Chương 249: Hạ Thiên Minh âm thầm quan sát
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~33 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Thiên Minh cứ ngỡ là hai con mắt của mình đã bị mù màu hoặc gặp ảo giác rồi, tại sao ông bố đẻ kính yêu lại hớt hải chạy vào khu viện của Hạ Thiên Bạch làm gì không biết?
Đã vậy cái hành tung còn lén lén lút lút, ăn mặc chải chuốt điệu đà cứ như là đang chuẩn bị đi hẹn hò với nhân tình nhân ngãi không bằng. Tóc tai thì vuốt keo bóng lộn, dựng đứng cả lên. Nghĩ bụng từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, gã chưa từng thấy bố mình ăn diện chỉn chu, vuốt ve vuốt vuốt như thế này khi ở bên cạnh mẹ bao giờ cả.
Trong đầu Hạ Thiên Minh bỗng chốc nảy ra một giả thuyết vô cùng điên rồ và kinh hoàng!
Không lẽ... đến cả ông già nhà mình cũng nảy sinh cái ý đồ bất chính với thằng Hạ Tiểu Bạch????!!
Có cái loại tình cảm vượt mọi giới hạn đó sao!!
Hạ Thiên Minh không dám tiếp tục suy diễn sâu thêm nữa, gã sợ hãi đến mức bủn rủn cả chân tay, ngồi phịch mông xuống bãi cỏ. Cứ cái đà này thì cái Hạ gia sớm muộn gì cũng bị cái thằng ranh Hạ Tiểu Bạch kia thu phục, biến thành hậu cung của nó mất thôi. ∑(✘Д✘๑) Bây giờ bản thân gã có nên chạy ngay về mách với mẹ đẻ để bắt gian tại trận không nhỉ?
"Không được! Tuyệt đối không được!"
"Cái loại bê bối động trời, đồi phong bại tục này mà truyền ra ngoài thì thể diện của Hạ gia coi như đổ sông đổ biển hết. Mình phải nhẫn nhịn, âm thầm quan sát thêm một lát nữa xem sao đã."
Hạ Thiên Minh hạ quyết tâm tiếp tục nằm vùng trong bụi rậm, để xem ông bố đẻ và thằng ranh Hạ Tiểu Bạch rốt cuộc có thể giở cái trò mèo gì với nhau. Biết đâu tất cả chỉ là do cái bộ não đầy hoang tưởng của gã tự bổ não ra mà thôi...
Về phần Hạ Văn Niên, đợt trước ông đã tính mua một đống nhu yếu phẩm mang qua cho Hạ Tiểu Bạch rồi. Cơ mà giữa đường lại đụng độ phải cái vụ ồn ào sô-cô-la nhân rượu của Hạ Thiên Hạo nên đành hoãn lại. Tính ra kể từ ngày đứa cháu gái Tiểu Bạch trở về Hạ gia đến nay, ông trên cương vị chú tư vẫn chưa một lần chính thức đặt chân đến khu viện này để thăm nom con bé cả. Chuyện này xét đi xét lại thì đúng là có chút thiếu sót.
Hợp tình hợp lý thì ông chú tư này cũng nên qua chăm lo cho đứa cháu gái nhỏ mới phải đạo chứ. Ông tự thề với lòng là bản thân hoàn toàn trong sáng, tuyệt đối không có bất kỳ cái ý đồ đen tối hay khuất tất nào khác!
Hạ Văn Niên lén lút móc một chiếc gương nhỏ trong túi quần ra soi lại cái bản mặt một lượt, chỉnh đốn lại cổ áo cho thật ngay ngắn, sau đó mới tự tin xách đống túi lớn túi nhỏ đựng đồ ăn vặt và nhu yếu phẩm sải bước đi vào trong sân.
Hạ Tiểu Bạch bấy giờ vẫn đang ngồi thong thả lật qua lật lại mấy con cá rô phi nướng trên bếp than, sốt ruột chờ Lý Tư Tư đi vệ sinh quay lại ăn cùng. Cô nàng cũng thấy làm lạ, chỉ là đi giải quyết nỗi buồn thôi mà sao cái con bé này lại đi lâu đến mức sưng cả xỉa thế không biết.
Cô khẽ há cái miệng anh đào nhỏ nhắn ra ngoác một miếng cá nướng thơm phức. Đúng lúc này, cô nhác thấy ông chú tư Hạ Văn Niên với hành tung mờ ám từ ngoài cổng rón rén bước vào. Hai tay ông xách theo một đống túi to đùng lỉnh kỉnh.
Hạ Tiểu Bạch khẽ nhíu đôi lông mày thanh tú, tò mò hỏi:
"Chú tư! Chú cứ thập tha thập thò, lén lút như ăn trộm ở cổng viện của cháu làm cái trò gì thế?"
Hạ Văn Niên bất thình lình bị đứa cháu gái bóc phốt cái hành tung mờ ám thì toàn thân ngay lập tức đờ người ra vì quê độ. Ông chỉ đành trưng ra một nụ cười gượng gạo, chữa ngượng bảo:
"À... Tiểu Bạch đấy à, từ hôm cháu dọn qua đây ở đến giờ, chú tư vẫn chưa có thời gian rảnh qua thăm cháu."
"Thực ra từ mấy ngày trước chú đã định qua rồi cơ, mà đen cái là lúc đó cháu lại không có nhà, cho nên hôm nay chú mới tranh thủ ghé qua xem cháu ăn ở thế nào."
"Phải rồi, chú có mua cho cháu một ít nhu yếu phẩm sinh hoạt hằng ngày với cả một đống đồ ăn vặt đây này."
"Toàn bộ đều là đồ do chính tay chú cất công đi lựa mua cho cháu đấy nhé."
Hạ Tiểu Bạch liền vui vẻ đón lấy cái túi đồ, tò mò mở ra xem thử, bên trong đúng là toàn mấy món đồ gia dụng đơn giản. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc cô thò tay lôi ra một hộp Băng Vệ Sinh loại siêu thấm hút, size đại cánh có cánh... -_-|| Hạ Tiểu Bạch suýt chút nữa là phun thẳng ngụm cá nướng trong miệng ra ngoài, cô cạn lời toàn tập, bất lực thốt lên:
"Chú tư... Chú đúng là chu đáo, tâm lý đến mức phát sợ luôn đấy ạ... Đến cả cái thứ quỷ này mà chú cũng tự tay đi mua được thì cháu cũng lạy chú luôn..."
Hạ Văn Niên nghe xong thì ngơ ngác toàn tập. Σ(° △ °||_︴ Mẹ kiếp! Toàn bộ cái đống đồ phụ nữ này... ông là một gã đàn ông thẳng tắp thì biết cái mô tê gì mà mua, nên đợt trước ông đã giao phó toàn quyền cho cô thư ký nhỏ ở công ty đi sắm sửa hộ. Ai mà ngờ được cái cô thư ký kia lại "có tâm" đến mức mua thẳng luôn cả cái món đồ nhạy cảm này cơ chứ! Nụ cười trên khuôn mặt Hạ Văn Niên bấy giờ cứng đờ ra như đá. Vừa nãy ông còn vỗ ngực tự tin dõng dạc tuyên bố là "chính tay chú đi lựa mua", bây giờ có muốn đổ vạ, đổ vỏ lên đầu cô thư ký cũng chẳng còn cơ hội nào nữa rồi." Ơ... Cái này... Cái này..."" Chú... chú chỉ hy vọng là cháu sẽ có lúc cần dùng đến nó thôi mà..." (ಡωಡ) Hạ Tiểu Bạch đưa đôi mắt đẹp lên lườm Hạ Văn Niên bằng một ánh mắt như đang nhìn một tên biến thái cuồng dâm chính hiệu. Hạ Văn Niên lạnh sống lưng, vội vàng đưa tay lên quệt đi mấy giọt mồ hôi hột trên trán, vội vã đánh trống lảng:"À phải rồi! Chú còn mua tặng cháu một chiếc xe ô tô nữa đấy."" Chú có nghe thằng Thiên Vũ loáng thoáng kể là cháu mới thi đỗ bằng lái xe xong, chắc chắn là hiện tại chưa có xe riêng để đi lại đúng không?" Nói đoạn, ông thọc tay vào túi quần, móc ra một chiếc chìa khóa xe có logo Porsche 911 sang chảnh đặt vào tay Hạ Tiểu Bạch." Mặc dù đây chỉ là một chiếc siêu xe thể thao thuộc phân khúc nhập môn thôi, nhưng đối với một tay lái mới như cháu thì cảm giác lái của nó vô cùng mượt mà, rất dễ làm quen và lên tay đấy." Hạ Tiểu Bạch vừa đón lấy chiếc chìa khóa siêu xe từ tay Hạ Văn Niên, đôi mắt đẹp bỗng chốc sáng rực lên như đèn pha ô tô. Cho dù đây có là một chiếc xe thuộc phân khúc nhập môn đi chăng nữa, thì giá trị của nó trên thị trường ít nhất cũng phải tầm vài ba tỷ đồng chứ chẳng chơi?! Cái món quà xa xỉ, đắt đỏ như thế này mà ông chú tư lại hào phóng nói tặng là tặng luôn không chớp mắt!!! Nếu như hằng ngày cô chỉ coi Hạ Văn Niên là ông chú hờ, chú xã giao trong nhà mà thôi. Thì kể từ giây phút nhìn thấy chiếc Porsche 911 này, ông chú tư này chính thức trở thành người chú ruột thịt, chú yêu dấu nhất đời của cô rồi! Khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của cô nàng ngay lập tức nở một nụ cười rạng rỡ, ngọt ngào như đường mật nhìn Hạ Văn Niên:"Cháu cảm ơn chú tư nhiều lắm ạ, chú đúng là người chú tuyệt vời nhất hành tinh luôn!"" À mà cháu phải công nhận là hôm nay trông chú tư diện bộ đồ này lên nhìn siêu cấp đẹp trai, phong độ ngời ngời luôn á!" Hạ Văn Niên bất thình lình được đứa cháu gái đại mỹ nhân khen ngợi hết lời như thế thì sướng đến mức tai bay bổng lên chín tầng mây, trong lòng xúc động suýt chút nữa là rơi nước mắt vì hạnh phúc. Nghĩ bụng lát nữa ra ngoài, ông phải phi ngay qua phòng thằng anh ba Hạ Văn Xuyên để khoe khoang, cà khịa một trận mới được. Cái chiến tích được cháu gái khen đẹp trai này đủ để ông mang ra chém gió, gáy bẩn suốt cả cuộc đời ở Hạ gia này rồi. Càng nghĩ, Hạ Văn Niên lại càng sướng, ông cố gồng mình nén nụ cười nhưng cái điệu bộ "cười thầm đắc ý" kia trông cứ gọi là gian xảo, biến thái không chịu nổi. Hạ Tiểu Bạch nhìn cái bản mặt nén cười đến mức vặn vẹo của ông chú tư... thì trong lòng thầm đánh giá gã này trông dê xồm, biến thái quá đi mất. Không lẽ cái gã này trong đầu đang có những suy nghĩ đen tối, không lành mạnh gì với nhan sắc của mình sao? Nhưng thôi, nể tình chiếc siêu xe Porsche 911 bóng loáng kia, Hạ Tiểu Bạch vẫn phối hợp diễn kịch đến cùng. Cô nàng khẽ làm bộ thẹn thùng, đôi gò má ửng hồng e ấp nhìn Hạ Văn Niên, cất giọng oanh vàng thỏ thẻ:"Chú tư ơi, hay là chú vào trong phòng cháu ngồi uống chén trà nóng cho ấm bụng đã ạ."" Trà do chính tay cháu pha thơm và ngon lắm đó nha chú." Hạ Văn Niên nghe xong liền nuốt nước bọt ừng ực, trà do đứa cháu gái xinh đẹp này đích thân pha thì chắc chắn là thơm ngon nhức nách rồi, thế nhưng ngặt một nỗi là lát nữa ông thực sự có một cuộc họp khẩn cấp ở tập đoàn cần phải đích thân giải quyết." Thôi để lần sau nhé cháu, bây giờ chú phải lên tổng công ty xử lý chút việc gấp đã, hẹn dịp khác chú lại qua đây thưởng trà cùng cháu nha." Hạ Tiểu Bạch nghe vậy liền ngoan ngoãn gật gật đầu, bày ra bộ dạng chuẩn chỉnh của một cô con gái rượu hiền thục, ngọt ngào cười đáp:"Dạ vâng, chú tư đi đường cẩn thận ạ." Cô nàng còn chu đáo, tiễn Hạ Văn Niên một đoạn dài ra tận ngoài cổng viện mới thôi. Hạ Văn Niên nhìn cái dáng vẻ ngoan ngoãn, đáng yêu như thiên thần của Hạ Tiểu Bạch mà trong lòng sướng râm ran, ngọt ngào vô cùng. Ông thầm ghen tị đến nổ mắt với người anh hai đã khuất của mình (anh hai: Đù, tao chết khi nào đấy). Anh hai ơi là anh hai, anh đúng là làm thằng em tư này ghen tị đến phát điên lên được mà. Đời này nếu tôi mà có được một đứa con gái ngoan ngoãn, hiếu thảo và xinh đẹp như thế này thì có chết cũng mãn nguyện, đáng sống vô cùng. Nghĩ đến đây, ông lại bất chợt nhớ đến hai thằng nghịch tử Hạ Thiên Minh và Hạ Thiên Vũ ở nhà, đầu bỗng chốc đau như búa bổ. Hai cái thằng ranh con thối tha kia nuôi tốn cơm tốn gạo, chẳng được cái tích sự gì làm ông mát lòng mát dạ cả. Và lúc này, tại bụi cỏ rậm rạp cách đó không xa. Cậu con trai cả của ông – Hạ Thiên Minh vẫn đang thu mình, căng mắt ra âm thầm giám sát toàn bộ cuộc giao dịch mờ ám giữa bố đẻ và Hạ Tiểu Bạch. Hạ Thiên Minh nhìn thấy bố mình chỉ đứng buôn chuyện, nói qua nói lại vài ba câu với thằng ranh kia rồi quay lưng rời đi thì mới thở phào nhẹ nhõm một hơi tai qua nạn khỏi. May phước là hai người họ chưa kịp làm ra cái hành vi gì quá giới hạn đồi bại ngay tại trận. Bằng không, hôm nay gã có chết cũng phải chạy về mách lẻo với mẹ và ông nội để làm cho ra ngô ra khoai mới thôi. Thế nhưng nhìn cái bản mặt hớn hở, vừa đi vừa cười tủm tỉm hạnh phúc của ông bố đẻ lúc rời đi... Trong lòng gã lại bắt đầu dâng lên những suy nghĩ vô cùng hoang mang và nghi ngờ. Đang lúc gã còn đang mải mê ôm đầu suy nghĩ, suy diễn lung tung. Thì cô nàng Lý Tư Tư – người vừa chạy trốn ra ngoài lúc nãy – đã lật đật quay trở lại khu viện nhỏ. Bước chân của Lý Tư Tư có phần loạng choạng, run rẩy, cô nàng lủi thủi tiến đến bên cạnh Hạ Tiểu Bạch rồi ngồi bệt xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn bấy giờ vẫn cứ đỏ gay đỏ gắt như quả gấc chín. Hạ Tiểu Bạch lập tức bày ra bộ mặt vui vẻ, ngọt ngào, nhanh tay quệt thêm lớp sốt rồi đưa một xiên cá nướng thơm phức qua cho cô nàng:"Tư Tư muội muội ơi~ Đây là con cá do chính tay chị dốc hết tâm huyết nướng riêng cho em nè." Đôi mắt của Lý Tư Tư bấy giờ có chút lấp lánh nước, long lanh nhìn Hạ Tiểu Bạch. Sau đó, cô nàng khẽ liếc mắt nhìn sang con cá nướng mà Hạ Tiểu Bạch đang cầm trên tay – con cá đã bị cô nàng cắn dở vài miếng, rồi lí nhí, thỏ thẻ nói nhỏ:"Nhưng mà... em lại thích ăn con cá nướng trên tay của Tiểu Bạch tỷ cơ, trông con đấy có vẻ ngon ngon, đậm vị hơn hẳn ý." Hạ Tiểu Bạch ngơ ngác nhìn con cá nướng đã bị mình gặm dở vài miếng đằng này:"Ơ, nhưng mà con này chị đang ăn dở, có dính nước bọt của chị rồi mà em." Thế nhưng khi cô nhìn thấy cái bộ dạng chu môi, chắp tay sắm vai cún con làm nũng siêu cấp đáng yêu của Lý Tư Tư, cô nàng liền hoàn toàn đầu hàng, không cách nào thốt lên lời từ chối được nữa. Cái tuyệt chiêu làm nũng của mấy em gái xinh đẹp đúng là điểm yếu chí mạng của cô rồi. Cô nàng khẽ mỉm cười dịu dàng:"Thôi được rồi, chiều em tất, cho em nè Tư Tư muội muội." Lý Tư Tư mừng rỡ như bắt được vàng, mãn nguyện đón lấy con cá nướng đã dính "nước bọt" của Hạ Tiểu Bạch, rồi vui sướng, nhấm nháp từng miếng một cách vô cùng ngon lành, hạnh phúc." Em cảm ơn Tiểu Bạch tỷ tỷ nhiều nha." Nghĩ bụng vừa nãy trong phòng vệ sinh, đầu óc cô toàn là hình bóng quyến rũ, bốc lửa của Tiểu Bạch tỷ tỷ quấn lấy mình, cho đến tận lúc này cô vẫn chưa hoàn toàn bình tĩnh lại được, hai bên bắp đùi vẫn còn đang có chút bủn rủn, mềm nhũn ra đây này. Hạ Tiểu Bạch bấy giờ khẽ hếch cái mũi tinh xảo lên hít hà mấy cái, cô nàng có chút hoang mang, tại sao cái con bé Lý Tư Tư này mới chạy ra ngoài có một lát, lúc quay lại trên người bỗng chốc lại tỏa ra một cái mùi hương vô cùng kỳ lạ thế nhỉ. Cái mùi này bảo là thơm thì không hẳn là thơm, thậm chí còn có chút nồng nồng, khó tả, thế nhưng ngặt một nỗi là nó lại sở hữu một sức hút vô cùng mãnh liệt và ma mị. Khiến cho bản thân cô có một cái sự thôi thúc mãnh liệt, muốn áp sát, chúi thẳng mũi vào người Lý Tư Tư để hít hà cho thật đã mới thôi. Cô bấy giờ mới căng mắt ra, tỉ mỉ quan sát kỹ cô em họ này một lượt từ trên xuống dưới. Cô bàng hoàng phát hiện ra vài lọn tóc mây của Lý Tư Tư bấy giờ đang có phần rối bời, bết dính lại nơi khóe môi anh đào, trên vầng trán và hai bên thái dương còn lấm tấm những giọt mồ hôi nhạt... Cả khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lựng lên, toát lên một nét kiều diễm, quyến rũ và chín mọng đến lạ kỳ. Đến ngay cả bộ váy hoa nhí trên người cô nàng bấy giờ trông cũng có phần xộc xệch, nhăn nhúm, thậm chí một bên dây áo mỏng manh trên vai đã trượt tuột xuống một bên, để lộ ra bờ vai trần trắng nõn, mịn màng như sữa rực cả mắt. Lý Tư Tư bị ánh mắt rực lửa của Hạ Tiểu Bạch chăm chú soi mói thì trong lòng có chút chột dạ, đứng ngồi không yên. Dù sao thì vừa nãy ở ngoài kia, cô đã tự tay làm ra cái chuyện "tự biên tự diễn" dựa trên những ảo tưởng đen tối về Tiểu Bạch tỷ tỷ xong... Bây giờ đối mặt trực diện với chính chủ, trong lòng cô nàng không tránh khỏi cảm giác xấu hổ, tội lỗi và sợ hãi vì có tật giật mình. Cô nàng liền bày ra bộ dạng hoảng loạn, lắp bắp hỏi han:"Tiểu... Tiểu Bạch tỷ tỷ... Chị sao thế ạ? Không lẽ... trên mặt em có dính cái vết bẩn gì rồi sao?" Hạ Tiểu Bạch khẽ lắc đầu, nở một nụ cười nhẹ nhàng, cô vươn những ngón tay ngọc thon dài ra, ân cần vén mấy lọn tóc rối đang bết dính nơi khóe môi đỏ mọng của cô nàng ra sau tai. Cô tò mò, thẳng thắn lên tiếng:"Không có gì đâu em, chỉ là chị thấy sau khi em đi vệ sinh vào, trên người em tự dưng lại tỏa ra một cái mùi hương vô cùng kỳ lạ và nồng nàn..." BUM! Lý Tư Tư nghe xong cái câu hỏi chí mạng ấy thì đầu óc như có tiếng sét đánh ngang tai, suýt chút nữa là làm rơi cả xiên cá nướng xuống đất vì kinh hồn bạt vía. Nghĩ bụng rõ ràng vừa nãy ở ngoài kia, cô đã cẩn thận dùng nước sạch để cọ rửa, lau chùi vô cùng kỹ càng, sạch sẽ rồi cơ mà, sao chị ấy vẫn có thể ngửi ra được cái mùi hương "tội lỗi" ấy cơ chứ?!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn