Chương 304: Ra khơi!!!!
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~11 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch yếu ớt nói: • Lát nữa bố cậu mà đòi tẩn tớ, cậu nhớ phải che chở cho tớ ngay đấy nhé. Thu Hy vợ yêu chắc là cũng không muốn vĩnh viễn mất đi người vợ Tiểu Bạch đáng yêu này đâu nhỉ.
Sở Thu Hy lườm Hạ Tiểu Bạch một cái đầy bất lực: • Cậu có phải là con trai không thế hả, đừng có nhát như thỏ đế vậy được không.
Hạ Tiểu Bạch lí nhí đáp: • Thì tớ vốn dĩ đâu có phải là con trai đâu cơ chứ...
Sở Thu Hy đưa tay day day trán: • Lát nữa gặp bố tớ, cậu bắt buộc phải thể hiện sao cho thật mạnh mẽ, nam tính vào đấy nhé.
Sau hơn một tiếng đồng hồ ôm vô lăng, hai người đã đặt chân đến vùng ven biển. Phía chân trời xa xăm nơi biển trời giao nhau thoảng hoặc có vài chiếc du thuyền lướt qua, gió biển thổi vào lồng lộng, tiếng sóng biển vỗ chan chát vào bờ cát nghe vô cùng oai hùng và rộng lớn.
Sở Thu Hy dẫn Hạ Tiểu Bạch đi tới trước một chiếc du thuyền vô cùng xa hoa đang neo đậu tại bến cảng. Hạ Tiểu Bạch ngước nhìn chiếc siêu du thuyền có sức chứa lên đến hàng trăm người này, thầm đánh giá nó còn đồ sộ hơn hẳn chiếc du thuyền mà ông nội từng tặng cho cậu nhiều.
• Nhìn bố vợ có vẻ hiếu khách ghé nhỉ, ông ấy chuẩn bị mời tụi mình ra khơi câu cá, ăn hải sản hả cậu?
Sở Thu Hy gật gật đầu: • Lúc bố tớ vui vẻ thì đúng là một người cực kỳ tốt bụng. Thế nhưng nếu ông ấy mà bực mình lên, ông ấy sẽ thẳng tay quăng cái đứa mà ông ấy ghét xuống biển cho cá mập xơi tái luôn đấy.
Hạ Tiểu Bạch... ⊙﹏⊙‖∣° lập tức cuống cuồng hết cả lên: • Thu Hy vợ yêu ơi, cậu không đùa tớ đấy chứ, tớ không muốn làm mồi cho cá mập đâu.
Nhìn bộ dạng sợ hãi của Hạ Tiểu Bạch, Sở Thu Hy trong lòng cười thầm đến nở hoa. Thế nhưng trên khuôn mặt xinh đẹp của cô nàng lại cố tình bày ra chút lo lắng để an ủi cậu: • Không sao đâu mà, chẳng phải có tớ ở đây rồi sao. Tớ sẽ bảo vệ vợ yêu Tiểu Bạch, không để chịu thiệt thòi mà. - Nói đoạn, cánh tay trắng ngần của cô nàng còn siết chặt lấy cổ tay của Hạ Tiểu Bạch. - Tụi mình cứ đứng đây đợi đi, chắc bố tớ sắp đến nơi rồi đấy.
Hai người đứng đợi chưa đầy mười phút.
Bỗng nhiên, một dàn khoảng bảy tám chiếc xe sang Land Rover màu đen lục tục tiến đến rồi đỗ rầm rì bên bờ biển. Dẫn đầu đoàn xe là một chiếc Lincoln phiên bản kéo dài vô cùng hầm hố. Cửa xe Lincoln chậm rãi mở ra.
Một người đàn ông trung niên với vóc dáng hộ pháp vạm vỡ, diện một bộ âu phục đen tuyền, mắt đeo kính râm, miệng còn đang ngậm một điếu xì gà cháy dở bước xuống xe. Ngay sau đó, từ những chiếc xe khác, mười mấy tên bảo vệ áo đen cũng đồng loạt sải bước đi xuống. Cái khí thế này trông chẳng khác nào một vị đại ca xã hội đang cùng đàn em đi vi hành trong phim điện ảnh cả.
Hạ Tiểu Bạch đưa mắt nhìn người đàn ông dẫn đầu kia. Không lẽ là cái gã đang ngậm xì gà kia thật sao. (ó﹏ò。) Đối mặt với một gã khổng lồ cao suýt soát hai mét, Hạ Tiểu Bạch chỉ còn nước ngửa cái đầu nhỏ lên mà nhìn. Trông cái nắm đấm to như cái bao cát của ông ấy kìa, một đấm mà nện xuống thì làm sao mà giữ nổi cái mạng nhỏ này nữa. Tuyệt đối không phải ông ấy, tuyệt đối không phải ông ấy đâu! Hạ Tiểu Bạch thầm chắp tay cầu nguyện trong lòng.
ŏ̥̥̥̥םŏ̥̥̥̥ Cái kiểu đàn ông cơ bắp cuồn cuộn như thế này sao có thể sinh ra được một cô con gái xinh đẹp tuyệt trần như Thu Hy cơ chứ. Nếu đúng là thật, thì mẹ của Sở Thu Hy phải là một đại mỹ nhân đến nhường nào mới có thể trung hòa được gen của gã quái thú này để sinh ra một Sở Thu Hy đẹp nghiêng nước nghiêng thành thế này.
Mãi cho đến khi Sở Thu Hy buông cổ tay cậu ra, dang rộng hai cánh tay trắng muốt lao lên ôm chầm lấy cánh tay của người đàn ông trung niên đang ngậm xì gà kia. Cô nàng nở một nụ cười rạng rỡ rồi cất tiếng gọi: • Bố yêu!
Hạ Tiểu Bạch lúc này hai chân bỗng chốc nhũn ra như bún, cậu đành phải cắn răng chấp nhận cái hiện thực phũ phàng này. Cái gã này thật sự chính là ông bố vợ tương lai đã bị cậu mắng là đồ chó con!!!!
o(╥﹏╥)o Sở Thu Hy thấy Sở Vân Chính chỉ liếc nhìn mình một cái rồi không thèm mở miệng, cô nàng liền dở tuyệt chiêu làm nũng, vừa lắc lắc cánh tay của ông vừa cất giọng dẻo quẹo, nũng nịu gọi tiếp: • Bố ơi là bố~ Chất giọng nũng nịu ngọt như mía lùi kết hợp với nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành của Sở Thu Hy khiến đám bảo vệ có mặt tại trường đều cảm thấy mát lòng mát dạ. Đại tiểu thư của bọn họ vẫn luôn xinh đẹp và đáng yêu như thuở nào.
Sở Vân Chính thấy con gái rượu sấn vào làm nũng với mình, vốn là một gã cuồng con gái chính hiệu, trong lòng ông thực sự suýt chút nữa đã không kìm nổi lòng mà vui vẻ đáp lại, rồi giơ tay lên nhéo nhéo cái má bầu bĩnh của con gái yêu rồi. Thế nhưng cứ vừa nghĩ đến việc đứa con gái vừa đáng yêu vừa xinh đẹp như thế này vậy mà đã bị một thằng ranh con nào đó hốt mất, trong lòng ông lại trào dâng một nỗi bực dọc tột cùng, thậm chí còn muốn nổi máu điên muốn đồ sát cả thế giới.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn