Chương 309: Cùng nhau khoe "chim" dưới trăng
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~27 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Sở Thu Hy nhìn Hạ Tiểu Bạch đang khóc đến tâm can phế liệt, đôi bàn tay nhỏ nhắn cứ liên tục vỗ bành bạch xuống mặt bàn mà nức nở. Lúc này cô cũng chẳng biết mình nên thấy buồn cười hay nên thấy đau lòng cho cậu nữa. (ー_ー)!!
Cô chỉ đành bất lực dùng bàn tay ngọc ngà vỗ nhè nhẹ lên lưng Hạ Tiểu Bạch để dỗ dành: • Tiểu Bạch ngoan đừng khóc nữa, để tớ tìm lại cho cậu có được không? Bay mất thì thôi, có tay là được rồi mà, tớ cũng đâu có bận tâm chuyện đó đâu.
Khuôn mặt tú lệ của Hạ Tiểu Bạch giờ đã nhem nhuốc vệt nước mắt, hai bên má ửng hồng vì men rượu. Cậu lúc này quả thực đã say đến mức không biết trời trăng mây đất là gì rồi.
Thế nhưng cứ mỗi lần đêm muộn nghĩ về "củ khoai lớn" đã mất, trong lòng cậu lại dâng lên một nỗi chua xót nghẹn ngào. Cớ làm sao mà ai ai cũng có, chỉ riêng mỗi mình cậu là nó lại nhẫn tâm cất cánh bay đi chứ? Như vậy thì thật là quá bất công rồi mà! ๐·°(৹˃̵﹏˂̵৹)°·๐ Sở Vân Chính cầm chai Mao Đài lên nốc thêm một ngụm lớn rồi nấc cục một cái rõ to.
Ông nhìn cái điệu bộ khóc lóc sướt mướt của Hạ Tiểu Bạch thì liền nở một nụ cười ngốc nghếch rồi ha ha đại học: • Con rể ngoan của tao ơi, đồ chơi làm sao mà tự nhiên lại bay mất được cơ chứ? Hay là để cún con tao kiểm tra thử xem nào~ Nếu mà thật sự không còn nữa, tao sẽ sai người đi lùng bắt nó về cho mày, chịu không?
Đôi mắt to tròn ngập nước của Hạ Tiểu Bạch chớp chớp, cậu tội nghiệp gật gật đầu: • Chó con, vậy thì trăm sự nhờ ông cả đấy nhé.
Nói đoạn, cậu liền đứng bật dậy định làm cái hành động...
Cái hành động chuẩn bị cởi đồ này của cậu suýt chút nữa đã khiến Sở Thu Hy tức đến mức hộc máu mồm. Quả nhiên mấy cái đứa say rượu thì đứa nào đứa nấy đều ngốc nghếch như nhau, một đứa thì dám bốc phét nói càn, còn một đứa thì cũng dám cả gan tin sái cổ.
Cô vội vàng đè chặt tay Hạ Tiểu Bạch lại để ngăn cản.
Hạ Tiểu Bạch mắt nhắm mắt mở, say khướt ngơ ngác nhìn Sở Thu Hy: • Vợ Thu Hy ơi làm cái gì thế, chó con bảo ông ấy muốn kiểm tra giúp tớ mà.
Sở Thu Hy đối với việc Hạ Tiểu Bạch ngày ngày đêm đêm toàn ảo tưởng bản thân có cái thứ đồ chơi kia của cánh đàn ông cũng chỉ biết hoàn toàn bất lực. Cái gã này lúc đi ngủ thường xuyên nói mớ, lúc nào cũng lẩm bẩm bảo mình là nam nhi đại trượng phu, lại còn siêu cấp mạnh mẽ dũng mãnh nữa chứ. Thật chẳng thể hiểu nổi một đại mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành như cậu sao lại có thể có cái suy nghĩ kỳ quặc đến mức này.
Sở Vân Chính lúc này cũng bước chân thấp chân cao, đi đứng xiêu vẹo mò tới trước mặt Hạ Tiểu Bạch: • Tới đây nào con rể, để cún con xem xem đồ của mày rốt cuộc là đã bay đi đường nào rồi.
Sở Thu Hy lần này không hề do dự, thẳng tay vung một tát sang: • Đi đi đi, ông tự đi mà chơi với đồ của ông ấy!
Đúng lúc này, điện thoại trong túi cô bỗng vang lên, là cô thư ký riêng gọi tới. Chắc có lẽ lại là có chuyện gì đó phát sinh ở công ty rồi.
Sở Thu Hy có chút không yên tâm liền gọi hai tên bảo vệ đứng gần đó lại dặn dò: • Hai người các anh trông chừng hai lão ma men này cho kỹ vào, tuyệt đối không được để họ làm càn, nghe rõ chưa!
Nói xong, cô mới xoay người đi về phía mũi tàu để nghe điện thoại.
Sở Vân Chính đứng bên này vẫy vẫy tay với đám đàn em: • Rượu đâu, mang lên đây tao uống tiếp!
Hạ Tiểu Bạch lấy bàn tay ngọc ngà gãi gãi đầu, lầm bầm: • Chó con ơi, tôi buồn đi vệ sinh quá, có chỗ nào để đi không?
Sở Vân Chính đón lấy chai Mao Đài nốc thêm một ngụm lớn nữa, rồi vỗ vỗ vai Hạ Tiểu Bạch: • Hê hê, con rể đi theo tao. Để tao dẫn mày lên nóc tàu, tụi mình cùng nhau khoe "chim" dưới ánh trăng!
Hạ Tiểu Bạch khuôn mặt đỏ bừng, nũng nịu ửng hồng: • Khoe "chim" dưới trăng á? Ô kề ô kề, duyệt luôn!
Thế là hai bóng người lảo đảo, dắt díu nhau mò lên đỉnh nóc của du thuyền.
Lúc này trên trời trăng sáng vằng vặc, ánh trăng thanh mát như dòng nước bạc chảy tràn xuống không gian. Mặt biển yên ả không một gợn sóng, dưới sự phản chiếu của ánh nguyệt quang, làn nước biển như được khoác lên mình một dải lụa màu bạc lấp lánh.
Sở Vân Chính không nhịn được nôn ọe một bãi, nôn xong, ông nhìn Hạ Tiểu Bạch, đầu lưỡi líu lại nói không rõ chữ: • Đến đây, là đàn ông đích thực thì phải học tao khoe "chim" dưới trăng này! Tụi mình cá cược xem đứa nào tiểu xa hơn, chịu không?
Đầu óc của Hạ Tiểu Bạch lúc này đã sớm trì trệ, không còn hoạt động bình thường được nữa nên liền gật đầu lia lịa: • Được nha, được nha! Nhất định là con sẽ tiểu xa hơn bố vợ rồi!
Nói xong, hai người cứ thế đường hoàng đứng sát sạt vào rìa mạn tàu, hai tay bám chặt lấy lan can bảo vệ.
Mấy tên bảo vệ đứng nhìn hai cái người này chuẩn bị tổ chức cuộc thi xem ai tiểu xa hơn thì đều sợ đến mức phải tự giác lùi ra một khoảng thật xa, tránh cho việc hai lão ma men này phối hợp động tác không ăn ý mà tè hết cả lên người mình. Dù sao thì người say rượu làm sao mà kiểm soát được hướng bắn cơ chứ.
• Ông chủ cẩn thận kẻo ngã lộn cổ xuống biển đấy ạ!
• Trời ạ, hay là ai đó đi tìm đại tiểu thư về đây đi.
• Cứ yên tâm, phao cứu sinh tụi tôi đã thủ sẵn trên tay rồi.
Sở Vân Chính cố gắng đứng vững thân hình, một dòng nước dưới ánh trăng lấp lánh ánh bạc lập tức bắn thẳng ra ngoài, rơi xuống biển cái tõm.
• Con rể nhìn tao này, ít nhất cũng phải được ba mét chứ đùa à... Ha ha ha! Sao mày vẫn chưa chịu bắn ra thế, có phải là ngắn quá nên tè đùn ra quần luôn rồi không?
Hạ Tiểu Bạch thì vẫn đang cuống cuồng thò tay vào trong quần để tìm kiếm cái món đồ chơi kia của mình, thế nhưng cậu có móc thế nào, bới thế nào thì cũng chẳng thấy đâu.
• Chó con ơi, hu hu hu... Đồ của tôi quả nhiên là biến mất thật rồi, bay mất rồi, không tìm thấy nữa!
Sở Vân Chính sau khi giải quyết nỗi buồn xong thì một cơn gió biển thổi qua khiến ông sướng đến mức rùng mình một cái rõ mạnh: • Sao mà lại không có được, có khi nào là do ngắn quá nên mày tìm không ra không? Hay là để cún con tìm hộ cho nhé?
Ở một góc khác, Sở Thu Hy khẽ nhíu chặt hàng chân mày liễu mà hạ điện thoại xuống. Chuyện ở bên phía công ty xảy ra chút trục trặc khiến cô cảm thấy vô cùng đau đầu và phiền não.
Gần đây công ty của cô có tiếp nhận một siêu dự án lớn từ đối tác nước ngoài, thế nhưng bên phía đối phương lại một mực chỉ định đích danh cô phải là người trực tiếp đứng ra đàm phán. Chuyện này rõ ràng là tên đại diện bên đó đang cố tình muốn mượn cớ công việc để tiếp cận, tán tỉnh cô rồi.
Nếu là đối tác từ mấy công ty nhỏ lẻ thì Sở Thu Hy đã lười chẳng thèm bận tâm làm gì. Thế nhưng ngặt nỗi, đối phương lại là người đến từ một đại gia tộc sừng sỏ bậc nhất ở hải ngoại — gia tộc Rothschild. Gia tộc này ở nước ngoài có thể nói là thế lực che trời, tài lực và quyền lực của bọn họ đã đạt đến một đẳng cấp kinh thiên động địa, thậm chí còn có khả năng thao túng, xoay chuyển cả sự phát triển của một vài quốc gia nhỏ.
Nếu như công ty của cô có thể thuận lợi kết giao, bám được vào cái đùi lớn của gia tộc Rothschild này, thì chắc chắn có thể giành được một miếng bánh béo bở ở thị trường quốc tế. Mà cho dù chỉ là một chút nước súp cặn của bọn họ thôi, thì cũng đủ để đem lại nguồn lợi nhuận khổng lồ cho tương lai của cả tập đoàn rồi. Chính vì cái lợi ích sát sườn này mà Sở Thu Hy mới cảm thấy đau đầu nhức óc.
Đã vậy, gã đại diện được gia tộc Rothschild phái đến lần này còn là một đứa con cháu dòng chính, nắm giữ tiếng nói vô cùng có trọng lượng trong tộc. Khốn nỗi, tên này lại là một gã háo sắc chính hiệu.
Trong lúc Sở Thu Hy còn đang đắn đo suy nghĩ xem có nên đích thân đi tiếp đón gã ta hay không, thì một tên bảo vệ đã hớt hải, vội vã đẩy cửa xông thẳng vào phòng.
Sở Thu Hy khẽ nhướng mày, có chút không vui lên tiếng: • Vào phòng mà không biết gõ cửa à?
Tên bảo vệ vội vàng gật đầu nhận lỗi: • Xin lỗi đại tiểu thư...
Sở Thu Hy nhìn cái bộ dạng hấp tấp, hoảng loạn vừa rồi của anh ta thì liền lên tiếng hỏi: • Có phải là bố tôi với Tiểu Bạch lại bày ra cái trò mèo gì rồi đúng không???
Lúc này tên bảo vệ mới thở hổn hển, lắp bắp báo cáo: • Đại tiểu thư... Ông chủ với cô gia... hai người bọn họ đang ở trên nóc tàu khoe "chim" dưới trăng ạ!
• Đã vậy còn đang tổ chức thi đấu xem ai tiểu xa hơn nữa cơ...
• Mấy anh em bảo vệ tụi tôi có lao vào can ngăn nhưng kéo thế nào hai người bọn họ cũng không chịu buông lan can ra. Cô mau mau lên đó khuyên nhủ đi ạ, chứ không là hai người bọn họ lộn cổ xuống biển làm mồi cho cá bây giờ...
Sở Thu Hy nghe xong lời báo cáo của tên bảo vệ thì cả kinh đến mức triệt để ngây dại tại chỗ. Khoe "chim" dưới trăng á?!
Hạ Tiểu Bạch ơi là Hạ Tiểu Bạch, cậu làm gì có cái món đó mà khoe hả?! Cái tổ chim thì cậu có một cái thì có...
Mẹ kiếp!
Sở Thu Hy chẳng thèm suy nghĩ thêm một giây nào nữa, lập tức quay cuồng nhấc chân chạy thục mạng lên phía nóc tàu. Cô hoàn toàn không dám tưởng tượng nổi nếu lát nữa cái lão già khú đế kia phát hiện ra Hạ Tiểu Bạch căn bản không hề có "chim" thì cái viễn cảnh kinh hoàng đó sẽ ra nông nỗi nào nữa.
Cô ba bước gộp làm một, lao nhanh vùn vụt lên tầng thượng của du thuyền. Từ đằng xa, cô đã có thể nghe thấy cái giọng nói ngốc nghếch, lè nhè của Hạ Tiểu Bạch cùng tiếng cười dâm đãng, bỉ ổi của ông bố già nhà mình vọng lại.
Hạ Tiểu Bạch: • Chó con ơi tôi mất thật rồi, tiêu đời nhà nhà ma rồi, thế này thì làm sao mà mang lại hạnh phúc cho Thu Hy được nữa đây...
Sở Vân Chính: • Con rể ngoan không phải xoắn, để cún con kiểm tra giúp cho. Cho dù nó có bay mất thật đi chăng nữa thì tao cũng sẽ sai người đi lùng bắt bằng được nó về cho mày. Cún con tao đây dù sao cũng là đại ca đứng đầu, dưới trướng thiếu gì đàn em cơ chứ!
Sở Thu Hy vừa mới nghe đến đoạn đối thoại này thì da gà da vịt đã nổi hết cả lên, cô liền hét to một tiếng thất thanh: • Dừng tay lại cho con!!!
Ngay vào cái khoảnh khắc lao lên đến đỉnh tàu, cô liền nhìn thấy cái đầu của Sở Vân Chính đang lắc lư, xiêu vẹo mà chúi thẳng về phía phần thân dưới của Hạ Tiểu Bạch.
Vẫn còn kịp!
Sở Thu Hy nhanh như chớp lao tới, một tay kéo tuột Hạ Tiểu Bạch ôm chặt vào lòng, tay còn lại thẳng thừng vung lên, giáng một bạt tai nổ đom đóm mắt thẳng vào bản mặt của Sở Vân Chính: • Cấm ông đụng vào Tiểu Bạch của tôi!
Sở Vân Chính vốn dĩ bộ pháp đã đang không vững, lại bất thình lình lĩnh trọn một cái tát trời giáng này của Sở Thu Hy, cả người ông lập tức lảo đảo mất đà, lùi lại vài bước rồi ngã ngửa ra sau, trực tiếp biến mất tăm mất tích khỏi mạn tàu...
Chưa đầy một giây sau, từ phía mặt biển bên dưới liền truyền đến một tiếng "tùm" vang dội cả một góc trời.
Sở Thu Hy cũng không thể ngờ nổi ông bố già nhà mình lại yếu ớt đến mức bị cô thẳng tay tát một phát lộn cổ xuống biển như vậy. Cô vội vàng quay sang chỉ tay vào đám bảo vệ vẫn còn đang đứng đực mặt ra nghệt người vì kinh hái: • Các người còn đứng trơ mắt ếch ra đấy làm cái gì nữa, không mau mau nhảy xuống biển vớt ông chủ lên đi hả?!
• Đứa nào vớt được ông chủ lên, tôi thưởng nóng cho 50 vạn tệ!
Đám bảo vệ ban đầu vốn dĩ đang hoàn toàn đứng hình, không kịp tiêu hóa nổi cái tình huống chấn động vừa rồi, thế nhưng vừa mới nghe thấy cái con số tiền thưởng 50 vạn tệ kia thì đầu óc đứa nào đứa nấy liền lập tức tỉnh táo hẳn ra, mắt sáng rực lên như đèn pha.
"Tùm..."
"Tùm..."
"Tùm..."
Mười mấy tiếng động liên tiếp vang lên, đám bảo vệ tranh nhau nhảy xuống biển như vịt chết đói vồ mồi.
Chỉ chưa đầy vài phút sau, Sở Vân Chính đã được đám đàn em cung kính khênh lên boong tàu, mồm miệng liên tục phun ra mấy ngụm nước biển mặn chát. Sau khi uống no một bụng nước biển thì đầu óc của Sở Vân Chính rốt cuộc cũng đã tỉnh táo lại được vài phần.
• Khụ khụ... Mẹ kiếp, sao lão tử tự nhiên lại bị rơi xuống biển thế này nhỉ? ⚆_⚆????
Ông ực một cái rồi lại tiếp tục nôn ra một ngụm nước biển nữa. Ông có chút ngơ ngác, mờ mịt nhìn về phía đứa con gái rượu đang đứng cách đó không xa với khuôn mặt tràn ngập vẻ oán trách, tức giận.
• Con gái à, sao con rể lại say khướt nằm bẹp dí trong lòng con thế kia rồi? Mới thế mà đã không trụ vững nổi rồi à? Như vậy thì chẳng phải là quá yếu sinh lý, quá cùi bắp rồi hay sao.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn