Chương 315: Bám đuôi Sở Thu Hy
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~31 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch nhìn Sở Thu Hy mà trong lòng dâng lên một niềm xót xa vô hạn.
Sở Thu Hy thì vẫn cứ như một chú mèo nhỏ, nũng nịu đem cái đầu nhỏ dụi dụi vào cổ Hạ Tiểu Bạch làm nũng: • Thế cho nên á, ở bên ngoài em đã phải làm việc vất vả và cực khổ như vậy rồi, anh ở nhà tuyệt đối không được phép có cái tính trêu hoa ghẹo nguyệt, đứng núi này trông núi nọ đâu đấy nhé.
• Mỗi tối cứ ngoan ngoãn ở nhà tắm rửa sạch sẽ, thơm tho rồi nằm chờ sẵn để hầu hạ em là được rồi.
Hạ Tiểu Bạch nghe xong cái câu này thì trong lòng không khỏi có chút tật giật mình, chột dạ vô cùng. Cậu thề là cậu cũng chẳng muốn đi trêu hoa ghẹo nguyệt gì đâu. Thế nhưng ngặt nỗi ba cái đám hoa hoa cỏ cỏ ngoài kia cứ thích tự động dính lấy, sán vào người cậu cơ chứ, thế thì bảo cậu biết phải làm sao bây giờ.
Cậu đưa bàn tay ngọc ngà nhẹ nhàng xoa xoa cái đầu nhỏ của Sở Thu Hy dỗ dành: • Yên tâm đi mà, anh có thể lập thệ phát biểu cảm nghĩ luôn nhé.
• Thu Hy em tuyệt đối là cô gái duy nhất hiện tại được anh ôm ôm ấp ấp, thân mật gần gũi đấy.
Sở Thu Hy khẽ bặm bờ môi hồng gợi cảm, tiếp tục nhõng nhẽo phụ họa thêm một câu: • Sau này cũng phải là người duy nhất nữa cơ...
Hạ Tiểu Bạch đưa đầu ngón tay thon thả khẽ nhéo nhẹ vào cái mũi tinh tế, dọc dừa của cô một cái: • Chuyện đó là tất nhiên rồi...
Hai cô nàng tùy tiện uống xong ly nước liền sải bước đi ra khỏi quán trà sữa.
Lúc này màn đêm buông xuống đã càng thêm phần đậm đặc, vầng trăng bạc sáng trong điểm xuyết trên nền trời đêm xanh thẫm, xung quanh là muôn vàn những ngôi sao nhỏ lấp lánh, rực rỡ và xinh đẹp.
Làn gió heo may của tiết trời mùa thu khẽ thổi lướt qua người của Hạ Tiểu Bạch và Sở Thu Hy.
Hạ Tiểu Bạch bỗng nhiên cảm thấy có chút se se lạnh, trang phục trên người của hai cô nàng lúc này đều có phần hơi mỏng manh.
Cậu liếc mắt nhìn sang Sở Thu Hy đang khẽ vòng tay ôm lấy bờ vai trắng muốt vì lạnh ở bên cạnh, theo bản năng liền muốn vươn tay ôm chặt lấy cô để sưởi ấm.
Thế nhưng hành động này lại bị Sở Thu Hy ngọt ngào cự tuyệt: • Được rồi mà Tiểu Bạch, anh mau bắt xe đi về nhà trước đi nhé.
• Giờ em còn có hẹn với người ta để bàn chuyện làm ăn nữa rồi.
Hạ Tiểu Bạch trong lòng thực sự là mười phần không tình nguyện, mười phần không vui khi phải để cho vợ mình ban đêm ban hôm còn phải ra ngoài uống rượu, ăn uống tiếp khách xã giao như thế này một mình.
Đã vậy, nghe đâu cái gã đối tác bên kia lại còn là một tên công tử thế gia nước ngoài ngập ngụa tiền nữa chứ...
Ai mà biết được cái đám công tử bột, râu ngô đó có kiềm chế nổi lòng tham mà giở trò táy máy tay chân, động tay động chân với vợ cậu hay không, dù sao thì Thu Hy vợ cậu lại còn thuộc diện quốc sắc thiên hương, xinh đẹp mơn mởn đến nhường kia cơ mà.
Hạ Tiểu Bạch suy nghĩ một lát liền mở lời đề nghị: • Hay là... anh cũng đi cùng em đến đó xem thử tình hình thế nào nhé?
Sở Thu Hy đưa đôi mắt đẹp nhìn Hạ Tiểu Bạch cười khổ: • Đi bàn chuyện làm ăn thì có cái gì hay ho mà xem cơ chứ.
• Mấy cái điều khoản cốt lõi, tiến độ hợp tác thì cơ bản đôi bên đã bàn bạc ổn thỏa hết từ trước rồi.
• Buổi tối ngày hôm nay thực chất chỉ là một bữa cơm thân mật, uống vài ly rượu xã giao để thắt chặt tình cảm thôi mà.
• Sau đó ký xoành xoạch vào bản hợp đồng là xong xuôi mọi chuyện rồi.
Hạ Tiểu Bạch lại nói: • Nếu mọi chuyện thực sự đơn giản như cái lời em vừa mới nói.
• Thế thì tại sao anh lại nhìn thấy trong ánh mắt của em vẫn còn phảng phất một nỗi lo âu, phiền muộn thế kia?
• Xem ra cái gã đối tác bên kia cũng không phải là cái loại người dễ dàng đặt bút ký hợp đồng như vậy đâu đúng không.
Bờ môi gợi cảm của Sở Thu Hy cũng chỉ biết khẽ thở dài ra một hơi đầy bất lực: • Thì cũng chỉ có thể nói là do còn thiếu chút chuyện "nhân tình thế thái", bôi trơn quan hệ thôi mà.
Hạ Tiểu Bạch liền hì hì cười lớn: • Cái chuyện nhân tình thế thái, đối nhân xử thế đó hả, cái này anh hiểu, anh rành sáu câu luôn nhé!
• Cứ dắt anh đi cùng đi mà! - Cậu vừa nói vừa vòng tay ôm lấy cánh tay trắng muốt của Sở Thu Hy mà ra sức lắc lắc làm nũng.
Sở Thu Hy đưa đôi mắt đẹp lườm cậu một cái sắc lẹm, nhưng trên mặt lại tràn ngập vẻ nuông chiều, cưng nựng: • Thôi đi ông tướng ạ, cứ cái tửu lượng của anh thì lát nữa vào bàn nhậu uống được hai ly là say bí tỉ, cắm đầu xuống đất ngay lập tức, đến lúc đó bị người ta "nhặt xác" đem đi lúc nào cũng chẳng hay biết gì đâu ấy chứ.
• Chốn thương trường hiểm ác lắm, anh cứ việc ngoan ngoãn đi về nhà tắm rửa sạch bách, thơm tho rồi đắp chăn nằm chờ em đi làm về là được rồi.
Sở Thu Hy thái độ vô cùng kiên định, tuyệt đối sẽ không bao giờ có chuyện dắt theo Hạ Tiểu Bạch đi cùng.
Cái kế hoạch tác chiến lâu dài của cô chính là phải nuôi dưỡng, chiều chuộng Hạ Tiểu Bạch thành một nàng phế sài tiểu tiên tử suốt ngày chỉ biết ăn, biết ngủ, biết chơi bời hưởng lạc đến mức ngơ ngơ ngác ngác "a ba a ba" mới thôi. Có như vậy thì cậu mới có thể ngoan ngoãn, xinh đẹp mỹ miều mà nằm dưới thân cho cô muốn ngủ lúc nào thì ngủ chứ.
Hạ Tiểu Bạch thấy vậy thì cũng không thèm đứng đó kì kèo, tranh chấp làm gì nữa, bởi vì trong đầu cậu lúc này đã lập tức vạch ra một cái kế hoạch khác: cậu sẽ chơi trò lén lút, âm thầm bám đuôi theo sau.
Bảo cậu trơ mắt nhìn người phụ nữ của mình một mình đi vào hang cọp tiếp khách xã giao, cậu làm sao có thể yên tâm cho được.
Nếu như cái thằng ranh con đối tác nước ngoài kia mà dám cả gan giở trò đồi bại, động tay động chân bậy bạ, cậu thề là sẽ không ngần ngại mà tung một cước đá bay màu, đá nổ tung hai hòn ngọc hành của nó ra ngay lập tức.
Người phụ nữ của Hạ Tiểu Bạch cậu mà cũng có kẻ dám cả gan tơ tưởng, đụng vào hay sao! (・'ヘ´・;)ゞ Hạ Tiểu Bạch đứng nhìn Sở Thu Hy vẫy một chiếc xe taxi rời đi, cậu liền nhanh chóng vẫy một chiếc xe DiDi (grab) khác ở bên đường rồi ra lệnh cho tài xế nhanh chóng bám đuôi theo sau.
Thông qua cuộc trò chuyện ngắn ngủi lúc nãy, Hạ Tiểu Bạch đã sớm dò hỏi và nắm thóp được cái địa điểm diễn ra buổi tiệc làm ăn của Sở Thu Hy rồi.
Di chuyển được một lát, chiếc xe liền giảm tốc độ rồi dừng bánh ngay trước thềm của một nhà hàng Tây vô cùng sang trọng, xa hoa và cao cấp bậc nhất thành phố.
Hạ Tiểu Bạch định bụng sẽ hùng hổ xăm xăm bước thẳng vào bên trong nhà hàng ngay lập tức.
Thế nhưng ngặt nỗi cái con hệ thống chó chết kia lại cứ liên tục phát ra âm thanh thông báo vang lên bên tai, điên cuồng thúc giục cậu phải mau chóng khôi phục lại cái diện mạo, trang phục nguyên bản của thân phận nữ nhi ngay.
Dù sao thì cái việc hệ thống đặc cách, cho phép cậu diện trang phục trung tính dạo trước chẳng qua cũng chỉ là để tạo điều kiện thuận lợi, giúp cậu đi diện kiến ông bố vợ hờ Sở Vân Chính mà thôi...
Chẳng mấy chốc sau...
Ở ngay bên lề đường, liền xuất hiện một bóng dáng của một tuyệt thế mỹ nhân vô cùng thướt tha, kiều diễm đứng sừng sững ở đó.
Mái tóc nàng đen tuyền như làn suối lụa mềm mại, đôi lông mày thanh tú tựa vầng trăng khuyết, bờ môi đỏ mọng như son cùng hàm răng trắng muốt như ngọc.
Một làn gió nhẹ khẽ lướt qua làm tung bay những lọn tóc dài của nàng, kết hợp cùng với làn da trắng mịn màng như tuyết, không một tì vết, lại càng làm tăng thêm cái vẻ đẹp thoát tục, không nhuốm chút bụi trần của bậc trích tiên hạ phàm.
Đám người đi đường xung quanh đi ngang qua đây chứng kiến cái cảnh tượng này thì ai nấy đều không tự chủ được mà nhao nhao ngoái đầu lại nhìn, trên mặt hiện rõ vẻ kinh ngạc, sững sờ đến tột độ.
• Trời đất ơi, cô gái kia xinh đẹp quá đi mất, không đúng, phải gọi là tiên nữ giáng trần mới đúng chứ!
• Cô ấy là ngôi sao nổi tiếng nào mới nổi à? Hay là một đại hot girl mạng xã hội nào thế nhỉ?
Có lẽ là bởi vì cái dung nhan của cậu lúc này quá mức xinh đẹp, vóc dáng quá đỗi hoàn hảo chuẩn chỉnh, năm giác quan trên gương mặt thì lại tinh tế đến độ cực hạn.
Toàn thân cậu lúc này tự động toát ra một loại khí chất vô cùng cao quý, kiêu sa.
Khiến cho trong một khoảng thời gian ngắn, đám đàn ông xung quanh dù thèm rỏ dãi ra nhưng cũng chẳng có lấy một ai có đủ can đảm để tiến lên phía trước bắt chuyện, làm quen, tạo cho người ta một cái cảm giác tôn nghiêm, xa cách không thể nhìn trực diện.
Hạ Tiểu Bạch đối với những cái ánh mắt thèm khát, dòm ngó này của đám người xung quanh thì từ lâu đã nhìn đến mức quen mắt, chẳng buồn để tâm đến làm gì nữa, trên khuôn mặt thanh nhã, tuyệt trần của cậu vẫn giữ nguyên một nụ cười mỉm vô cùng ngọt ngào và thanh thuần.
Cái điều quan trọng nhất đối với cậu vào lúc này chính là phải đi tìm vợ yêu Sở Thu Hy.
Chú chó con Sở Vân Chính trước khi đi lúc nãy đã trịnh trọng giao phó, dặn dò cậu là nhất định phải ra sức chăm sóc, bảo vệ Thu Hy cho thật tốt cơ mà.
Nếu như để cho người ta dùng rượu ép buộc, chuốc cho say bí tỉ thì cái hậu quả xảy ra sau đó sẽ cực kỳ là nghiêm trọng và khôn lường.
Cậu liền nhẹ nhàng nhấc những bước chân uyển chuyển, thướt tha đi tới trước cổng chính của nhà hàng Tây cao cấp.
Thế nhưng ngay khi cậu vừa mới có ý định bước chân vào bên trong, thì đã bị một cô nàng nhân viên tiếp tân với chiếc quần tất đen cùng đôi giày cao gót thanh lịch giơ tay chặn đường lại.
Cô nàng tiếp tân kia nhìn vào khuôn mặt đẹp đến mức nghiêng nước nghiêng thành của Hạ Tiểu Bạch thì trong ánh mắt cũng không giấu nổi một vẻ vô cùng kinh ngạc và ngưỡng mộ.
Cô nàng nhìn Hạ Tiểu Bạch với một ánh mắt tràn ngập vẻ áy náy, lên tiếng giải thích: • Thực xin lỗi vị tiểu thư này, nhà hàng chúng tôi ở đây áp dụng chế độ phục vụ theo thẻ hội viên cao cấp ạ, xin hỏi cô có thẻ hội viên của nhà hàng chưa ạ?
Hạ Tiểu Bạch thực sự không thể ngờ nổi cái nhà hàng Tây rách việc này lại còn đòi hỏi phải có thẻ hội viên thì mới cho bước chân vào cửa nữa chứ.
Đúng là cái địa bàn hưởng lạc của đám người giàu có, lắm tiền nhiều của lúc nào cũng thích bày vẽ ra đủ thứ chuyện phiền phức mà.
Cậu đưa ngón tay thon thả khẽ vén vài lọn tóc mây lòa xòa trước trán, nở một nụ cười vô cùng ngọt ngào, ôn nhu và lịch sự đáp lời: • Thật ngại quá, tôi ngày hôm nay là do có hẹn đột xuất với một người bạn ở bên trong.
• Bản thân tôi hiện tại thực sự là không có thẻ hội viên của nhà hàng rồi.
Cô nàng nhân viên tiếp tân nghe vậy thì trong lòng liền có chút do dự và phân vân.
Nhìn vào cái dung nhan xinh đẹp đến mức xuất chúng, lộng lẫy kiêu sa của cô gái trước mặt, trông cô ấy hoàn toàn không giống với cái loại người lừa đảo, lẻn vào đây làm bậy chút nào.
Với một đại mỹ nữ cấp bậc thần tiên như thế này... Việc được một vị đại gia lắm tiền nhiều của nào đó hẹn hò đến đây dùng bữa thiết nghĩ cũng là một chuyện vô cùng bình thường và hợp lý mà thôi.
Bản thân cô nàng tiếp tân cũng không dám đắc tội với cái đám người có tiền ngoài kia, dù sao thì những người có thể đặt chân đến cái nhà hàng này để tiêu tiền nếu không phải là quan chức quyền quý thì cũng là đại gia giàu nứt đố đổ vách.
Một bữa ăn ở cái nơi xa hoa này tiêu tốn lên tới vài mươi vạn tệ cũng là chuyện hết sức bình thường như cân đường hộp sữa.
Hạ Tiểu Bạch liền bày ra một vẻ mặt vô cùng hối lỗi, trong đôi mắt đẹp long lanh phảng phất một chút vẻ khẩn khoản, cầu xin, cái dung nhan thanh thuần tuyệt mỹ của cậu lúc này thực sự là khiến cho bất kỳ ai nhìn vào cũng không nỡ lòng nào buông lời từ chối cho được: • Thực sự là vô cùng xin lỗi cô, tôi quả thực là có hẹn với một người bạn cực kỳ quan trọng ở bên trong, cô có thể linh động cho phép tôi bước vào trong một chút được không ạ?
Cô nàng nhân viên tiếp tân cuối cùng cũng chỉ biết thỏa hiệp trước cái sắc đẹp của cậu mà gật đầu đồng ý: • Dạ được rồi, mời tiểu thư vào trong ạ.
Hạ Tiểu Bạch cũng không thể ngờ tới cô nàng này lại có thể dễ dàng cho mình bước vào trong một cách thuận lợi như vậy, trông cô ta chẳng giống như đang đề phòng cậu là kẻ lừa đảo chút nào cả.
Đúng là cái thời đại ngày nay, cái xã hội này chung quy lại vẫn là cái thời đại nhìn mặt mà sống, có nhan sắc là có tất cả mà.
Cậu rảo bước đi vào bên trong, ngắm nhìn cái phong cách trang trí nội thất của nhà hàng này mà trong lòng không khỏi cảm thán, khắp nơi nơi đều bốc lên một cái mùi nồng nặc của tiền tài và danh vọng.
Những chiếc đèn chùm bằng pha lê lộng lẫy treo trên trần nhà tỏa ra những ánh hào quang dịu nhẹ, khiến cho toàn bộ không gian của nhà hàng hiện lên một vẻ vô cùng thanh lịch, quý phái và yên tĩnh.
Phần sàn nhà đều được trải bằng những tấm thảm lông vô cùng đắt đỏ và tinh tế, trên các bức tường xung quanh thì treo kín những bức tranh sơn dầu cổ điển đầy tính nghệ thuật.
Bầu không khí xung quanh còn phảng phất một mùi hương hoa hồng vô cùng thanh mát và dễ chịu.
Đây hoàn toàn không phải là cái thứ mùi hương nhân tạo của nước hóa học, mà chính là mùi hương tự nhiên do những đóa hoa hồng tươi được bài trí khắp nơi tỏa ra.
Ở bên trong cái nhà hàng này hoàn toàn không thiết kế khu vực sảnh ăn uống tập trung, mà tất cả đều được phân chia ra thành từng căn phòng bao (phòng VIP) riêng tư biệt lập.
Hạ Tiểu Bạch bước đi bên trong mà trông chẳng khác nào một con ruồi mất đầu, một chú mù đi đêm cả, bởi vì căn bản là cậu đâu có biết rõ Sở Thu Hy hiện tại đang ở bên trong cái phòng bao nào đâu cơ chứ.
Thế nhưng bản thân cậu hiện tại dù sao thì cũng đã được tính là một kẻ có tiền, có chỗ dựa vững chắc rồi, trong người có tiền thì gan tự khắc sẽ lớn, thế nên trong lòng cậu hoàn toàn không có một chút gì gọi là hoảng loạn hay sợ hãi cả.
Chứ nếu cái chuyện này mà đặt vào cái khoảng thời gian nghèo kiết xác trước đây của cậu... Mà dắt cậu bước chân vào một cái địa bàn xa xỉ như thế này á.
Thì e là có đem bán cả cái tấm thân gầy này của cậu đi thì chắc cũng chẳng đủ tiền để mà thanh toán cho một góc của hóa đơn bữa ăn đâu nhé.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn