Chương 290: Kế hoạch của Sở Thu Hy
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~27 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
"Ya~mê~đê!!!" (Á~ Kim~ Chi~ Ôi!!!) Hai nàng mỹ nữ cầm bánh kem cười đùa, rượt đuổi nhau chí mạng khắp phòng. Nhưng cuối cùng, vì sức yếu thế cô nên Hạ Tiểu Bạch nhanh chóng thất thủ. Khắp người cô dính đầy kem tươi, bị Sở Thu Hy ép vào sát sạt góc ghế sô pha. Chủ yếu là vì Sở Thu Hy chơi gian, lén giấu "vũ khí hạng nặng" là bốn năm chai kem tươi đủ các loại hương vị độc lạ. Đối mặt với quả combo này, Hạ Tiểu Bạch có thể nói là hoàn toàn không có chút sức kháng cự nào.
Sở Thu Hy đưa đôi mắt đẹp ngập tràn vẻ tham lam nhìn chằm chằm vào cô nàng tiểu tiên nữ đang run rẩy bần bật trước mặt, nàng khẽ liếm bờ môi mọng đầy quyến rũ. Hạ Tiểu Bạch của lúc này, với làn da dính đầy kem tươi trắng xóa, thực sự là nhìn mướt mắt và kích thích đến mức không thể kiềm chế nổi. Làn da trắng ngần như sữa đông ẩn hiện dưới lớp kem mịn màng, lại còn tỏa ra mùi hương bánh ngọt thơm phức. Cái kiểu này mà lao vào cắn cho một miếng thì đúng là mỹ vị nhân gian, phê pha thấu trời xanh chứ chẳng chơi.
Sở Thu Hy tay trái cầm một chai kem tươi vị vani, tay phải chống lên thành ghế, ép chặt Hạ Tiểu Bạch vào góc chết.
"Tiểu Bạch tiên nữ ơi, cậu cứ hét lên đi! Đêm nay cho dù cậu có hét rách cổ họng thì bổn cô nương cũng phải húp trọn cậu bằng sạch!"
Hạ Tiểu Bạch cũng lấy hết dũng khí, hàng mi dài khẽ chớp động, mạnh miệng bật lại:
"Tớ cũng sẽ húp trọn cậu luôn, tụi mình cùng nhau 'thịt' nhau đi!"
Sở Thu Hy nhìn xuống Hạ Tiểu Bạch đang nằm dưới thân mình, nhịn không được liền bật ra chuỗi tiếng cười "khúc khích" đầy đắc ý:
"Thế thì trước tiên để tớ bón cho cậu ăn món bánh kem 'mớm bằng miệng' này trước nhé."
Nói rồi, bàn tay ngọc của cô bốc một miếng bánh kem bỏ tọt vào miệng mình, sau đó từ từ cúi người áp sát về phía Hạ Tiểu Bạch, tạo thành một tư thế cúi đầu đầy kích thích. Chiếc dây áo hai dây trên vai nàng khẽ tuột sang một bên, lộ ra bờ xương quai xanh tinh tế cùng bờ vai trần gợi cảm có dính vài vệt kem tươi. Trên làn da trắng bóc của cô lúc này cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, chỗ nào cũng dính đầy bánh ngọt, tỏa ra một vầng hào quang trong suốt đầy mê hoặc.
Cái bộ dạng này rõ ràng là đang cố tình dùng "mỹ nhân kế" để dụ dỗ Hạ Tiểu Bạch vào tròng mà.
Hạ Tiểu Bạch nuốt nước bọt một cái đánh ực, cổ họng khô khốc, thực sự là nhịn không nổi muốn nếm thử xem cái vị này nó ra làm sao rồi. Bánh kem mà được hòa quyện với mùi hương cơ thể đặc trưng của nàng mỹ nhân thế này, bảo đảm là phải ngon ngọt và kích thích hơn hẳn loại bánh kem thông thường gấp trăm ngàn lần.
Hạ Tiểu Bạch chủ động rướn bờ môi mọng lên, quấn lấy bờ môi đang ngập tràn bánh kem của Sở Thu Hy mà điên cuồng hôn hít. Giữa răng môi của hai người lúc này toàn là vị kem tươi ngọt lịm, ngậy béo xen lẫn với hương thơm ngọt ngào độc quyền của đối phương. Một đêm không ngủ, hai bên combat kịch liệt suốt cả đêm dài.
Ngày hôm sau, mãi cho đến tận giờ trưa, Hạ Tiểu Bạch mới cảm thấy toàn thân đau nhức ê ẩm mà chống tay ngồi dậy. Trong khi đó, Sở Thu Hy đã dậy từ bao giờ và đang lúi húi dọn dẹp vệ sinh phòng ốc. Đêm qua hai đứa thực sự là đã điên cuồng quẩy suốt một đêm trời. Từng tấc da thịt trên người Hạ Tiểu Bạch đều đã bị Sở Thu Hy vừa bôi kem vừa "thưởng thức" qua một lượt từ đầu đến chân. Mặc dù trước khi đi ngủ hai đứa đã dắt nhau vào bồn tắm rửa sạch sẽ rồi.
Nhưng lúc này, Hạ Tiểu Bạch giơ cánh tay trắng ngần như ngó sen của mình lên ngửi thử một cái, trên da thịt vẫn cứ thoang thoảng dư vị ngọt ngào của kem tươi hòa quyện với mùi hương nồng nàn của Sở Thu Hy.
Sở Thu Hy nhìn thấy cô nàng tiểu tiên nữ trên giường đã tỉnh giấc. Ánh nắng ban mai hắt lên làn da trắng bóc của cô, lại càng làm nổi bật lên nước da mịn màng như ngọc thạch. Nàng liền sải bước đi tới, trao cho Hạ Tiểu Bạch một nụ hôn chào buổi sáng ngọt ngào khi cô còn đang mắt nhắm mắt mở:
"Tiểu Bạch, nếu cậu thấy mệt thì cứ nằm ngủ thêm lát nữa đi nha."
Hạ Tiểu Bạch khẽ lắc lắc cái đầu nhỏ, trên đỉnh mái tóc đen hơi rối bù bỗng dựng đứng lên một cọng tóc mai ngốc nghếch:
"Tớ cũng muốn phụ Thu Hy một tay dọn dẹp phòng mà."
Cô nhìn lướt qua căn phòng của hai đứa lúc này, chỉ có thể dùng hai chữ "hoang tàn" để miêu tả. Khắp nơi đều là những dấu vết "tàn cuộc" còn sót lại của trận combat nảy lửa đêm qua.
Nhưng Sở Thu Hy đời nào lại nỡ để cho cô nàng tiểu tiên nữ của mình phải động tay động chân làm việc nặng nhọc. Bởi vì mục đích của Hạ Tiểu Bạch khi ở đây là chỉ cần chịu trách nhiệm ở bên cạnh và chiều chuộng nàng là đủ rồi. Hơn nữa, âm mưu của Sở Thu Hy cũng hết sức đơn giản: Nàng muốn nuôi hư Hạ Tiểu Bạch, biến cô thành một cô nàng tiên tử phế vật, hoàn toàn không có khả năng tự chăm sóc bản thân!
Tốt nhất là đạt đến cảnh giới "cơm bưng nước rót, quần áo mặc tận tay", có như vậy thì cả đời này Hạ Tiểu Bạch mới không cách nào rời xa nàng được nữa.
Thấy Hạ Tiểu Bạch cứ lành chanh đòi phụ dọn dẹp, Sở Thu Hy liền dứt khoát đẩy cô ra, kiên quyết không cho làm. Phải triệt để thực hiện kế hoạch nuôi hư tiên nữ mới được!
Hạ Tiểu Bạch đưa đôi mắt hoài nghi nhìn chằm chằm vào Sở Thu Hy. Sao cô cứ có cái cảm giác cái mụ Thu Hy này không cho cô dọn dẹp phòng là đang ủ mưu cái chuyện mờ ám gì khác ấy nhỉ!
"Thu Hy, chỉ là giúp cậu dọn dẹp chút phòng ốc thôi mờ? Sao cậu cứ từ chối thẳng thừng thế?"
"Không lẽ cậu đang có âm mưu mờ ám gì giấu tớ đúng không?"
Trong lòng Sở Thu Hy thót lên một cái!
Đậu xanh, chẳng lẽ Tiểu Bạch đã đánh hơi ra cái kế hoạch biến cậu ấy thành phế vật của mình rồi sao!!!
Hạ Tiểu Bạch vừa nhìn thấy ánh mắt của Sở Thu Hy thoáng hiện lên một tia hoảng hốt, liền lập tức bắt thóp. Quả nhiên là cái mụ này đang có bí mật không thể che giấu gạt cô rồi!!!
"Thu Hy! Có phải cậu đang giấu tớ cái gì đúng không hả!!!"
Sở Thu Hy nhìn cái bộ dạng ghen tuông, xồn xồn lên của Hạ Tiểu Bạch mà trong lòng ngọt ngào như mía lùi. Xem ra Tiểu Bạch nhà mình cực kỳ để ý và quan tâm đến mình nha. Cô dang hai tay ra, một phát ôm chặt lấy cô nàng tiểu tiên nữ trắng trẻo vào lòng, rồi ra sức hôn hít, cưng nựng một trận để dỗ dành:
"Được rồi, được rồi mờ, tớ đã bao giờ lừa dối Tiểu Bạch nhà tớ cái gì đâu."
"Cậu đừng có mà nghĩ ngợi lung tung nữa."
"Tớ là vì xót cậu đêm qua lao lực quá độ, muốn cậu nghỉ ngơi thêm chút thôi."
"Đừng quên là hôm nay chúng ta vẫn tiếp tục tận hưởng thế giới hai người đấy nhé, cậu cần phải giữ vững thể lực mới chịu nổi nhiệt nha."
Hạ Tiểu Bạch bán tín bán nghi, chống cằm suy nghĩ một lát rồi cũng quyết định chọn tin tưởng Sở Thu Hy.
Mãi cho đến tận giờ trưa. Sở Thu Hy mới hoàn thành công cuộc dọn dẹp bãi chiến trường, nàng đưa bàn tay ngọc lên lau lau mấy giọt mồ hôi rớm trên vầng trán thanh tú.
Trong lúc đó, Hạ Tiểu Bạch đã mở máy tính xách tay ra và bắt đầu cày cuốc đống giáo trình cuối kỳ. Cô dự định sẽ dùng tốc độ bàn thờ nhanh nhất có thể để tự học và hoàn thành sớm tất cả các chương trình học theo quy định của học viện.
Sở Thu Hy quay đầu lại, thấy Hạ Tiểu Bạch vậy mà lại đang thực sự cắm đầu vào học bài! Cảnh tượng này đối với cổ đúng là chuyện lạ bốn phương, chấn động cả cái địa cầu này luôn rồi!!! Bình thường tầm này cô nàng chẳng phải là nên ôm điện thoại cày game, lướt Tóp Tóp, tiếp tục cuộc sống của một con cá ươn lười biếng sao! Tự dưng hôm nay lại hóa con nhà người ta, chăm học đột xuất thế này, chẳng phải là đang đi ngược lại hoàn toàn với cái kế hoạch nuôi hư của nàng rồi à!
Cô liền đi tới ngồi xuống cạnh Hạ Tiểu Bạch, thắc mắc hỏi:
"Tiểu Bạch, sao tự dưng cậu lại học bài làm gì thế?"
"Tớ đã bảo cậu nghỉ ngơi rồi mờ, đáng ra tầm này cậu nên đi ngủ trưa một giấc để tích lũy năng lượng cho buổi tối chứ."
"Hoặc không thì nằm ườn ra chơi game giải trí tí đi, chơi game cũng là một cách để luyện tập tốc độ gõ của các ngón tay mà."
"Hay là lướt video ngắn cũng được, cái đó giúp rèn luyện độ dẻo dai cho đầu ngón tay tốt lắm."
"À đúng rồi, tớ còn mua cho Tiểu Bạch rõ là nhiều kẹo mút luôn nè, ngon nhức nách luôn á."
Hạ Tiểu Bạch nhìn cái bộ dạng quan tâm, lo lắng sợ cô bị mệt của Sở Thu Hy mà trong lòng cảm động vô cùng:
"Cảm ơn Thu Hy đã quan tâm tớ nha, nhưng mà tớ phải nỗ lực học tập thôi. Sau này còn phải làm nên trò trống gì đó để còn giúp đỡ cậu nữa chứ."
Sở Thu Hy nghe vậy liền vội vàng xua tay:
"Không cần đâu mờ, thực ra tớ đi làm cũng có thấy mệt mỏi gì đâu."
"Đi làm cả ngày trời mệt nhọc, nhưng cứ mỗi lần về đến nhà được nhìn thấy vợ yêu Tiểu Bạch là tớ lại cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, bao nhiêu mệt mỏi bay biến hết sạch luôn rồi."
Hạ Tiểu Bạch lắc lắc cái đầu nhỏ, ánh mắt ngập tràn sự xót xa nhìn Sở Thu Hy:
"Cậu cứ yên tâm đi, tớ sẽ nỗ lực học hành chăm chỉ."
"Sau này, cứ để tớ đi làm kiếm tiền nuôi Thu Hy vợ yêu nhé!"
Mặc dù hiện tại cô đang mang thân xác của một đứa con gái. Thế nhưng, với cái linh hồn từng là một thằng đàn ông chuẩn men, cô đời nào lại cam tâm chịu cái cảnh để cho một đứa con gái bao nuôi mình từ đầu đến chân như thế. Mặc dù cái viễn cảnh "Phú bà ơi, tớ đói bụng, tớ muốn ăn cơm mềm" nghe thì cũng bánh cuốn và thơm bơ thật đấy.
Nhưng cứ nhìn thấy nàng người yêu xinh đẹp, đáng yêu như Sở Thu Hy ngày ngày phải vất vả ra ngoài bươn chải kiếm tiền về nuôi mình, Hạ Tiểu Bạch lại cảm thấy vô cùng cắn rứt lương tâm và xấu hổ. Trước đây cô sống kiểu cá ươn, lười chảy thây là vì cô chưa gặp được thời cơ mà thôi. Giờ đây, việc kết nối được với nhà họ Hạ chính là cơ hội ngàn năm có một của cô. Nếu như cô có thể tự gầy dựng được một sự nghiệp vẻ vang cho riêng mình...
Chẳng phải sau này cô có thể đường hoàng nuôi Sở Thu Hy ở nhà, tận hưởng vinh hoa phú quý sao. Như vậy thì cô cũng chẳng cần phải lo ngay ngáy cái chuyện Sở Thu Hy bị thằng đại gia nào khác đến nẫng tay trên cướp mất nữa.
Khuôn mặt thanh cao thoát tục của Hạ Tiểu Bạch ngập tràn vẻ nuông chiều nhìn Sở Thu Hy:
"Thu Hy vợ yêu ơi, Hạ Tiểu Bạch tớ xin thề, bắt đầu từ ngày hôm nay tớ sẽ phấn đấu vươn lên, tự lực tự cường!!"
(Góc kiến thức lạnh của Tiểu Bạch: Cái câu thề thốt này thực ra cô nàng đã nói đi nói lại không biết bao nhiêu lần rồi, nhưng cứ đến ngày hôm sau là y như rằng sẽ quên sạch sành sanh).
"Sau này tớ nhất định sẽ trở thành một người chăm chỉ kiếm tiền để nuôi vợ!"
Sở Thu Hy nhìn cái ánh mắt kiên định như đinh đóng cột của cô nàng tiểu tiên nữ tuyệt mỹ trước mặt, trong lòng bỗng dưng thấy hoang mang lo sợ tột độ.
Cái quái gì dạ? Cái đứa tên Hạ Tiểu Bạch của mình sau một chuyến đi Yến Kinh về, sao tự dưng lại biến thành cái dạng tiến thủ, đòi vươn lên thế này! Cứ như là bị hoán đổi linh hồn, biến thành một con người hoàn toàn khác vậy. Không chơi game, không lướt mạng, ngược lại còn cắm đầu vào học bài, lại còn mạnh mồm tuyên bố sau này sẽ nuôi mình nữa chứ! Cái chuyện này đúng là hoang đường y như kiểu mặt trời mọc từ đằng Tây vậy á.
Sở Thu Hy vội vàng vươn bàn tay ngọc lên tự sờ trán mình một cái, rồi lại áp lòng bàn tay lên vầng trán trắng ngần của Hạ Tiểu Bạch để kiểm tra nhiệt độ. Nhiệt độ hoàn toàn bình thường, đâu có bị sốt phát ban gì đâu ta!
"Tiểu Bạch, cậu có phải là đang bị khó chịu ở chỗ nào không? Hay là để tớ hộ tống cậu đến bệnh viện làm cái chụp CT cắt lớp não bộ xem thế nào nhé!"
Hạ Tiểu Bạch: "..."
Cô hoàn toàn cạn lời, nghẹn họng trân trối luôn rồi. Chẳng lẽ cái hình tượng của cô trong mắt Sở Thu Hy từ trước đến nay lại là cái loại phế nhân chỉ biết ăn tàn phá hại, lười chảy thây chảy nhớt ra vậy sao? Cô đưa đôi mắt đẹp long lanh như pha lê băng giá lên, lườm Sở Thu Hy một cái đầy ai oán:
"Thu Hy, tớ nói chuyện nghiêm túc đấy chứ bộ, tớ hoàn toàn có đủ khả năng để nuôi cậu mà!"
Sở Thu Hy nhìn cái biểu cảm nghiêm túc mười mươi của Hạ Tiểu Bạch, mặc dù trong lòng thì cảm động đến muốn rơi nước mắt thật đấy. Nhưng mà nàng lại chẳng thể nào vui mừng nổi, vì như thế là bể hết cái kế hoạch nuôi hư vợ yêu của nàng rồi còn đâu. Nàng khẽ thở dài một tiếng từ bờ môi mọng. Đành phải tìm cách lảng sang chuyện khác:
"À đúng rồi Tiểu Bạch, hình như bố tớ đã đánh hơi biết được cái chuyện chúng ta hẹn hò rồi đó."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn