Chương 241: Đứa cháu gái này đúng là ngây thơ như tờ giấy trắng
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~26 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch đang vò đầu bứt tai suy nghĩ xem nên dùng chiêu trò "trà xanh" nào để đi hố ông anh hai Hạ Thiên Hạo.
Dù sao đối phương cũng là anh trai trên danh nghĩa của mình, làm quá tay thì hình như cũng không được hay cho lắm. Ông nội đã từng ra chỉ thị tối cao, đứa nào ở cái nhà này dám bắt nạt cô là ông bẻ gãy chân luôn. Nhưng ngặt nỗi nếu nhiệm vụ lần này mà thất bại, cô sẽ bị gã bắt cóc rồi giam cầm trong phòng tối.
Hạ Tiểu Bạch khẽ thở dài, đôi môi anh đào nhỏ nhắn tặc lưỡi một cái:
"Anh hai à, anh có trách thì trách cái hệ thống chó má này quá đào hố đi nhé, chứ thằng đệ này cũng là bất đắc dĩ thôi."
"Chắc anh cũng không muốn bản thân bị hệ thống hắc hóa thành một tên biến thái thích giam cầm người khác đâu đúng không?"
Hạ Tiểu Bạch tự tìm lý do để an ủi chút lương tâm cắn rứt của mình, sau đó hạ quyết tâm phải hố cho bằng được ông anh hai ngạo kiều, ương bướng này một vố đau đớn.
Cô lật đật mở ba lô hành lý ra, lục lọi đống đồ ăn vặt yêu thích của mình. Cuối cùng, Hạ Tiểu Bạch lôi ra được một hộp sô-cô-la nhân rượu có hình trái tim đỏ chót.
Hãy thử tưởng tượng xem, trong mắt của Hạ Thiên Hạo thì cô đang là một thằng đàn ông ẻo lả. Tự dưng một ngày đẹp trời, cái thằng dẹo dẹo ấy lại chạy đến tặng gã một hộp sô-cô-la hình trái tim... Nghĩ thôi là đã thấy gã sẽ tức điên người, nổi trận lôi đình đến mức nào rồi.
Hạ Tiểu Bạch nghĩ bụng phải làm cho chót, cô còn cẩn thận bọc lại hộp quà thật xinh xắn và tinh tế rồi mới tự tin bước ra khỏi cửa.
Thế nhưng, vừa mới mở cửa phòng ra, Hạ Tiểu Bạch đã bị giật bắn mình suýt chút nữa là bay màu hồn vía.!!! ∑(°Д°ノ)ノ Bởi vì cô phát hiện ra có một gã đàn ông với bộ dạng cực kỳ khả nghi đang đứng lấp ló ngoài cửa phòng, nghếch cổ nhìn trộm vào bên trong.
"Ơ, cháu gái vẫn chưa ngủ à?"
Hạ Tiểu Bạch suýt chút nữa là theo phản xạ vung chân đá thẳng một phát vào "bộ ấm chén" của gã. Đến khi nhìn kỹ lại, cô mới nhận ra người tới không ai khác chính là ông chú ba hờ Hạ Văn Xuyên, lúc này đang đứng đó nở một nụ cười toe toét. Cái điệu cười hớn hở ấy trông qua đúng là không khác gì mấy tên biến thái.
Hạ Tiểu Bạch cố gắng bình ổn lại lồng ngực đang phập phồng, ngay lập tức bật chế độ "cháu ngoan bác Hồ", trưng ra bộ dạng ngoan ngoãn, đáng yêu:
"Hóa ra là chú ba ạ, cháu lại cứ tưởng có tên hái hoa tặc nào đang rình mò phòng cháu cơ đấy."
Hạ Văn Xuyên:... Mặt mũi ông chú đen kịt như đít nồi, thầm nghĩ con bé này đang khéo chê mình giống hái hoa tặc chứ gì nữa. ("▔□▔) Ông chỉ đành cười trừ chống chế:
"Cháu gái cứ đùa, chú ba đây nổi tiếng là người đàn ông chính trực, quân tử mười phân vẹn mười nhé."
"Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, một tiểu tiên nữ xinh đẹp như Tiểu Bạch đúng là phải đề phòng mấy tên hái hoa tặc thật."
"Cháu cứ yên tâm, Hạ gia chúng ta tuy gia thế đồ sộ, địa bàn rộng lớn nhưng công tác an ninh thì vô cùng nghiêm ngặt, nội bất xuất ngoại bất nhập."
"Xung quanh lúc nào cũng có vệ sĩ tuần tra 24/7, các trục đường chính đều lắp camera giám sát không góc chết."
"Nếu Tiểu Bạch vẫn cảm thấy không an toàn, chú có thể đặc cách sắp xếp vài cô vệ sĩ nữ thân thủ phi phàm đến bên cạnh bảo vệ cháu đêm ngày."
Hạ Tiểu Bạch thầm nghĩ trong lòng: Vệ sĩ nữ á? Nghe qua thì có vẻ là một đề nghị không tồi. Nhưng cô chỉ khẽ rùng mình suy nghĩ một lát rồi lập tức lắc đầu từ chối. Cô không muốn suốt ngày có người đi theo đuôi như hình với bóng đâu. Chứ nếu thế thì cô phải bật chế độ giả vờ làm "trà xanh" suốt 24 giờ, thế thì mệt chết mất thôi.
Hạ Tiểu Bạch khẽ lắc đầu, khuôn mặt tinh xảo nở một nụ cười thùy mị, dễ thương:
"Dạ thôi không cần đâu ạ, cháu cảm ơn chú ba đã quan tâm."
"Mà đúng rồi, muộn thế này chú ba còn qua tìm cháu có việc gì không ạ? Không lẽ chú định...?"
Thấy Hạ Tiểu Bạch có vẻ lại bắt đầu hiểu lầm, Hạ Văn Xuyên vội vàng xua tay lia lịa phủ nhận:
"Đừng hiểu lầm, chú có phải hái hoa tặc đâu!"
"Chuyện là thế này, chú nghĩ bụng Tiểu Bạch cũng đã trở về Hạ gia được vài ngày rồi."
"Làm chú mà không qua khu nhà gỗ của cháu đi dạo, hỏi thăm một chút thì trong lòng cứ thấy bứt rứt, không đành lòng."
"Thế nên hôm nay vừa giải quyết xong đống công việc ở tập đoàn là chú phải tất tả chạy qua đây nhìn cháu một cái ngay."
"À phải rồi, chú còn mang qua cho cháu một ít đồ dùng sinh hoạt hằng ngày nữa đây."
Bấy giờ Hạ Tiểu Bạch mới để ý thấy ở góc đất bên cạnh cửa có đặt một đống đồ lớn đồ nhỏ.
Hạ Văn Xuyên cười hớn hở:
"Để chú bê vào phòng giúp cháu nhé."
Gương mặt ông lúc này tràn đầy vẻ nịnh nọt, cung phụng, trông không khác gì một tên "liếm cẩu" chính hiệu.
Cái phòng ngủ của cháu gái đúng là cực phẩm, mới chỉ đứng ở ngoài cửa thôi là đã ngửi thấy mùi hương hoa dành dành thơm phức bay ra rồi. Nếu cái cảnh này mà để cho nhân viên của tập đoàn Đại Hạ nhìn thấy, chắc chắn tụi nó sẽ sốc đến mức rớt luôn cả tròng mắt ra ngoài. Ai mà tin được vị Chủ tịch Hạ Văn Xuyên lừng lẫy, quyền lực tối cao lại đang khúm núm trước một cô gái trẻ như thế này.
Phải biết rằng ở tập đoàn Đại Hạ, cái sự uy nghiêm của Hạ Văn Xuyên ai nấy đều rõ như ban ngày. Ông nổi tiếng là người sắt đá, vô tư, mặt sắt đen sì, nói một là một, hai là hai, không ai có gan ho he nửa lời. Vậy mà một nhân vật hô mưa gọi gió như thế, giờ đây lại đang ra sức lấy lòng một cô nhóc. Chuyện này mà đồn ra ngoài, chắc chắn sẽ bị người ta nhổ bãi nước bọt bảo là bốc phét.
Hạ Tiểu Bạch cũng không nghĩ ngợi nhiều, liền nở một nụ cười ngọt ngào như đường mật:
"Cháu cảm ơn chú ba nhiều lắm ạ."
Hạ Văn Xuyên lăng xăng bê đống đồ sinh hoạt vào phòng, xếp đặt gọn gàng ngăn nắp. Lúc này ông mới chú ý thấy trên tay Hạ Tiểu Bạch đang cầm một hộp sô-cô-la được gói ghém vô cùng tinh xảo, lại nhớ đến bộ dạng vội vã định đi ra ngoài của cô vừa nãy, chắc chắn là đang tính đi tìm ai đó rồi.
Một đứa con gái đêm hôm khuya khoắt ôm một hộp sô-cô-la gói quà thắt nơ đi ra ngoài... Cái này mười mươi là định đi tặng cho thằng người yêu chứ còn chạy đi đâu được nữa!!!! Chẳng lẽ đứa cháu gái bảo bối của mình vừa mới chân ướt chân ráo đến Yến Kinh được vài ngày, đã bị cái thằng khốn kiếp nào nó dùng lời ngon tiếng ngọt cuỗm mất rồi sao???!!!
Thấy ông chú hờ cứ đứng đực ra ở cửa phòng lẩm bẩm, Hạ Tiểu Bạch tò mò hỏi:
"Chú ba, chú sao thế ạ?"
Hạ Văn Xuyên nhất thời không biết phải mở lời thế nào, đành phải dùng chiêu trò nói bóng nói gió.
Ông bày ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, trầm giọng bảo:
"Tiểu Bạch này, cháu tuổi đời còn trẻ, suy nghĩ chưa chín chắn, tuyệt đối đừng để mấy cái gã công tử bột bợm bãi bên ngoài nó lừa gạt nhé."
"Chú biết từ nhỏ cháu sống trong hoàn cảnh bình thường, giờ tự dưng tiếp xúc với nhiều thanh niên giàu có, đẹp trai, thanh xuân phơi phới thì khó tránh khỏi việc con tim rung động, rung rinh."
"Nhưng chú nói cho cháu nghe, cháu còn non và xanh lắm. Mấy cái thằng càng giàu thì cái mồm tụi nó nói ra toàn là lời chém gió, không tin được đâu."
Hạ Tiểu Bạch ngây ngô nghiêng đầu hỏi vặn lại một câu chí mạng:
"Thế chú ba cũng là người giàu, lời chú nói ra cũng là chém gió, không tin được ạ?"
Hạ Văn Xuyên:... Ông chú ngay lập tức bị một câu nói ngây thơ của Hạ Tiểu Bạch làm cho nghẹn họng trân trối, chỉ biết gượng gạo ho khan vài tiếng để chữa ngượng.
"Khụ khụ... Chú ba của cháu tất nhiên là người tốt rồi, sao giống tụi nó được."
Hạ Tiểu Bạch cũng gật đầu mỉm cười:
"Vâng, cháu biết chú ba là người tốt nhất mà."
Hạ Văn Xuyên:... Tự dưng ông cảm thấy nói chuyện với đứa cháu gái ngây thơ này sao mà tốn calo thế không biết. Đầu óc con bé thuần khiết quá nên chẳng hiểu được cái ý tứ sâu xa trong lời nói của ông, xem ra cứ phải đi thẳng vào vấn đề mới được.
"Tiểu Bạch này, cháu chưa từng làm con trai nên cháu không biết đâu. Cái lũ đàn ông con trai bây giờ ấy, cứ nhìn thấy gái xinh là đầu óc tụi nó chỉ nghĩ đến phần dưới thôi."
"Mấy thằng có tiền thì lăng nhăng vô độ, thay bồ như thay áo."
"Cái tuổi này của cháu là phải tập trung vào học hành, sự nghiệp chứ yêu đương cái gì tầm này."
"Khai thật với chú ba xem, rốt cuộc là cái thằng ranh con của gia tộc nào đang mặt dày đeo bám, theo đuổi cháu đấy?"
Vừa nói, ánh mắt ông vừa dán chặt vào hộp sô-cô-la trên tay Hạ Tiểu Bạch với vẻ đầy đề phòng.
Hạ Tiểu Bạch bấy giờ mới vỡ lẽ ra là ông chú ba này đang hiểu lầm tai hại. Ông lại tưởng cô đêm hôm định đi dâng hiến sô-cô-la cho thằng người yêu nào rồi.
"Chú ba ơi chú hiểu lầm lớn rồi, hộp sô-cô-la này của cháu không phải để tặng cho tình lang nào đâu ạ."
"Là cháu định mang qua tặng cho anh hai Thiên Hạo đấy chứ."
Hạ Văn Xuyên nghe xong lại càng thêm hoang mang ngơ ngác:
"Cái thằng nhóc Thiên Hạo đối xử với cháu tệ bạc như thế, vậy mà cháu còn chủ động đi tặng sô-cô-la cho nó á?"
Hạ Tiểu Bạch bỗng chốc cúi đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng ửng hồng, ánh mắt lộ rõ vẻ u sầu, buồn bã:
"Cháu biết anh hai bản chất cũng là người tốt, chẳng qua là anh ấy đang có chút hiểu lầm với cháu thôi."
"Mấy ngày trước cũng chỉ vì chuyện của cháu mà anh hai bị chú ba với ông nội vả cho tận bốn cái tát, cháu cứ cắn rứt, áy náy mãi từ hôm đó đến giờ."
"Hai ngày nay cứ nghĩ đến chuyện đó là cháu lại trằn trọc ngủ không ngon giấc, ăn uống không trôi (thực chất là bận cày game thâu đêm suốt sáng)."
"Nếu tối nay không có được sự tha thứ của anh hai, chắc cháu sẽ phải sống trong ân hận cả đời mất."
"Thế nên cháu mới quyết định mang hộp sô-cô-la này qua tặng anh hai, hy vọng anh ấy sẽ không giận cháu nữa..."
Nói đoạn, bờ vai gầy mảnh mai của cô bắt đầu khẽ run lên bần bật, hàng lông mi dài rợp bóng ngập tràn một tầng sương nước, bàn tay ngọc khẽ đưa lên quệt ngang khóe mắt. Cái bộ dạng này đúng nghĩa là "Tây Thi rơi lệ", yếu đuối mong manh, ai nhìn vào mà chẳng thấy xót xa, thương cảm.
Nhìn cảnh tượng đó, trong lòng Hạ Văn Xuyên thắt lại, cảm giác xót xa vô cùng. Đứa cháu gái Tiểu Bạch này của ông sao mà lương thiện, ngoan ngoãn đến mức ngốc nghếch thế không biết. Con bé thuần khiết giống như một tờ giấy trắng tinh, hoàn toàn chưa hề bị vấy bẩn bởi những bụi trần của thế gian này. Nhìn cô khóc mà ông chỉ muốn ôm ngay vào lòng để dỗ dành, cưng nựng.
Hạ Văn Xuyên vừa xót xa vừa bất lực. Trên cương vị là bố đẻ của cái thằng nhóc Thiên Hạo kia, lúc này trong đầu ông chỉ nảy ra một suy nghĩ duy nhất: Phải tìm cách xích cái thằng nghịch tử Hạ Thiên Hạo lại, rồi cho nó ăn một trận đòn 'phụ tử tình thâm' ra trò, để nó được nếm trải sâu sắc cái gọi là tình yêu thương bao la của người cha.
Lúc này, tại phòng sách của mình, Hạ Thiên Hạo vừa mới xử lý xong đống sổ sách công việc của công ty thì phát hiện trời đã tối mịt. Gã liếc nhìn đồng hồ thì thấy đã chín giờ tối. Đang tính đi tắm rửa sạch sẽ rồi rủ mấy thằng bạn nối khố ra ngoài đi bar quẩy một trận, thì đột nhiên gã cảm thấy toàn thân nổi một trận gai ốc, lạnh toát cả sống lưng.
"Mẹ kiếp! Đang giữa mùa hè nóng nực thế này sao tự dưng lại thấy gió lạnh thấu xương thế nhỉ?" Trong lòng gã bỗng nhiên dâng lên một điềm báo chẳng lành. Nhưng là một thanh niên có học thức của thời đại mới, gã tất nhiên là không tin vào mấy cái chuyện mê tín dị đoan rồi.
Quay trở lại khu nhà gỗ, Hạ Văn Xuyên thở dài một tiếng rồi ôn tồn bảo:
"Cháu cứ yên tâm đi cháu gái, chú ba sẽ về dạy dỗ cái thằng ranh con Thiên Hạo đó một trận ra trò để đòi lại công đạo cho cháu."
Hạ Tiểu Bạch đưa ngón tay khẽ gạt đi giọt nước mắt vương trên mi, lắc đầu lia lịa:
"Dạ thôi không cần đâu chú ba, cháu tin là anh hai rồi sẽ hiểu cho tấm lòng của cháu và hai anh em lại hòa thuận như xưa thôi ạ."
"Giờ cháu phải qua phòng tìm anh hai để đưa quà đây, cháu hy vọng chú ba đừng xen vào chuyện riêng của đám hậu bối tụi cháu nhé."
Nói xong, cô liền ôm hộp quà, thoăn thoắt sải bước đi về phía khu nhà của Hạ Thiên Hạo...

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn