Chương 297: Thôi được rồi tôi bài ngửa đây, tôi là thiên kim tiểu thư giàu mười tám đời
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~21 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Triệu Trình nhìn hóa đơn gần một nghìn tệ, mà đấy là trong hoàn cảnh hắn chỉ gọi đúng một phần mì gói... Hắn đưa tay lau mồ hôi hột trên trán, quả nhiên mấy đóa hoa trên núi cao này không dễ tán tỉnh chút nào.
Thực ra hắn không biết rằng Hạ Hiểu Bạch đã nương tay rồi. Bởi vì trên thực đơn còn có mấy món kiểu như tôm hùm xốt kim chi, đùi lợn muối hun khói thượng hạng kèm kim chi, thịt bò Wagyu cực phẩm trộn kim chi... rồi đủ loại rượu nước đắt tiền khác nữa. Món nào món nấy đều không phải là thứ mà một sinh viên đại học bình thường có thể chi trả nổi.
Cô phục vụ xinh đẹp nhìn hắn, lịch sự mỉm cười: • Thưa anh, quán em là thanh toán trước rồi mới lên món ạ.
Triệu Trình chỉ còn biết cắn răng dốc sạch tiền sinh hoạt phí tháng này ra trả. Trong tài khoản chỉ còn lại đúng năm tệ sáu hào năm xu, vừa vặn đủ tiền đi xe buýt về trường... Biết thế này đã không cho tên béo Phùng mượn tiền rồi.
Mười mấy phút sau, Hạ Tiểu Bạch mới từ tốn bước về chỗ ngồi.
• Xin lỗi nhé, bên kia xếp hàng hơi lâu.
Triệu Trình lúc này đã khôi phục lại vẻ điềm tĩnh ban đầu. Nghĩ bụng bỏ ra một nghìn tệ để đổi lấy nụ cười của một mỹ nhân tuyệt sắc thế này thì cũng đáng. (Chỉ là không biết nếu hắn mà biết đối phương chính là Hạ Tiểu Bạch thì sẽ có cảm tưởng gì thôi).
Chẳng mấy chốc, các món ăn hai người gọi đã được mang lên đầy đủ.
Hạ Tiểu Bạch chủ yếu gọi thịt nướng, lại có thêm cả tôm biển nướng, cua nướng, mỗi thứ số lượng cũng không nhiều, kèm theo một ít rau củ nướng các loại. Còn trước mặt Triệu Trình thì chỉ trơ trọi đúng một tô mì gói vị kim chi.
Hắn nhìn đống đồ nướng của mỹ nhân ngồi đối diện mà nước miếng cứ nuốt ừng ực. Nhất là khi cô đặt những miếng thịt đã ướp tiêu đen lên vỉ, tiếng thịt chín "xèo xèo" nghe mới vui tai làm sao. Theo nhiệt độ của bếp than tăng lên, từng giọt mỡ xèo xèo rỉ ra từ miếng thịt, tỏa ra mùi thơm nức mũi.
Hạ Tiểu Bạch nhân lúc thịt chưa chín lại xếp thêm mấy con tôm biển lên vỉ nướng.
Triệu Trình nhìn chằm chằm không chớp mắt, thèm đến mức sắp phát điên lên được. Tô mì gói trong tay bỗng nhiên chẳng còn chút mùi vị gì nữa.
Hạ Tiểu Bạch thấy bộ dạng thèm thuồng của hắn liền hỏi: • Anh Triệu, anh ăn mì gói thế này có đủ no không? Hay là để em gọi phục vụ lấy thêm ít thịt nướng nhé?
Triệu Trình cắn răng lắc đầu: • Không cần đâu, anh không đói lắm... o(╥﹏╥)o (Thực ra là ví hắn sạch bách tiền rồi).
Hắn không tin một cô gái nhỏ nhắn thế này có thể ăn sạch đống thịt nướng trên bàn. Ý nghĩ của hắn rất đơn giản, lát nữa cứ ăn đồ thừa của Hạ Tiểu Bạch là được.
Hơn nửa tiếng đồng hồ sau...
Hạ Tiểu Bạch vỗ vỗ cái bụng, suýt chút nữa là bật ra tiếng nấc cụt. Triệu Trình lần này coi như đã làm cho bụng cô "to lên" rồi.
Triệu Trình thì hoàn toàn ngây dại. Nhìn trên bàn bây giờ chỉ còn sót lại vài cọng rau xanh, còn toàn bộ thịt thà đã bị vị tiên nữ đối diện quét sạch sành sanh không chừa một mẩu.
Sức ăn này cũng đáng sợ quá rồi đấy chứ...
Lúc này Hạ Tiểu Bạch cũng lười chẳng buồn diễn nữa. Bàn tay ngọc ngà chống cằm, đôi mắt hiện lên tia nhìn đầy ẩn ý, chằm chằm nhìn vào cái tên Triệu Trình này.
Triệu Trình trong lòng còn đang thắc mắc, đến khi hắn ngẩng đầu lên nhìn Hạ Hiểu Bạch đối diện thì thấy cô đang híp mắt cười với mình, ánh mắt tràn ngập vẻ trêu chọc.
Hắn giật nảy mình! Chẳng lẽ hôm nay mình gặp phải trà xanh rồi sao?! Cô nàng trông tràn đầy tiên khí thế này hóa ra lại là một đóa bạch liên hoa ư?
Triệu Trình thấy lạnh sống lưng: • Em... em nhìn anh với vẻ mặt đó là ý gì hả!
Hạ Tiểu Bạch thở dài một tiếng, khẽ nhún đôi vai trần trắng muốt nói: • Thôi được rồi, tôi bài ngửa đây, không giả vờ nữa. Tôi là phú nhị đại, à không, thiên kim giàu mười tám đời.
• Khụ khụ, không phải, thực ra tôi là Hạ Tiểu Bạch.
Triệu Trình gật gật đầu: • Anh biết em là Hạ Tiểu Bạch mà...
Hạ Tiểu Bạch ngón tay trắng ngần ngoắc ngoắc hắn, ánh mắt quyến rũ như tơ, khẽ mở đôi môi mọng nói: • Cậu ghé tai lại đây, tớ nói cho nghe một bí mật này. - Giọng nói của cậu mềm mại, nũng nịu như rót mật vào tai.
Triệu Trình lập tức bị sắc đẹp làm cho mê muội, liền ghé sát đầu sang. Ban đầu hắn chỉ cảm thấy có chút phấn khích, nhưng khi cúi xuống nhìn thấy lấp ló một phần xương quai xanh và làn da trắng ngần dưới cổ áo váy của mỹ nhân, cả người hắn lại lập tức rạo rực hẳn lên. Chỉ cần được ngắm cái này thôi... thì đối phương có là trà xanh thì cũng đáng!
Trên vầng trán trắng ngần của Hạ Tiểu Bạch bỗng nổi đầy gân xanh. Thấy cái tên Triệu Trình này ghé đầu qua mà còn dám nhìn lén vị trí nhạy cảm của mình!!!!
Cậu khẽ quát một tiếng, giơ nắm đấm nhỏ nhắn lên nện thẳng một phát: • Ăn một đấm vì tình anh em của tôi đây!!!!
( ̄ε(# ̄)☆╰╮o( ̄皿 ̄///) Đánh trúng chính diện khuôn mặt! • Tôi coi cậu là anh em, thế mà cậu lại muốn "lên giường" với tôi hả!!!! Triệu Trình chỉ cảm thấy mắt trái đau nhói, cả người bay ngược ra sau, ngã sấp mặt lờ xuống đất theo tư thế vồ ếch. (´ཀ`» ∠)_ Hạ Tiểu Bạch cũng không ngờ nắm đấm của mình bây giờ lại có lực đến vậy. Nhìn Triệu Trình bay ra xa, cô định tiến lại đỡ, nhưng nghe tiếng rên rỉ thảm thiết của hắn lại thấy vô cùng hả dạ. Cô khẽ ngẩng cái đầu kiêu hãnh, thong thả bước tới. Triệu Trình thì hoàn toàn ngơ ngác. Hắn không thể tin được một cô gái nhìn có học thức, dịu dàng như thế lại đột nhiên tặng cho mình một đấm. Mà điều không tưởng hơn là cái nắm đấm nhỏ xíu kia sao lực lại mạnh đến vậy chứ. Đến khi hắn định bò dậy thì mới nhận ra Hạ Tiểu Bạch đã đứng từ trên cao nhìn xuống mình với ánh mắt lạnh lùng. Giữa làn tóc mây xõa tung là gương mặt thanh tú thoát tục, đẹp đến nao lòng. • Tôi bảo này, cậu không sao chứ? Đôi mắt của Triệu Trình lại bắt đầu mất kiểm soát. Hắn nhìn chằm chằm vào đôi chân thon dài của mỹ nhân, ánh mắt cứ thế từ từ di chuyển ngược lên trên. Nhưng tiếc là kết quả lại khiến hắn thất vọng, bàn tay ngọc ngà của đối phương đã giữ chặt tà váy... hắn chẳng nhìn thấy cái vẹo gì cả. Hạ Tiểu Bạch nghiến răng nghiến lợi nói: • Cậu đúng là cái loại cực phẩm! Hạ lưu, khốn nạn, biến thái! Mà thôi, quen biết cậu hơn bốn năm trời, cái tính khốn nạn này của cậu tôi còn lạ gì nữa. Đúng là giang sơn dễ đổi bản tính khó dời. Triệu Trình nhìn Hạ Tiểu Bạch đang tức giận phồng má, trong lòng thầm cảm thán đúng là con gái đẹp thì ngay cả lúc tức giận nhìn cũng thấy đẹp. • Cái đó... tụi mình quen nhau bốn năm từ bao giờ thế? Hạ Tiểu Bạch thấy tên này vẫn còn chậm tiêu như vậy, bất giác đưa tay vỗ trán, nhấn mạnh lại lần nữa: • Tôi tên là Hạ Tiểu Bạch... Cái đứa Hạ Tiểu Bạch mà cậu quen bốn năm nay, đứa bạn cùng phòng ký túc xá của cậu đấy! Nói xong, cậu còn tức giận ưỡn ngực, khoanh hai tay trước ngực, phồng má trợn mắt đầy khinh bỉ nhìn cái tên này. Triệu Trình đương nhiên là trăm phần trăm không tin: • Cậu bảo cậu là chị gái hoặc em gái của Tiểu Bạch thì tôi còn tin. Chứ thằng Tiểu Bạch nó là con trai rành rành ra đấy, với lại làm gì có quả "đại bối đào" to thế kia. Hạ Tiểu Bạch thấy hắn còn dám nhắc đến vòng một của mình... liền nhảy dựng lên gõ thêm một cú vào đầu hắn. • Được rồi, cậu không tin đúng không? Có cần tôi khui hết mấy chuyện xấu hổ của cậu ra không hả? Triệu Trình ôm đầu: • Cậu thì biết gì về chuyện xấu hổ của tôi cơ chứ? Hạ Tiểu Bạch thong thả buông lời: • Ví dụ như trong ổ cứng máy tính của cậu đang giấu 2TB tài liệu học tập "phim đen" này. Cậu còn thường xuyên ảo tưởng về việc cô giáo hướng dẫn Phi Phi dùng tay giúp cậu... Cái này là chính miệng cậu nói ra lúc say rượu nhé. Thực ra đoạn đó tôi với Chu Thanh đã ghi âm lại rồi, cậu có tin tôi đem cho cô Phi Phi nghe thử không? • Chưa hết đâu, ly kỳ hơn là hồi năm nhất, cậu từng lên diễn đàn trường mua lại đôi tất đùi cũ của một chị khóa trên năm tư. Đêm nào cậu cũng mang đôi tất đó ra để... • Dừng dừng dừng! Đừng nói nữa!!! Triệu Trình hoàn toàn hoảng loạn. Cô nàng tiên nữ xinh đẹp trước mặt sao lại có thể biết được nhiều bí mật riêng tư của hắn đến thế chứ. • Cậu... cậu thực sự là Tiểu Bạch sao?! Hạ Tiểu Bạch hất nhẹ mái tóc dài, tự tin đáp: • Hàng thật giá thật, không đổi trả. Triệu Trình suýt chút nữa thì quỳ sụp xuống: • Tiểu Bạch... Tớ biết tính cậu trước giờ hơi ẻo lả giống con gái rồi. Nhưng cậu cũng đâu cần phải nghĩ quẩn đến mức sang Thái Lan làm phẫu thuật như thế... Chẳng lẽ là thằng Chu Thanh bỏ tiền ra cho cậu làm phẫu thuật hả? Để hai đứa cậu từ nay về sau danh chính ngôn thuận bên nhau à... Thôi xong... Hạ Tiểu Bạch lúc này thực sự đã nổi sát tâm rồi. • Tôi đang rất muốn đập cho cậu một trận ra bã đây này! (▼皿▼#) • Thằng này... à không, bổn cô nương đây vốn dĩ là con gái xịn từ trong trứng nhé! Triệu Trình nhìn bộ dạng siêu hung dữ của Hạ Tiểu Bạch, nuốt nước bọt cái ực: • Không thể nào, cậu thực sự là con gái á? Hạ Tiểu Bạch thở dài một tiếng: • Ừ, là con gái thì sao nào... Trước đây tôi cải trang thành con trai thôi... Triệu Trình đưa mắt nhìn chằm chằm vào đôi gò bồng đảo căng đầy của Hạ Tiểu Bạch: • Nhưng không đúng nha, mới nghỉ hè có một chuyến mà từ bức tường phẳng lì lại lớn phổng phao thành quả đu đủ thế này được á? Gương mặt tuyệt mỹ của Hạ Tiểu Bạch đỏ bừng lên vì xấu hổ: • Đấy là vì trước đây tôi toàn dùng nịt ngực để bó lại! Bây giờ thả rông ra thì nó to thế đấy, cậu có ghen tị cũng chẳng được đâu. Hừ! (・'ヘ´・;)ゞ Triệu Trình cạn lời đáp lại: • Tôi là một thằng con trai thẳng tuột thì có cái gì mà phải ghen tị với đứa ngực to chứ, tôi đâu có bị biến thái. Hạ Tiểu Bạch nghe xong... bỗng thấy hình như lòng tự trọng của mình vừa bị tổn thương nghiêm trọng thì phải...

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn