Chương 318: Tiên khí và mị lực toàn khai
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~27 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Benjamin ngoài mặt thì tỏ vẻ anh tuấn lịch lãm, không lộ chút gợn sóng sắc mặt.
Nhưng ánh mắt anh ta thì vẫn luôn chăm chú thưởng thức vị đại mỹ nhân phương Đông vừa mới xuất hiện này, cô ấy thực sự là quá mức hoàn hảo. Đây quả thực chính là hình mẫu vợ hiền lý tưởng nhất, độc nhất vô nhị trong tâm trí của anh ta.
Trong lòng gã còn đang vắt óc suy nghĩ xem làm cách nào để chiếm được cảm tình của người đẹp, thì Leo Arnaud đã nhanh chân giành trước một bước, chủ động ra tay.
• Xin hỏi Thu Hy tiểu thư, vị này là...? - Gã ta quay sang hỏi Sở Thu Hy.
Sở Thu Hy khẽ nhíu chặt đôi lông mày liễu. Cái gã râu ngô này thế mà lại dám có gan đánh vẹo ý đồ, nhắm vào Hạ Tiểu Bạch nhà cô.
Quyết định là tuyệt đối không thể nuông chiều, dung túng cho gã được. Cho dù cái dự án hợp tác làm ăn này có bị thổi bay màu đi chăng nữa, cô cũng tuyệt đối không cho phép cái đám đàn ông thối tha này dám tơ tưởng, vấy bẩn lên Tiểu Bạch của mình.
Sở Thu Hy vừa mới định mở miệng cắt đứt ý đồ của gã, thì Hạ Tiểu Bạch đã nhanh tay nhẹ nhàng đặt bàn tay ngọc ngà lên ấn ấn bả vai cô lại.
Hạ Tiểu Bạch thừa hiểu cái dự án hợp tác lần này có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với Sở Thu Hy. Cậu không thể vì sự xuất hiện của bản thân mà làm đổ vỡ, phá hỏng chuyện đại sự của cô được.
Sở Thu Hy lộ vẻ nghi hoặc, đưa mắt nhìn Hạ Tiểu Bạch. Nhưng đáp lại cô chỉ là một ánh mắt vô cùng kiên định và an tâm của cậu.
Đưa đầu ngón tay thon thả khẽ vén vài sợi tóc mây lòa xòa trước trán, Hạ Tiểu Bạch hướng về phía Leo Arnaud khẽ nở một nụ cười mỉm.
Cái dung nhan thanh nhã, thoát tục khôn cùng kia cũng chính nhờ vào nụ cười này mà lại càng thêm phần ngọt ngào, nghiêng nước nghiêng thành. Dưới ánh đèn lung linh của nhà hàng, làn da cậu tựa như tỏa ra một thứ hào quang tinh khiết, mê hoặc lòng người, mái tóc thề đen nhánh tùy ý xõa tung trên bờ vai, đẹp đến mức bóp nghẹt mọi hơi thở xung quanh.
Hạ Tiểu Bạch thậm chí còn chủ động bật full công suất tính năng "Mị lực tiên khí", khiến cho toàn thân cậu tự động tản ra một tầng tiên khí mờ ảo. Để giúp cho vợ yêu Thu Hy thuận lợi ký kết được bản hợp đồng này, lần này cậu bắt buộc phải chơi lớn, nghiêm túc diễn một trận rồi.
Hạ Tiểu Bạch thanh âm trong trẻo cất lời: • Dạ, tôi là bạn thân chí cốt của Thu Hy, tên là Hạ Tiểu Bạch. Đường đột xông vào phòng bao như thế này, thực sự là vô cùng xin lỗi hai anh ạ.
Giọng nói của cậu vừa ngọt ngào lại vừa trong vắt như chim hót buổi sớm, lọt vào tai người nghe mang lại một cái cảm giác dễ chịu, thư thái khôn cùng, khiến cho người ta vô thức liền nảy sinh một niềm thiện cảm cực kỳ lớn đối với cậu.
Bất kể là Leo Arnaud hay là Benjamin, lúc này đều bị cái diện mạo và giọng nói ấy làm cho ngây dại, đực mặt ra mà nhìn trân trân. Cô gái trước mắt này vừa thanh tú thoát tục, ngũ quan tinh tế, lại toát ra một vẻ ôn nhu, đáng yêu không sao tả xiết. Bọn họ thậm chí còn phảng phất cảm nhận được quanh thân Hạ Tiểu Bạch đang tỏa ra những luồng hào quang thánh thiện, lấp lánh như một vị thánh nữ thiên sứ thuần khiết.
Chẳng lẽ trên cái thế giới trần tục này thực sự có sự tồn tại của thiên sứ thánh nữ bằng xương bằng thịt hay sao?
Leo Arnaud đứng bên cạnh lúc này thậm chí còn không kìm được mà dâng lên một nỗi khẩn trương, hồi hộp. Đây cũng là lần đầu tiên trong đời, một gã thợ săn tình trường lão luyện như gã lại cảm thấy tim đập chân run trước mặt một cô gái. Trong lòng cực kỳ khát khao muốn có được cô, nhưng lại sợ hãi không dám mạo muội có hành vi khinh nhờn, đắc tội.
Thành ra trong một khoảng thời gian ngắn gã lúng túng chẳng biết phải bắt chuyện thế nào cho ngầu, chỉ biết đưa tay gãi gãi đầu cười trừ: • Hạ Tiểu Bạch... Cái tên này nghe hay quá, êm tai quá đi mất. Cô là bạn thân của Thu Hy tiểu thư hả?
• Vậy thì cũng chính là bạn thân của tôi luôn rồi...
Hạ Tiểu Bạch... khẽ mấp máy bờ môi đào, vẻ mặt ngơ ngác: • Nhưng mà... anh là con trai cơ mà?
Leo Arnaud lập tức rơi vào trạng thái ngượng ngùng, xấu hổ, thầm mắng bản thân vừa rồi vì quá mức mê muội mà có chút mất đi phong độ thường ngày: • Thì làm bạn thân khác giới (Nam khuê mật), cũng được tính là bạn thân mà... Tôi tự thấy bản thân mình hoàn toàn có đủ tiêu chuẩn để ứng tuyển vào vị trí đó nhé.
Hạ Tiểu Bạch trong lòng không khỏi âm thầm khinh bỉ gã một trận, nhưng đồng thời cậu cũng phải thầm cảm thán cái tính năng "Mị lực tiên khí" mà hệ thống chó chết ban tặng quả thực là có tác dụng cực kỳ bá đạo. Cái đám đàn ông đàn ang trên đời này đúng là không một ai có thể thoát khỏi lòng bàn tay của cậu.
Thế nhưng, cái điều mà cậu hoàn toàn không thể lường trước được chính là: cái tính năng này không chỉ có tác dụng sát thương chí mạng với đàn ông, mà ngay đến cả hội chị em phụ nữ cũng không phải là ngoại lệ.
Bởi vì ngay vào cái khoảnh khắc này, Sở Thu Hy ở bên cạnh đã dùng một ánh mắt ngập tràn tình ý, chất chứa nhu tình mật ý mà lặng lẽ đưa một bàn tay ngọc ngà, mịn màng đặt lên trên cặp đùi trắng muốt, trơn láng của cậu rồi.
Hạ Tiểu Bạch lập tức rùng mình một cái, giật bắn cả người, quay sang thì liền bắt gặp ánh mắt Sở Thu Hy đang mị nhãn như tơ, lấp lánh sóng nước tình xuân. Cái ánh mắt ấy của cô rõ ràng là đang hận không thể ngay lập tức đè cậu ra tại chỗ mà ôm ấp, thân mật gần gũi một trận cho bõ ghét.
Cậu chỉ biết bất lực đưa bàn tay nhỏ nhắn nhẹ nhàng xoa xoa cái đầu nhỏ của Sở Thu Hy một cái, vội vàng thu liễm bớt cái luồng tiên khí trên người lại, nhỏ giọng hỏi han: • Thu Hy, em không sao chứ?
Sở Thu Hy đưa bàn tay ngọc lên day day trán, khẽ lắc lắc cái đầu cho tỉnh táo lại. Chẳng lẽ là do bản thân mình thực sự đã uống quá chén rồi sao? Tại sao vừa rồi cô lại có cái cảm giác Hạ Tiểu Bạch bỗng nhiên tỏa ra một thứ tiên khí mê người, có mị lực khủng khiếp đến như vậy cơ chứ.
Cô ghé sát tai cậu nhỏ giọng lầm bầm: • Tớ không sao, chỉ là bỗng nhiên cảm thấy buổi tối ngày hôm nay trông cậu đặc biệt xinh đẹp, quyến rũ quá chừng, khiến tớ nhìn vào mà thiếu điều không kiềm chế nổi lòng tham nữa rồi này.
Leo Arnaud tuy rằng nghe không hiểu hai cô nàng này đang thì thầm to nhỏ cái chuyện gì với nhau, thậm chí gã còn có một loại trực giác nhạy bén rằng mối quan hệ giữa hai người bọn họ tuyệt đối không đơn thuần chỉ là bạn bè thân thiết thông thường, mà chắc chắn là phải có cái gì đó mờ ám, thân mật hơn thế nhiều.
Gã hoàn toàn có thể đọc ra được cái tia lửa tình ý, sủng ái ngập tràn trong ánh mắt mà đôi bên dành cho nhau.
Chẳng lẽ hai cô nàng này chính là... Bách hợp, Ley-by (Lesbian)! Trời đất ơi, nếu sự thật đúng là như vậy thì cái kịch bản này chẳng phải là lại càng thêm phần kích thích và phấn khích hơn nữa hay sao!
Leo Arnaud liền vội vàng cắt ngang dòng suy nghĩ, hồ hởi giới thiệu bản thân: • Tôi tên là Leo Arnaud Alnault, đến từ nước Pháp lãng mạn, cô cứ việc trực tiếp gọi tôi là Leo Arnaud là được rồi.
Hạ Tiểu Bạch cũng phối hợp mà khẽ gật đầu một cái: • Dạ, vậy sau này tôi gọi anh là anh trai Leo Arnaud, Leo Arnaud đại ca có được không ạ?
Vì cái đại sự ký kết hợp đồng của vợ yêu Thu Hy, cậu cũng chỉ biết cắn răng chịu đựng mà buông lời nịnh bợ, lấy lòng đối phương, gọi gã một tiếng anh trai vậy.
Leo Arnaud vừa nghe thấy vị thiên sứ nhỏ này ngọt ngào gọi mình một tiếng "anh trai", thì trong lòng lập tức sướng rơn, mở cờ trong bụng, phấn khích đến mức hai bàn tay len lén nắm chặt lại thành quả đấm vì kích động.
Benjamin ngồi bên cạnh chứng kiến cái cảnh tượng này thì trong lòng lập tức dâng lên một nỗi khó chịu, bực bội vô cùng. Cái thằng ranh con Leo Arnaud này chẳng phải lúc nãy vừa mới mở mồm tuyên bố là không có mấy niềm hứng thú với con gái phương Đông cơ mờ, sao giờ lật mặt nhanh thế.
Anh ta cũng lập tức chen ngang, chủ động lên tiếng tự giới thiệu về bản thân: • Xin chào Hạ tiểu thư, tôi tên là Benjamin Rothschild. Cũng chính là đối tác kinh doanh đang trong quá trình bàn bạc, chuẩn bị tiến hành hợp tác làm ăn với Thu Hy tiểu thư đây.
Hạ Tiểu Bạch ban đầu theo thói quen cũng định gật đầu một cái cho có lệ, thế nhưng ngay vào cái khoảnh khắc bộ não cậu kịp nhảy số xử lý thông tin, cậu bỗng sực nhớ ra một cái chi tiết cực kỳ quan trọng.
Họ Rothschild? Cái gã này lại còn là một người Do Thái chính gốc nữa chứ! Chẳng lẽ cái gã đàn ông trước mặt này chính là người thừa kế của gia tộc Rothschild lừng danh thiên hạ sao?
Cái khoảng thời gian trước đây khi cậu còn lưu lại tại Hạ gia, em trai Hạ Thiên Vũ đã từng không ít lần rảnh rỗi mà phổ cập, bổ túc cho cậu một mớ kiến thức về các thế lực gia tộc tài phiệt tài chính hàng đầu trên thế giới. Trong số vô vàn những cái tên khủng bố đó, thì cái gia tộc Rothschild chính là cái tên để lại cho cậu một ấn tượng sâu sắc và choáng váng nhất.
Của cải, tài sản tích lũy của cái gia tộc này đã sớm chạm tới một con số khổng lồ đến mức không một cơ quan thống kê nào trên thế giới có thể đo lường hay thống kê chính xác nổi nữa rồi. Ngay đến cả tiềm lực tài chính khổng lồ của Ngũ Đại Gia Tộc tài phiệt đứng đầu đất nước Hoa Hạ khi đem ra đặt lên bàn cân so sánh với gia tộc Rothschild này thì cũng chỉ là muỗi, hoàn toàn không có cửa để so bì.
Cái gia tộc này sở hữu một tầm ảnh hưởng và quyền lực vô cùng khủng khiếp tại các nước phương Tây nói riêng và trên phạm vi toàn cầu nói chung. Thế nên, Ngũ Đại Gia Tộc của Hoa Hạ từ trước đến nay vẫn luôn ráo riết tìm kiếm, vắt óc suy nghĩ đủ mọi cách để có thể đạt được một mối quan hệ hợp tác chiến lược với gia tộc Rothschild.
Thế nhưng do vướng mắc một vài nguyên nhân cốt lõi cùng một số lợi ích bất đồng, cho nên đôi bên cho đến nay vẫn rất khó để có thể tìm được tiếng nói chung trên bàn đàm phán.
Có điều, mấy cái chuyện đại sự quốc gia, tranh chấp tầm cỡ thế giới đó thì hiện tại vẫn chưa đến lượt một đứa như cậu phải bận tâm lo lắng làm gì. Cái điều duy nhất mà Hạ Tiểu Bạch cậu quan tâm vào lúc này chính là làm sao để bảo vệ vợ yêu Thu Hy của cậu mà thôi.
Benjamin thấy cậu im lặng, liền tiếp tục mỉm cười mở lời dò xét: • Đúng rồi Hạ tiểu thư, không biết cô trước đây đã từng nghe qua cái tên của gia tộc Rothschild tụi tôi bao giờ chưa nhỉ?
• Bản thân tôi chính là một thành viên xuất thân từ dòng dõi chính thống của gia tộc Rothschild đấy.
Để có thể nhanh chóng lấy lòng và ghi điểm trong mắt người đẹp, anh ta đã không ngần ngại mà chủ động lôi cái mác bối cảnh thân phận khủng bố của gia tộc mình ra để làm trang sức. Cái loại hành vi khoe khoang, cậy thế này bình thường anh ta vốn cực kỳ khinh bỉ, khinh thường không thèm làm, và cũng chưa từng bao giờ phải làm cả.
Thế nhưng ngặt nỗi khi đối diện với một Hạ Tiểu Bạch quá mức hoàn hảo, xinh đẹp tuyệt trần như thế này, toàn thân lại tỏa ra một tầng hào quang thánh thiện, hoàn toàn trùng khớp với hình mẫu thánh nữ trong mộng của anh ta, khiến anh ta không kiềm chế nổi ham muốn thể hiện.
Đáp lại cái màn khoe mẽ đầy tự hào của anh ta, Hạ Tiểu Bạch chỉ giả vờ bày ra một vẻ mặt vô cùng ngơ ngác, ngây thơ cụ cụ "Ồ" lên một tiếng rõ dài.
Cậu khẽ chớp chớp đôi mắt to tròn xinh đẹp, nở một nụ cười mỉm nhẹ nhàng, thản nhiên đáp một câu cụt lủn: • Dạ, thế thì anh quả thực là giỏi giang và lợi hại quá đi mất nha.
Chính cái câu trả lời hời hợt, mang tính chất xã giao đầy gượng ép này của cậu đã lập tức khiến cho gã Benjamin thối mặt, nghẹn họng trân trối tại chỗ, ăn một vố quả đắng cực kỳ đau. Cái cảm giác của anh ta lúc này chẳng khác nào việc vừa mới bắt gặp được một vị đại mỹ nữ xinh đẹp tuyệt trần, nóng bỏng quyến rũ, đang định nhào tới hành sự thì bỗng nhiên cay đắng phát hiện ra bản thân mình hóa ra lại là một tên thái giám vậy, nghẹn uất không sao tả xiết.
Gã Leo Arnaud ngồi ở bên cạnh chứng kiến cái cảnh tượng thằng bạn thân ăn quả bơ siêu to khổng lồ thì sướng rơn cả người, cười ha hả đến mức không ngừng đưa tay vỗ bành bạnh xuống mặt bàn đầy đắc ý. Xem ra cái cô nàng Hạ Tiểu Bạch này quả thực đúng chuẩn là một cô nàng vô cùng đơn thuần, ngây thơ khờ khạo rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn