Chương 312: Hẹn gặp mặt phụ huynh hai bên?!
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~29 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Sở Vân Chính thầm nghĩ bản thân dù sao cũng là chủ tịch của một tập đoàn tài chính trị giá hàng chục tỷ tệ. Tổng giá trị thị trường của tập đoàn lên tới hơn hai trăm tỷ tệ, vì vậy ông vô cùng tự tin rằng mình hoàn toàn có đủ khả năng để nắn gân, nắm thóp được Hạ Tiểu Bạch.
Đã vậy, Sở Thu Hy lại còn là một đại tiểu thư lá ngọc cành vàng thứ thiệt, thuộc hàng danh gia vọng tộc chính hiệu, nhan sắc thì lại thuộc diện quốc sắc thiên hương.
(Ở khúc này chắc chắn sẽ có mấy ông độc giả nhảy vào thối mồm bảo: "Ủa, tài sản chục tỷ tệ mà to lắm hả?". Mấy cái người chê ít như vậy chắc chắn là do đọc mấy bộ truyện hệ thống, thần hào điên cuồng vung tiền quá mười tám mươi tiếng một ngày rồi chứ gì) Nếu cái gia thế khủng như nhà ông mà mở thông báo tuyển rể nầm, tuyển rể ở rể, thì bảo đảm người ta sẽ kéo đến xếp hàng dài dằng dặc, làm nổ tung cái cánh cổng biệt thự họ Sở luôn ấy chứ.
Sở Vân Chính nhìn sang Hạ Tiểu Bạch đang vô cùng chăm chú câu cá, lên tiếng hỏi thăm: • Tiểu Bạch này, tối hôm qua hai cha con mình uống say quá, có vài chuyện bố vẫn chưa kịp hỏi han mày.
• Bố vẫn chưa biết bố mẹ mày ở nhà làm công việc gì nhỉ, rồi gia đình có mấy anh chị em thế nào?
Hạ Tiểu Bạch cũng không hề có ý định giấu diếm, cậu vô cùng thành thật mà trả lời luôn: • Dạ, bố con là nhân viên làm việc trong cơ quan nhà nước thôi ạ, lương tháng mỗi tháng được tầm năm sáu nghìn tệ.
• Còn mẹ con thì sức khỏe từ trước đến nay luôn không được tốt lắm, thế nên chủ yếu ở nhà làm nội trợ, làm bà nội trợ gia đình thôi ạ.
• Còn về phần anh chị em thì vốn dĩ từ trước đến nay con là con một. Thế nhưng cách đây không lâu, mẹ con đi khám thì lại phát hiện ra là đã mang thai bé hai rồi ạ. Bố con đang lên kế hoạch chuẩn bị sinh đứa bé này ra để cho con có thêm một đứa em trai hoặc em gái nữa cho vui cửa vui nhà.
Sở Vân Chính nghe xong thì trong lòng thoáng chút kinh ngạc. Hạ Tiểu Bạch tuổi tác đã lớn đùng ngã ngửa ra thế này rồi, thế mà mẹ của cậu ta vẫn còn muốn sinh thêm đứa nữa cơ à...
• Xem ra bố mày gân cốt vẫn còn dẻo dai, phong độ gớm nhỉ...
Hạ Tiểu Bạch cũng chỉ biết hì hì cười trừ một tiếng: • Dạ, gân cốt của bố con ở nhà vẫn còn tốt chán ạ... (Chỉ cần không bị mẹ con bóc lột, bào mòn quá mức là được).
Sở Vân Chính sau khi nghe xong toàn bộ cái hoàn cảnh gia thế của Hạ Tiểu Bạch thì trong lòng liền âm thầm vạch ra một toan tính riêng. Ông liền dở giọng thăm dò: • Đúng rồi con rể ơi, mày cũng biết đấy, con gái Thu Hy nhà tao chính là một bạch phú mỹ chính hiệu, một đại tiểu thư lá ngọc cành vàng thứ thiệt.
• Đám con trai, công tử thế gia muốn xếp hàng dạm ngõ, cưới con gái tao về làm vợ nhiều không đếm xuể luôn.
• Thằng ranh mày đúng là có cái phúc phận tu mấy kiếp mới có được, tao cũng chẳng hiểu cái thằng người mày có cái điểm gì tốt mà lại khiến Thu Hy nhà tao mê mệt đến thế, sống chết đòi gả cho bằng được.
Hạ Tiểu Bạch làm sao mà không nghe ra được cái hàm ý sâu xa, lời nói có chút mỉa mai ngầm ẩn trong câu chữ của Sở Vân Chính cơ chứ, cậu liền thẳng thắn đi thẳng vào vấn đề: • Bố vợ có gì thì cứ thẳng thắn nói ra đi ạ, chú đang muốn ám chỉ điều gì đây?
• Nhưng mà con nói trước cho chú biết nhé, bảo con chấp nhận rời xa Thu Hy là chuyện tuyệt đối không bao giờ xảy ra đâu. Còn nếu chú chỉ muốn bàn về chuyện tiền sính lễ, tiền hỏi cưới thì cứ việc ra giá, con lo được hết.
Sở Vân Chính nghe vậy thì lập tức ưỡn ngực, thẳng lưng lên đầy tự hào: • Hê hê, con rể ơi con rể, mày nhìn tao xem có giống cái loại người thiếu thốn, thèm khát mấy cái đồng tiền sính lễ cưới hỏi đó không hả?
• Tao đây không những không cần một cắc tiền sính lễ nào của nhà mày. Mà ngược lại, của hồi môn tao chuẩn bị cho con gái đi lấy chồng còn cực kỳ phong phú và hậu hĩnh nữa là đằng khác: biệt thự sân vườn, siêu xe hạng sang, vàng vòng trang sức... tất cả đều không thành vấn đề!
Đôi mắt đẹp của Hạ Tiểu Bạch lại càng thêm phần hoài nghi mà găm chặt vào cái bộ dạng tinh tướng của chú chó con trước mặt: • Thế rốt cuộc là chú đang muốn nói cái chuyện gì thế ạ?
Sở Vân Chính khẽ hắng giọng một cái. Ông thừa biết cái chuyện chuẩn bị nói ra đây sẽ cực kỳ làm tổn thương đến lòng tự trọng, thể diện của một đấng nam nhi đại trượng phu, việc bảo một thằng đàn ông cam tâm tình nguyện đi cửa dưới, chấp nhận kiếp ở rể cơ mà... Thế nhưng ngặt nỗi ông lại quá mực yêu thương, cưng chiều đứa con gái rượu của mình, ông tuyệt đối không muốn con gái mình phải đi làm dâu, chịu khổ ở nhà người khác.
• Tiểu Bạch này, mày cũng biết nhạc phụ đại nhân của mày đây là người cực kỳ có tiền rồi đấy.
• Cũng chẳng có bao nhiêu đâu, nhưng nếu tính sơ sơ theo giá trị cổ phần của tập đoàn hiện tại, thì tao cũng có cái khối tài sản ròng ít nhất là mười mấy tỷ tệ đấy nhé. - Nói đoạn, ông lại càng thêm phần kiêu hãnh mà ưỡn ngực ngẩng cao đầu. - Điều tao muốn hỏi là, Tiểu Bạch mày có sẵn lòng chấp nhận làm một chàng rể nầm, đến ở rể tại gia tộc họ Sở của tụi tao không?
• Đến lúc đó mày cứ việc đến tập đoàn làm việc, tao bảo đảm sẽ đích thân sắp xếp cho mày một cái vị trí béo bở, chức cao vọng trọng để mày toàn tâm toàn ý phò tá, hỗ trợ Thu Hy quản lý mọi việc lớn nhỏ trong công ty.
Hạ Tiểu Bạch trợn tròn đôi mắt đẹp lên kinh hãi, cái gì cơ, bảo cậu đi làm rể nầm á, bảo cậu đi ở rể á!!!!!
Nếu cái chuyện này mà đặt vào cái khoảng thời gian trước khi biến thân, lúc cậu vẫn còn là một thằng đàn ông đích thực, thì cậu chắc chắn sẽ gật đầu cái rụp vì thấy cái kèo này quá đỗi thơm tho, ngọt nước rồi. Dù sao thì việc được đi ở rể cho một đại bạch phú mỹ nghiêng nước nghiêng thành như thế này chẳng phải là ước mơ, là khát vọng cả đời của biết bao nhiêu thanh niên ngoài kia hay sao. Chẳng những giúp bản thân bớt đi được mấy chục năm bôn ba phấn đấu, mà còn rước được một cô vợ siêu cấp xinh đẹp về dinh.
Thế nhưng thời thế thế thời, thời nay bây giờ đã hoàn toàn khác xưa rồi, cậu hiện tại chính là đại tiểu thư danh chính ngôn thuận của gia tộc họ Hạ cơ mà! Cho dù bố mẹ cậu ở nhà có rộng lượng gật đầu đồng ý đi chăng nữa, thì ông nội cùng với những bậc trưởng bối bên phía Hạ gia tuyệt đối sẽ không bao giờ dung túng, chấp nhận cho cái chuyện hoang đường này xảy ra đâu.
Hạ gia là ai cơ chứ? Bọn họ là một trong năm đại gia tộc sừng sỏ, đứng đầu toàn cõi Hoa Hạ này, làm sao có thể để cho con cháu trong dòng tộc của mình đi cửa dưới, hạ mình làm rể nầm cho nhà khác cho được. Đây là chuyện tuyệt đối không bao giờ có khả năng xảy ra!
Sở Vân Chính nhìn thấy phản ứng có phần thái quá và dữ dội của Hạ Tiểu Bạch thì cũng thừa hiểu trong lòng cậu chắc chắn đang có sự bài xích, tự ái của đàn ông. Thế nhưng ông hoàn toàn tin tưởng vào cái tài thuyết phục của bản thân, ông tin mình có thể lay chuyển được suy nghĩ của Hạ Tiểu Bạch. Đường đường chính chính cưới được một cô vợ bạch phú mỹ siêu giàu, siêu đẹp, trên đời này làm gì có cái thằng đàn ông nào lại ngu ngốc từ chối một miếng bánh ngon từ trên trời rơi xuống như vậy cơ chứ.
Nếu cái hồi trẻ mà Sở Vân Chính ông gặp được cái chuyện tốt lành này, ông sẽ chẳng thèm suy nghĩ mà gật đầu cái rụp ngay lập tức. Căn bản là vì cái hồi nhỏ ông đã nếm trải đủ cái mùi nghèo khổ đến mức ám ảnh rồi, cái gọi là thể diện hão huyền thì làm sao mà có giá trị, so sánh được trước sức mạnh của tiền tài và mỹ nhân cho được.
Sở Vân Chính lại càng thêm phần kiên nhẫn mà hạ giọng giải thích, khuyên nhủ: • Tiểu Bạch à, tao bảo cho mày biết cái này, mày đừng có mà đọc mấy cái bộ truyện tiểu thuyết rể nầm, rể vô năng vớ vẩn trên mạng nhiều quá rồi sinh ra ám ảnh hão huyền nhé.
• Thu Hy nhà tao tính tình từ nhỏ đến lớn hiền lành, ôn nhu như nước thế nào mày biết rồi đấy, mẹ của nó lại là người có tấm lòng bồ tát nhân hậu vô cùng.
• Bảo đảm tuyệt đối sẽ không bao giờ có cái chuyện mày bước chân vào cửa họ Sở rồi phải chịu uất ức, nhục nhã đâu mà sợ. Mấy cái tình tiết củ chuối kiểu như ép buộc con rể nầm phải quỳ xuống rửa chân, rửa bát, quét nhà rồi đi chợ hầu hạ cả nhà vợ... tất cả đều là mấy cái tình tiết nhảm nhí, bôi bác người ta của mấy lão tác giả viết truyện thôi con ạ.
Hạ Tiểu Bạch vội vàng xua xua đôi bàn tay nhỏ nhắn trắng muốt như ngó sen của mình cắt ngang: • Bố vợ ơi, cái chuyện này ông tốt nhất là đừng bao giờ nhắc lại trước mặt con nữa ạ.
• Chuyện bảo con đồng ý đi ở rể là điều hoàn toàn không có khả năng xảy ra đâu. Cho dù bản thân con có rộng lượng gật đầu đồng ý đi chăng nữa, thì gia đình con, rồi toàn bộ người trong gia tộc của con cũng tuyệt đối không bao giờ cho phép chuyện này xảy ra đâu ạ.
Sở Vân Chính nhìn thấy thái độ vô cùng kiên định, dứt khoát của Hạ Tiểu Bạch thì cũng không mở mồm ép uổng, dồn ép cậu quá mức làm gì. Tuổi trẻ khí thịnh, có lòng tự trọng cao như vậy thực ra cũng là một điểm tốt.
Thế nhưng cái xã hội thực tế này suy cho cùng vẫn là cái xã hội nhìn tiền mà sống thôi. Đợi đến khi cái thằng ranh con này bước chân ra đời, bị xã hội nó vùi dập, vả cho vài phát tỉnh người ra thì tự khắc nó sẽ thấu hiểu được cái chân lý: làm rể nhà giàu, cưới được bồ ngon bồ giàu thực chất nó lại "thơm" đến nhường nào.
Hạ Tiểu Bạch hiện tại cố nhiên là tuổi trẻ hiếu thắng, cảm thấy đi ở rể là chuyện vô cùng nhục nhã, mất mặt. Thế nhưng những người làm bậc sinh thành, bố mẹ của cậu ta chưa chắc đã có cái suy nghĩ bảo thủ, cổ hủ như vậy đâu. Sở Vân Chính liền thầm nghĩ trong đầu, xem ra bản thân ông có thể chuyển hướng tấn công, thử ra tay tìm cách thuyết phục từ phía bố mẹ hoặc người lớn trong dòng tộc của Hạ Tiểu Bạch xem sao.
Ông nở một nụ cười xòa: • Được rồi, được rồi, không bàn về cái chuyện này nữa. - Nói đoạn, ông lại vỗ vỗ vai Hạ Tiểu Bạch. - Nhưng tao vẫn có lời khuyên là con rể mày cứ thong thả mà suy nghĩ cho thật kỹ đi nhé. Ở rể của bạch phú mỹ thực sự là thơm lắm đấy không đùa đâu con ạ.
Hạ Tiểu Bạch cũng lười chẳng buồn mở miệng giải thích làm gì nữa, chú chó con này chẳng qua là do chưa biết gì về cái bối cảnh gia thế kinh hoàng của Hạ gia tụi cậu mà thôi. Chứ nếu không, cho ông ấy thêm mười cái lá gan ông ấy cũng chẳng dám hé răng nửa lời đề cập đến cái chuyện bắt đại tiểu thư Hạ gia đi ở rể nhà ông ấy đâu.
Đúng lúc này, cây cần câu trong tay Sở Vân Chính bỗng động đậy, ông cực kỳ vui mừng, dùng động tác vô cùng điêu luyện và nhanh nhẹn mà giật mạnh cần lên.
Một con cá lạc (cá chình biển) dài hơn một mét lập tức bị ông kéo vọt lên khỏi mặt nước, giãy đành đạch trên boong tàu.
• Ha ha ha! Xem ra vận may ngày hôm nay của lão tử không tồi chút nào nha, sáng sớm ra đã câu được một con cá lạc bự chà bá thế này rồi!
• Lát nữa tao sẽ bảo đám đàn em đem đi làm món cá trình nướng sốt Kabayaki kiểu Nhật, bảo đảm thịt cá vừa mềm, vừa dẻo, vị lại ngọt lịm, ăn vào ngon nhức nách luôn.
Hạ Tiểu Bạch cạn lời liếc nhìn cây cần câu im thin thít của mình. Cậu ngồi câu cả buổi trời mà rốt cuộc chỉ câu được toàn mấy con cá con, tôm con rách việc, vừa câu lên là cậu đã thẳng tay ném trả hết bọn chúng về lại với lòng biển khơi rồi.
Sở Vân Chính đem con cá trình vừa câu được bàn giao cho đám đàn em xử lý, sau đó quay sang bảo cậu: • Đúng rồi Tiểu Bạch này, khi nào thì mày sắp xếp thời gian hẹn bố mẹ mày ra ngoài, để phụ huynh hai bên gặp mặt, trò chuyện với nhau một bữa nhỉ?
• Nếu như mày với Thu Hy thực sự đã suy nghĩ chín chắn, muốn tính đến chuyện trăm năm rồi. Thì tụi mình cũng nên ngồi lại để bàn bạc, thảo luận chút chuyện cưới xin luôn cho rồi, sau đó chọn lấy một ngày lành tháng tốt để tổ chức hôn lễ cho hai đứa luôn.
Hạ Tiểu Bạch đưa đôi mắt đẹp nhìn Sở Vân Chính: • Chuyện hẹn phụ huynh hai bên gặp mặt trò chuyện thì hoàn toàn không có vấn đề gì đâu ạ, chỉ cần bố mẹ con có thời gian rảnh là có thể triển khai bất cứ lúc nào cũng được ạ.
• Còn về chuyện tổ chức đám cưới cưới xin, thì con với Thu Hy cũng đã từng ngồi lại thảo luận qua với nhau rồi. Trước mắt tụi con tính là sẽ dắt nhau đi đăng ký kết hôn, làm cái giấy chứng nhận kết hôn trước đã, còn về phần lễ cưới hỏi rình rang thì tụi con vẫn chưa muốn quá vội vàng đâu ạ.
Trong thâm tâm Hạ Tiểu Bạch thầm nghĩ, dù sao thì hiện tại cậu vẫn đang sở hữu cái tấm thẻ căn cước công dân mang thân phận nam giới, thế nên việc dắt nhau ra ủy ban đóng dấu, làm cái giấy chứng nhận kết hôn danh chính ngôn thuận thì hoàn toàn không gặp phải bất kỳ trở ngại nào cả.
Còn về phần tổ chức đám cưới rình rang, mời họ hàng hai bên đến chúc phúc thì cậu thực sự cần phải cân nhắc và suy tính lại cho thật kỹ lưỡng mới được, vì cái chuyện này mà để truyền đến tai người nhà bên phía Hạ gia thì bảo đảm là sẽ cực kỳ khó ăn khó nói, không biết phải giải thích làm sao cho xuôi đâu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn