Chương 284: Đông Phương gia
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~27 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch mở bản đồ dẫn đường trên điện thoại, nhấn ga con xe Porsche 911 lao vút đi, trên suốt dọc đường tạo nên một đường phong cảnh vô cùng mướt mắt.
Phía trước có một nút giao đèn xanh đèn đỏ, Hạ Tiểu Bạch cũng từ từ đạp phanh dừng lại. Đôi tay ngọc ngà đặt trên vô lăng, trong lòng thầm cảm thán đúng là xe thể thao có khác, dù chỉ là dòng nhập môn thôi mà cảm giác lái đã mượt mà, sướng tay thế này rồi. Nếu ngày nào cũng được con xe này đi học thì bảo đảm là bao ngầu, bao lóa mắt, khiến cho đám đàn em khóa dưới cứ phải gọi là gào thét rầm trời, còn ba cái thằng phòng ký túc xá như Triệu Trình thì chỉ có nước nhìn theo mà nhỏ dãi vì thèm thuồng.
Hạ Tiểu Bạch ngắm nhìn khung cảnh đêm phồn hoa rực rỡ của Yến Kinh, làn gió đêm mơn mởn thổi qua khuôn mặt tiên tử của cô. Ngón tay thanh mảnh khẽ vuốt lại mấy lọn tóc dài bị gió thổi hơi rối, cô ngước mắt nhìn lên vầng trăng sáng vằng vặc treo cao trên bầu trời. Bất giác, cô bỗng thấy hơi thẫn thờ. Nghĩ lại những chuyện xảy ra trong suốt nửa năm qua, cô vẫn thấy nó ảo ma đại lục và huyền huyễn vãi chưởng.
Tự dưng từ một thằng đực rựa biến thành con gái, rồi được hoa khôi học đường tỏ tình đòi bao nuôi, giờ lại còn nhảy vọt thành đại phú bà ngậm thìa vàng nữa chứ.
"Trường học chắc cũng đã khai giảng được một tuần rồi, mọi người chắc cũng quay lại trường hết rồi nhỉ." Hạ Tiểu Bạch tự lẩm bẩm một mình.
Thực ra ông nội cũng đã tính toán và sắp xếp sẵn đường lui cho cô rồi, ông muốn cô định cư lâu dài ở Yến Kinh, sau đó chuyển vào một học viện quý tộc tư thục để học ngành quản lý tài chính, rồi học tiếp lên MBA để chuẩn bị cho việc tiếp quản sản nghiệp của gia tộc sau này. Thế nên Hạ Tiểu Bạch quyết định sau khi quay lại trường cũ sẽ cố gắng cày cuốc, hoàn thành nốt tất cả các tín chỉ môn học càng sớm càng tốt để lấy bằng tốt nghiệp đại học trước thời hạn, còn chuyện sau đó thì tính tiếp.
Nhìn đèn tín hiệu sắp chuyển sang màu xanh, Hạ Tiểu Bạch đang định chuẩn bị nhấn ga khởi động xe. Thì bất thình lình, có mấy chiếc siêu xe một trái một phải lao lên kẹp chặt lấy con xe của cô ở giữa. Từ trong con xe siêu cấp bên phải còn truyền ra những âm thanh rên rỉ, ám muội "không thể miêu tả". Là một tay lái "già đời" trong làng lướt web (lão tư cơ), Hạ Tiểu Bạch chỉ cần nghe qua là hiểu ngay cái mô-tê gì đang xảy ra bên trong.
Xe còn chưa kịp lăn bánh. Gã công tử bột trong chiếc siêu xe bên cạnh đã đưa mắt liếc nhìn sang phía chiếc Porsche của Hạ Tiểu Bạch với vẻ mặt vô cùng khinh khỉnh. Ở cái nơi mà xe sang chạy đầy đường như rác ở Yến Kinh này, thì một con Porsche 911 thực sự có chút "phèn" và không đủ đẳng cấp.
Thế nhưng, khi gã công tử nhìn rõ mồn một góc nghiêng thần thánh của Hạ Tiểu Bạch, với làn da trắng muốt như tuyết cùng khuôn mặt hoàn mỹ đến mức cực hạn. Chiếc mũi dọc dừa thanh tú toát lên một vẻ thánh khiết tự nhiên, bờ môi mọng đỏ hồng như quả anh đào rực rỡ, nhìn chẳng khác nào tiên nữ hạ phàm.
Gã công tử bột giật nảy mình, thốt lên kinh hãi:
"Vãi... Tiên nữ kìa..."
Cô nàng nóng bỏng ngực mông đầy đủ đang ngồi trong xe liền nũng nịu, dỗi hờn:
"Tiên nữ cái gì mà tiên nữ?"
Gã công tử thẳng tay đẩy phắt cô nàng nóng bỏng kia ra một bên, rồi quay sang phía Hạ Tiểu Bạch, vuốt tóc tạo dáng, trưng ra một bộ mặt mà gã tự cho là đẹp trai, sát gái vô đối. Hạ Tiểu Bạch nhìn mà trong lòng dâng lên một ngọn lửa khinh bỉ tột cùng.
Hạ Tiểu Bạch vừa định đạp ga phóng đi thì một bàn tay của đối phương đã nhanh nhảu bám lấy thành cửa sổ xe của cô.
"Em gái tiểu tiên nữ ơi, cho anh xin cái phương thức liên lạc để tụi mình kết bạn làm quen cái coi?"
Đôi mắt đẹp của Hạ Tiểu Bạch đến một cái liếc mắt cũng lười bố thí cho cái loại rác rưởi này, nhìn mặt cứ như quả dưa chuột vẹo, cô chẳng buồn tốn thời gian tấu hài với gã. Đang tính đánh tay lái sang bên trái để chuồn, thì chiếc siêu xe bên trái cũng đã nhích lên chặn đường của cô. Gã công tử trên chiếc xe đó cũng trưng ra bộ mặt dê xồm, nhìn cô chằm chằm:
"Em gái nhìn mặt lạ hoắc nhỉ? Chắc không phải người bản địa Yến Kinh rồi đúng không?"
"Mấy anh đây đều là thiếu gia thế gia chính gốc, sinh ra và lớn lên ở mảnh đất Yến Kinh này đấy nhé."
"Nếu em chịu ngoan ngoãn đi theo mấy anh, sau này ở cái đất Yến Kinh này em muốn đi mây về gió kiểu gì cũng được hết."
Hạ Tiểu Bạch đưa tay đỡ trán cạn lời, không ngờ ngoài đời thực lại cũng có cái loại phú nhị đại não tàn, ảo tưởng sức mạnh giống hệt như trong mấy bộ truyện vả mặt rẻ tiền vậy. Đây không phải là tự dâng cái bản mặt chó ra để cho cô vả bốp bốp vào hay sao? Đám thiếu gia đỉnh cấp thuộc các hào môn ở Yến Kinh còn đang phải khúm núm trước cô, thế mà mấy cái thằng ất ơ này gặp cô lại dám buông lời suồng sã, trêu ghẹo.
Chỉ có thể giải thích là cái tầm của bọn này còn chưa đủ đẳng cấp để chạm tới tầng lớp thượng lưu thực sự mà thôi.
Cô liền đạp lút ga, lạng lách một phát rồi phóng thẳng về hướng nhà Đông Phương Thanh Thanh. Mấy gã công tử bột thấy thế cũng định rú ga phóng siêu xe đuổi theo. Nhưng thật vừa vặn, một chiếc xe tải lớn từ đâu trờ tới, chắn ngang đường làm cả lũ chịu chết đứng hình tại chỗ.
Hạ Tiểu Bạch liếc nhìn qua gương chiếu hậu, cái tình tiết cắt đuôi kẻ bám đuôi kịch tính vốn chỉ xuất hiện trên phim ảnh này khiến cô vô cùng phấn khích, liền thò tay ra ngoài cửa sổ, tặng cho mấy gã phía sau một chiếc ngón giữa đầy thân ái. Mấy gã công tử bột nhìn thấy thế thì tức nổ đom đóm mắt, chửi thề om sòm:
"Mẹ kiếp, cái con oét này, lần sau mà để ông đây bắt gặp thì cứ xác định là biết tay ông."
"U là trời, vừa nãy mới nhìn có cái góc nghiêng thôi mà đã mướt mườn mượt rồi, em này mà được húp một cái thì bảo đảm là phê tận óc luôn."
Hạ Tiểu Bạch lái xe đến Đông Phương gia. Nhà họ Đông Phương cũng giống như nhà họ Hạ, về cơ bản là một cái trang viên khổng lồ rộng thênh thang, sau khi đi qua cổng chính thì bên trong là cả một quần thể biệt thự nguy nga tráng lệ.
Trong lúc cô còn đang lóng ngóng chưa biết phải đỗ xe ở vị trí nào, thì từ đằng xa đã có một vóc dáng nhỏ nhắn đang lon ton chạy lại gần. Chẳng cần phải nhìn mặt làm gì cho mệt. Chỉ cần nhìn vào "cặp bưởi diễn" khủng bố đang nảy tưng tưng theo từng bước chạy kia là cô thừa biết đối phương chính là Đông Phương Ly Ly rồi.
"Chị Tiểu Bạch ơi, chị Thanh Thanh bảo em ra đây đón chị nè."
Dưới sự dẫn đường của Đông Phương Ly Ly, Hạ Tiểu Bạch nhanh chóng đi tới một khu sân vườn nhỏ nhắn, yên tĩnh. Từ bên trong đã vọng ra tiếng đàn cổ tranh vô cùng du dương, êm tai. Đi qua một lối đi nhỏ trồng đầy hoa nhài, mùi hương hoa nhài thanh khiết thoang thoảng bay trong gió ngửi vô cùng dễ chịu.
Bước chân vào trong sân nhỏ. Hạ Tiểu Bạch liền bắt gặp cảnh tượng Đông Phương Thanh Thanh đang ôm lấy Nhậm Sơ Tuyết từ phía sau, tay bắt tay, uốn nắn từng ngón tay để dạy cô nàng gảy đàn cổ tranh. Hai mỹ nữ cứ thế má kề má, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ đầy mê hoặc, khung cảnh trông mỹ miều và sến sẩm vô cùng.
Sự xuất hiện của Hạ Tiểu Bạch ngay lập tức thu hút sự chú ý của hai cô nàng. Đông Phương Thanh Thanh buông Nhậm Sơ Tuyết ra, hớn hở bước lên nghênh đón.
"Bạch nữ thần của tụi mình đến muộn nhé, theo luật là phải tự phạt một ly đấy nha."
Bàn tay ngọc ngà của cô nàng rót một chén rượu trắng nhỏ, đưa đến tận trước mặt Hạ Tiểu Bạch. Hạ Tiểu Bạch ở cự ly gần nhìn ngắm Đông Phương Thanh Thanh, bộ váy mỏng manh trên người cô nàng tôn trọn vẹn thân hình đồng hồ cát lồi lõm quyến rũ, làn da trắng nõn nà ẩn hiện mờ ảo sau lớp vải mỏng. Khoan đã, cái bà cô này hình như... không mặc đồ bảo hộ bên trong à?
Hạ Tiểu Bạch có chút đứng ngồi không yên đón lấy chén rượu, Đông Phương Thanh Thanh còn cố tình hay vô ý dùng đầu ngón tay khẽ gãi gãi vào mu bàn tay cô một cái đầy ẩn ý.
"Rượu này ngon lắm á, mau uống thử đi." Giọng nói của cô nàng thậm chí còn mang theo vài phần nũng nịu, lẳng lơ.
Một chén rượu nhỏ thế này thì đối với tửu lượng của cô vẫn là muỗi, cô liền mím bờ môi mọng, một hơi uống cạn sạch. Cũng may là loại rượu này không hề nồng nặc hay cay xè như cô tưởng, ngược lại còn có vị ngọt lịm, thanh mát, hậu vị đọng lại rất thơm. Nói thẳng ra là khá ngon và dễ uống.
Đông Phương Thanh Thanh chớp chớp hàng mi dài hỏi:
"Rượu của tôi thế nào, đỉnh không?"
Hạ Tiểu Bạch mỉm cười nhẹ nhàng:
"Tôi không rành về món nếm rượu này lắm, tửu lượng lại cực kỳ kém, chỉ thấy vị của nó rất ngon, rất dễ uống thôi."
Bàn tay mềm mại của Đông Phương Thanh Thanh nắm lấy tay Hạ Tiểu Bạch kéo cô ngồi xuống một bên ghế:
"Đây là rượu ngọt do chính tay tôi tự ủ đấy, nồng độ cồn thấp tịt hà, người không biết uống rượu cũng có thể làm liền tù tì vài chén không lo say đâu."
Nhậm Sơ Tuyết cũng thướt tha đi tới, ghé sát mặt vào cọ cọ nhẹ vào má Hạ Tiểu Bạch một cái, một luồng hương thơm thiếu nữ ngào ngạt lập tức ập thẳng vào mũi cô. Mặc dù trong lòng Hạ Tiểu Bạch đang vô cùng sướng rơn và hưởng thụ, nhưng ngoài biểu cảm cô vẫn có chút không quen cho lắm.
Nhậm Sơ Tuyết tinh nghịch trêu chọc một câu:
"Đừng quên là tụi mình vẫn còn hôn ước trên danh nghĩa đấy nhé, vợ chồng ôm ấp cọ má nhau một tí không được hả?"
Hạ Tiểu Bạch khẽ lắc đầu, nụ cười của cô lúc này tựa như đóa hoa sen trắng lay động trên đỉnh núi băng thanh ngọc khiết:
"Chỉ cần là mỹ nữ xinh đẹp thì em muốn cọ kiểu gì chị cũng chiều hết á."
Đông Phương Thanh Thanh cũng ngồi xuống bên cạnh hai người. Đôi mắt đẹp tràn đầy tình ý nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đẹp như tiên tử của Hạ Tiểu Bạch, khẽ liếm bờ môi đỏ quyến rũ rồi hỏi:
"Tiểu Bạch tiểu thư, chị vẫn chưa khai báo thành thực là tại sao lại đến muộn đâu nhé?"
"Nếu lý do không chính đáng và không làm tôi thỏa mãn, là sẽ phải nhận hình phạt đấy nha~" Lời này vừa thốt ra, khuôn mặt nhỏ nhắn của Đông Phương Ly Ly đứng cạnh lập tức đỏ bừng lên như gấc chín. Những "hình phạt" của chị Thanh Thanh luôn khiến cô nàng vừa đau khổ lại vừa sung sướng tột cùng.
Hạ Tiểu Bạch bất lực thở dài một tiếng:
"Trên đường đến đây xui xẻo gặp phải mấy gã công tử bột lái siêu xe, bị tụi nó ép xe giở trò trêu ghẹo, sàm sỡ."
"Cũng may là đúng lúc có một chiếc xe tải lớn chạy tới chặn tụi nó lại."
"Nếu không thì tôi cũng chẳng biết làm sao để cắt đuôi tụi nó nữa."
Đông Phương Thanh Thanh nghe vậy thì thoáng chút kinh ngạc.
"Ở cái đất Yến Kinh này mà lại có loại công tử bột chán sống, dám cả gan trêu ghẹo Bạch nữ thần của tụi mình cơ à, đúng là gan hùm mật gấu mờ."
"Chị có nhớ mặt mũi hay biển số xe của tụi nó không, để tôi gọi điện bảo Đông Phương Hàn lùng sục tìm bằng được lũ đó ra rồi tẩn cho một trận ra trò."
Hạ Tiểu Bạch lắc lắc đầu:
"Thôi bỏ đi, cũng chẳng cần thiết phải làm rùm beng lên làm gì."
Đông Phương Thanh Thanh chẹp miệng cảm thán:
"Bạch nữ thần đúng là hiền lành, lương thiện quá đi mờ."
"Cái lũ ranh con coi trời bằng vung như thế là phải dạy cho tụi nó một bài học nhớ đời mới được, nếu không sau này không biết còn bao nhiêu đứa con gái nhà lành bị tụi nó làm hại nữa."
Nhậm Sơ Tuyết cũng gật gật đầu tán thành với quan điểm đó.
Cùng lúc này, tại một khu vực khác trong trang viên, mấy tên hậu bối của nhà họ Đông Phương đang kích động đến mức phát điên phát cuồng lên được. Bởi vì tụi nó vừa hóng hớt được tin sốt dẻo là Hạ Tiểu Bạch đang tới nhà mình làm khách. Mấy anh em suýt chút nữa là lao vào tẩn nhau vỡ đầu sứt trán chỉ để tranh giành một suất được diện kiến dung nhan của Hạ Tiểu Bạch.
Đông Phương Hàn nhìn mấy đứa em trai, lên giọng dạy đời:
"Dù sao đi chăng nữa thì anh cũng là anh trưởng trong nhà."
"Tục ngữ có câu 'quyền huynh thế phụ', các chú làm em thì phải biết nhường nhịn, kính trọng người làm cha làm anh này chứ!"
Đông Phương Hoa liền bật lại:
"Cha cái con khỉ mốc, thời đại văn minh thế kỷ 21 rồi ông anh ơi. Riêng về Bạch nữ thần thì thằng em này quyết không nhường bước đâu nhé!"
Mấy anh em cứ thế lời qua tiếng lại rồi lao vào đấm đá nhau túi bụi, tạo nên một bãi chiến trường vô cùng hỗn loạn tại chỗ.
( ̄ε(# ̄)☆╰╮o( ̄皿 ̄///) o(# ̄ ̄)==O)) ̄0 ̄) (╬ ̄皿 ̄)=○#( ̄#)3 ̄)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn