Chương 296: Cho hắn biết thế nào là sự hiểm ác của trà xanh
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~22 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Triệu Trình lúc này phải gọi là mặt mày rạng rỡ, gió xuân đắc ý. Hắn không thể ngờ vận đào hoa năm nay của mình lại thịnh vượng đến thế. Trong chuyến du lịch "Thơ và phương xa" vừa qua thì gặp được một cô nàng tri kỷ, giờ vừa mới khai giảng chưa bao lâu lại gặp được một hồng nhan khác. Mà lại còn là kiểu mỹ nhân đẹp như từ trong tranh bước ra nữa chứ.
• Tiểu Bạch, đi thôi cậu. - Triệu Trình bày ra bộ dạng quý ông lịch lãm, làm một cử chỉ mời.
Hạ Tiểu Bạch nhìn tên này ra vẻ làm màu, nếu không phải đã quá nhẵn mặt hắn từ trước, có khi cô cũng bị hắn lừa rồi không biết chừng. Thực chất hắn chỉ là một thằng chuyên trốn trong ký túc xá xem truyện tranh người lớn, xem phim đen rồi "tự xử" mà thôi.
Cô cũng chỉ khẽ mỉm cười nhã nhặn rồi gật đầu nhẹ một cái.
Bên ngoài cửa lớp học, đám con trai đứng chật ních, ánh mắt ai nấy đều bừng bừng lửa ghen tị và căm hận. Có tên thậm chí còn cắn chặt cuốn sách trong miệng, hàm răng nghiến vào nhau nghe "kèn kẹt".
• Mẹ kiếp, cái thằng đó là đứa nào thế hả?! Sao tiên nữ lại chịu đi cùng nó chứ!
• Đúng là điên máu thật mà, thèm dùng bao tải trùm đầu tẩn cho thằng ranh đó một trận quá.
• Ghen tị chết đi được, một tiên nữ xinh đẹp, da trắng dáng xinh như thế, chẳng lẽ hôm nay lại bị thằng khác cuỗm mất sao?!
Triệu Trình nhìn vẻ mặt hậm hực của đám đông xung quanh, tuy trong lòng có chút sợ hãi không biết bọn họ có lao vào đấm mình ra bã hay không, nhưng phần nhiều vẫn là cảm giác kiêu hãnh tự hào.
Cứ việc mà ghen tị đi, tối nay tiên nữ là của tôi rồi! Ha ha ha! ʱªʱªʱª (ᕑᗢᓫ∗)˒ Bước ra khỏi cổng trường.
Hạ Tiểu Bạch khẽ ngẩng đầu, hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành, cảm nhận những tia nắng hoàng hôn ấm áp len lỏi qua từng kẽ lá. Gương mặt thanh tú thoát tục dần hiện lên một nụ cười thuần khiết. Bộ váy trắng thướt tha tung bay theo gió, mang đậm nét cổ phong quyến rũ. Mái tóc của cô được búi lên một cách tùy ý, để lộ ra đường xương hàm vô cùng tinh tế.
Gió mát thổi qua, Triệu Trình đứng bên cạnh cũng bị cảnh tượng này làm cho ngây người ra vì quá đẹp. (ᵒ̴̶̷̤໐ᵒ̴̶̷̤) Chẳng mấy chốc, hai người đã có mặt tại quán đồ Hàn gần trường.
Hạ Tiểu Bạch chỉ cần đứng ở cửa thôi cũng đã thu hút biết bao ánh nhìn của người qua đường. Cô dùng đầu ngón tay vén lọn tóc bị gió thổi bay ra sau tai, rồi quay sang nhìn Triệu Trình: • Quán đồ Hàn này đúng là không rẻ chút nào đâu, hay là tụi mình đổi sang quán khác đi?
Đây là cơ hội cuối cùng mà Hạ Tiểu Bạch cho cái ví tiền của hắn rồi đấy.
Nhưng Triệu Trình lúc này đã sớm bị sắc đẹp làm cho mờ mắt, hắn vỗ vỗ ngực tự tin: • Yên tâm đi, tớ lo được mà, bọn mình vào thôi.
Hạ Tiểu Bạch khẽ gật đầu, thầm nghĩ: Thế thì tớ không khách sáo nữa đâu nhé.
Hôm nay cô phải cho cái tên này biết thế nào là sự hiểm ác của một "trà xanh" chính hiệu. Cùng lắm thì nếu hắn không đủ tiền, cô sẽ tự bỏ tiền túi ra bù vào là cùng. Dù sao thì ngày trước ở ký túc xá, tên này đã "vặt lông" của cô biết bao nhiêu thứ, từ bột giặt, sữa tắm, kem đánh răng cho đến cả nước hoa hoắc hương đuổi muỗi cũng không tha.
Càng nghĩ, Hạ Tiểu Bạch càng hạ quyết tâm phải chặt chém tên này một bữa thật đau.
Hai người bước vào quán, chọn một vị trí trong góc cạnh cửa sổ để ngồi xuống. Không gian bên trong khá yên tĩnh, cách trang trí mang đậm phong cách Hàn Quốc, tạo cảm giác thoải mái, dễ chịu, nói chung là khá ổn. Ngoài ra quán còn có cả khu vực bàn ngoài trời dành cho những thực khách thích sự lãng mạn.
Bàn ăn ở đây là kiểu bàn bệt, thực khách phải quỳ gối hoặc ngồi khoanh chân.
Hạ Tiểu Bạch dùng ngón tay khẽ vén tà váy, từ tốn ngồi xuống, đôi chân trắng ngần cũng theo đó mà thoắt ẩn thoắt hiện dưới lớp váy. Triệu Trình ngồi đối diện, đôi mắt đã bắt đầu dáo dác nhìn ngó không tử tế. Nhưng vừa thấy Hạ Tiểu Bạch đưa mắt nhìn sang, hắn lại có tật giật mình mà chột dạ né tránh ngay.
Đúng là cái kiểu có gan nghĩ bậy nhưng không có gan làm càn. Nếu hắn mà dám làm càn, cô cũng không ngại khiến hắn từ nay về sau phải ngồi xổm đi tiểu giống mình đâu.
Thực ra Hạ Tiểu Bạch dự định sau khi ăn xong bữa này sẽ thẳng thắn bài ngửa về thân phận thật của mình. Có lẽ sau khi tốt nghiệp, mọi người muốn gặp lại nhau cũng khó. Giờ đây việc biến trở lại thành con trai là điều bất khả thi rồi, chi bằng cứ nói thật thân phận con gái này cho mấy đứa cùng phòng biết thì hơn.
Nghĩ lại thì làm con gái cũng có cái hay của nó. Cô có thể danh chính ngôn thuận ôm ấp mấy đứa con gái xinh đẹp, thậm chí là ngắm nghía cơ thể nhau rồi tắm chung, ngủ chung (tuy là không có công cụ gây án). Đây là điều mà hồi còn làm con trai cô có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Triệu Trình cứ ngồi im lặng như thế mà ngắm nhìn thiếu nữ váy trắng đối diện đẹp tựa tiên sa. Gương mặt hoàn hảo không chút tì vết, chẳng hề vướng chút phấn son tục khí, làn da trắng ngần mịn màng như sương đọng, thoang thoảng tỏa ra hương thơm thiếu nữ ngọt ngào.
Hắn thật sự không biết một cô gái mang đầy tiên khí như vậy thì trong lòng đang mải mê suy nghĩ điều gì mà nhập tâm đến thế. Chắc chắn phải là mấy chuyện thanh cao thoát tục, hoặc là chuyện học hành gì đó rồi. Tuyệt đối không thể là mấy thứ đen tối, không lành mạnh giống như trong đầu một kẻ phàm phu tục tử như hắn được.
Trong khi đó, đầu óc của Hạ Tiểu Bạch thực ra đã bay tận phương nào, đang nghĩ đến cơ thể trắng nõn nà của con gái nhà người ta, cụ thể là tối nay về phải làm sao để "chinh phục" Thu Hy dưới thân mình.
• Xin hỏi quý khách muốn dùng gì ạ?
Một cô phục vụ trẻ tuổi ôm thực đơn đi tới, trên môi nở nụ cười nghề nghiệp.
Triệu Trình đón lấy cuốn thực đơn, việc đầu tiên hắn làm là liếc mắt nhìn giá tiền của các món ăn bên trong. Hai tay hắn run bần bật, suýt chút nữa thì làm rơi cả cuốn thực đơn xuống đất.
Mẹ kiếp, đắt dã man... Đúng là mấy cái quán nổi tiếng trên mạng toàn là lừa đảo mà.
Triệu Trình nhìn Hạ Tiểu Bạch ngồi đối diện, vóc dáng chuẩn không cần chỉnh, chỗ cần gầy thì gầy, chỗ cần đầy đặn (vòng một) thì tuyệt đối không hề lép. Hắn thầm nghĩ, chỉ cần mình ăn ít đi một chút, không tin là một cô nàng mảnh mai như tiên thế này lại có thể ăn được bao nhiêu.
• Tiểu Bạch, cậu muốn ăn gì thì cứ gọi nhé, cậu chọn đi.
Hạ Tiểu Bạch vẫn còn đang mải nghĩ xem nên áp dụng mấy chiêu thức trong phim như thế nào để đối phó với Sở Thu Hy, thậm chí cậu còn tưởng tượng ra cảnh Thu Hy bị kỹ thuật của mình làm cho liên tục khóc lóc van xin đầu hàng. Đúng lúc này, giọng nói của Triệu Trình vang lên, kéo bách hợp tiểu tử từ trong mộng tưởng trở về với hiện thực.
Triệu Trình chỉ thấy gương mặt thanh tú thoát tục của cô bỗng chốc đỏ bừng lên, đôi mắt long lanh ngập nước, đuôi mắt chân mày đầy vẻ thẹn thùng như nước mùa xuân.
Sao trông cậu ấy lại giống hệt như một thiếu nữ đang xuân tình phơi phới thế kia? Chẳng lẽ... cậu ấy đã bị vẻ đẹp trai của bổn công tử hớp hồn rồi sao!!!
Triệu Trình gãi gãi đầu, hắn thừa nhận mình cũng có chút nhan sắc, nhưng chưa đến mức làm cho một tiên nữ phải yêu mình ngay từ cái nhìn đầu tiên chứ. Hắn giả vờ hắng giọng một tiếng: • Khụ, Tiểu Bạch này, đến lúc gọi món rồi.
Hạ Tiểu Bạch có chút không vui, Thu Hy trong tưởng tượng của cô đang chuẩn bị xin hàng rồi, thế mà lại bị cái thằng Triệu Trình này kéo tuột về thực tế. Tất nhiên, ngoài mặt cô vẫn giữ nụ cười nhẹ nhàng, bàn tay ngọc ngà đón lấy cuốn thực đơn.
Cô cũng chỉ mới liếc qua giá tiền một cái mà chân mày đã khẽ giật giật. Rõ ràng toàn là mấy món kim chi với mì ăn liền mà sao đắt cắt cổ thế không biết. Một phần mì gói cho một người ăn mà bán tận 38 tệ một bát. Bộ mì gói nhà hắn làm bằng vàng chắc!!!
Hạ Tiểu Bạch đưa đôi mắt đẹp nhìn Triệu Trình, khẽ mỉm cười: • Anh Triệu, vậy thì em không khách sáo đâu nhé, giá cả ở đây...
Triệu Trình xua xua tay, ra vẻ vô cùng phóng khoáng: • Không sao đâu, em ăn được bao nhiêu cứ việc gọi bấy nhiêu.
Hạ Tiểu Bạch chỉ chờ đúng câu này của hắn. Tên này thật sự coi cô là kiểu con gái vì giữ dáng mà không dám ăn uống thả ga rồi. Bổn công tử đây là người có hệ thống chống lưng đấy nhé! ʕ⊝ᴥ⊝ʔ Bàn tay ngọc ngà của Hạ Tiểu Bạch cầm lấy chiếc bút chì, bắt đầu tích lia lịa vào tờ thực đơn. Cô phục vụ đứng bên cạnh càng nhìn càng hớn hở, cô nàng xinh đẹp tuyệt trần này sao mà sành ăn và khỏe ăn thế không biết.
Trong khi đó, Triệu Trình càng nhìn càng thấy kinh hãi, mồ hôi hột trên trán bắt đầu rỉ ra. Hắn âm thầm rút điện thoại ra kiểm tra số dư trong ví WeChat của mình, rồi vội vàng lên tiếng cắt ngang: • Cái đó... lãng phí thức ăn là đáng hổ thẹn lắm đấy, thực ra hôm nay tớ cũng không đói lắm. Em là con gái, liệu có ăn hết được ngần này không?
Hạ Tiểu Bạch chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn hắn: • Anh Triệu cứ yên tâm đi ạ, từ nhỏ bố mẹ đã dạy em là không được lãng phí thức ăn rồi. Lượng món em gọi vừa vặn lắm, chắc là đủ cho một mình em ăn thôi. Anh Triệu cũng gọi món đi chứ ạ. - Vừa nói, cô vừa đưa cuốn thực đơn lại cho Triệu Trình.
Triệu Trình nhìn những cái vòng tròn được khoanh trên thực đơn mà lòng đau như cắt, máu chảy ròng ròng. Lượng thức ăn này có khi một thằng con trai to khỏe như hắn ăn còn thấy no ấy chứ. Nhìn vóc dáng mảnh khảnh của đối phương, cái vòng eo con kiến nhỏ nhắn xíu xiu kia liệu có chứa nổi hết đống này không vậy? Cô ấy thật sự không sợ béo lên sao?
Cuối cùng, Triệu Trình ngậm đắng nuốt cay gọi một phần mì gói rẻ nhất giá 36 tệ, lại còn là vị kim chi nữa chứ. Không có lý do gì khác... đơn giản vì vị kim chi là rẻ nhất rồi.
Sau khi hai người gọi món xong.
Hạ Tiểu Bạch lẳng lặng đứng dậy, gương mặt hơi ửng hồng tỏ vẻ có lỗi: • Em xin phép đi vệ sinh một lát ạ.
Triệu Trình định đứng lên theo: • Hay là để anh đi cùng em nhé?
Hạ Tiểu Bạch có chút ngại ngùng, khẽ lắc đầu: • Thôi không cần đâu ạ, một mình em đi là được rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn