Chương 303: Cơn thịnh nộ của Sở Vân Chính
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~14 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Trên sàn đấu của một võ đài đấm bốc thuộc câu lạc bộ tư nhân nọ.
Một tiếng xương gãy giòn giã đột ngột vang lên.
"Rắc!"
Một thanh niên có vóc dáng tráng kiện bị đánh văng thẳng xuống khỏi võ đài. Ở phía dưới đài lúc này cũng đang nằm la liệt vài gã khác, gã nào gã nấy đều đang ôm vết thương rên rỉ thảm thiết vì chịu chung số phận đen đủi.
Người đang đứng hiên ngang trên võ đài là một người đàn ông trung niên cao một mét chín, khắp cơ thể toát ra vẻ vạm vỡ với những khối cơ bắp cuồn cuộn. Lúc này, toàn thân ông đầm đìa mồ hôi, nhưng trên gương mặt lại chẳng hề có chút niềm vui chiến thắng nào, ngược lại sắc mặt còn vô cùng âm trầm, u ám.
Ở phía dưới võ đài, hơn mười tên bảo vệ áo đen đang nhiệt liệt reo hò cổ vũ cho chiến thắng này của ông: • Ông chủ đỉnh quá, một đấm gục luôn một đứa!
• Ông chủ uy vũ!
Một tên bảo vệ với bộ dạng chuẩn đệ tử nịnh hót vội vàng lao lên đài, khoác thêm áo cho ông: • Đại ca, sao trông anh có vẻ không vui thế ạ, rõ ràng là mình vừa thắng trận mà.
Người đàn ông trung niên có chút bực dọc lên tiếng: • Tao đã bảo bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi tao là đại ca. Tao không làm đại ca nhiều năm rồi. Bây giờ phải gọi tao là ông chủ, tao là người làm ăn kinh doanh đàng hoàng chỉnh tề nhé.
• Vâng vâng vâng, ông chủ ạ. - Tên bảo vệ áo đen vội vàng khom lưng cúi đầu lia lịa, nở nụ cười nịnh bợ, dù sao thì đi kiếm tiền mà, không có gì phải ngại ngùng cả.
Người đàn ông trung niên tháo găng tay đấm bốc quăng thẳng vào người tên bảo vệ: • Chuẩn bị máy bay đi, hôm nay tao phải đi gặp một thằng ranh con gan to bằng trời, mật gấu mọc đầy người.
Mấy chục tên bảo vệ áo đen xung quanh nghe thấy vậy thì đứa nào đứa nấy đều tỏ ra vô cùng phấn khích, ai nấy đều xoa tay bóp móng đầy hào hứng. Rốt cuộc là cái tên không biết trời cao đất dày nào đã guốc vẩy, đắc tội với ông chủ của bọn họ đây?
Một tên bảo vệ trong số đó hăng hái xung phong lên tiếng trước: • Ông chủ, có phải có đứa nào đui mù dám mạo phạm anh không ạ!! Có cần anh em tụi tôi đến xử đẹp nó luôn không... - Vừa nói, gã vừa làm động tác cứa cổ đầy dứt khoát.
Sở Vân Chính cực kỳ phẫn nộ quát lớn: • Có một thằng ranh dám ngủ với con gái tao, lại còn dám mở mồm chửi tao là đồ chó con nữa chứ! Tối nay tao phải thiến nó, cho nó làm thái giám luôn!
Toàn bộ đám bảo vệ có mặt tại trường đấu đều trố mắt kinh ngạc. Không ngờ trên đời này lại có người to gan lớn mật đến mức độ đó. Vừa hốt mất tiểu thư lá ngọc cành vàng của bọn họ... lại vừa dám ngang ngược mắng ông chủ là đồ chó con. Cái sự dũng cảm của tên này, xem ra tuyệt đối không hề thua kém Lã Bố năm xưa. Đây rốt cuộc là bộ hạ của vị tướng nào mà lại dũng mãnh, liều mạng đến thế cơ chứ!!!
Trong căn hộ chung cư.
Sở Thu Hy đang dùng đôi bàn tay ngọc ngà kéo mạnh tấm vải quấn để siết chặt vòng một của Hạ Tiểu Bạch lại. Trên vầng trán trắng ngần của cả hai cô nàng đều lấm tấm những giọt mồ hôi lấp lánh vì tốn sức.
• So với hồi tớ mới quen cậu, chỗ này của cậu hình như lại càng đẫy đà, nở nang hơn rồi đấy.
Hạ Tiểu Bạch bị siết chặt đến mức thở không ra hơi, khuôn mặt thanh tú thoát tục đầy vẻ bất lực: • Tớ cái này người ta gọi là tích lũy lâu ngày rồi bùng nổ, hiểu không hả.
Sau khi Sở Thu Hy giúp Hạ Tiểu Bạch nén phẳng lại, tuy nhìn qua vẫn còn một chút độ nhô nhẹ, nhưng nhìn chung thì vấn đề không lớn, dù sao thì đây cũng là giới hạn cực hạn của tấm vải quấn rồi. Nói đoạn, cô nàng cầm một bộ quần áo và quần dài trông vô cùng năng động, trẻ trung đưa cho Hạ Tiểu Bạch.
• Đồ nam thì chắc không cần tớ phải dạy cậu cách mặc nữa đâu nhỉ, đây vốn là sở trường của cậu rồi còn gì.
Hạ Tiểu Bạch giơ ngón tay cái thon dài làm ký hiệu OK đầy tự tin với cô: • Yên tâm đi, tớ đã làm một đấng nam nhi đại trượng phu suốt mười tám năm trời rồi. Trên đời này không có đứa con gái nào hiểu rõ cách làm con trai hơn tớ đâu.
Sở Thu Hy đưa đôi mắt đẹp lườm cậu một cái: • Hứ, mười tám năm đó của cậu cùng lắm cũng chỉ là một cô nàng ngổ ngáo mang phong cách tomboy thôi nhé. Lại còn tự ảo tưởng mình là đấng nam nhi thật cơ à. - Nói xong, cô nàng còn khẽ lấy tay che bờ môi đỏ mọng mà bật cười khúc khích.
Hạ Tiểu Bạch tổn thương sâu sắc, cậu rõ ràng đã làm một đấng nam nhi đích thực suốt mười tám năm trời cơ mà. Năm xưa ông đây còn đứng thẳng để giải quyết nỗi buồn đấy nhé. Mà thôi... anh hùng không nhắc chuyện ngày xưa, bây giờ ngồi xổm xem ra cũng chẳng có gì là không tốt cả.
Mười mấy phút sau, dưới sự phê chuẩn và cho phép của cái hệ thống chết tiệt kia, cậu cuối cùng cũng đổi lại được kiểu tóc ngắn unisex. Hạ Tiểu Bạch ngắm nhìn bản thân trong chiếc gương lớn chạm sàn, mái tóc ngắn cắt tỉa gọn gàng, đen nhánh trông vô cùng sảng khoái và năng động, các đường nét trên khuôn mặt thì tinh tế, thanh tú, cậu vô cùng hài lòng gật gật đầu.
Quả nhiên ông đây vẫn có thiên phú làm con trai ngời ngời. Cái vẻ ngoài bảnh bao, chuẩn bạch diện thư sinh này mà bước ra đường thì bảo đảm sẽ khiến cho đám con gái phải rú lên vì mê mẩn cho mà xem.
Sở Thu Hy đưa đôi mắt đẹp nhìn Hạ Tiểu Bạch đang trong bộ dạng một chàng bạch diện thư sinh tuấn tú, cô nàng khẽ đưa ngón tay lên cằm, đi vòng quanh đánh giá từ trên xuống dưới một lượt: • Dạo gần đây tớ phát hiện ra nha, Tiểu Bạch cậu cứ hễ cải trang thành nam là lại chẳng còn chút cảm giác nam tính của ngày xưa nữa rồi. Nhìn kiểu gì cũng thấy giống một đứa con gái tóc ngắn ấy, như thế này xem ra không ổn rồi. Để tớ dặm thêm chút phấn tạo khối cho cậu vậy.
Hạ Tiểu Bạch cạn lời... Đây chẳng phải là đang gián tiếp chê cậu càng ngày càng có nét nữ tính, ẻo lả hơn sao...
Sau khi trải qua vài bước trang điểm, dặm phấn đơn giản, Hạ Tiểu Bạch mới được Sở Thu Hy nắm tay kéo ra khỏi cửa.
Hạ Tiểu Bạch ngồi ở vị trí ghế phụ lái, lo lắng hỏi: • Thu Hy ơi, tớ không mang theo giáp ba với mũ ba, liệu có ổn không cậu?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn