Chương 292: Một khởi đầu mới
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~30 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Không lâu sau. Tại cổng lớn của học viện bỗng nhiên xuất hiện một đại mỹ nữ mặc váy trắng đẹp đến nghẹt thở. Một chiếc váy liền thân màu tuyết trắng, tôn lên trọn vẹn vóc dáng thon thả, chuẩn chỉnh "vòng nào ra vòng nấy" hot hòn họt, làn da trắng bóc như vầng trăng sáng trên chín tầng mây. Làn gió nhẹ thoảng qua làm mái tóc mượt mà tung bay, tà váy khẽ lay động theo từng bước chân.
Và ngay tại nơi tà váy khẽ bay lên ấy, một đôi chân dài miên man, trắng loà cả mắt lộ ra khiến ai đi qua cũng phải xây xẩm mặt mày, thần hồn điên đảo. Khuôn mặt chuẩn nét nghiêng nước nghiêng thành, năm quan tinh tế đến mức không một góc chết, lông mày liễu thanh tú, đôi mắt sáng như sao, bờ môi mọng như cánh hoa, hàm răng trắng muốt như tuyết đọng.
Hôm nay lại đúng vào ngày thứ Hai đầu tuần. Vô số nam thanh nữ tú đang vừa đi vừa ríu rít cười nói quay trở lại trường, lại còn có không ít cặp đôi tay trong tay phát "cẩu lương", kể cho nhau nghe những chuyện thú vị gặp phải trong kỳ nghỉ cuối tuần. Chợt một cơn gió mát thổi qua, mang theo những luồng hương thơm quyến rũ, mê hồn thoang thoảng trong không gian.
Mùi hương ấy thanh tao mà nhã nhặn, sâu lắng mà xa xăm, hoàn toàn không có một chút cảm giác nồng nặc, ngọt lịm nào, lại càng không có mùi cồn của các loại nước hoa hóa học. Hương hoa dành dành thoang thoảng thanh khiết cứ thế lan tỏa vào trong không khí, khiến cho bất cứ ai ngửi thấy cũng đều cảm thấy tâm hồn sảng khoái, nhẹ nhõm hẳn ra. Cái cảm giác buồn ngủ, ngái ngủ của buổi sáng sớm bỗng chốc bị quét sạch sành sanh không còn một dấu vết.
"Uầy thơm thế, trường mình mới trồng hoa dành dành đấy à?"
"Làm gì có đâu, hôm thứ Sáu tớ đi qua đây có ngửi thấy mùi gì đâu, cái mùi hoa này đỉnh thật sự, nghe dễ chịu hơn mấy cái loại nước hoa hàng hiệu bao nhiêu."
"Mà chẳng biết cái mùi hương hoa dành dành này từ đâu bay tới nữa..."
Không ít người thậm chí còn khựng cả bước chân lại, dáo dác ngó nghiêng khắp nơi để tìm kiếm xem cái nguồn gốc của mùi hương cực phẩm này phát ra từ đâu. Bỗng nhiên, có một bạn nữ hét toáng lên đầy kinh ngạc:
"Các cậu nhìn kìa, ôi... ôi... ôi mèn đét ơi, tiên nữ ở đâu ra mà đẹp thế kia!!!!"
Vừa nghe thấy có tin báo có đại mỹ nữ xuất hiện. Mấy thanh niên đam mê cái đẹp lập tức đồng loạt lia ánh mắt cúi đầu theo hướng ngón tay của bạn nữ kia đang chỉ. Mà ngay cả hội chị em con gái cũng bị thu hút, đồng loạt ngoảnh đầu nhìn sang. Dẫu sao thì việc ngắm nhìn gái xinh đâu phải là đặc quyền riêng của cánh đàn ông, nhiều khi hội con gái còn cuồng xem mấy bạn nữ xinh xắn, gu ăn mặc đỉnh chóp hơn nhiều.
Đến khi toàn bộ ánh mắt của đám đông đổ dồn vào người Hạ Tiểu Bạch. Bọn họ gần như đồng loạt nín thở, đơ toàn tập tại chỗ. Đây đích thị là một hệ mỹ nhân đẹp đến mức vượt qua cả giới hạn của nhân loại rồi! Cô thiếu nữ ấy sở hữu năm quan tinh tế đến mức hoàn mỹ, mái tóc dài đen nhánh như mực, nét đẹp đạt đến cảnh giới thuần khiết, tự nhiên nhất, trông thì có vẻ xa tận chân trời, nhưng lại mang một cảm giác gần gũi như có thể gặp được ở bất cứ đâu.
Diện trên mình bộ váy trắng tinh khôi mộc mạc, cô tựa như một nàng mỹ nhân bước ra từ trong những bức tranh cổ phong, đẹp đến mức làm cho người ta muốn nghẹt thở.
Hạ Tiểu Bạch khuôn mặt thanh cao thoát tục cũng khẽ nở một nụ cười mỉm ngọt ngào, mặc dù đây không phải là lần đầu tiên cô diện đồ con gái ra đường. Thế nhưng, trong lòng cô lúc này vẫn cứ gọi là xoắn quẩy, lo lắng sốt vó lên được. Nghĩ mà xem, nếu cái đám anh em cột chèo cùng phòng ký túc xá mà phát hiện ra cô bây giờ đã biến thành một đứa con gái chính hiệu... Rồi bọn nó lại đào bới cái lời thề năm xưa "Thằng nào sau này biến thành con gái thì phải để cho anh em sướng một trận" ra để tính sổ...
Thì liệu cô có bị thằng khốn Triệu Trình cùng mấy lão kia xúm vào trói gô cổ lôi xồng xộc về phòng giam lỏng, bắt làm "búp bê độc quyền" của bọn nó luôn không cơ chứ...
Hạ Tiểu Bạch nhắm nghiền đôi mắt đẹp lại rồi khẽ lắc lắc cái đầu nhỏ, mái tóc đen tung bay theo nhịp. Cái kịch bản kinh dị này tuyệt đối, tuyệt đối không được phép xảy ra! Mà nói đi cũng phải nói lại, bọn nó chắc gì đã nhận ra cô chính là Hạ Tiểu Bạch đâu cơ chứ. Bản thân cô bây giờ đã có hẳn một cái chứng minh thư hoàn toàn mới tinh rồi mà. Chưa kể lần biểu diễn văn nghệ hồi nghỉ hè vừa rồi, cô cũng là lên đồ trang điểm kỹ càng, lại còn chọn phong cách makeup hoa đào khá đậm nữa.
Còn hôm nay, cô hoàn toàn để mặt mộc tự nhiên 100%. Chỉ có điều là cái tên mới này nghe có chút hơi hướng giống tên cũ thôi, Hạ Tiểu Bạch biến thành Hạ Hiểu Bạch...
Trong lúc cô còn đang mải mê suy nghĩ mông lung. Thì xung quanh đám đông đã bắt đầu bàn tán xôn xao, nháo nhào cả lên. Thậm chí có mấy thanh niên mải nhìn gái đến mức ngây dại cả người, không thèm nhìn đường liền va rầm một phát vào thùng rác bên cạnh, ngã sấp mặt lờ ăn trọn quả vồ ếch đau đớn.
"Mấy ông nhìn kìa, quả 'tâm hồn' to tròn căng mọng như hai quả đu đủ ấy, vãi chưởng thật, cái này mà được ôm trọn vào lòng thì đúng là hết nước chấm."
Nước miếng chảy ròng ròng... ừng ực...
"Không chỉ có vòng một khủng đâu, mấy ông nhìn vòng ba của cô ấy kìa, vừa cong vừa tròn, nhìn mẩy thật sự, đúng là cực phẩm mà!"
"Còn cái vòng eo con kiến kia nữa chứ, không hiểu sao cái eo tí nị thế kia mà gánh nổi hai quả đu đủ tổ chảng như vậy được nhỉ, ước gì mình được diện kiến, dùng hai tay nâng đỡ hộ cô ấy một tay cho đỡ nặng gánh..."
Mặc dù mấy cái thanh niên này đã cố ý hạ thấp giọng, bàn tán thì thầm với nhau rồi. Thế nhưng hiện tại năm giác quan của Hạ Tiểu Bạch đã được hệ thống cường hóa đến mức nhạy bén vô cùng, cô vẫn nghe thấy van vảnh mấy lời bậy bạ của cái đám này lọt vào tai. Cơ mà lúc đầu cô vẫn chưa kịp nảy số, hoàn toàn không nhận thức được là cái lũ dê xồm này đang đem mình ra làm chủ đề bàn tán. Đôi mắt đẹp của cô cũng tò mò dáo dác nhìn ngó xung quanh, trong mắt còn thoáng hiện lên một tia "háo sắc" của đấng mày râu năm xưa.
Cô cũng muốn ngó nghiêng xem thử cái đứa con gái mà tụi nó bảo có "quả đu đủ" to tổ chảng kia rốt cuộc là đứa nào, ngực to đến mức nào mà ghê gớm vậy.
Tuy nhiên, sau khi đảo mắt quét qua một vòng xung quanh chiến trường, cô chẳng thấy có đứa con gái nào có vòng một to dị thường như thế cả. Đến khi cô vô thức hơi cúi đầu xuống nhìn, đập vào mắt là khuôn ngực ngồn ngộn, vĩ đại của chính mình, to đến mức che khuất hoàn toàn tầm nhìn xuống hai bàn chân bên dưới. Lúc này cô mới giật mình thon thót, ngộ ra một sự thật phũ phàng: Đậu mớ, không lẽ cái đám khốn kiếp này đang bàn tán về mình đấy chứ!!!!!
Hạ Tiểu Bạch lập tức lia ánh mắt sắc lẹm hình viên đạn về phía mấy tên vừa phát ngôn bừa bãi kia. Mấy gã này thấy mỹ nhân nhìn sang thì lập tức lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng, vội vàng bày ra một bộ mặt cực kỳ đẹp trai, nghiêm túc, ra vẻ ta đây là một người đàn ông đích thực, một quý ông lịch lãm sành điệu.
Trên vầng trán trắng ngần của Hạ Tiểu Bạch tức khắc nổi lên một đường gân xanh giật giật, bởi vì trong số mấy đứa vừa đứng nói nhảm kia, có hai gương mặt thân quen mà cô có chết cũng không quên được. Một thằng chính là cái tên khốn Triệu Trình cùng phòng, còn thằng kia là thằng béo Phùng cùng lớp với cô chứ đâu! Cô khẽ siết chặt nắm đấm nhỏ, cái lũ ăn cháo đá bát này, dám trơ tráo ví von "cặp thỏ ngọc" bảo bối của cô to như hai quả đu đủ!
Nhưng ngặt nỗi hiện tại cô đang đứng giữa thanh thiên bạch nhật, trước mặt bao nhiêu người thế này, cô không thể nào tự tay đập nát cái hình tượng thục nữ của mình để lao vào đấm nhau với tụi nó được. Hình tượng thiết lập hiện tại của cô là một đại tài nữ bụng đầy kinh chữ, sống nội tâm, thanh cao nhưng không kém phần lịch sự, ngọt ngào vô song lại còn dịu dàng, nết na nữa cơ mà.
Tất nhiên, đấy là ở chỗ đông người thôi, chứ nếu là không gian riêng tư kín đáo thì cô không ngại ra tay tẩn cho hai thằng khốn Triệu Trình và Phùng béo một trận nhừ tử đâu.
Hạ Tiểu Bạch khẽ nhếch khóe môi lên tạo thành một độ cong hoàn mỹ, khí chất tiên tử tức thì bùng nổ. Cô khẽ chớp chớp đôi mắt trong veo như pha lê băng giá nhìn về phía đám người Triệu Trình, trong cái khí chất băng thanh ngọc khiết ấy lại thấp thoáng một chút vẻ dịu dàng, đáng yêu đến động lòng người. Cái liếc nhìn ấy khiến cho người ta lập tức bị hút hồn, tự cảm thấy tự ti, xấu hổ trước vẻ đẹp của nàng, không một ai dám có một chút ý nghĩ báng bổ hay bẩn thỉu nào lảng vảng trong đầu nữa.
Mặc dù cô chỉ nhìn sang chưa đầy nửa giây rồi lập tức dời mắt đi chỗ khác. Thế nhưng đám người Triệu Trình đã hoàn toàn hóa đá, đứng ngây dại như phao câu tại chỗ. Đây là lần đầu tiên tụi nó được chiêm ngưỡng trực diện khuôn mặt chính diện của cô, bấy giờ mới thấu hiểu thế nào là định nghĩa của một mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành. Thậm chí xung quanh người cô còn thoang thoảng một tầng khí tràng mờ ảo, mang lại cho người ta một cảm giác tiên khí ngời ngời, thoát tục bay bổng.
Lúc này tụi nó chẳng còn dám sinh ra một tia ý nghĩ đen tối nào nữa, trong đầu chỉ muốn quỳ rạp xuống dưới tà váy thơm tho của nàng, tự nguyện làm một con chó liếm trung thành mà thôi.
"Ôi tiên nữ ở đâu ra mà đẹp dữ thần vậy trời."
"Chẳng lẽ là đàn em khóa dưới mới chuyển trường đến à?"
"Tớ thề là tớ đang nằm mơ chắc luôn, trên đời này làm sao lại có một đứa con gái mang đậm tiên khí ngút ngàn như thế này cơ chứ."
Đến khi tụi nó hoàn hồn, tỉnh mộng lại thì nàng tiên tử váy trắng tóc dài kia đã sớm biến mất hút từ bao giờ rồi.
Hạ Tiểu Bạch bước những bước chân dài miên man, tăng tốc rảo bước đi thật nhanh, cô còn phải đến phòng giáo vụ để làm thủ tục báo danh nữa. Cô cũng chẳng muốn làm mục tiêu cho cả cái đám đông này vây xem đâu, thỉnh thoảng cũng cần phải giữ lại một chút cảm giác bí ẩn, có như vậy mới kích thích được cái sự tò mò của mọi người chứ.
Cái học viện này cô đã gắn bó gắn bó suốt gần bốn năm trời rồi, có thể nói là đường đi lối lại trong trường cô thuộc như lòng bàn tay, lách qua lách lại vài ba đường quyền là cô đã có mặt trước cửa phòng giáo vụ.
Hạ Tiểu Bạch đưa đầu ngón tay thon dài lên khẽ vén vài lọn tóc mai lòa xòa trước trán, rồi vươn bàn tay ngọc lên gõ gõ vào cửa phòng. Không lâu sau, từ bên trong vọng ra một giọng nói đàn ông có phần thiếu kiên nhẫn và cộc lốc:
"Vào đi!"
Hạ Tiểu Bạch ngẩn người ra một chút, nghe cái giọng điệu này có vẻ còn khá trẻ trung, hoàn toàn không giống giọng của mấy thầy cô cố vấn chút nào. Cô cũng không nghĩ ngợi nhiều, trực tiếp đẩy cửa bước vào trong. Đập vào mắt cô là một thanh niên có dáng dấp giống như sinh viên trong trường đang ngồi ôm một đống tài liệu xử lý công việc, nhìn cái bộ dạng này chắc chắn là thành viên của bên Hội sinh viên rồi.
"Xin chào, tớ đến đây để làm thủ tục báo danh."
Thanh niên kia hơi khựng lại một chút, uầy, giọng con gái nhà ai mà nghe êm tai, ngọt ngào thế nhỉ. Hắn ta vô thức ngước mắt lên nhìn, lập tức chạm phải nụ cười ngọt lịm như mía lùi của Hạ Tiểu Bạch. Cả người hắn ta suýt chút nữa là kích động đến mức bật bãi đứng phắt dậy, vội vàng đưa tay lên dụi dụi mắt lia lịa. Phải đứng hình ngắm nghía một hồi lâu, hắn ta mới dám tin là mắt mình không bị quáng gà. Đúng là một nhan sắc thuộc hàng quốc sắc thiên hương, vẻ đẹp thịnh thế hiếm có trên đời!
Người xưa thường ví von về mỹ nhân rằng: lấy hoa làm mặt, lấy chim làm giọng, lấy trăng làm thần, lấy liễu làm dáng, lấy ngọc làm xương, lấy băng tuyết làm da, lấy nước thu làm tư thế, lấy thơ từ làm tâm hồn. Hắn ta nhịn không được liền thốt lên một câu khen ngợi từ tận đáy lòng: "Đẹp quá..."
Hạ Tiểu Bạch nhìn kỹ một phát là nhận ra ngay cái bản mặt của tên này, đây chẳng phải là Trưởng ban Văn nghệ của học viện, đồng thời cũng kiêm luôn chức Phó chủ tịch Hội sinh viên đó sao. Tên này có thể coi là nam thần trong mộng của biết bao nhiêu chị em con gái trong trường, cũng xếp vào hàng ngũ hot boy/nam vương của học viện, lại thêm cái mác gia đình có điều kiện, giàu nứt đố đổ vách nữa chứ. Cái hồi Hạ Tiểu Bạch còn mang thân xác một thằng đàn ông, cô đã từng vô cùng đố kỵ và ngưỡng mộ thanh niên này.
Lúc nào xung quanh hắn ta cũng có một bầy các em gái vây quanh ríu rít, thi nhau làm trò nũng nịu, phát cuồng vì hắn.
Cơ mà thôi kệ đi. Hạ Tiểu Bạch của hiện tại hoàn toàn không có một chút hứng thú nào với cái loại này cả, bởi vì giang hồ đồn đại thằng cha này là một tay "tra nam/hải vương" chính hiệu, chuyên đi lừa gạt, trêu đùa tình cảm của biết bao nhiêu đứa con gái nhẹ dạ cả tin rồi. Nhìn cái bộ dạng vẫn còn đang há hốc mồm, nghệt mặt ra nhìn chằm chằm vào mình của hắn ta, trong lòng Hạ Tiểu Bạch dâng lên một tầng khinh bỉ và coi thường ra mặt.
Trên đời này cô ghét nhất là cái thể loại con trai vừa có tiền lại vừa có tí nhan sắc như thế này đấy. Nói thẳng ra là ghen ăn tức ở, đố kỵ đến mức phát điên chứ có gì đâu mờ (chính xác là đang ghen tị đấy).
Tuy nhiên, biểu hiện bên ngoài của cô vẫn giữ nguyên nét ngọt ngào, ôn nhu dịu dàng, khẽ nghiêng đầu nhỏ cất tiếng hỏi:
"Cho hỏi thầy cô phụ trách phòng giáo vụ có ở đây không ạ, tớ là sinh viên năm tư mới chuyển trường tới đây."
Đúng vào lúc này, từ phía cửa phòng vang lên tiếng bước chân "cộc cộc" của một đôi giày cao gót, một cô giáo cố vấn xinh đẹp ôm một chồng sách giáo trình bước vào phòng, trên khuôn mặt xinh xắn lộ rõ vẻ áy náy:
"Xin lỗi các em nhé, cô bị muộn một chút."
Hạ Tiểu Bạch nghe tiếng liền quay đầu nhìn sang, vừa nhìn một phát liền đơ người ra tại chỗ, uầy, người quen cũ đây mà!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn