Chương 302: Triệu Trình thích nổ
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~22 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Triệu Trình không nhịn được ngáp dài một cái, nhìn đám người xung quanh cứ gặng hỏi dồn dập, hắn cũng thấy cạn lời.
Hắng giọng một cái.
Mặc dù trong lòng hắn thực sự không ngại dắt Hạ Tiểu Bạch vào khách sạn chút nào, rồi hai đứa làm vài chuyện mà người trưởng thành nên làm. Thế nhưng ngặt nỗi Hạ Tiểu Bạch lại là một cô nàng bách hợp, căn bản chẳng hề thích con trai. Mấy cái tình tiết trong truyện tiểu thuyết kiểu như phát hiện thằng bạn chí cốt là con gái rồi hai đứa yêu nhau, hầu hết đều là ánh trăng lừa dối cả thôi.
Lớp trưởng Đào Na Na dùng bàn tay nhỏ nhắn đẩy đẩy vai Triệu Trình: • Nhìn cái bộ dạng này của ông là tôi biết chắc chắn ông bị nữ thần Bạch đá văng miếng rồi. Tôi chớ có tin cái nàng đáng yêu như Hiểu Bạch lại thèm vừa mắt một gã có máu dê xồm như ông đâu nhé.
Triệu Trình có chút hậm hực lườm Đào Na Na: • Bản soái ca đây ngời ngời phong độ, thế mà bà dám bảo tôi có máu dê xồm á? Lớp trưởng đại nhân ơi là lớp trưởng đại nhân, bà đúng là không biết thưởng thức cái đẹp gì cả.
Chu Thanh bĩu môi đầy khinh bỉ: • Thôi bớt nổ đi ông ơi, cỡ ông á? Thế tóm lại tối qua hai người ăn cơm xong rồi đi đâu, làm gì?
Triệu Trình cười hắc hắc đầy bí hiểm: • Tụi ông tự đi mà đoán nhé. Cái cảm giác được mỹ nhân dịu dàng e ấp trong lòng đúng là phê chữ ê kéo dài luôn á.
Phùng béo nghe đến đây thì hai mắt đã sáng rực lên, nước dãi bắt đầu chực chờ chảy ra "ừng ực": • Triệu Trình, ông... ông không phải là đã thật sự hốt được nữ thần Bạch rồi đấy chứ?
Triệu Trình làm bộ dạng vô cùng đắc ý: • Bây giờ tôi đang khát nước quá, có cái gì uống cho mát họng thì tôi mới kể tiếp được.
Chu Thanh nhìn cái bộ dạng vênh váo của cái thằng này, chỉ muốn lao vào tẩn cho hắn một trận. Hắn không tin một vị tiên nữ nhỏ nhắn xinh đẹp thoát tục như vậy lại là người tùy tiện đến thế. Mà kể cả cô ấy có muốn đi chăng nữa, thì người được chọn cũng phải là một thiếu gia giàu có đẹp trai như hắn mới đúng chứ.
Nhưng nhìn thấy Triệu Trình cứ nói lấp lửng nửa vời, Chu Thanh lại không kìm được tò mò muốn nghe tiếp. Hắn liền quăng chai sữa lắc còn chưa bóc tem sang cho Triệu Trình: • Mau nói đi! (ꐦ°᷄д°᷅) Triệu Trình đón lấy chai sữa lắc trong tay Chu Thanh, vô cùng hài lòng gật gật đầu: • Tôi nói cho các ông biết nhé. Cảm giác khi chạm vào bàn tay nhỏ nhắn của tiên nữ nhỏ đúng là đỉnh của chóp luôn. Chưa kể cái độ nuột nà của đôi chân dài miên man ấy nữa, ôi thôi rồi, đúng là tuyệt mỹ vô cùng.
Cái cảm giác mà cô ấy mang lại cho tôi, đến tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ như in đây này.
Đào Na Na trợn tròn đôi mắt to tròn: • Chẳng lẽ ông... ông đã thật sự sờ qua rồi á?
Triệu Trình khẽ ngẩng cao đầu: • Không chỉ sờ bằng tay đâu, tôi còn dùng cả khuôn mặt của mình để tự thân trải nghiệm nữa cơ.
Ngay khi Triệu Trình còn đang thao thao bất tuyệt nổ banh xác pháo, Hạ Tiểu Bạch cũng vừa vặn bước chân vào lớp học.
Cậu vừa mới ngồi xuống vị trí của mình, Đào Na Na đã lập tức sấn lại gần, ríu rít: • Hiểu Bạch ơi, tối qua cậu... cậu với Triệu Trình thật sự đã... chỉnh nhau rồi á? - Vừa nói, cô nàng vừa dùng ngón tay trỏ chọc chọc vào kẽ nắm đấm của tay kia để ẩn ý.
Hạ Tiểu Bạch đầy dấu chấm hỏi???? Cậu ngơ ngác quay sang nhìn Triệu Trình.
Triệu Trình thấy vậy liền cuống cuồng quay ngoắt mặt ra phía cửa sổ, giả vờ huýt sáo vu vơ.
Hạ Tiểu Bạch dùng ngực để suy nghĩ cũng biết ngay cái tên này lại lấy cậu ra để làm bàn đạp nổ với thiên hạ rồi, chuyện này có phải lần một lần hai đâu. Trước đây mỗi lần hắn rủ được em gái nào đi chơi, lúc về cũng đều vỗ ngực bảo đã "thành công lên lầu", làm cậu hồi đó nghe xong cũng thấy ngứa ngáy hết cả chân tay.
Bàn tay ngọc ngà của Hạ Tiểu Bạch bất giác vỗ lên trán, cậu bất lực lên tiếng: • Tớ với cậu ta chỉ đơn thuần là ăn một bữa cơm thôi, các cậu đừng có nghĩ xiên nghĩ xẹo đi đâu nhé.
Đào Na Na nhìn Triệu Trình bằng ánh mắt đầy hoài nghi: • Nhưng mà tên Triệu Trình kia bảo là ông ấy đã sờ qua tay với chân của cậu rồi, còn khen cảm giác nuột nà đỉnh chóp lắm cơ mà.
Vừa nói, ánh mắt Đào Na Na vừa không tự chủ được mà dời xuống đôi chân dài miên man dưới tà váy của Hạ Tiểu Bạch, phía dưới đôi giày sandals thắt dây tinh xảo là bàn chân ngọc ngà trắng ngần không một vết tì vết. Đôi chân cực phẩm như thế này, ngay đến cả con gái như Đào Na Na còn muốn ôm vào lòng mà vuốt ve cưng nựng, rồi dùng má cọ cọ lên nữa là. Bàn chân của tiên nữ nhỏ thì ai mà chẳng mê... thậm chí còn muốn... ực...
Chu Thanh, Phùng béo cùng mấy nam sinh khác cũng nhìn Hạ Tiểu Bạch với ánh mắt không muốn tin vào tai mình.
Hạ Tiểu Bạch suy nghĩ một lát rồi tặc lưỡi: • Cậu ta nói thế thì cũng không sai, đúng là cậu ta có chạm vào tay và chân của tớ thật.
Chu Thanh cùng mấy nam sinh lập tức mặt mày xám ngoét như tro tàn, ngã bịch xuống ghế. Trời đất ơi, hóa ra vị tiên nữ đẹp như tranh vẽ này thật sự đã bị cái tên Triệu Trình hốt mất rồi sao... Chuyện này thì còn để cho cánh đàn ông con trai khác sống sao nổi nữa đây.
Triệu Trình thì cảm động đến rơm rớm nước mắt nhìn Hạ Tiểu Bạch, hắn thực sự không ngờ người anh em tốt này lại chấp nhận tự bôi xấu danh dự bản thân vì tình anh em như thế. Đúng là anh em tốt một đời mà!
Hạ Tiểu Bạch thong thả nói tiếp: • Nhưng các cậu có biết cậu ta chạm vào tay chân tớ bằng cách nào không?
Đám người lại một lần nữa tò mò rướn cổ ghé đầu sát lại...
Hạ Tiểu Bạch đưa ánh mắt khinh bỉ lườm Triệu Trình một cái: • Cái tên này định giở trò sàm sỡ với tớ, đôi mắt cứ đảo dáo dác nhìn lung tung trên người tớ. Thế nên tớ đã tặng cho cậu ta một đấm vào mặt, kèm theo mấy cú giẫm thẳng bằng chân.
Nói đoạn, bờ môi chúm chím của Hạ Tiểu Bạch khẽ thở dài một tiếng, gương mặt tuyệt mỹ thoáng hiện chút u buồn: • Vốn dĩ nể tình bạn học cùng lớp, tớ cũng chẳng muốn vạch áo cho người xem lưng làm gì để ảnh hưởng đến tình cảm bạn bè. Ai mà ngờ cậu ta lại mặt dày lấy chuyện đó ra để đi rêu rao, khoe khoang cơ chứ.
Đào Na Na liền vội vàng nắm lấy bàn tay ngọc ngà của Hạ Tiểu Bạch để an ủi: • Đừng buồn nữa Tiểu Bạch ơi, cái tên Triệu Trình đó xưa nay vốn có máu dê xồm như vậy rồi. Sau này cậu cứ tránh xa cậu ta ra một chút là được.
Hạ Tiểu Bạch cũng phối hợp diễn sâu, lấy tay khẽ quệt khóe mắt như đang lau đi giọt lệ tủi hờn, rồi rúc đầu vào bờ vai của Đào Na Na.
Phùng béo tức giận đùng đùng lườm Triệu Trình: • Không ngờ ông lại là cái loại người dám giở trò động tay động chân với nữ thần Bạch của tôi, đúng là tôi nhìn lầm ông rồi!
Chu Thanh cũng đầy phẫn nộ lên tiếng hùa theo: • Có một thằng bạn cùng phòng có máu dê xồm như ông, tôi cũng thấy nhục nhã lây đấy. Đến một vị tiên nữ thuần khiết như thế này mà ông cũng muốn giở trò bắt nạt, ông có còn là con người nữa không hả!
Lý Lương thì đau đớn chỉ tay thẳng vào mặt Triệu Trình: • Hôm nay tôi phải thực thi bang quy của phòng ký túc xá! Toàn bộ việc quét dọn, lau chùi phòng trong học kỳ này sẽ do một mình ông thầu hết!
Triệu Trình giơ tay lên phân bua: • Tôi phản đối!
• Phản đối vô hiệu!
Mấy thanh niên nam sinh lập tức lao vào vây quanh Triệu Trình, tặng cho hắn một trận "bốp chát" ra trò.
• Cho ông nổ banh xác này!
• Trả lại chai sữa lắc cho tôi!!!
Thời gian trôi qua thật nhanh, thấm thoắt đã đến ngày thứ Sáu. Hôm nay vẫn là một ngày nắng ráo, nhưng không khí mang chút se lạnh, tiêu điều của những ngày cuối thu đầu đông.
Cả buổi chiều hôm đó, Hạ Tiểu Bạch gần như chỉ ngồi lỳ ở thư viện để học bài. Cậu lặng lẽ ngồi bên bục cửa sổ, ánh nắng của buổi hoàng hôn buông xuống, hắt nhẹ lên góc nghiêng khuôn mặt trắng ngần không góc chết của cậu, tạo nên một khung cảnh nghiêng nước nghiêng thành. Khung cảnh ấy thu hút biết bao ánh nhìn của các nam sinh đứng cách đó không xa, tiếc là chẳng ai có gan tiến lại gần bắt chuyện. Bởi vì cái tên bám đuôi gan góc trước đó vừa mới mở lời đã bị cánh đàn ông ở đây hội đồng cho ra bã rồi.
Ban đầu thì Hạ Tiểu Bạch quả thực là có ý định nghiêm túc học hành thật, dù sao thì năm tư cũng sắp tốt nghiệp đến nơi rồi. Thế nhưng ngặt nỗi các em gái khóa dưới lại quá đỗi nhiệt tình. Mấy em gái vừa xinh xắn vừa đáng yêu cứ vây quanh lấy cậu ríu rít hỏi bài, thậm chí còn không ngừng dùng "tâm hồn" đập vào người cậu nữa chứ.
Một em gái khóa dưới buộc tóc đuôi ngựa thanh tú đang ôm chặt lấy cánh tay trắng muốt của Hạ Tiểu Bạch, nũng nịu: • Chị Tiểu Bạch ơi, sao chị về sớm thế, hay là lát nữa đi hát karaoke với tụi em đi.
Một em gái khác có khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu cũng chớp chớp đôi mắt long lanh nước: • Đúng đó chị ơi, giọng của chị Tiểu Bạch nghe ngọt ngào thế này, lúc hát chắc chắn là sẽ hay lắm luôn á.
Đào Na Na thấy vậy thì tức giận chống hai tay vào vòng eo nhỏ nhắn: • Này này, mấy cái đứa khóa dưới kia có thôi đi không hả! Chị dẫn chị Tiểu Bạch đến đây giới thiệu cho mấy đứa là để cùng nhau học tập, chứ không phải để bàn chuyện chăm sóc da, làm đẹp với rủ đi hát hò đâu nhé. Mà mấy cái đó đã đành, mấy đứa còn tranh thủ sờ mó, sàm sỡ Tiểu Bạch nhà chị nữa chứ!! Không cần nhìn đâu, chị đang nói chính em đấy!!
Một cô nàng có mái tóc đen dài thẳng mượt, khuôn mặt trái xoan thanh tú lập tức lộ vẻ ngượng ngùng, vội vàng rụt cái vuốt nhỏ đang đặt trên đùi Hạ Tiểu Bạch về.
Hạ Tiểu Bạch cũng nở một nụ cười ái ngại nhìn mấy em khóa dưới, ngón tay khẽ vén vài sợi tóc mai đang lòa xòa dính nơi khóe môi: • Thật sự xin lỗi mấy đứa nhé, tối nay chị có một việc cực kỳ quan trọng phải giải quyết rồi, cho nên bắt buộc phải về sớm thôi.
Tối nay Hạ Tiểu Bạch còn phải đi diện kiến bố vợ, cậu đang lo sốt vó lên mà chẳng biết phải làm sao đây này. Hơn nữa cậu vốn là người đàng hoàng đứng đắn, tuyệt đối sẽ không dễ dàng bị mấy em gái khóa dưới dùng nhan sắc quyến rũ đâu nhé!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn