Chương 279: Hạ Tiểu Bạch thực sự là dòng máu nhà họ Hạ?
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~23 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Nhậm Thiên Tề một tay bịt chặt lồng ngực, cảm giác trái tim già nua này sắp không chịu nổi kích thích lớn như vậy nữa. Ông lão có cảm giác mình bị dắt mũi rồi... Cái lão già dịch họ Hạ này thừa biết Hạ Tiểu Bạch là con gái, thế mà vẫn đồng ý cho đính hôn với Sơ Tuyết nhà ông, đây không phải là cố tình gài bẫy lừa tộc ông thì là cái gì nữa! Lần này coi như lỗ đứt đuôi 50 triệu tệ tiền sính lễ rồi, ông không nghĩ là Hạ Quang Thần sẽ tử tế mà trả lại cho mình đâu.
Tiền nong thì thôi đi, không thành vấn đề, nhưng còn thể diện gia tộc mới là chuyện lớn!!!!!
"Cái lão già họ Hạ kia, mày thâm nho nhọ đít nó vừa vừa thôi chứ!!!!"
Nhậm Phi Hồng cũng đờ đẫn tại chỗ, hai mắt nhìn trân trân vào cô thiếu nữ đẹp như tiên giáng trần trước mắt.
"Cháu... cháu thực sự là Tiểu Bạch sao?"
Hạ Tiểu Bạch khẽ nâng mi mắt, nở một nụ cười mỉm ngọt ngào với ông chú. Làn gió nhẹ nhàng thổi qua làm mấy lọn tóc xanh lay động, tạo nên một khung cảnh đẹp đến mức phi thực tế, ngỡ như tiên nữ bước ra từ tranh vẽ nhưng lại đang ở ngay trước mắt.
"Chú Phi Hồng, cháu chính là Hạ Tiểu Bạch bằng xương bằng thịt đây ạ."
"Mấy hôm trước ở trong sân, cháu còn đàn một khúc cổ tranh tặng chú với cô Nhã Nhã nữa mà."
Giọng nói cất lên trong trẻo, thánh thót và êm tai như tiếng chuông gió. Nhìn nụ cười ngọt ngào của thiếu nữ với ngũ quan hoàn mỹ không góc chết, đôi đồng tử trong suốt như pha lê phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ, ngay cả ông chú trung niên như Nhậm Phi Hồng cũng cảm thấy tim đập thình thịch, ngỡ như mùa xuân thứ hai của cuộc đời đang ùa về.
Ông chú chỉ biết đực mặt ra gật gù: "Đẹp... Đẹp xuất sắc..."
Nhậm Thiên Tề thấy thằng con trai mất liêm sỉ liền nhảy dựng lên, táng thẳng một phát vào cái đầu chó của gã:
"Xuất sắc cái đầu mày ấy! Mày muốn ngậm quần đùi chui qua háng người ta lắm rồi đúng không?"
Đến lúc này, Nhậm Phi Hồng mới sực nhớ ra vụ cá cược giữa bố mình và Hạ lão gia tử. Bên nào thua thì không chỉ phải chui qua háng học tiếng chó sủa, mà riêng gã — với tư cách là gia chủ hiện tại — còn phải ngậm quần đùi của người khác lên sàn đấu nữa. Lúc đầu gã hoàn toàn tự tin, không thèm để vào mắt, dù sao thì cái gen nhà họ Hạ ra sao gã còn lạ gì. Đây vốn là một kèo thắng chắc 100%. Thế mà ai ngờ giữa đường lại lòi ra một em "Trình Cắn Kim"... à không đúng... phải gọi là một nàng tiểu tiên nữ mới đúng.
Sự xuất hiện này đã đặt một dấu hỏi chấm siêu to khổng lồ lên cái kèo tưởng như ăn chặt kia.
Mặc dù Nhậm Sơ Tuyết là con gái gã và cũng thuộc hàng đại mỹ nữ sắc nước hương trời, nhưng khi đứng cạnh Hạ Tiểu Bạch, khoảng cách nhan sắc lập tức lộ rõ mồn một. Bất kể là về dung mạo hay vóc dáng, Nhậm Sơ Tuyết đều phải chịu lép vế một bậc trước Hạ Tiểu Bạch. Một thiếu nữ quốc sắc thiên hương thế này, Nhậm Phi Hồng có thể vỗ ngực tự tin là mình chưa từng gặp qua bao giờ.
Vừa thuần khiết lại vừa ma mị, vừa ngây thơ lại vừa quyến rũ. Hai loại khí chất hoàn toàn đối lập nhau lại được hòa quyện một cách hoàn hảo và khéo léo trên người cô. Chiếc váy xanh trơn đơn giản càng tôn lên vóc dáng đồng hồ cát uốn lượn quyến rũ, mái tóc dài mềm mại, vòng một kiêu hãnh cùng đôi chân dài miên man. Đây chính là nữ thần trong mộng mà mọi đàn ông đều khao khát có được.
Phía bên kia, Hạ Quang Thần đang phải cố hết sức để kìm hãm cái khóe miệng đang muốn bay lên song hành cùng mặt trời của mình. Ông lão cười khoái chí, ha hả bảo:
"Lão già họ Nhậm kia, đã phục sát đất chưa? Cháu gái tao ăn đứt cháu gái nhà mày nhé!"
"Còn đứng đực mặt ra đấy làm gì, không mau quỳ xuống chui qua háng tao đi chứ!"
Nói rồi, ông quay sang nhìn Nhậm Phi Hồng:
"Phi Hồng à, không phải bác nhẫn tâm với cháu đâu nhé."
"Cái này là do bố cháu tự nguyện giao kèo, bên nào thua thì có trói lại cũng phải bắt chui qua háng."
"Cháu chuẩn bị tinh thần ngậm quần đùi mà học chó bò đi là vừa."
"Thích cái quần đùi của đứa nào thì cứ nói một tiếng, bác lấy hộ cho, hay là lấy cái của ta nhé?"
ʱªʱªʱª (ᕑᗢᓫ∗)˒ Ánh mắt Nhậm Phi Hồng vô thức lướt qua người Hạ Tiểu Bạch, nhìn chằm chằm vào đường cong vòng ba thon thả của cô mà nuốt nước bọt một cái. Nếu như... ngậm cái của cô ấy thì cũng không phải là không thể... Nhưng ngay lập tức gã đã lắc đầu lia lịa để xua tan ý nghĩ đó. Bản thân mình đường đường là gia chủ Nhậm gia, sao lại có thể có cái suy nghĩ biến thái, đồi trụy như vậy được chứ!
Hạ Quang Thần cũng tinh ý phát hiện ra ánh mắt của Nhậm Phi Hồng đang dán vào người Hạ Tiểu Bạch. Ông suýt nữa thì lao lên sút cho gã một phát, trực tiếp quát lớn:
"Cái thằng ranh con này! Mày dám có ý đồ xấu với Tiểu Bạch nhà tao à?!"
Nhậm Sơ Tuyết đứng bên cạnh cũng khẽ nhíu mày, nhìn bố mình với ánh mắt vô cùng thất vọng, không ngờ bố mình lại là loại người có máu dê xồm như vậy.
"Bố! Đừng có làm mất mặt gia tộc như thế." Cô nàng nhỏ giọng nhắc nhở.
Bị con gái nhìn bằng ánh mắt kỳ thị, Nhậm Phi Hồng chỉ biết muối mặt, cố đấm ăn xôi thanh minh:
"Mọi người đừng có hiểu lầm! Tôi mà lại là loại người như thế sao?"
Hạ Quang Thần bĩu môi khinh bỉ:
"Tao thấy mày chính là loại người đó đấy."
Nhậm Phi Hồng ho khụ khụ mấy tiếng để chữa ngượng rồi bảo:
"Tôi chỉ đang thắc mắc, Hạ Tiểu Bạch này thực sự mang dòng máu nhà họ Hạ của ông sao?"
"Không phải ông định thuê người về để lòe thiên hạ đấy chứ?"
Nhậm Thiên Tề nghe vậy cũng phụ họa hét lớn:
"Đúng thế, chuẩn luôn!"
"Nhìn qua là biết viện binh thuê từ bên ngoài về rồi, làm sao có thể là người nhà họ Hạ được!"
Lời của Nhậm Phi Hồng vừa thốt ra, đám đông xung quanh cũng bắt đầu bàn tán xôn xao, rỉ tai nhau bàn luận:
"Đúng rồi đấy, nhà họ Hạ mấy trăm năm nay làm gì có mống con gái nào, sao tự dưng lại biến ra một cô em đẹp như tiên giáng trần thế này được."
"Tôi thấy chắc chắn là nhà họ Hạ tìm người ở đâu về đóng thế rồi, nhưng mà công nhận em này đẹp dã man thật, đẹp đến mức nhìn hơi ảo ma Canada luôn."
"Tôi cũng nghĩ thế, một học sinh chuyên đội sổ tự dưng hóa thần đồng ai mà tin nổi chứ?!"
"Nếu tìm một cô em có nhan sắc tầm trung thì tôi còn tạm tin."
"Chứ bảo nàng tiểu tiên nữ sắc nước hương trời này là dòng máu nhà họ Hạ thì tôi quyết không tin."
Nghe đám đông bên dưới bàn tán rôm rả, Nhậm Thiên Tề càng thêm củng cố quan điểm của mình. Trời hanh khô, ngao tây hạn, ông lão cảm giác mình lại có thể gáy được rồi. Ông bày ra vẻ mặt khinh khỉnh nhìn Hạ Quang Thần:
"Sao hả? Câm nín rồi à? Có phải bị tụi tôi bóc mẽ nên không còn gì để cãi đúng không?"
Hạ Quang Thần chẳng thèm sợ hãi, ông vốn đã đi guốc trong bụng cái tính lật lọng, ăn vạ của Nhậm Thiên Tề từ lâu rồi. Thế nên ông đã chuẩn bị sẵn tờ giấy xét nghiệm ADN của Hạ Tiểu Bạch với ông, và cả với Hạ Văn Hải nữa.
"Văn Xuyên, mau đem bản xét nghiệm huyết thống của Tiểu Bạch với tôi, cộng thêm bản xét nghiệm quan hệ cha con với Văn Hải ra đây."
"Hôm nay tao phải bắt cái lão già dịch họ Nhậm này chui qua háng một cách tâm phục khẩu phục mới thôi."
Hạ Văn Chu đã sớm photo hai bản xét nghiệm kia thành mấy chục bản từ trước.
"Thiên Minh, Thiên Vũ, hai đứa đem phát hết xuống dưới cho chú."
"Để cho cái lũ kia mở to mắt chó ra mà nhìn kỹ xem Tiểu Bạch có phải người nhà họ Hạ tụi tao không!"
Chưa đầy vài phút, mấy bản sao photo dưới tay hai anh em đã bị đám đông tranh cướp sạch bách. Bản gốc thì được kính cẩn dâng lên tận tay hai cha con Nhậm Thiên Tề và Nhậm Phi Hồng.
Đám đông bên dưới xem xong thì lại tiếp tục ghé tai nhau bàn tán xôn xao. Hạ Thiên Hạo nhìn bản photo trên tay mà đầu óc trống rỗng, quay cuồng... Hạ Tiểu Bạch có quan hệ huyết thống với ông nội, và là con gái ruột của chú hai. Nói cách khác, Tiểu Bạch chính là em họ ruột của cậu ta sao??? Cậu có em gái rồi!!!!!
Nhớ lại từng màn mình bắt nạt, hắt hủi cô em gái Tiểu Bạch trước đây, cậu ta suýt chút nữa thì ngất xỉu vì hối hận. Cậu ta từng thẳng tay ném hộp sô-cô-la mà em gái tặng xuống đất. Thế mà sau đó, Tiểu Bạch vẫn lẳng lặng nhặt lên, thổi sạch bụi bẩn rồi đặt lại trước cửa phòng cho cậu ta. Nghĩ đến đây, Hạ Thiên Hạo tự vả bốp một phát đau điếng vào mặt mình.
"Mày đúng là đồ súc sinh không bằng mà..."
Nói rồi cậu ta lại tự vả thêm mấy phát chát chúa nữa.
Vương Đông Hải và Lý Mộc Dương thấy thằng bạn tự hành xác thì hoang mang hỏi:
"Thiên Hạo, mày phải vui lên chứ sao lại tự vả thế?"
"Có một cô em gái đẹp như tiên thế này, sau này dẫn đi lượn phố thì oai hùm phải biết, mắc gì mà phải khóc lóc tự vả?"
"Ối chu choa, hóa ra là anh vợ đây rồi, sau này có gì mong anh vợ chiếu cố nhiều hơn nhé." Đông Phương Hàn lao đến nắm chặt tay Hạ Thiên Hạo, nịnh bợ ra mặt.
Lý Mộc Dương cũng không chịu thua kém, nhảy vào tranh giành cánh tay còn lại:
"Anh vợ ơi! Từ nay về sau tụi mình là anh em xương máu, bạn đời đi cùng năm tháng nhé!"
Vương Đông Hải lườm Lý Mộc Dương một phát:
"Không phải lúc nãy mày vừa thề Sơ Tuyết là nữ thần vĩnh cửu trong lòng mày à?"
Lý Mộc Dương gật đầu cái rụp:
"Thì đúng thế chứ sao, Sơ Tuyết là nữ thần trong lòng tao, còn Tiểu Bạch là thần nữ trong tim tao."
"Có mâu thuẫn gì nhau đâu?"
Hạ Thiên Hạo điên tiết sút bay cả lũ ra ngoài:
"Cái loại chúng mày mà cũng xứng làm em rể ông đây à!!!!"
Đột nhiên, trong đám đông có tiếng đứa nào đó hét lớn lên:
"Lúc nãy cái ông bạn nào bảo nếu nàng tiên váy xanh là người nhà họ Hạ thì sẽ đi bằng hai tay rồi đi nặng ra đâu ấy nhỉ!"
"Có phải ông không?"
Mấy gã thanh niên túm cổ một gã công tử hỏi tội! Gã công tử kia mặt cắt không còn giọt máu, cuống cuồng giải thích:
"Tôi... tôi là cái thằng bảo sẽ ăn sạch những gì gã kia đi nặng ra cơ mà... Gã kia còn chưa đi thì làm sao tôi ăn được!"
Mấy gã thanh niên gật gù:
"Được, trói thằng này lại trước! Rồi anh em mình hợp sức bắt cái thằng thề đi nặng bằng hai tay kia ra đây xử lý!"
Lúc này, Nhậm Thiên Tề thẫn thờ, bất lực ngồi phịch xuống ghế, phải nhờ đến bàn tay ngọc ngà của Nhậm Sơ Tuyết đỡ lấy. Ông lão nghiến răng nghiến lợi, cố vớt vát thể diện:
"Tục ngữ có câu, văn chương không có hạng nhất, võ thuật không có hạng nhì."
"Nhan sắc lại càng không có số một, ta vẫn thấy cháu gái bảo bối nhà ta xinh đẹp hơn!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn