Chương 285: Vì Hạ Tiểu Bạch, con có thể đi ở rể!!!
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~26 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Mấy anh em nhà họ Đông Phương vì muốn ép các bậc trưởng bối sang nhà họ Hạ để cầu hôn Hạ Tiểu Bạch, suýt chút nữa đã lật tung cái đại sảnh lên rồi. Gia chủ Đông Phương Khôn vừa bước chân vào sảnh, nhìn thấy cái cảnh tượng gà bay chó sủa này thì suýt nữa nhảy dựng cả lên.
"Mấy thằng nghịch tử này đang làm cái trò gì đấy!"
"ĐM tất cả dừng tay lại hết cho tao!"
Đông Phương Hàn lúc này mới lật đật đặt cái bình hoa trên tay xuống. Mấy anh em xung quanh cũng thi nhau vứt bỏ giày dép, ghế băng, chảo rán xuống đất. Đứa nào đứa nấy mặt mũi đều sưng vối như đầu gấu, mắt thâm tím như gấu trúc nhưng ánh mắt nhìn nhau vẫn nồng nặc mùi thuốc súng, ai cũng không phục ai.
Đông Phương Khôn trừng mắt nhìn cậu con trai trưởng Đông Phương Hàn, gắt lên:
"Mày nói xem, tại sao mấy anh em lại lao vào cắn xé nhau như chó với mèo thế này?!"
Đông Phương Hàn ôm khuôn mặt sưng húp, ấm ức ra mặt:
"Bố... chẳng phải ông nội đã hứa từ trước rồi sao, ông nói sẽ đứng ra sang nhà họ Hạ cầu hôn Hạ Tiểu Bạch cho con. Con là con trưởng cơ mà, thế mà tụi nó lại dám cả gan nhảy vào nẫng tay trên, tranh giành với con!!!!"
Đông Phương Khôn bất lực đưa tay cào cào da đầu:
"Nên là tụi mày định vì một đứa con gái mà cốt nhục tương tàn, huynh đệ tương tàn đấy hả?"
Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, ông chỉ cần nghĩ đến nhan sắc khuynh quốc khuynh thành của Hạ Tiểu Bạch là lập tức thấu hiểu ngay ván cờ này... Nếu là cái thời ông còn trẻ mà gặp phải một cực phẩm mỹ nhân như thế, phỏng chừng ông cũng sẵn sàng nổi điên, đại náo thiên cung để giành lấy người đẹp ấy chứ. Có điều giờ ông đã là gia chủ một phương, đương nhiên không thể bộc lộ cái suy nghĩ đen tối đó ra ngoài được.
Đông Phương Khôn nghiêm mặt, lườm Đông Phương Hàn một cái cháy mắt:
"Đúng là cái lũ nghịch tử quậy phá vô tổ chức!"
"Để cho các gia tộc khác mà biết chuyện mấy anh em tụi mày chỉ vì một đứa con gái mà vác chảo vác ghế tẩn nhau vỡ đầu..."
"Nó lại cười thối mũi vào mặt cho, đẹp mặt gớm!!!!"
Đông Phương Hoa đứng cạnh mặt mày hậm hực không phục, cậu ta chỉ sinh sau Đông Phương Hàn đúng một ngày chứ mấy. Tại sao ông nội lại thiên vị, không đứng ra hỏi vợ cho cậu ta cơ chứ? Cứ nghĩ đến dung nhan đỉnh chóp của Hạ Tiểu Bạch — khuôn mặt tiên tử tinh tế đến độ hoàn mỹ, môi đỏ răng trắng, thanh cao như vầng trăng sáng mùa thu, mái tóc dài đen nhánh như mực, từng tấc da thịt trên người đều trắng bóc mượt mà, đúng chuẩn tiên nữ hạ phàm không sai một ly.
Cậu ta bặm môi, lý nhí lẩm bẩm:
"Dựa vào cái gì mà cứ phải là anh trưởng mới được liên hôn với nhà họ Hạ chứ, con cũng làm rể được mờ..."
Đông Phương Hàn nghe vậy liền vểnh cái mặt sưng sẹo lên trời, đắc ý:
"Chỉ dựa vào việc tao là đích tôn trưởng tử của cái nhà này, thế thôi!"
Đông Phương Khôn thấy mấy thằng con vẫn chưa chịu thôi chí choe, liền thở dài một tiếng bất lực:
"Mấy đứa tụi mày bị ảo tưởng sức mạnh à? Tụi mày tưởng nhà họ Đông Phương chúng ta cứ vác sính lễ đến cầu hôn..."
"Là nhà họ Hạ sẽ dâng Hạ tiểu thư đã được tắm rửa sạch sẽ, thơm tho đến tận giường cho tụi mày rước về chắc?"
"Mơ hão huyền vừa thôi con ạ!"
"Nhìn lại cái đức hạnh của tụi mày xem, đứa nào đứa nấy nhìn gái là mắt sáng lên như cú dòm nhà bệnh viện, cái bộ dạng dê xồm tinh trùng lên não thế này..."
"Hạ tiểu thư người ta là bậc tài nữ thông minh xuất chúng, mắt người ta có bị mù đâu mà thèm ngó ngàng đến cái lũ tụi mày?"
Ông lắc lắc đầu, nói tiếp với giọng dội gáo nước lạnh:
"Tao đã sang dò hỏi tin tức từ chỗ ông cụ bên nhà họ Hạ rồi."
"Số người xếp hàng chuẩn bị vác sính lễ đến dạm ngõ cầu hôn Hạ Tiểu Bạch đông đến mức rồng rắn lên mây, nối dài từ nhà họ Hạ sang tận cửa nhà họ Đông Phương mình rồi kìa."
"Tụi mày tốt nhất là dẹp cái mộng tưởng đó đi, cơ hội mong manh như sợi bún thôi."
"Thậm chí tao còn nghe phong phanh là nhà họ Hạ hoàn toàn không có ý định gả đứa con gái duy nhất mang huyết thống quý báu này ra bên ngoài đâu."
Đông Phương Hàn nghe xong suýt chút nữa thì đứng tim, hốt hoảng nói:
"Không lẽ nhà họ Hạ định đem Bạch nữ thần gả cho mấy cái thằng như Hạ Thiên Minh, Hạ Thiên Vũ sao??"
"Như thế sao mà được!!!! Bản công tử phản đối!!!!"
Đông Phương Khôn bảo:
"Cái đó thì không đến mức ấy."
"Nhưng nhà họ Hạ người ta cũng có cả đống phân gia chi nhánh, người mang họ Hạ thiếu gì đâu."
Đông Phương Hàn nghiến răng ken két, trong mắt bừng lên ngọn lửa quyết tâm, thốt ra một câu chấn động:
"Vì Bạch nữ thần, con chấp nhận đi ở rể, làm rể chịu nhục cũng được.............."
Lời này vừa nói ra...
Bốp! Đông Phương Khôn thẳng tay vả cho gã một phát lật mặt, vừa tức vừa bất lực vì thằng con dại gái:
"Mày câm mồm ngay cho tao, đừng có có cái suy nghĩ nhục nhã ấy!"
"Ở rể nhà họ Hạ?! Mày định sang đấy để xách dép, rửa chân, bưng trà rót nước hầu hạ người ta đấy à?"
"Nhà họ Đông Phương này không gánh nổi cái loại thể diện bị đem đi cho chó gặm này đâu!"
Nhìn thấy thằng con trai ngốc nghếch của mình si tình, chấp niệm sâu sắc với một người con gái đến mức này, Đông Phương Khôn rốt cuộc cũng mềm lòng, thở dài bảo:
"Thôi được rồi, ngày mai tao với ông nội sẽ đích thân tới nhà họ Hạ một chuyến để đặt vấn đề xem sao."
Đông Phương Hàn nghe xong thì mừng húm, cảm động đến mức nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, khóc nấc lên:
"Con đa tạ cha nhiều lắm ạ! Hu hu hu..." ˚‧º·(˚ ˃̣̣̥᷄⌓˂̣̣̥᷅)‧º·˚ Ở một diễn biến khác. Ba cô nàng Đông Phương Thanh Thanh, Nhậm Sơ Tuyết và Hạ Tiểu Bạch đã "chém gió" xuyên lục địa, từ chuyện phim ảnh Tần Thời Minh Nguyệt nhảy sang Chiến tranh thế giới thứ hai, rồi lại bàn về thời kỳ hoàng kim thịnh vượng ngày nay. Bên cạnh họ, mấy vò rượu ngọt đã bị uống cạn sạch tự bao giờ.
Khuôn mặt tuyệt mỹ của Đông Phương Thanh Thanh và Nhậm Sơ Tuyết đều đã ửng hồng một mảng vì men rượu. Chiếc váy mỏng manh trên người Đông Phương Thanh Thanh do chủ nhân cử động mạnh nên đã trượt xuống một bên, làm lộ ra bờ vai trần nuột nà cùng một nửa gò bồng đảo trắng ngần căng mọng.
Gương mặt tiên tử của Hạ Tiểu Bạch lúc này cũng đã đỏ ửng vì say. Ngay trên đùi cô (gối đùi/knee pillow), cô em gái Đông Phương Ly Ly đang say bí tỉ, cái đầu nhỏ cứ liên tục rúc vào người cô mà cọ cọ không ngừng. Phải công nhận là "cặp bưởi diễn" siêu khủng của cô em này đè nặng lên đùi mình cảm giác êm ái, phê pha vãi chưởng luôn ấy. (⌯︎¤̴̶̷̀ω¤̴̶̷́) Một bàn tay ngọc ngà của Hạ Tiểu Bạch nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của cô em gái ngực khủng đáng yêu này.
Bên ngoài thì cô vẫn giữ vững hình tượng một người chị gái dịu dàng, tốt tính. Nhưng thực chất trong lòng cô thì nước miếng đã chảy ròng ròng, hai chân thon dài vô thức khẽ cọ sát vào nhau vì kích thích.
Đông Phương Ly Ly đôi môi nhỏ chúm chím, ngốc nghếch lầm bầm nói mớ:
"Chị Thanh Thanh... chị Tiểu Bạch... chị Sơ Tuyết, tụi mình... tụi mình cùng đi ngủ giường chung có được không nè..."
Đông Phương Thanh Thanh khẽ nhích bờ vai trần trắng muốt cọ cọ vào vai Hạ Tiểu Bạch, nở một nụ cười quyến rũ đầy men say:
"Con bé em gái tôi bình thường chỉ thích rúc vào đùi tôi để ngủ thôi đấy."
"Thế mà hôm nay lại dám phản bội chị nó, nhảy sang ôm đùi Tiểu Bạch tiểu thư ngủ ngon lành. Xem ra con bé Ly Ly này thích cô hơn tôi rồi đấy."
"Làm tôi cũng thấy hơi ghen tị rồi nha~"
"Hay là... Bạch nữ thần cũng cho tôi mượn đùi ngủ nhờ một giấc có được không?"
Hạ Tiểu Bạch đưa bàn tay ngọc lên đỡ trán, tửu lượng của cô vốn dĩ cũng chẳng ra làm sao. Mặc dù cái loại rượu ngọt này nồng độ cồn chỉ có khoảng 3 đến 4 độ thôi, nhưng nốc liền vài chén thì đầu óc cô cũng đã bắt đầu quay cuồng, lâng lâng rồi. Có điều cô vẫn đang cố gắng gồng mình để giữ chút tỉnh táo cuối cùng.
"Thanh Thanh tiểu thư lại trêu em rồi, tụi mình đều là người lớn cả rồi mờ."
"Ly Ly con bé vẫn còn là trẻ con thôi."
Đôi mắt đẹp của Đông Phương Thanh Thanh long lanh lấp lánh ánh nước, giọng điệu đầy mê hoặc:
"Thế hay là... tụi mình làm mấy chuyện mà chỉ có 'người lớn' mới được làm đi?"
"Tôi vẫn chưa có bạn trai đâu á, hay là Tiểu Bạch tiểu thư thử 'đổi gió' với tôi một chút xem sao?"
Bờ môi gợi cảm của cô nàng ghé sát vào vành tai của Hạ Tiểu Bạch, thở ra một hơi nóng hổi thơm ngát như hoa lan. Đồng thời, một bàn tay trắng muốt bỗng nhiên từ từ leo lên, đặt ngay ngắn trên khuôn ngực nở nang, kiêu hãnh của Hạ Tiểu Bạch.
Ựk... Hạ Tiểu Bạch nuốt nước bọt một cái đánh ực.
Cái mụ cô này quả nhiên là một "bách hợp nữ" (chơi hệ les) chính hiệu rồi! Bản cô nương còn chưa say hẳn mà mụ đã định giở trò sàm sỡ, động tay động chân rồi. Nếu đêm nay mà mình say ngất ngư ra đấy, thì chẳng phải sẽ bị mụ ta "húp trọn" rồi "lăn giường vỗ bành bạch" suốt cả đêm hay sao. Là một nam tử hán chính chuyên (trong thân xác mỹ nữ), cô quyết giữ vững tấm thân trong trắng, tuyệt đối không ngoại tình cắm sừng người yêu!
Cô liền dùng một bàn tay ngọc nắm chặt lấy cái bàn tay đang táy máy, không an phận của Đông Phương Thanh Thanh, nghiêm túc bảo:
"Thanh Thanh tiểu thư cứ đùa hoài, tụi mình đều là con gái với nhau cả mà."
"Em thực sự thấy hơi mệt rồi, giờ cũng sắp nửa đêm rồi, hay là đi ngủ thôi chị."
"Chị nhìn xem, Sơ Tuyết cũng say khướt gục luôn rồi kìa."
Đông Phương Thanh Thanh không ngờ Hạ Tiểu Bạch lại có tinh thần cảnh giác cao độ đến như vậy, nhưng thôi không sao, quân tử trả thù mười năm chưa muộn, ngày rộng tháng dài lo gì không có cơ hội. Cô quay sang nhìn Nhậm Sơ Tuyết, thấy cô nàng tóc vàng đã gục mặt xuống bàn ngủ say sưa từ đời nào. Trong lòng Đông Phương Thanh Thanh thầm nghĩ, thôi thì tí nữa ôm Nhậm Sơ Tuyết ngủ tạm cũng được, dẫu sao người ta cũng là một mỹ thiếu nữ mềm mại, thơm tho.
Còn về chuyện "thân mật" sâu hơn, trừ khi đối phương tự nguyện đồng ý, nếu không cô cũng chẳng thèm dùng biện pháp mạnh làm gì.
"Được rồi, vậy đêm nay Tiểu Bạch tiểu thư muốn lái xe về nhà ngủ, hay là ở lại đây? Để tôi đi chuẩn bị phòng khách cho cô."
Hạ Tiểu Bạch ngó nghiêng nhìn trời đêm tối mịt mùng ngoài cửa sổ:
"Thế em xin phép ở lại ngủ phòng khách một đêm vậy ạ."
Đông Phương Thanh Thanh đành phải kéo lại vạt áo cho ngay ngắn, rồi dẫn đường đưa Hạ Tiểu Bạch đi về phía phòng khách.
Vừa hay đúng lúc này, Đông Phương Hàn cũng đi ngang qua đó. Đông Phương Hàn vốn dĩ đang tính đi ra ngoài uống rượu giải sầu, không ngờ đi giữa đường lại chạm mặt ngay vị Bạch nữ thần mà mình hằng ao ước bấy lâu nay. Mặc dù hai người đã biết nhau từ trước, nhưng hồi xưa gã từng tham gia vào cái bang hội "FFF đoàn" (bang hội chuyên đi kỳ thị, phá đám các cặp đôi) để chặn đường gây hấn với Hạ Tiểu Bạch, thế nên giờ gã cực kỳ sợ cô vẫn còn găm thù, ôm hận trong lòng.
"Chào... Chào Tiểu Bạch tiểu thư ạ, chúc cô buổi tối vui vẻ..."
Hạ Tiểu Bạch nhìn cái bộ dạng vừa muốn nịnh bợ lấy lòng mình, lại vừa xoắn xít, sợ hãi, lo lắng của Đông Phương Hàn mà cạn lời. Dạo gần đây cô thu hoạch được số lượng "liếm cẩu" nhiều đến mức phát ngấy rồi, nên đối với cái gã này cô hoàn toàn không có một chút hứng thú nào cả. Hạ Tiểu Bạch chỉ khẽ gật đầu xã giao với gã một cái, rồi lướt qua người gã đi thẳng. Mấy lọn tóc gáy bay nhẹ trong không trung, để lại một làn hương thơm cơ thể thoang thoảng đầy mê hoặc.
Đông Phương Hàn nhắm tịt mắt lại, cố hít hà lấy hít để bầu không khí xung quanh: Trời đất ơi, đây chính là mùi hương cơ thể của Bạch nữ thần sao, thơm đến mức làm người ta say đắm rụng rời chân tay luôn á. ↖(^ω^)↗ Đến khi gã tỉnh mộng, dứt ra khỏi sự mê muội kia thì cô nàng em họ Thanh Thanh và Hạ Tiểu Bạch đã biến mất hút từ tám đời nào rồi.
Sáng sớm ngày hôm sau. Trước cổng chính của toàn bộ phủ đệ nhà họ Hạ gần như rơi vào tình trạng quá tải, người đông như kiến cỏ, bên ngoài xếp đầy ắp đủ loại sính lễ, quà cáp đắt tiền chất cao như núi. Hóa ra, tất cả những vị trưởng bối này đều là bị đám con cháu, cậu ấm cô chiêu trong nhà dùng đủ mọi biện pháp ép buộc, khóc lóc đòi tự tử... nên mới phải muối mặt lật đật chạy đến nhà họ Hạ để dạm ngõ cầu hôn.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn