Chương 246: Anh em tốt cả đời
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~28 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Văn Quốc giận dữ đập mạnh tay xuống bàn rồi đứng phắt dậy, lớn tiếng quát tháo Hạ Tiểu Bạch:
"HẠ TIỂU BẠCH!!!"
Khỏi phải nói, Hạ Tiểu Bạch bị cái tiếng thét này làm cho giật bắn mình. Ngay cả Lý Tư Tư ở bên cạnh cũng sợ hãi đến mức ôm chặt lấy Hạ Tiểu Bạch, dúi cái đầu nhỏ vào trước ngực cô làm nũng.
Hạ Văn Xuyên và Hạ Văn Niên thì ngơ ngác nhìn ông anh cả của mình. Nghĩ bụng ông anh này to gan gớm nhỉ, dám đứng trước mặt thái thượng hoàng mà lớn tiếng nạt nộ đứa cháu gái bảo bối à!
Trong khi đó, ông cụ Hạ Quang Thần vừa mới nhấp một ngụm trà ngon với tâm trạng vô cùng thư thái, đang phê pha ngắm nhìn hai đứa cháu gái quấn quýt lấy nhau. Cái biểu cảm trên mặt ông cụ mới gọi là hưởng thụ làm sao.
Thế mà tiếng thét kinh thiên động địa của Hạ Văn Quốc suýt chút nữa là làm ông cụ lên cơn đau tim tái phát ngay tại chỗ. Ngụm trà vừa mới ngậm trong miệng liền phun thẳng ra ngoài thành vòi rồng.
Hạ Văn Quốc nhìn thấy vẻ mặt có phần "hoảng sợ" của Hạ Tiểu Bạch thì trong lòng đắc ý vô cùng, khóe môi không tự chủ được mà nhếch lên tự mãn. Hôm nay ông nhất định phải phô diễn cái uy nghiêm của một vị Gia chủ trước mặt hai thằng em trai và đám hậu bối này mới được. Kiểu gì bố đẻ nhìn vào cũng phải nhìn ông bằng con mắt khác cho xem!
Hạ Văn Quốc lạnh lùng dán chặt ánh mắt vào người Hạ Tiểu Bạch:
"Tiểu Bạch!" (ꐦ°᷄д°᷅)
"Ta nhớ mấy ngày trước đã ra chỉ thị tối cao, bắt cháu trong vòng ba ngày phải đi cắt phăng cái mái tóc này đi, đổi thành kiểu tóc của một thằng đàn ông năng động, tràn đầy ánh nắng cơ mà."
"Thế mà cho đến tận hôm nay tóc vẫn chưa thèm cắt! Ăn mặc chải chuốt thì vẫn cứ dẹo dẹo như một đứa con gái!"
"Có phải cháu coi lời nói của vị Gia chủ này như gió thoảng bên tai, như chém gió đúng không?!"
"Hôm nay, Gia chủ ta sẽ tự tay thực thi gia pháp với cháu tại đây!"
"Theo đúng quy định của gia tộc, lỗi này của Tiểu Bạch phải chịu phạt ba roi mây!"
Lý Tư Tư đứng bên cạnh cũng ngơ ngác toàn tập, xem ra bác cả hoàn toàn không biết Tiểu Bạch tỷ tỷ là con gái rồi. Đang lúc cô nàng định mở miệng giải thích hộ.
Thì ông cụ Hạ Quang Thần đã đùng đùng nổi giận đứng phắt dậy, chỉ thẳng tay vào mặt Hạ Văn Quốc mà mắng xối xả:
"Hạ Văn Quốc! Mày giỏi gớm nhỉ, uy phong lẫm liệt gớm nhỉ! Đến cả Tiểu Bạch của tao mà mày cũng dám lôi ra bắt nạt à!"
"Có phải mày không thèm coi cái thân già này ra gì nữa rồi đúng không?!"
Hạ Quang Thần mới nghe đến cái câu "phạt ba roi mây" thôi là tim đã đập thình thịch, xót xa vô cùng rồi. Đứa cháu gái bảo bối của ông trông kiều diễm, làn da mịn màng, căng mọng như nước thế kia, nếu mà bị quất một roi mây vào người thì một đứa con gái chân yếu tay mềm sao mà chịu đựng nổi. Hạ Quang Thần thà để ba cái roi đó quất thẳng vào cái thân già của mình còn hơn là để Hạ Tiểu Bạch phải chịu một chút tổn thương nào.
Hạ Văn Quốc thấy ông cụ trợn tròn đôi mắt to như cái chuông đồng nhìn mình, liền có chút khúm núm, rụt rè phân trần với vị thái thượng hoàng:
"Bố... Bố ơi, con đưa ra hình phạt với Tiểu Bạch là có căn cứ, không hề sai đâu ạ."
"Theo đúng gia pháp của Hạ gia quy định."
"Nam nhi Hạ gia tóc tai không được che mày, không được quá tai, phải cắt tỉa gọn gàng, sạch sẽ và tuyệt đối không được nhuộm tóc."
"Bố nhìn tóc của thằng Tiểu Bạch bây giờ xem, trông có khác gì một đứa con gái không cơ chứ."
"Con đã cho nó cơ hội từ mấy ngày trước để sửa đổi rồi, thế mà mấy ngày trôi qua nó vẫn trơ trơ ra, chẳng thèm thay đổi tí nào cả."
Hạ Quang Thần thấy Hạ Văn Quốc còn dám mặt dày đứng đó lý sự cãi cùn với mình thì ngọn lửa giận dữ trong lòng lại càng bùng lên dữ dội:
"Hạ Văn Quốc?! Mày định làm phản có đúng không?!"
Hạ Văn Quốc bị tiếng gầm lôi đình của ông cụ làm cho giật bắn mình, co rúm người lại. Đã lâu lắm rồi ông mới lại thấy ánh mắt hung dữ, muốn ăn tươi nuốt sống người khác này của bố đẻ. Lần gần đây nhất ông được nếm trải ánh mắt này là từ hồi trước khi kết hôn, lúc đó ông bị ông cụ lôi thắt lưng da ra tẩn cho một trận thừa sống thiếu chết vì tội dám âm mưu trốn hôn.
Nhưng mà nếu hôm nay không trừng phạt được Hạ Tiểu Bạch thì cái thể diện của vị Gia chủ như ông biết giấu vào đâu bây giờ. Hạ Văn Quốc vẫn cố đấm ăn xôi, cắn răng nói tiếp:
"Bố! Con nhớ ngày xưa ông nội đã từng nói, ở cái Hạ gia này, bất kể là ai phạm phải gia pháp thì đều phải chịu hình phạt công bằng như nhau..."
Đôi mắt chuông đồng của Hạ Quang Thần lườm một phát cháy mặt Hạ Văn Quốc:
"Mày còn dám lôi cả ông nội đã khuất của mày ra để ép tao cơ à!"
"Có phải mày nghĩ bây giờ tao già rồi, không còn đủ sức để tẩn mày nữa đúng không?!"
Hạ Văn Quốc sợ đến mức cái đầu lắc lia lịa như con lật đật:
"Bố ơi... Con không có ý đó đâu ạ... Thôi được rồi, tất cả đều nghe theo lời bố vậy..." o(╥﹏╥)o Hạ Quang Thần bấy giờ mới dịu giọng, giơ tay vỗ vỗ lên đầu Hạ Tiểu Bạch dỗ dành:
"Tiểu Bạch, cháu không cần phải bận tâm đến lời của bác cả cháu làm gì."
"Tao thấy cái thằng này lâu ngày không ăn đòn nên ngứa da đấy mà."
Hạ Tiểu Bạch cũng bất lực nhìn ông bác cả, khẽ cúi người chào một cái. Nghĩ bụng cái ông bác này làm Gia chủ kiểu gì mà trông thảm hại, sợ bố như sợ cọp thế không biết.
Hạ Văn Xuyên bước lên vỗ vỗ vai Hạ Văn Quốc an ủi:
"Anh cả, nghĩ thoáng ra chút đi anh. Dù sao thì Tiểu Bạch cũng mới trở về Hạ gia, ông cụ cưng chiều nó như trứng mỏng cũng là lẽ thường tình mà."
Hạ Văn Niên cũng gật đầu lia lịa, vỗ vai ông anh cả phụ họa:
"Đúng đấy anh cả, cái sự vất vả, khổ tâm của anh trên cương vị Gia chủ, mấy đứa em tụi con đều khắc cốt ghi tâm và thấu hiểu hết."
Hạ Văn Quốc tủi thân phát khóc, cái chức Gia chủ này của ông đúng là làm ăn chán đời quá mà. Ông bày ra bộ mặt mếu máo, nghẹn ngào bảo:
"Văn Xuyên, Văn Niên, đời này có hai đứa em trai tốt luôn ở bên cạnh thấu hiểu cho anh, anh thấy ấm lòng lắm."
Hạ Văn Xuyên liền ôm chầm lấy Hạ Văn Quốc, xúc động nói:
"Anh em tốt cả đời mà anh!"
"Chuyện của Tiểu Bạch đúng là phải phiền anh cả gánh vác và bao dung nhiều hơn một chút, dù sao năm xưa anh hai cũng giao con bé lại cho anh em mình chăm sóc mà."
Hạ Văn Niên cũng gật đầu cái rụp:
"Anh cả là Gia chủ, tuyệt đối không được có một chút lơ là, buông lỏng nào đâu đấy nhé."
Hạ Văn Quốc thấy hai thằng em trai hết lòng ủng hộ mình như thế, liền cảm thấy trời quang mây tạnh, bão giông đã qua, bản thân mình hình như lại có thể "vực dậy đức tin" rồi. Ban đầu thấy ông cụ cưng chiều Hạ Tiểu Bạch vô điều kiện như thế, ông cũng định buông xuôi, sau này lười chẳng thèm quản chuyện của cô nữa.
Nhưng giờ đây có hai đứa em đứng sau làm hậu thuẫn, chưa kể Tiểu Bạch lại là con trai của người anh em cột chèo năm xưa. Bản thân ông trên cương vị bác cả, nhất định phải dũng cảm đối đầu với cường quyền của ông nội, kiên quyết phê bình giáo dục để uốn nắn những thói hư tật xấu của Hạ Tiểu Bạch mới được!
Hạ Văn Quốc một tay nắm chặt tay Hạ Văn Xuyên, một tay nắm tay Hạ Văn Niên, kích động nói:
"Có được hai đứa em trai thấu tình đạt lý như thế này đúng là phúc đức ba đời của Hạ Văn Quốc anh!"
Hạ Văn Xuyên gật đầu:
"Chuyện đó là đương nhiên rồi, anh cả làm gì thì đám đàn em tụi em cũng sẽ toàn lực chống lưng hết mình."
Hạ Văn Niên vỗ ngực đôm đốp: "Đệ cũng thế!"
Hạ Tiểu Bạch và Lý Tư Tư sau khi chào tạm biệt ông cụ thì rủ nhau quay trở lại khu nhà gỗ để tiếp tục sự nghiệp nướng nốt mấy con cá lúc nãy. Đi được nửa đường thì vô tình chạm mặt Hạ Thiên Vũ và Hạ Thiên Minh.
Lý Tư Tư liền nở một nụ cười rạng rỡ, chủ động bắt chuyện:
"Anh Thiên Vũ, anh Thiên Minh đêm hôm đi đâu thế ạ?"
Hạ Thiên Minh vừa nhìn thấy Lý Tư Tư thì trong lòng sướng điên lên, bởi vì từ nhỏ gã đã thầm thương trộm nhớ cô em họ này rồi. Huống hồ hai người họ tính ra cũng chẳng có quan hệ huyết thống trực hệ gì gay gắt cả.
"Tư Tư, em qua tìm ông nội đấy à?" Hạ Thiên Minh hớn hở bắt chuyện.
Lý Tư Tư một tay vẫn ôm chặt lấy cánh tay của Hạ Tiểu Bạch, cười đáp:
"Dạ vâng ạ."
"Bọn em đang tính dắt nhau về khu nhà gỗ của Tiểu Bạch ca để nướng cá ăn đây, hai anh có muốn đi chung cho vui không?"
Hạ Thiên Minh bấy giờ mới để ý thấy Lý Tư Tư đang có hành vi vô cùng thân mật, quấn quýt lấy Hạ Tiểu Bạch. Thậm chí cô nàng còn dùng bộ ngực đầy đặn phổng phao của mình mà tì sát vào cánh tay cô, cảnh tượng này làm gã ngay lập tức nhíu chặt lông mày, trong lòng dâng lên một cơn ghen lồng lộn.
Gã có thể coi là người chứng kiến Lý Tư Tư lớn lên từ nhỏ, thế mà từ trước đến nay gã chưa bao giờ được hưởng cái chế độ đãi ngộ ngọt ngào thế này, ngay cả việc nắm tay thôi cũng chưa từng có cơ hội. Vậy mà cái thằng Hạ Tiểu Bạch này mới trở về Hạ gia được có mấy ngày! Mà đã dụ dỗ được Lý Tư Tư dính lấy nó như sam thế kia rồi sao?
Cái thằng này không chỉ mê hoặc thằng út Hạ Thiên Vũ, mà giờ đến cả Lý Tư Tư cũng không tha. Thằng ranh này mười mươi là một tên biến thái ăn tạp, nam nữ ăn tất rồi!
Còn ánh mắt của Hạ Thiên Vũ thì lúc này lại hoàn toàn dán chặt vào người Hạ Tiểu Bạch, cậu bất lực thở dài đáp:
"Bọn em đang tính qua phòng thăm anh hai đây..."
Lý Tư Tư nghe vậy liền tò mò hỏi:
"Anh Thiên Hạo sao thế ạ? Bị ốm ạ?"
Hạ Thiên Minh hằn học liếc xéo Hạ Tiểu Bạch một cái đầy căm ghét, hậm hực nói:
"Còn không phải tại cái thằng Hạ Tiểu Bạch này làm ra chứ ai!"
"Nó chạy qua chỗ ông nội mách lẻo đâm chọc, khiến anh hai bị ông nội với chú hai lôi ra thực thi gia pháp, quất cho tận sáu roi mây."
"Bây giờ anh ấy vẫn đang phải nằm liệt giường liệt chiếu, đến cái việc sinh hoạt cá nhân cũng không tự lo nổi kia kìa."
Hạ Tiểu Bạch nhìn thẳng vào Hạ Thiên Minh, trong lòng cô chẳng thèm mảy may tức giận. Dù sao thì trên cương vị là một "trà xanh" chuyên nghiệp, việc nổi giận đùng đùng hoàn toàn không phù hợp với cái khí chất thánh thiện, ngây thơ của một đóa bạch liên hoa.
Đôi mắt cô bỗng chốc thoáng qua một nét u sầu, buồn bã, cô thút thít, nghẹn ngào nói:
"Anh ba... Chuyện của anh hai em thực sự cảm thấy vô cùng ái ngại và hối hận..."
"Hay là bây giờ chúng ta cùng nhau qua phòng thăm anh hai đi có được không ạ."
Hạ Thiên Minh nhìn cái bộ dạng giả trân đáng thương của Hạ Tiểu Bạch thì càng thêm ngứa mắt, gắt gỏng quát:
"Cậu bớt ở đây làm cái trò mèo 'mèo khóc chuột' đi! Anh hai bị ăn đòn gia pháp, đứa mở tiệc ăn mừng hớn hở nhất chắc chắn là cái thằng như cậu chứ ai!"
Lý Tư Tư nghe thấy thế liền nhíu chặt đôi lông mày thanh tú, đứng ra bảo vệ:
"Anh Thiên Minh... Mặc dù em tiếp xúc với Tiểu Bạch ca chưa lâu, nhưng em khẳng định anh ấy là một người vô cùng tốt bụng và lương thiện!"
Hạ Thiên Vũ cũng lập tức đứng về phe cô đứng lên bênh vực:
"Tiểu Bạch ca tuyệt đối không làm chuyện gì có lỗi với anh hai cả, ngược lại chính anh hai mới là người luôn tìm cách bắt nạt Tiểu Bạch ca thì có!"
"Bố em đã kể lại toàn bộ chân sực sự việc đêm ngày hôm qua cho em nghe rồi."
"Tất cả đều là do anh hai kiếm chuyện, bắt nạt Tiểu Bạch ca trước!"
Hạ Tiểu Bạch đưa bàn tay ngọc lên khẽ quệt đi giọt nước mắt lăn dài trên má, thút thít bảo:
"Thiên Vũ à, em đừng nói nữa."
"Có lẽ tất cả chuyện này đều là lỗi của anh. Đêm qua anh không nên tự ý qua phòng tìm anh hai làm gì."
"Nếu anh không qua đó, thì mọi chuyện đã không ầm ĩ lên như thế này, và anh hai cũng sẽ không phải chịu phạt đòn..."
Hạ Thiên Minh điên tiết lao lên túm chặt lấy cổ áo của Hạ Thiên Vũ, gầm lên:
"Hạ Thiên Vũ! Tao mới là anh trai ruột cùng cha cùng mẹ của mày đây này!"
"Tao thấy mày bị cái thằng Hạ Tiểu Bạch này bùa mê thuốc lú làm cho mất hết hồn vía rồi có đúng không!"
"Dạo gần đây ngày nào tao cũng thấy mày lăng xăng chạy qua khu nhà gỗ của nó, lại còn bày ra cái bộ dạng thân thiết gớm giếc nữa chứ."
"Bây giờ mày còn dám mở mồm ra bênh vực nó để bật lại anh trai ruột à! Tao thấy mày sắp sửa chơi trò đam mỹ, (gặp gay) với nó đến nơi rồi đấy!"
Đúng lúc cái bầu không khí đang căng thẳng như sắp sửa nổ tung đến nơi, thì đột nhiên từ phía sau có một giọng nói uy nghiêm, lạnh lùng truyền đến:
"Thiên Minh! Mày đang làm cái trò mèo gì ở đây đấy?!"
Cả đám hậu bối giật mình quay đầu lại nhìn, bấy giờ mới nhận ra người vừa tới không ai khác chính là ông chú hai Hạ Văn Xuyên.
Hạ Văn Xuyên hai tay chắp ra sau lưng, khuôn mặt nghiêm nghị, đằng đằng sát khí đang sải bước tiến về phía bọn họ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn