo tao lên nóc tàu câu cá đi, bữa sáng ngày hôm nay của tụi mình vẫn tiếp tục là tiệc hải sản nhé.
Đối với hải sản thì Hạ Tiểu Bạch đương nhiên là không có ý kiến gì rồi, cái thứ đó chính là mỹ vị nhân gian mà. Thế nhưng hải sản ăn nhiều quá cũng không tốt, huống hồ chi tối hôm qua hai người còn nốc một lượng lớn chất cồn vào bụng.
• Bố vợ cẩn thận bị bệnh gút đấy nhé, hay là tụi mình cho tàu cập bến rồi tìm cái gì khác ăn đi.
Sở Vân Chính gạt đi: • Giờ mà chạy vào bờ thì cũng phải mất tới hai tiếng đồng hồ nữa, đám đàn em đứa nào đứa nấy đều đói mốc mồm ra rồi. Khó khăn lắm mới có một chuyến đi chơi vui vẻ thế này, phóng túng một hai lần thì có sao đâu.
• Mày không biết đấy thôi, nhạc mẫu của mày quản tao nghiêm khắc lắm, hiếm khi mới có được cái cơ hội sổ lồng như thế này đấy.
Hai người rảo bước đi lên đỉnh nóc tàu.
Mặt biển hiện ra một vẻ tường hòa, êm ả, rõ ràng là du thuyền đã chạy ra đến vùng biển khơi xa xôi xanh ngắt rồi. Hạ Tiểu Bạch cũng không ho he gì nữa, vì cái bụng của cậu lúc này quả thực cũng đang biểu tình réo vang rồi.
Trên bầu trời, từng đàn hải âu không ngừng chao lượn, thỉnh thoảng lại lao vút xuống như mũi tên cắm thẳng vào lòng biển, lúc bay lên cái mỏ đã ngậm chặt một chú cá tươi rói.
• Ông chủ nhìn này, em vừa mới câu được một con cá song nặng tới hai cân liền đấy nhé! - Một tên đàn em tay cầm con cá song chạy lại gần khoe khoang ầm ĩ.
Một tên đàn em khác tay xách cái lồng bẫy tôm cũng đắc ý không kém lên tiếng: • Cái bẫy tôm đêm qua em thả, giờ kéo lên bắt được mấy con tôm hùm bự chà bá luôn này, cái này mà đem nướng than hoa thì cứ gọi là hết nước chấm!
Sở Vân Chính nhìn mấy chú tôm hùm lớn thì hài lòng gật gù cái đầu: • Con rể, lát nữa tao sẽ đích thân vào bếp làm cho mày món tôm hùm nướng than hoa siêu cấp mỹ vị. Bảo đảm mày ăn một lần là nghiện, ăn xong lại muốn ăn nữa cho xem.
Thế là hai người cứ thế mỗi người ôm một cây cần câu, tựa lưng vào lan can mạn tàu, vừa buông cần vừa rôm rả tán dóc.
Sở Vân Chính thỉnh thoảng lại nghiêng đầu ngắm nhìn góc nghiêng thần thánh của Hạ Tiểu Bạch.
Ánh ban mai nhàn nhạt rọi lên gương mặt cậu, làm nổi bật lên một làn da trắng như tuyết, mịn màng như sương, góc nghiêng lung linh ấy trông thực sự vô cùng xinh đẹp và hút mắt.
• Con rể này, sao mới có một đêm không gặp mà tao cứ có cảm giác mày càng lúc càng giống đàn bà con gái thế nhỉ, trông chẳng khác nào một đại mỹ nhân cả.
Lúc này Hạ Tiểu Bạch mới sực nhớ ra là sáng nay cậu vội quá nên chưa kịp dùng mỹ phẩm để che bớt đi một vài đường nét thanh tú của nữ giới trên khuôn mặt. Thế nhưng cậu cũng không hề tỏ ra hoảng loạn, dù sao thì đây cũng đâu phải lần đầu tiên cậu chơi trò giả trai đâu chứ.
• Làm gì có chuyện đó ạ, từ nhỏ đến lớn con vẫn luôn có diện mạo như thế này mà, có chăng chắc là do đêm qua nhận được sự "nuôi dưỡng, tẩm bổ" từ Thu Hy đấy ạ.
Sở Vân Chính nghe vậy thì cũng không nghĩ ngợi nhiều, dù sao thì ông cũng chẳng thể nào ngờ nổi đứa con rể danh chính ngôn thuận trước mắt thực chất lại là một đứa con gái giả trai cho được.
Trong lòng ông thoáng suy tư một lát... Dáng vẻ có chút ngập ngừng, muốn nói lại thôi.
Việc ông hẹn Hạ Tiểu Bạch lên nóc tàu câu cá sáng ngày hôm nay đương nhiên không đơn thuần chỉ là để tán dóc dông dài, mà thực chất là ông đang có một vài chuyện quan trọng muốn ngửa bài, thương lượng với cậu.
Nói thẳng ra thì, trong thâm tâm ông vô cùng hy vọng Hạ Tiểu Bạch có thể chấp nhận ở rể, làm một chàng rể của gia tộc họ Sở bọn họ. Đến lúc đó, sau khi Thu Hy sinh con đẻ cái xong, đứa lớn sẽ mang họ Sở của nhà nội, đứa nhỏ mang họ Hạ của nhà ngoại, như vậy là vẹn cả đôi đường, hoàn mỹ nhất.
Nhưng muốn bảo Hạ Tiểu Bạch chịu chấp nhận cái kiếp ở rể này, thì trước tiên ông phải thăm dò khẩu khí, xem thái độ của cậu ra làm sao đã.
Mà nghĩ đi nghĩ lại, cái thằng ranh con trẻ tuổi như Hạ Tiểu Bạch này xem ra chắc cũng chỉ là một đứa sinh viên xuất thân từ một gia đình bình dân bình thường mà thôi, trong tay làm gì có chỗ dựa hay thế lực nào chống lưng đâu. Cái chuyện ép cậu ta đi cửa dưới, ngoan ngoãn ở rể xem ra cũng là một việc vô cùng dễ dàng và nằm trong tầm tay thôi...

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn