Chương 319: Một Hạ Tiểu Bạch cao thượng
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Benjamin ăn quả bơ, liếc nhìn bộ dạng đắc ý của Leo Arnaud mà không khỏi lườm gã một cái sắc lẹm.
Leo Arnaud cũng chẳng thèm ngán anh ta, khóe miệng khẽ nhếch lên đầy khiêu khích. Gã nghĩ bụng, bản thân mình cũng phải lấy ra chút thực lực thực tế thì mới được. Gia tộc Rothschild có thể ở phương Tây rất nổi tiếng, chứ ở Hoa Hạ thì chưa chắc đâu nha.
Leo Arnaud nhìn Hạ Tiểu Bạch, mỉm cười hỏi: • Đúng rồi, Tiểu Bạch tiểu thư, cô có thích các sản phẩm của LV hay Dior không?
Gã tin chắc rằng trên đời này chẳng có người phụ nữ nào có thể cưỡng lại sức hút của những món đồ xa xỉ như LV hay Dior cả.
Gia tộc Arnault của gã chính là ông vua trong ngành xa xỉ phẩm, nắm giữ cả một đế chế hàng hiệu trên toàn cầu. Dưới trướng gia tộc gã kiểm soát hơn 70 thương hiệu xa xỉ hàng đầu thế giới. Ví dụ như LV, Dior, Berluti, Gucci, Hennessy, Tiffany & Co, Loewe... Những cái tên đình đám ấy, đều là tài sản thuộc quyền sở hữu của gia tộc Arnault bọn gã.
Tuy rằng xét về tổng tài sản thì gia tộc gã không bằng gia tộc Rothschild. Thế nhưng một khi của cải đã đạt đến một con số khổng lồ nào đó, thì nó cũng gần như tương đương với vô hạn rồi. Bởi vì số tiền đó có tiêu mấy đời cũng chẳng thể nào hết được.
Thế nhưng, Hạ Tiểu Bạch đối với mấy thứ xa xỉ phẩm này thực sự là không có một chút hứng thú nào cả. Thậm chí trong lòng cậu còn có phần hơi chán ghét.
Năm xưa khi còn là một thằng con trai thẳng tuột, cậu thực sự không tài nào hiểu nổi tại sao đám con gái lại sẵn sàng vung ra vài trăm nghìn tệ chỉ để mua một cái túi da rách.
Thực ra, ngay từ cái khoảnh khắc Leo Arnaud tự giới thiệu gã tên là Leo Arnaud Arnault, Hạ Tiểu Bạch đã lập tức nảy số rồi. Anh trai Hạ Thiên Minh trước đây cũng từng phổ cập cho cậu về gia tộc này. Đây là một gia tộc nắm giữ cả một đế chế hàng hiệu, độ giàu có bóp chết người thường thì khỏi phải bàn.
Cậu chỉ khẽ lắc đầu mỉm cười, bờ môi anh đào khẽ mở: • Dạ thật xin lỗi anh, tôi hoàn toàn không thích mấy thứ xa xỉ phẩm như LV đâu ạ.
Leo Arnaud nghe xong thì triệt để ngây người. Trên đời này lại có đứa con gái không thích LV với Dior cơ á? Đùa nhau chắc. Gã thầm nghĩ, chắc là do cô nàng này không mua nổi nên mới nói thế thôi. Nhất định là như vậy rồi!
Benjamin ngồi bên cạnh đã bắt đầu bật cười thành tiếng, ánh mắt tràn ngập vẻ mỉa mai, châm chọc thằng bạn thân.
Leo Arnaud trong lòng có chút không phục. Gã vừa vặn đang có sẵn một chiếc túi xách nữ đời mới nhất của hãng LV ở ngay đây, vốn dĩ là gã mang theo để làm quà tặng đi tán gái thôi.
Gã liền vội vàng lôi chiếc túi ra, đặt cái "kịch" lên mặt bàn: • Tiểu Bạch tiểu thư, đây chính là mẫu túi xách nữ mới nhất của LV đấy, thậm chí ở thị trường Hoa Hạ còn chưa được mở bán đâu nhé.
• Giá trị của nó quy đổi ra tiền Hoa Hạ là khoảng hơn 40 vạn tệ (khoảng 1, 4 tỷ VNĐ).
• Chỉ cần cô bằng lòng gọi tôi một tiếng anh trai, tôi sẽ tặng ngay chiếc túi này cho cô để làm quà gặp mặt.
Nói xong, gã còn ném cho Benjamin một ánh mắt vô cùng đắc ý và khiêu khích.
Benjamin trong lòng cực kỳ bực bội, anh ta liền ghé sát tai Leo Arnaud, nhỏ giọng lầm bầm: • Cái thằng này, chẳng phải lúc nãy cậu vừa bảo là không thích con gái phương Đông cơ mờ, sao giờ lại nhảy vào tranh giành với tôi hả?
Leo Arnaud cũng không vừa mà đáp trả: • Thế chẳng phải cậu đang theo đuổi cô nàng Sở Thu Hy kia sao, không lẽ giờ cậu định thay đổi mục tiêu à?
Benjamin nghẹn họng, trong lòng hận đến nghiến răng nghiến lợi. (▼皿▼#) Sở Thu Hy tuy rằng rất tốt, thế nhưng ngặt nỗi cô nàng này lại quá khó cưa, tính tình lạnh lùng như băng, anh ta vốn dĩ đã không ôm hy vọng lớn rồi. Còn Hạ Tiểu Bạch trước mắt này thì lại khác hẳn nha, ngọt ngào động lòng người, ôn nhu đáng yêu, tuyệt đối là một mục tiêu cực kỳ dễ để ra tay.
Hạ Tiểu Bạch nhìn hai cái gã này đang rỉ tai nhau thì thầm to nhỏ.
Sở Thu Hy ngồi bên cạnh thấy vậy cũng khẽ nghiêng đầu, phả ra một làn hương như hoa lan, nhỏ giọng trêu chọc bên tai cậu: • Xem ra Tiểu Bạch nhà mình đúng là mị lực ngút ngàn nha.
• Vừa mới xuất hiện một cái đã khiến cho hai vị đại công tử đỉnh cấp thế giới phải lao vào cắn xé lẫn nhau vì cậu rồi.
Hạ Tiểu Bạch cũng chỉ biết bất lực trong lòng. Cậu thừa biết bản thân mình tuy rằng có xinh đẹp thật đấy, nhưng cũng chưa đến mức khiến hai cái gã công tử đỉnh cấp này phải quay xe húc nhau như chó với mèo thế này. Thế nhưng ngặt nỗi khi cái nhan sắc này được cộng hưởng với tính năng "Mị lực tiên khí" thì mọi chuyện lại hoàn toàn khác hẳn rồi. Phút mốt là thao túng tâm lý, nắm thóp đối phương ngay.
Hạ Tiểu Bạch nhìn chằm chằm vào chiếc túi xách đặt trên bàn. Ban đầu, cậu vốn dĩ là không muốn nhận cái món đồ này chút nào cả. Bởi vì cái thiết lập hình tượng của cậu lúc này chính là một vị tiên tử thanh cao, không dính bụi trần. Làm sao có thể tùy tiện nhận một món quà dung tục như thế này được chứ.
Thế nhưng, Hạ Tiểu Bạch bỗng nảy ra một ý định, cậu cần phải phô diễn cái thiết lập hình tượng cao nhã, thoát tục của mình trước mặt Leo Arnaud và Benjamin thì mới được.
Vậy thì cứ việc mượn ngay chính chiếc túi LV này để làm bàn đạp, thể hiện cái phẩm chất cao thượng của cậu đi!
Hạ Tiểu Bạch nở một nụ cười rạng rỡ, ngọt ngào nhìn Leo Arnaud, vui vẻ hỏi lại: • Chiếc túi này... anh thực sự muốn tặng nó cho tôi sao?
Leo Arnaud thấy mỹ nhân có vẻ cắn câu, liền vội vàng vỗ ngực khẳng định: • Đương nhiên rồi, chỉ cần Tiểu Bạch muội muội thích thì cứ việc cầm lấy đi.
Trong lòng gã thầm đắc ý nghĩ bụng, quả nhiên trên đời này làm gì có người phụ nữ nào cưỡng lại được sức hút của đồ hiệu cơ chứ.
Hạ Tiểu Bạch hai má khẽ ửng hồng, khuôn mặt thanh nhã thoát tục lộ ra vẻ vô cùng biết ơn, ngọt ngào nói: • Vậy thì tôi thực sự là vô cùng cảm ơn anh trai Leo Arnaud nhé.
Cậu vươn đôi bàn tay trắng muốt như ngọc ra, cầm lấy chiếc túi xách lên lật qua lật lại ngắm nghía vài cái. Trong lòng cậu thầm nghĩ, cái thứ này trông cũng chẳng có cái vẹo gì đặc biệt cả, so với cái túi giá hơn một trăm tệ cậu từng mua hồi trước thì cũng có khác gì nhau đâu cơ chứ. Đúng là cái tiền của đám phụ nữ là dễ kiếm nhất trên đời mà.
Benjamin nhìn thấy Hạ Tiểu Bạch vừa mới vào cửa đã lập tức nhận ngay chiếc túi đắt tiền của Leo Arnaud thì trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi thất vọng tràn trề. Nói thực lòng, anh ta vốn không mấy thích thú với cái kiểu con gái hám của, bái kim như vậy.
Thế nhưng ngặt nỗi cái dung nhan của cô nàng này lại quá mức xinh đẹp... Ngay cả đôi bàn tay ngọc ngà đang cầm chiếc túi kia trông cũng vô cùng trắng muốt, thon thả và quyến rũ đến mê hồn.
Hạ Tiểu Bạch chỉ cầm chiếc túi nghịch ngợm, ngắm nghía một lát, sau đó cậu lại dùng đôi bàn tay ngọc nhẹ nhàng đẩy chiếc túi xách quay trở lại trước mặt Leo Arnaud.
Leo Arnaud thấy hành động này thì không khỏi ngơ ngác, lộ vẻ hoang mang: • Cái này... thế này là có ý gì vậy cô?
Hạ Tiểu Bạch đưa đầu ngón tay khẽ vén vài sợi tóc mây lòa xòa trước trán ra sau vành tai, dịu dàng cất lời: • Thực ra thì tôi đối với chiếc túi LV này quả thực là không có mấy niềm hứng thú. Hay là như thế này đi nhé.
• Kể từ cái khoảnh khắc tôi đồng ý nhận nó, thì chiếc túi này đã chính thức thuộc quyền sở hữu của tôi rồi đúng không ạ?
• Thế nhưng ngặt nỗi, bản thân tôi vốn dĩ không có cái thói quen sử dụng những món đồ quá mức danh giá và đắt đỏ như thế này, dùng vào người cứ thấy không quen thế nào ấy.
• Cho nên, hay là anh trai Leo Arnaud giúp tôi đem chiếc túi này đi quy đổi ra thành tiền mặt đi được không?
• Sau đó, anh hãy đem toàn bộ số tiền mặt quy đổi được đó, thay mặt tôi quyên góp thẳng cho những đứa trẻ em nghèo vùng sâu vùng xa, vùng núi khó khăn của đất nước Hoa Hạ chúng tôi nhé.
• Đất nước Hoa Hạ của chúng tôi thực ra hiện tại vẫn còn có rất nhiều nơi người dân đang phải sống dưới chuẩn nghèo.
• Con số 40 vạn tệ này, đối với chúng ta có thể không là gì, thế nhưng đối với những đứa trẻ nghèo vùng núi ngoài kia, nó hoàn toàn có thể giúp cho cuộc sống và điều kiện học tập của các em được cải thiện một cách vô cùng lớn lao đấy ạ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn