Chương 317: Hạ Tiểu Bạch? Ngốc bạch ngọt?
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~40 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Ngốc bạch ngọt?
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Sở Thu Hy ngồi bên cạnh lắng nghe Benjamin cùng gã bạn thân của anh ta xì xà xì xầm, líu lo giao tiếp bằng một thứ ngôn ngữ ngoại quốc.
Môn tiếng Pháp này năm xưa cô đã từng được học qua, cho nên về cơ bản cô vẫn có thể nghe và hiểu được đại khái nội dung câu chuyện mà hai cái gã này đang bàn tán.
Tuy rằng ngoài mặt cô vẫn tỏ ra vô cùng bình thản, bất động thanh sắc. Thế nhưng tận sâu trong thâm tâm, cô đã sớm không còn ôm hy vọng quá lớn vào việc có thể thuận lợi ký kết được bản hợp đồng thương mại này nữa rồi.
Đúng là cái việc muốn bắt tay hợp tác làm ăn với một gia tộc tài phiệt tài chính đứng đầu tầm cỡ thế giới như thế này, hoàn toàn không có đơn giản và dễ dàng như cô từng tưởng tượng.
Benjamin sau khi mở lời bác bỏ, chỉnh đốn gã bạn thân của mình xong xuôi thì lại một lần nữa quay đầu hướng ánh mắt nhìn về phía Sở Thu Hy.
Anh ta thực chất vẫn luôn âm thầm quan sát kỹ lưỡng từng biểu cảm, biến hóa nhỏ nhất trên khuôn mặt của cô. Thế nhưng ngặt nỗi trên khuôn mặt tuyệt mỹ của người đẹp họ Sở lúc này vẫn không có một chút biểu cảm dao động nào cả, vẫn cứ là một cái phong thái thanh cao, lạnh lùng như băng sương giống hệt như lúc ban đầu.
Anh ta đương nhiên không nghĩ là cô không nghe hiểu được những gì mà hai người bọn anh ta vừa mới nói với nhau.
Benjamin khẽ nở một nụ cười mỉm lịch sự, dùng thứ tiếng Hoa Hạ vô cùng lưu loát mà lên tiếng: • Thật là vô cùng xin lỗi cô, Thu Hy tiểu thư.
• Là do gã bạn của tôi ăn nói có chút lỗ mãng, mạo phạm đến cô rồi.
• Hay là hai đứa mình cứ tiếp tục uống thêm vài ly rượu nữa đi nhé, rồi tiện thể chúng ta cùng nhau tâm sự, giao lưu chia sẻ nỗi lòng với nhau nhiều hơn.
Vừa nói, anh ta vừa đưa tay nhấc cái bình rượu tinh tế lên, chủ động rót đầy vào ly của Sở Thu Hy một ly rượu hoa quế thơm lừng.
Sở Thu Hy thấy cái gã này lại dở cái thói lưu manh, muốn dùng cái chiêu trò cũ rích này để tiếp tục câu kéo, trì hoãn thời gian. Thế nhưng trong lòng cô lúc này thực sự cũng là vô cùng bất lực, không biết phải làm sao cho phải.
Ai bảo cái quyền chủ động, quyền quyết định tối cao của dự án này hiện tại đang nằm hoàn toàn trong tay của đối phương cơ chứ.
Cô cũng chỉ biết ôm một tia hy vọng mỏng manh cuối cùng vào cái buổi tiệc tối ngày hôm nay mà thôi. Xem ra, nếu lần này đàm phán thất bại thảm hại mà quay trở về công ty. Thì bản thân cô chắc chắn là sẽ không thể nào tránh khỏi một trận cười nhạo, mỉa mai châm chọc của cái đám hội đồng quản trị cùng đám nguyên lão kỳ cựu kia, bọn họ chắc chắn sẽ lại lôi cái cớ cô tuổi đời còn quá trẻ, non nớt kinh nghiệm ra mà chỉ trích cho xem.
Sở Thu Hy trong lòng có chút muộn phiền, bực bội liền dứt khoát nâng ly nốc cạn một ngụm rượu hoa quế lớn.
Cái loại rượu này tuy rằng nồng độ cồn của nó cũng không tính là quá cao, chỉ quanh quẩn đâu đó tầm mười bảy, mười tám độ mà thôi. Thế nhưng ngặt nỗi trước đó cô đã bị ép uống không ít rượu vào bụng rồi, cho nên hiện tại trong người cô cũng đã bắt đầu dâng lên một cảm giác ngà ngà say, đầu óc có chút chuếnh choáng, phê pha.
Trong khi đó, gã Benjamin ở đối diện thì trong lòng vẫn đang điên cuồng vạch ra đủ mọi mưu tính, suy nghĩ xem làm cách nào để có thể thuận lợi cưa đổ, tán tỉnh được người đẹp trước mắt này vào tay. Một cô gái người Hoa Hạ vừa có nhan sắc đỉnh cao lại vừa xuất sắc, ưu tú toàn diện như thế này quả thực là trên đời hiếm có khó tìm mà.
Ngay vào cái khoảnh khắc anh ta chuẩn bị mở miệng định buông lời tán tỉnh tiếp. Thì từ phía cánh cửa phòng bao bỗng nhiên vang lên một loạt những tiếng gõ cửa "cộc cộc" đầy dồn dập.
Đôi lông mày của Benjamin lập tức nhíu chặt lại đầy khó chịu, trên khuôn mặt lộ rõ vẻ không vui. Anh ta ghét nhất chính là cái cảm giác đang trong cái thời khắc cao trào đi tán gái mà lại bị kẻ khác vô duyên vô cớ nhảy vào xen ngang, làm phiền.
Huống chi trước đó anh ta đã cẩn thận dặn dò, thông báo trước với gã quản lý của nhà hàng này rồi cơ mà: trừ phi là bên trong phòng bao tụi anh có yêu cầu đặc biệt, bằng không thì tuyệt đối không được phép cho bất kỳ nhân viên phục vụ nào bén mảng tới gõ cửa làm phiền.
Ngay đúng lúc này, cái gã bạn thân người Pháp Leo Arnaud ở bên cạnh vì cảm thấy cái buổi tiệc này quá mức tẻ nhạt, liền lười biếng đứng bật dậy định bụng sải bước đi ra ngoài đi dạo một lát cho thoáng người.
Nói một cách công bằng thì đối với đám phụ nữ người Hoa Hạ này gã ta thực sự không có mấy niềm hứng thú. Dù sao thì số lượng gái Hoa Hạ gã từng chơi đùa qua cũng đã thuộc diện đếm không xuể rồi. Chỉ cần tung vài ba chiêu trò cơ bản là đã có thể dễ dàng dắt được lên giường... Hoàn toàn không có một chút cảm giác thử thách hay ham muốn chinh phục nào cả.
• Tôi đi ra ngoài dạo một vòng xem sao đã, để xem ở mấy cái hộp đêm gần đây có cô nàng da trắng nào hợp mắt hay không. - Gã ta lười biếng dùng tiếng Pháp mà nói một câu.
Benjamin xua xua tay ra hiệu cho gã biến lẹ đi, như vậy lại càng tốt, đỡ phải ở lại đây làm cái bóng đèn cản đường, ngứa mắt anh ta.
Leo Arnaud vốn là cái kiểu đàn ông người Pháp có lối sống vô cùng phóng khoáng, tùy tiện, đúng nghĩa là một gã công tử đào hoa, phong lưu đa tình. Gã vừa huýt sáo một điệu nhạc dân gian vừa thong thả rảo bước đi tới trước cánh cửa phòng bao.
Thế nhưng ngay khi gã vừa mới đưa tay mở toang cánh cửa phòng ra, thì đã đập ngay vào mắt gã là một bóng người vô cùng thướt tha đang đứng sừng sững ở ngay trước mặt mình.
Tầm mắt của gã theo bản năng liền quét từ dưới quét lên trên để đánh giá đối phương. Gã phát hiện cô gái trước mặt này đang diện một chiếc váy liền thân màu trắng tinh khôi vô cùng đẹp mắt, phô diễn trọn vẹn một đôi chân thon thả, thẳng tắp và dài miên man.
Thế nhưng đáng tiếc thay, dưới chân cô nàng lúc này lại đang mang một đôi giày thể thao màu trắng giản dị. Gã ta thì lại đặc biệt ưa chuộng cái phong cách phụ nữ đi giày cao gót... Mix thêm combo quần tất đen quyến rũ thì mới đúng bài.
Ánh mắt gã tiếp tục từ từ dời lên phía trên, cái điều khiến cho gã không khỏi thốt lên một tiếng kinh ngạc trong lòng chính là cái vòng eo của cô gái này thực sự là quá mức nhỏ nhắn và thon gọn, đúng chuẩn thắt đáy lưng ong luôn.
Và cái điều càng làm cho ánh mắt gã ta lập tức bùng lên một ngọn lửa rực cháy, nóng bỏng tột độ chính là cái thềm ngực của cô gái này thực sự là quá khủng, quá lớn! Nó vô cùng đầy đặn, căng tràn sức sống và kiêu hãnh ngút ngàn.
Cuối cùng, tiêu điểm ánh mắt của gã liền dừng lại cố định trên khuôn mặt của cô. Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi bốn mắt nhìn nhau trực diện, Leo Arnaud phảng phất như cảm giác được linh hồn mình vừa mới được diện kiến một vị thiên sứ đích thực.
Đây chính là một vị thiên sứ giáng trần đến từ phương Đông huyền bí!
Đặc biệt là cái khuôn mặt kia, nó trắng muốt mịn màng, hoàn mỹ vô cùng tận đến mức không tìm ra nổi một tì vết nhỏ nào, từng đường nét tinh tế trên năm quan đều hoàn hảo, thánh thiện đến độ cực hạn. Có lẽ là trên đời này, ngoại trừ nàng Helen xinh đẹp tuyệt trần trong thần thoại Hy Lạp, người được mệnh danh là đệ nhất mỹ nhân nhân gian ra, thì mới có tư cách đặt lên bàn cân để so kè nhan sắc với cô gái trước mặt này mà thôi.
Hạ Tiểu Bạch ban đầu là đang có ý định sẽ tự mình đẩy cửa bước vào, thế nhưng cậu cũng không thể ngờ tới cánh cửa lại đột ngột bị người ở bên trong mở ra trước một bước như vậy. Cậu liền đưa mắt nhìn vào cái gã đàn ông ngoại quốc trước mặt, nhưng ngặt nỗi cậu cũng chẳng thể nào phân biệt nổi cái gã râu ngô này rốt cuộc là người thuộc cái quốc tịch nào nữa.
Hạ Tiểu Bạch lập tức điều chỉnh trạng thái, bày ra một cái vẻ mặt vô cùng thanh nhã, cao khiết và thoát tục, giữa hàng lông mày phảng phất một nét thanh tú, nho nhã khôn cùng.
Cậu khẽ mấp máy bờ môi đào cùng hàm răng trắng muốt, dùng thứ tiếng Anh vô cùng chuẩn chỉnh mà lên tiếng: • Dạ thực xin lỗi ông anh, tôi là bạn thân của tiểu thư Sở Thu Hy ở bên trong.
• Không biết anh có thể vui lòng nhường đường cho tôi bước vào trong một chút được không ạ?
Leo Arnaud lúc này vẫn còn đang đứng đực mặt ra đó mà ngẩn ngơ ngơ ngác, gã thực sự không thể ngờ tới ngay cả cái giọng nói của cô gái này cất lên nghe cũng lại ngọt ngào, êm tai và lay động lòng người đến nhường kia. Đã vậy, ở cái khoảng cách gần gũi như thế này, gã còn có thể ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng, ngọt ngào như hương sữa tỏa ra từ làn da trắng muốt của cô nữa chứ.
Leo Arnaud nhìn cô gái xinh đẹp trước mặt đang khẽ chớp chớp đôi mắt to tròn, trong veo như pha lê lấp lánh nhìn mình, gã liền vội vã, cuống cuồng mở miệng đáp lời ngay lập tức: • Ôi, vị tiểu thư xinh đẹp tuyệt trần này ơi, nếu như cô muốn bước vào bên trong, thì đương nhiên là hoàn toàn được rồi, xin mời cô cứ tự nhiên ạ.
Leo Arnaud thậm chí còn chủ động thay đổi hẳn cái thái độ cợt nhả, bỗ bã thường ngày của mình, thay vào đó là một cái bộ dạng vô cùng cẩn thận, cung kính và dè dặt đối đãi với cô. Gã chỉ sợ hãi nếu bản thân có một hành động nào đó thô lỗ sẽ làm phật lòng vị đại mỹ nữ cấp bậc thần tiên này mất. Gã ta thậm chí còn vô cùng lịch lãm, làm một cái động tác tay chuẩn quý tộc, khom lưng mời cô tiến vào.
Hạ Tiểu Bạch cũng vô cùng lịch sự mà tặng cho gã một nụ cười mỉm nhẹ nhàng, dù sao thì cái thiết lập hình tượng nhân vật của cậu lúc này bắt buộc phải diễn như vậy rồi.
Trong đầu Leo Arnaud lúc này lập tức nảy ra một ý định: cái cô gái xinh đẹp thuần khiết như thiên sứ này hóa ra lại là bạn của Sở Thu Hy, vậy thì gã tội gì mà phải đi ra ngoài tìm gái nữa cơ chứ, gã quyết định sẽ không thèm rời đi đâu nữa hết. Một cô gái vừa xinh đẹp xuất chúng lại vừa thuần khiết như thế này mà bản thân gã không chịu dốc hết sức mình ra mà theo đuổi, tán tỉnh cho bằng được, thì cái điều đó chắc chắn sẽ là một niềm nuối tiếc, ân hận lớn nhất trong suốt cuộc đời của gã.
Benjamin ngồi ở bên trong nhìn thấy Leo Arnaud vừa mới bước ra cửa lại quay ngoắt trở vào thì đôi lông mày khẽ chau lại đầy khó hiểu: • Chẳng phải lúc nãy cậu vừa mới hùng hổ tuyên bố là muốn đi ra ngoài tìm gái, đi tán gái cơ mờ?
Leo Arnaud nghe thấy câu hỏi này thì trong lòng liền có chút cuống cuồng và vội vã, mặc dù Benjamin lúc này đang dùng tiếng Pháp để giao tiếp với gã. Thế nhưng bản thân gã cũng đâu có biết rõ liệu cái cô nàng thiên sứ nhỏ này có biết tiếng Pháp hay không đâu cơ chứ. Thế nên gã liền lập tức cao giọng, vội vàng giải thích để ghi điểm: • Benjamin, cậu đang nói bậy bạ cái cái vẹo gì thế hả! Leo Arnaud tôi đây từ trước đến nay làm sao có thể là cái loại đàn ông lăng nhăng, phóng đãng như thế được cơ chứ.
• Đối với cái chuyện tình yêu nam nữ, bản thân tôi từ trước đến nay luôn là một kẻ vô cùng chung thủy và nghiêm túc, tình yêu đối với tôi luôn là một cái thứ gì đó vô cùng thiêng liêng và thần thánh nhé!
Benjamin nghe xong cái tràng triết lý này thì trong đầu tràn ngập một mớ dấu chấm hỏi (???????). Cái thằng ranh con này hôm nay rốt cuộc là đang uống lộn thuốc hay là đang chơi cái trò gì thế không biết.
Hai người bọn họ từ nhỏ đến lớn đã là đôi bạn nối khố thân thiết của nhau, hai bên gia tộc cũng có rất nhiều mối quan hệ hợp tác làm ăn kinh doanh khổng lồ với nhau. Mà cái điều quan trọng hơn cả chính là hai người bọn họ thực chất còn có mối quan hệ anh em họ hàng với nhau nữa cơ. Cho nên đối với cái bản tính, cái nhân cách thối nát của gã em họ này thì Benjamin anh ta là người nắm rõ như lòng bàn tay.
Cái gã này chỉ cần nhìn trúng bất kỳ một cô nàng mỹ nữ nào hợp khẩu vị, là sẽ lập tức mặt dày sán tới giở trò tán tỉnh, cưa cẩm ngay lập tức, rồi sau đó tìm cách dụ dỗ người ta lên giường để "trao đổi chiêu thức, giao lưu chuyên sâu". Nhờ vào cái mác đẹp trai lại còn ngập ngụa tiền tài của mình, cái tỷ lệ tán gái thành công của gã từ trước đến nay luôn ở cái mức cực kỳ cao.
Thế nhưng cũng rất nhanh sau đó, Benjamin đã lập tức hiểu ra được toàn bộ mọi chuyện nguồn cơn rồi. Bởi vì anh ta phát hiện ở ngay bên cạnh Leo Arnaud lúc này đang có một cô gái diện một chiếc váy liền thân màu trắng tinh khôi bước vào. Anh ta cũng vô cùng tò mò mà phóng tầm mắt, đánh giá kỹ lưỡng vóc dáng cùng dung nhan của đối phương một phen.
Đối với một kẻ luôn dành một sự quan tâm đặc biệt, sùng bái cái vẻ đẹp của con gái phương Đông như Benjamin mà nói. Thì cái nhan sắc của cô gái này mang lại cho anh ta một sự chấn động, một cú sốc thị giác cực kỳ là mạnh mẽ và mãnh liệt.
Cái này!
Cái diện mạo này hoàn toàn giống hệt như những nàng tiên tử bước ra từ trong thần thoại cổ đại Hoa Hạ vậy, một thân váy dài tố bạch tinh khôi, trên người toát ra một thứ khí chất thanh tao, nho nhã của những bậc mỹ nhân cổ phong phương Đông cổ kính.
Dung nhan trắng muốt như ngọc, bờ môi anh đào không điểm mà tự hồng, đôi lông mày liễu không họa mà tự thanh, mái tóc dài thướt tha xõa dài tới tận thắt lưng, vóc dáng thì lại vô cùng yểu điệu, quyến rũ chết người. Đây rõ ràng chính là một bức tuyệt thế mỹ nhân bước ra từ bên trong những cuộn tranh cổ họa (Sĩ nữ đồ) của giới quý tộc thời xưa mà.
Cứ ngỡ cái nhan sắc của Sở Thu Hy trước đó đã đủ để khiến cho trái tim anh ta có chút rung động xao xuyến rồi. Thế nhưng cho đến ngày hôm nay, khi được tận mắt chứng kiến cái dung nhan của vị mỹ nhân diện váy trắng trước mắt này, anh ta mới thực sự thấu hiểu được thế nào mới gọi là cái cảm giác "vừa nhìn đã mê muội, muốn dứt ra mà không thể nào dứt nổi".
Đúng là những người con gái mang vẻ đẹp thuần khiết của phương Đông mới là cái thứ tuyệt vời và đỉnh cao nhất trên đời mà. Chả trách cái gã lăng nhăng Leo Arnaud kia lại có thể lật mặt, thay đổi thái độ nhanh đến mức chóng mặt như thế được.
Hạ Tiểu Bạch thì lại lười chẳng buồn để tâm hay chú ý đến mấy cái trò tâm cơ, suy nghĩ bậy bạ của hai cái gã đàn ông ngoại quốc này làm gì. Trong tâm trí của cậu vào lúc này chỉ có duy nhất một bóng hình của cô nàng Sở Thu Hy đang ngà ngà say ở trước mặt mà thôi.
Phải công nhận một điều rằng, cái bộ dạng khi say rượu của Sở Thu Hy, hai má ửng hồng đỏ rực như ráng chiều kia, thực sự là trông lại càng thêm phần quyến rũ, có mị lực và có phong vị hơn hẳn so với cái vẻ lạnh lùng nghiêm túc thường ngày của cô. Bờ môi gợi cảm căng mọng như muốn chảy nước kia lúc này vẫn còn vương chút ánh nước lung linh của giọt rượu.
Hạ Tiểu Bạch theo bản năng liền khẽ nuốt nước bọt một cái ực, cậu thầm nghĩ nếu như ở cái nơi này mà không có người ngoài xuất hiện. Thì cậu thề là cậu đã lập tức ghé sát bờ môi anh đào của mình tới mà áp chặt lấy làn môi mềm mại của cô để mà từ từ, tỉ mỉ thưởng thức hương vị ngọt ngào ấy một phen rồi.
Sở Thu Hy đưa bàn tay ngọc ngà lên khẽ day day vầng trán có chút đau nhức của mình, nhìn thấy sự xuất hiện của Hạ Tiểu Bạch ở đây cô cũng không có tỏ ra quá mức kinh ngạc hay bất ngờ làm gì. Bởi vì ngay từ cái khoảnh khắc hai người đường ai nấy đi lúc nãy, cô đã sớm có một loại dự cảm linh tính rằng cái cậu này chắc chắn là sẽ không yên tâm mà lén lút bám đuôi theo sau cô cho mà xem.
Thế nhưng cái điều khiến cô không ngờ tới chính là Hạ Tiểu Bạch lại có thể có khả năng lẻn được vào bên trong cái nơi này một cách nhanh chóng đến như vậy. Phải biết rằng cái nhà hàng Tây này áp dụng chế độ hội viên vô cùng nghiêm ngặt, hệ thống an ninh bảo an cũng thuộc diện cực kỳ khắt khe cơ mà, ngay tại cổng chính đã có nhân viên tiếp tân túc trực kiểm tra gắt gao rồi đấy thôi.
Sở Thu Hy nhìn Hạ Tiểu Bạch đang ngồi xuống bên cạnh, trong mắt tràn ngập vẻ lo lắng, quan thiết nhìn mình, cô liền nở một nụ cười vô cùng vui vẻ và hạnh phúc: • Cái cậu này, quả nhiên là lại dám âm thầm, lén lút bám đuôi theo sau tớ đến tận đây cơ à.
Hạ Tiểu Bạch nhanh tay rót một ly nước ấm ấm đưa tới tận tay cho cô để giúp cô giải rượu, rồi ghé sát tai cô mà nhỏ giọng lầm bầm đầy oán trách: • Cái đó là đương nhiên là phải bám theo rồi.
• Em dù sao thì cũng là người phụ nữ của Hạ Tiểu Bạch anh cơ mà.
• Làm sao anh có thể cam lòng để cho em một mình ban đêm ban hôm ra ngoài uống rượu, tiếp khách xã giao với hai cái gã đàn ông xa lạ như thế này được chứ.
• Em nhìn em xem, giờ đã uống đến mức say khướt ra thế này rồi kia kìa.
• Nếu như ngày hôm nay anh không chủ động mò tới đây, lát nữa hai cái gã râu ngô kia mà nổi cái tính thú tính, giở trò cầm thú gì ra với em... Thì anh thực sự là không dám nghĩ tiếp đến cái hậu quả sau đó luôn ấy chứ.
Sở Thu Hy chứng kiến cái bộ dạng Hạ Tiểu Bạch lo lắng, quan tâm đến mình như vậy thì tận sâu trong thâm tâm cũng dâng lên một niềm cảm động vô cùng: • Yên tâm đi mà, cái đám người này đều là tầng lớp thượng lưu, bọn họ đều là những kẻ cực kỳ coi trọng thể diện và sĩ diện của bản thân, làm sao có thể cả gan làm ra những cái chuyện đồi bại, cầm thú như em nghĩ được cơ chứ.
Benjamin ngồi ở đối diện hoàn toàn không nghe hiểu được hai cô nàng này đang thì thầm to nhỏ với nhau cái chuyện gì. Thế nhưng nhìn vào cái bộ dạng cử chỉ thân mật, gần gũi như hình với bóng của hai người bọn họ, anh ta liền đoán định chắc chắn hai cô nàng này là mối quan hệ bạn thân tri kỷ, chị em chí cốt với nhau rồi.
Anh ta cũng thừa hiểu cái tính cách của Sở Thu Hy thuộc cái kiểu phụ nữ mềm mỏng không ăn, cứng rắn không chịu, thái độ lúc nào cũng duy trì một vẻ thanh cao lạnh lùng... Đúng nghĩa là một ca cực kỳ khó nhằn, rất khó để cưa đổ.
Thế nhưng cái cô nàng tiểu tiên tử phương Đông mới vừa xuất hiện này thì lại hoàn toàn khác biệt hoàn toàn nha. Trên khuôn mặt thanh thuần vô song của cô ấy từ nãy đến giờ luôn duy trì một nụ cười vô cùng ngọt ngào, ấm áp.
Cái bộ dạng biểu cảm ấy, nhìn qua một cái là liền mang lại cho người ta một cái cảm giác đúng chuẩn là một cô nàng "ngốc bạch ngọt" (khờ khạo, ngây thơ, ngọt ngào) chính hiệu.
Cái loại con gái như thế này, thiết nghĩ chắc chắn là sẽ cực kỳ dễ dàng để ra tay dụ dỗ, lừa gạt vào tay đây mà.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn