Chương 275: Lập hội FFF quyết chiến Hạ Tiểu Bạch
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Nhậm Cổ Tuyên nhìn Hạ Tiểu Bạch và Hạ Thiên Vũ với ánh mắt nồng nặc mùi hờn dỗi pha lẫn bực dọc:
"Thiên Vũ! Chẳng lẽ anh ở bên cạnh anh em chí cốt của mình còn vui vẻ hơn là ở bên em hay sao?!"
"Em là một đứa con gái xinh đẹp sờ sờ ra đây cơ mà! Vừa có thể ôm ấp, vừa có thể đi chơi cùng, sau này còn sinh con đẻ cái được nữa!"
"Hai người không định chơi hệ 'đam mỹ' thật đấy chứ!"
Hạ Tiểu Bạch chẳng buồn đôi co nhiều, cô liền dắt tay Lý Tư Tư chuồn thẳng, bỏ mặc Hạ Thiên Vũ ở lại chịu trận với Nhậm Cổ Tuyên.
Hạ Thiên Vũ định cất bước chạy theo chị Bạch, nhưng đã bị bàn tay trắng nõn của Nhậm Cổ Tuyên tóm chặt lấy như kìm kẹp.
"Thiên Vũ! Hôm nay anh bắt buộc phải ở bên cạnh em!"
(・'ヘ´・;)ゞ
"Nếu không từ nay về sau em sẽ cạch mặt anh luôn, không thèm nhìn mặt anh nữa đâu!" Giọng cô nàng bắt đầu nghẹn ngào, nức nở như sắp khóc đến nơi.
Nước mắt của con gái vốn là một trong những vũ khí tối thượng có tính sát thương cực mạnh đối với đàn ông. Đặc biệt lại là nước mắt của một cô nàng xinh xắn đáng yêu thì độ sát thương lại càng tăng theo cấp số nhân.
Nhìn cái bản mặt uất ức đáng thương, đôi mắt ngập nước nhạt nhòa của cô nàng, Hạ Thiên Vũ cuối cùng cũng phải chịu thua, thở dài một tiếng:
"Được rồi được rồi, anh ở lại bên em là được chứ gì..."
"Mười chín tuổi đầu rồi chứ ít ỏi gì đâu mà động một tí là khóc nhè như con nít thế không biết."
Cậu ta vừa nói vừa đưa ngón tay nhẹ nhàng gạt đi vệt nước mắt còn vương nơi khóe mắt của Nhậm Cổ Tuyên.
Nhậm Cổ Tuyên lập tức hí hửng, hai tay vòng qua ôm chặt lấy cánh tay Hạ Thiên Vũ, không ngần ngại "mang bóng đè người".
Cô nàng mím môi nũng nịu: "Ai bảo thời gian qua anh tự dưng lạnh nhạt với người ta."
"Bổn tiểu thư hẹn anh ra ngoài anh cũng toàn trốn tránh... Em cứ lo sốt vó lên là anh có con nào ở bên ngoài rồi cơ."
Hạ Thiên Vũ: "..."
Trong khi đó, ở một góc khác của bữa tiệc, có một thanh niên đang ôm một cục sầu đời mượn rượu giải sầu... Kẻ chán đời đó là ai? Còn ai trồng khoai đất này ngoài Hạ Thiên Hạo. Lúc này cậu chàng đang cùng hơn chục gã công tử ca hò hét nhậu nhẹt.
Chuyện cô em họ của mình đính hôn đã đành, đằng này đối tượng kết hôn lại là cái tên Hạ Tiểu Bạch nhìn ngứa cả mắt kia. Cậu thật sự không hiểu nổi ông nội và ông ngoại nghĩ cái quái gì mà lại đem gả em họ Sơ Tuyết cho một tên "ẻo lả" như Hạ Tiểu Bạch. Nhìn cái tướng mình hạc xương mai, tay chân khẳng khiu, eo thon như eo kiến của hắn ta, cậu cá chắc chỉ cần đấm cho một phát là hắn sẽ ngồi thụp xuống khóc thút thít ngay lập tức. Cái loại yếu nhớt ấy thì bảo vệ cô em họ kiểu gì được cơ chứ?
Chính vì cái nỗi uất ức này mà ngay từ sáng sớm, cậu ta đã nốc rượu say bí tỉ, mặt mũi đỏ gay.
Lý Mộc Dương thấy vậy liền huých tay hỏi:
"Tôi nói này Thiên Hạo huynh, sáng banh mắt ra đã nốc lắm rượu thế làm gì?"
"Lát nữa còn phải đi ngắm dàn mỹ nữ cơ mà."
"Một dàn tiểu thư xinh đẹp cùng lên đài khoe tài khoe sắc, bốn năm mới có một lần đấy ông tướng ạ."
"Nếu ông say quắc cần câu mà bỏ lỡ mất cái màn này thì đúng là phí hoài cả nửa đời người đấy."
Đông Phương Hàn cũng gật gù đồng tình:
"Đúng đấy, em họ Nhậm Sơ Tuyết của ông cũng tham gia cuộc thi lần này đúng không?"
"Anh em tụi tôi hôm nay quả là có phúc nghìn năm mới được rửa mắt một phen."
Lời vừa dứt, hơn chục gã công tử xung quanh lập tức rú lên như một bầy sói đói nhìn thấy mồi. Trong số họ, có khá nhiều người vẫn chưa một lần được diện kiến dung nhan thật sự của Nhậm Sơ Tuyết. Họ chỉ được nghe những kẻ may mắn đi trước truyền tai nhau rằng: Má ơi, Nhậm Sơ Tuyết đích thực là một cực phẩm mỹ nữ tóc vàng! Cô nàng chính là nữ thần số một trong lòng không biết bao nhiêu công tử của các đại gia tộc.
Vương Đông Hải vừa tưởng tượng thôi mà nước dãi đã suýt chảy ròng ròng:
"Nghe đồn Nhậm Sơ Tuyết còn xinh hơn Đông Phương Thanh Thanh mấy phần liền ấy."
"Không chỉ là mỹ thiếu nữ tóc vàng, cô ấy còn sở hữu một đôi mắt màu xanh băng cực kỳ huyền ảo nữa."
"Ôi chu choa, nghĩ đến thôi là trái tim nhỏ bé của tôi đã rạo rực muốn yêu rồi."
Một gã công tử khác chọc ghẹo:
"Tôi thấy thằng Thiên Hạo đang sầu đời vì biết chắc mình với nữ thần Sơ Tuyết hoàn toàn không có cửa đâu. Dù sao hai đứa cũng là anh em họ mà, thế nên nó mới mượn rượu giải sầu đấy."
Hạ Thiên Hạo liếc nhìn đám công tử này bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ. Nữ thần trong mộng của tụi bay đã bị thằng Hạ Tiểu Bạch hốt từ đời nào rồi. Mấy cái gã này vẫn còn ngồi đây ảo tưởng sức mạnh, đúng là lũ tội nghiệp đáng thương... Haizzz.
Lý Mộc Dương nhanh mắt bắt trọn được cái nhìn khinh miệt của Hạ Thiên Hạo, liền tò mò hỏi:
"Thiên Hạo huynh, sao nhìn mặt ông có vẻ khinh khỉnh thế? Chẳng lẽ ông chắc mẩm em họ ông sẽ thuộc về ông à?"
Hạ Thiên Hạo nhếch mép, không thèm chấp cái lũ ngốc này, trực tiếp tu ực một phát hết sạch một chai vang đỏ.
"Hừ, các ông chưa biết gì đúng không?"
"Em họ Nhậm Sơ Tuyết của tôi đã đính hôn với tên Hạ Tiểu Bạch nhà tôi rồi!"
"Ông ngoại và bác cả của tôi thậm chí còn dọn sẵn đống của hồi môn của em ấy sang bên nhà họ Hạ tụi tôi rồi cơ."
"Vụ này coi như là ván đã đóng thuyền, gạo đã nấu thành cơm rồi."
Lời Hạ Thiên Hạo vừa thốt ra như sét đánh ngang tai, khiến toàn bộ đám công tử ca tại trường đua lập tức nổ tung, nhốn nháo cả lên!
"Cái gì cơ! Nữ thần của tôi chưa gì đã đi lấy chồng rồi á?!"
"Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào! Vợ tương lai trong mộng của tôi sao có thể đi lấy chồng được!"
Mấy gã công tử thầm thương trộm nhớ Nhậm Sơ Tuyết bấy lâu nay, vừa nghe tin nữ thần của mình sắp bị một thằng ất ơ khác "húp trọn", liền gục ngã quỳ rạp xuống đất gào khóc thảm thiết. Nhưng rất nhanh sau đó, tiếng gào khóc đau thương kia đã biến thành một ngọn lửa giận dữ của tập thể.
"Mẹ kiếp! Ông đây đến cả mặt mũi thật của nữ thần còn chưa được diện kiến, đêm nào cũng chỉ biết ngắm ảnh qua mạng..."
"Hạ Tiểu Bạch đúng không! Ông đây thề không đội trời chung với nó!"
"Đúng thế! Bọn mình bây giờ kéo nhau đi tìm cái thằng Hạ Tiểu Bạch đó đi!"
"Để xem ba đầu sáu tay của nó ra sao mà đòi rước nữ thần Sơ Tuyết của tụi mình!"
Chuyện Nhậm Sơ Tuyết và Hạ Tiểu Bạch đính hôn lan truyền với tốc độ chóng mặt ra xung quanh. Một hội các thanh niên độc thân, cuồng si Nhậm Sơ Tuyết đã ngay lập tức thành lập một "Hội FFF" quyết định đi hỏi tội, tẩn cho Hạ Tiểu Bạch một trận ra trò.
Hạ Thiên Hạo cũng không ngờ phản ứng của đồng bọn lại kinh hoàng và quá khích đến mức này... Cái lũ này không điên thật đấy chứ? Bộ tụi nó nghĩ nếu Sơ Tuyết không đính hôn với Hạ Tiểu Bạch thì sẽ đến lượt tụi nó cưới chắc?
Với tư cách là một người anh họ thân thiết của Nhậm Sơ Tuyết, cậu thừa biết cô em họ này từ hồi ở Đức đã có người trong mộng rồi. Con bé thậm chí còn nhắn tin qua mạng nhờ cậu nói đỡ vài câu tốt đẹp trước mặt ông ngoại và bác cả cơ mà. Nghĩ lại cái đêm hôm đó, trái tim cậu cũng tan vỡ thành trăm mảnh vụn... Thế là cậu liền ra sức nói xấu, dìm hàng tên Vương Hạc kia tơi tả trước mặt ông ngoại và bác cả... Đứa con gái mình yêu quý từ nhỏ sắp bị một thằng bên ngoài cuỗm mất, bảo cậu nói tốt thế quái nào được chứ...
Mấy gã công tử mặt mày hầm hầm giận dữ quay sang ép hỏi Hạ Thiên Hạo:
"Thiên Hạo huynh! Cái thằng Hạ Tiểu Bạch nhà ông hiện tại đang ở xó nào! Bọn tôi bây giờ phải đi tìm nó để đơn thương độc mã quyết đấu một trận!"
"Đúng vậy! Một hội tụi mình sẽ đơn đấu một mình nó!" Một gã công tử cao to vạm vỡ hùng hổ tuyên bố!
Hạ Thiên Hạo chỉ biết bất lực lắc đầu ngao ngán:
"Tôi làm sao biết nó đang ở đâu, tôi có phải là cái đuôi bám sau đít nó đâu mà biết. Mấy ông có ngon thì đi mà hỏi thằng Thiên Minh với Thiên Vũ ấy."
"Thôi tôi đi vệ sinh cái đã."
Lý Mộc Dương thấy vậy liền chặn đường hét lên:
"Đứng lại! Có cái nịt ấy! Ông định giả vờ đi vệ sinh để mật báo cho thằng Hạ Tiểu Bạch đúng không!"
"Anh em ơi, trói thằng Thiên Hạo này lại cho tôi!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn